Virtus's Reader
Vớt Thi Nhân

Chương 232: CHƯƠNG 59: SỰ THẬT ĐẪM MÁU (4)

...

"Cướp đường?" Đàm Văn Bân kinh ngạc thốt lên, "Cả một cái thôn đều làm cướp đường?"

Lý Truy Viễn gật đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn những thi thể đang đứng trong nước: "Đúng vậy, cả một cái thôn."

Tiết Lượng Lượng hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại: "Nếu là như vậy, thì mọi chuyện đều có thể giải thích được. Chu Dương không phải mất tích, mà là bị người trong thôn này giết hại. Xe tải của hắn cũng không phải biến mất, mà là bị bọn họ cướp đi, giấu ở đâu đó hoặc đã tháo dỡ bán sắt vụn."

"Vậy còn chúng ta?" Đàm Văn Bân run rẩy hỏi, "Chúng ta tại sao lại ở đây?"

Lý Truy Viễn nhìn về phía Chu Dương, thi thể Chu Dương trong nước dường như khẽ động đậy, nhưng mắt vẫn nhắm nghiền.

"Chúng ta ở đây, là vì oán khí. Oán khí của những người chết oan uổng này quá lớn, tạo thành một không gian đặc thù, giam cầm linh hồn của bọn họ, và cũng vô tình kéo chúng ta vào."

"Vậy những người này..." Nhuận Sinh chỉ vào đám đông phía sau Chu Dương, "Đều là nạn nhân?"

"Đúng vậy." Lý Truy Viễn khẳng định, "Bọn họ đều là những người đi đường, tài xế, khách du lịch... xui xẻo đi qua nơi này, bị người trong thôn này giết hại cướp của."

"Thật tàn nhẫn..." Tiết Lượng Lượng nắm chặt tay, "Cả một cái thôn, già trẻ lớn bé đều tham gia vào tội ác này sao?"

"Có lẽ không phải tất cả, nhưng sự im lặng và bao che cũng là một loại đồng lõa." Lý Truy Viễn nói, "Hơn nữa, nhìn quy mô oán khí này, số lượng người chết không phải ít, thời gian kéo dài cũng không ngắn."

"Vậy tại sao không ai phát hiện ra?" Đàm Văn Bân hỏi.

"Nơi này hẻo lánh, giao thông không thuận tiện, lại thêm thủ đoạn của bọn họ tàn độc, xóa sạch dấu vết, rất khó bị phát hiện." Tiết Lượng Lượng giải thích, "Hơn nữa, thời đại này thông tin chưa phát triển, người mất tích cũng khó tìm kiếm."

"Chúng ta phải làm sao bây giờ?" Nhuận Sinh hỏi, "Làm sao để ra khỏi đây?"

Lý Truy Viễn nhìn chằm chằm vào Chu Dương, bỗng nhiên nói: "Chu Dương, anh có nghe thấy tôi nói không?"

Thi thể Chu Dương không phản ứng.

Lý Truy Viễn tiếp tục nói: "Chúng tôi biết anh chết oan, chúng tôi sẽ giúp anh báo thù, đưa những kẻ thủ ác ra ánh sáng. Nhưng trước hết, anh phải giúp chúng tôi ra khỏi đây."

Vẫn không có phản ứng.

Lý Truy Viễn nhíu mày, hắn biết giao tiếp với người chết không dễ dàng như vậy, nhất là trong hoàn cảnh oán khí ngút trời này.

"Tiểu Viễn, dùng cách của Vớt Thi Nhân đi." Nhuận Sinh đề nghị.

Lý Truy Viễn gật đầu, hắn lấy từ trong túi ra một nắm tiền giấy (giấy vàng), ném vào trong nước.

"Tiền lộ phí đây, các vị nhận lấy, mở đường cho chúng tôi."

Tiền giấy rơi xuống nước, không bị ướt ngay mà nổi lềnh bềnh, sau đó bỗng nhiên bốc cháy, tạo thành những ngọn lửa xanh lét trên mặt nước.

