Lý Truy Viễn từ trên lầu đi xuống, chỉ trong chốc lát này, bóng tối đã tràn lên sân phơi, áp sát cửa chính phòng khách.
Tiểu Hắc đứng tại cổng, lè lưỡi thở hổn hển nhìn Lý Truy Viễn, cái đuôi trụi lông lại đứt mất một nửa phía sau lắc lư rất hăng say.
Bộ dạng lúc này của nó khắc sâu nói lên rằng, để có thể trở lại nơi này, nó đã phải trải qua gian nan đến nhường nào.
Tiểu Hắc ghé đầu lại gần, muốn cầu được vuốt ve, Lý Truy Viễn đưa tay tránh đi.
Đầu nó máu thịt be bét, chỉ cần dùng thêm chút sức chạm vào đều có thể xé toạc đi một mảng lớn huyết nhục.
Nơi này mặc dù là "Thế giới" hư giả, nhưng cảm giác đau đớn là chân thật, tổn thương cũng vậy.
"Ta sẽ không chết, ngươi cũng sẽ không chết."
Lý Truy Viễn nhặt dây dắt lên, nắm trong tay.
Tiểu Hắc xoay người, dẫn thiếu niên phía sau đi vào màn đêm đen kịt.
...
Lầu hai, trong phòng.
Rõ ràng liếc mắt một cái là có thể nhìn ra, nhưng Liễu Ngọc Mai vẫn đặt lòng bàn tay lên phía trên bấc đèn, tựa hồ còn vương lại chút dư nhiệt, nhưng lại giống như là hơi ấm từ tay mình.
Lão thái thái hiện tại nội tâm rất phức tạp, cảm xúc đau đớn như thể Tiểu Viễn đã triệt để tử vong gần như chèn ép lồng ngực; sở dĩ còn có thể kìm nén được là bởi vì cháu gái của bà, từ đầu đến cuối đều rất bình tĩnh.
A Ly hiện tại vẫn đang chuyên tâm mài giũa thanh dao khắc đã cùn.
Liễu Ngọc Mai chỉ có thể tin tưởng A Ly biết một số bí mật của Tiểu Viễn, cho nên chắc chắn Tiểu Viễn nhất định có thể khôi phục.
Bằng không, con bé sẽ phát điên.
Đương nhiên, nếu như lão thái thái biết nguyên nhân cháu gái mình hiện tại có thể an tĩnh như vậy là vì một câu hứa hẹn của Tiểu Viễn, mà cô bé thì vô điều kiện tin tưởng...
Lão thái thái kia tất nhiên sẽ điên cuồng hơn nhiều.
Liễu Ngọc Mai sờ lên mũi mình, bà ngửi thấy trong phòng Tiểu Viễn có một mùi nhục linh chi.
Đồng thời, mùi vị kia phát ra từ chính bản thân Tiểu Viễn.
"A Ly, nãi nãi hỏi con một chuyện..."
"Gâu..."
Lời còn chưa nói hết, Liễu Ngọc Mai nghe được một tiếng chó sủa như có như không.
Trên bấc đèn vốn dĩ ngay cả nhiệt độ cũng gần như không còn, bỗng nhiên xuất hiện một ngọn lửa nhỏ bằng hạt đậu xanh.
Nho nhỏ, yếu ớt, mắt Liễu Ngọc Mai trừng lớn, vô thức nín thở, sợ mình thở mạnh sẽ thổi tắt nó.
Thật lâu sau, Liễu Ngọc Mai mới thoáng thư giãn nội tâm đang cuồng hỉ không cách nào dùng ngôn ngữ miêu tả:
"A Ly, con nhìn kìa, con mau nhìn kìa!"
A Ly quay đầu nhìn thoáng qua ngọn lửa nhỏ kia, sau đó thu tầm mắt lại, tiếp tục mài dao khắc.
Liễu Ngọc Mai đưa tay, nhẹ nhàng vỗ vỗ trán mình.
Được rồi, hóa ra hai đứa nhỏ trong lòng đều nắm chắc, chỉ có bà ở đây không ngừng lo được lo mất.
Liễu Ngọc Mai rời khỏi phòng, nơi này có A Ly ở bên cạnh Tiểu Viễn, Tiểu Viễn chỉ cần yên lặng chờ tiếp tục khôi phục là đủ.
Đi ra sân thượng, Liễu Ngọc Mai trông thấy Tiết Lượng Lượng đang bế Lý Tam Giang say bất tỉnh từ trên xe công trình xuống.
Ánh mắt của bà trước tiên rơi vào trên người Lý Tam Giang, sau đó di chuyển sang Tiết Lượng Lượng, cuối cùng nhìn về phía cuộn chiếu rách trong thùng xe sau.
Tiết Lượng Lượng: "Liễu nãi nãi, người trong nhà đâu ạ?"
Hắn muốn tìm người phụ một tay, an trí cho Lý đại gia.
Liễu Ngọc Mai hất hàm.
Tiết Lượng Lượng nhìn xuống sân phơi, thấy Tần thúc đang đạp xe xích lô trở về.
Dưới sự hỗ trợ của Tần thúc, Lý Tam Giang được đưa về phòng mình đặt lên giường.
Không có vấn đề gì lớn, chỉ là say rượu cộng thêm cảm xúc kích động nên đã ngủ mê man.
Tiết Lượng Lượng dò hỏi: "Tiểu Viễn không ở nhà sao?"
Hắn biết thính lực Tiểu Viễn tốt, dĩ vãng mỗi lần mình tới đây, Tiểu Viễn đều sẽ sớm từ trong phòng đi ra.
Tần thúc: "Tiểu Viễn bị bệnh."
Tiết Lượng Lượng: "Có nghiêm trọng không?"
Tần thúc: "Sắp khỏi rồi."
Cụ thể thế nào Tần thúc cũng không biết, hắn cũng không dám hỏi, lại không dám tự mình đi xem, dù là hiện tại Tiểu Viễn đang nằm ngay phòng bên cạnh.
Tiết Lượng Lượng: "Cháu có thể đi xem một chút không?"
Tần thúc không biết trả lời thế nào.
Chủ mẫu bảo mình nhanh đi đón Tam Giang thúc về là muốn mượn phúc vận của Tam Giang thúc để thử vận may.
Liễu Ngọc Mai: "Đương nhiên có thể."
"Tốt, cháu đi xem Tiểu Viễn thế nào."
Tiết Lượng Lượng đi ra khỏi phòng Lý Tam Giang, đứng tại cửa phòng Tiểu Viễn, cách cửa lưới, vẫy tay với A Ly đang ngồi bên trong.
A Ly nhìn hắn một cái, lại cúi đầu xuống tiếp tục mài dao khắc.
Tiết Lượng Lượng chậm rãi kéo cửa lưới ra, nhẹ nhàng đi vào.
Tần thúc cũng từ trong phòng Lý Tam Giang đi ra, có chút không hiểu nhìn về phía Liễu Ngọc Mai:
"Tại sao cậu ta có thể..."
Liễu Ngọc Mai không vội trả lời mà đi xuống lầu, Tần thúc đi theo.
"Tam Giang thúc của ngươi trên người có đồ vật, người trẻ tuổi kia trên thân cũng có."
Tần thúc: "Cậu ta cũng thế..."
Liễu Ngọc Mai lắc đầu: "Không phải cùng một loại đồ vật."
Tần thúc: "Con xem không hiểu."
Liễu Ngọc Mai: "Khi còn bé ta liền dạy qua ngươi, đừng chỉ biết luyện quyền, có rảnh cũng xem mấy quyển phong thủy, nhà ta cũng không phải không có điều kiện này."
Tần thúc có chút ngượng ngùng gãi đầu: "Nhà ta là có điều kiện này, nhưng con không có cái đầu óc đó."
Hai nhà Long Vương môn đình đều suy sụp đến tình trạng như thế, Liễu Ngọc Mai đương nhiên sẽ không có cái gì thiên kiến bè phái.
Bà bồi dưỡng A Đình cùng A Lực lúc trước, thực ra là muốn để hai người bọn họ có thể Tần Liễu song tu.
Nhưng bà cuối cùng vẫn đánh giá thấp độ khó của việc này.
A Đình rốt cuộc cũng học được chút thể thuật ngoại môn Tần gia, còn A Lực đối với phong thủy Liễu gia thì ngay cả da lông cũng không học được.
Liễu Ngọc Mai: "Mệnh cách của người này, mới gặp thì không hiện, nhiều lần gặp lại liền có tình cảnh mới ngẩng đầu, đây là tiêu chuẩn nhất của... Tiềm Long tại uyên."
Tần thúc: "Ý là nhân trung long phượng?"
Liễu Ngọc Mai: "So với nhân trung long phượng còn muốn hiếm có hơn một chút."
Tần thúc: "Lát nữa con đi hỏi A Đình."
Liễu Ngọc Mai: "Có đôi khi, ta thật không thể không bội phục bản lĩnh của Tiểu Viễn nhà ta. Tiểu Viễn quen biết cậu ta, lại đem cậu ta lần đầu tiên mang về nhà lúc cậu ta còn chưa tốt nghiệp đại học đâu."
Tần thúc: "Ừm, nhớ kỹ khi đó cậu ta cùng Tiểu Viễn cùng nhau bị chuột Bạch gia đuổi chạy trối chết."
Nói đến đây, Tần thúc lại nhớ tới cái "xì dầu bình" kia.
Hắn từng có rất nhiều cơ hội để đỡ "xì dầu bình", duy nhất một lần tuân theo phân phó của chủ mẫu, đi bờ sông trấn Bạch gia coi như giúp đỡ một chút, lại bị hạn chế bởi phong ấn trên người, đỡ không được đẹp mắt.
Mặc dù vào lúc đó trong mắt cậu bé, Tần thúc đã cường hãn không tưởng nổi, trong một thời gian rất dài, kỳ vọng của thiếu niên đối với Nhuận Sinh chính là có thể trở thành vị Tần thúc tiếp theo.
Nhưng ở chỗ Tần thúc, hắn hận không thể để chuột Bạch gia lại đến bờ sông quấy phá một lần nữa, lại cho hắn một cơ hội, hắn liền có thể chứng minh cho Tiểu Viễn thấy, bất kể vị Tiết Lượng Lượng kia đầu hàng nhanh đến mức nào, hắn đều có thể nhanh hơn.
Liễu Ngọc Mai: "Tiềm Long tại uyên, chỉ khi hắn thật sự còn đang ở trong vực sâu mới có thể đi kết giao; chờ khi thế đã thành thì không còn chút ý nghĩa nào nữa. Hết lần này tới lần khác, người có được mệnh cách như thế giai đoạn trước thường thường phong thái không hiện, không chỉ nhìn như không khác gì người thường, có đôi khi còn có thể so với người thường càng lôi thôi, càng ngu đần hơn.
Trong lịch sử, rất nhiều vị đế vương chính là loại mệnh cách này.
Theo lý thuyết, người trong Huyền Môn chúng ta nên chủ động phòng ngừa tiếp xúc với loại người này, dễ dàng dính dáng tới nhân quả triều đại."
"Vậy chúng ta có phải nên nhắc nhở Tiểu Viễn một chút..."
"Tiểu Viễn thì khác, rốt cuộc ai trên người nhân quả càng lớn, thật đúng là khó mà nói đâu."
"Con đã biết."
Liễu Ngọc Mai đi đến bên cạnh xe công trình, đặt tay lên cuộn chiếu rách kia.
Bên trong chiếu rách có thứ gì đó nhận được cảm ứng, đang động đậy.
Tần thúc: "Cái này nhìn qua là biết nút thắt do Nhuận Sinh buộc, mỗi lần trói giấy đâm, nó đều thích thắt loại nút này, thắt rất chặt. Chủ mẫu, con đi cởi nó ra."
Liễu Ngọc Mai: "Đừng cởi."
Tay Tần thúc đang vươn ra liền dừng lại.
Liễu Ngọc Mai: "Lát nữa ngươi chuyển nó xuống, cứ để ở... Tùy tiện tìm chỗ nào che mưa che gió đặt vào trước đi."
Tần thúc: "Được."
Liễu Ngọc Mai: "Có chuyện vốn cần ngươi đi một chuyến."
Tần thúc: "Ngài phân phó."
Liễu Ngọc Mai: "Phân phó không được, bởi vì ta không biết nên để ngươi chạy đi đâu."
Tần thúc: "Vậy con cứ ở nhà trước."
Liễu Ngọc Mai cúi đầu, đầu ngón tay vuốt nhẹ mấy lần, nói: "Ta muốn đi ngủ một giấc thật ngon, mấy ngày nay đều không chợp mắt rồi."
Tần thúc cười hỏi: "Tiểu Viễn không sao chứ ạ?"
Liễu Ngọc Mai: "Ừm, bằng không ta cũng không nỡ ngủ."
Tần thúc nhìn chủ mẫu đi vào phòng đông phía sau, hắn lập tức trở lại phòng tây, báo tin tốt này cho Lưu di còn đang nằm trên giường...