Đám thi thể trong nước bắt đầu xôn xao, bọn họ mở mắt ra, đôi mắt trắng dã không có tròng đen, nhìn chằm chằm vào bốn người.

"Đi!"

Lý Truy Viễn hô lớn, dẫn đầu lội xuống nước.

Nước lạnh thấu xương, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của xác chết.

Bốn người nắm chặt tay nhau, cẩn thận di chuyển giữa đám thi thể.

Những thi thể kia không tấn công bọn họ, chỉ đứng yên nhìn, ánh mắt trống rỗng nhưng lại chứa đựng sự cầu khẩn vô tận.

Khi đi ngang qua Chu Dương, Lý Truy Viễn dừng lại một chút, khẽ nói: "Yên tâm đi, tôi hứa."

Chu Dương dường như khẽ gật đầu.

Bốn người tiếp tục đi sâu vào trong từ đường, phía sau bàn thờ tổ tiên, có một cánh cửa nhỏ.

"Đó là lối ra!" Đàm Văn Bân reo lên.

Họ đẩy cửa bước ra, ánh sáng chói mắt ập tới khiến họ phải nheo mắt lại.

Khi mở mắt ra lần nữa, họ phát hiện mình đang đứng trên con đường nhỏ ngoài thôn, trời đã sáng rõ.

Xe tải của Chu Dương vẫn đậu ở đó, nhưng trống không, hàng hóa đã bị lấy sạch, và quan trọng nhất, không thấy Chu Dương đâu.

"Chúng ta... ra rồi?" Đàm Văn Bân ngơ ngác hỏi.

"Ra rồi." Lý Truy Viễn thở phào nhẹ nhõm, nhưng sắc mặt vẫn ngưng trọng.

"Chu Dương đâu?" Nhuận Sinh hỏi.

"Hắn..." Lý Truy Viễn nhìn về phía ngôi thôn yên tĩnh dưới ánh nắng ban mai, "Hắn vẫn ở trong đó."

"Chúng ta phải báo cảnh sát ngay!" Tiết Lượng Lượng nói, giọng kiên quyết.

"Đúng, báo cảnh sát." Lý Truy Viễn gật đầu, "Nhưng trước hết, chúng ta phải rời khỏi đây, đến nơi an toàn đã."

Bốn người không dám quay lại xe tải, họ đi bộ dọc theo con đường lớn, hy vọng gặp được xe đi ngang qua.

May mắn thay, không lâu sau, một chiếc xe khách chạy tới. Họ vẫy xe, lên xe, rời khỏi vùng đất quỷ dị này.

Trên xe, không ai nói lời nào, mỗi người đều chìm trong suy nghĩ riêng.

Họ biết, chuyến đi này đã thay đổi họ mãi mãi. Họ đã nhìn thấy mặt tối tăm nhất của lòng người, và cũng đã trải nghiệm sự đáng sợ của thế giới tâm linh.

Nhưng họ cũng biết, họ còn sống, và họ có trách nhiệm phải làm sáng tỏ sự thật, trả lại công bằng cho những người đã khuất.

Khi đến thị trấn gần nhất, họ lập tức đến đồn công an báo án.

Ban đầu, cảnh sát còn bán tín bán nghi, nhưng khi Lý Truy Viễn miêu tả chi tiết về ngôi thôn, về những thi thể trong từ đường, và đặc biệt là về chiếc xe tải của Chu Dương, họ bắt đầu coi trọng.

Một đội điều tra được cử đi.

Vài ngày sau, tin tức chấn động được công bố: Một băng nhóm cướp của giết người quy mô lớn núp bóng một ngôi thôn hẻo lánh đã bị triệt phá. Hàng chục thi thể được tìm thấy dưới giếng, trong hầm, và cả trong ao nước sau từ đường.

Trong số đó, có thi thể của Chu Dương.

Hắn bị đánh chết, thi thể bị ném xuống giếng.

Bốn người Lý Truy Viễn khi nghe tin này, đều lặng người đi.

Họ nhớ lại hình ảnh Chu Dương trong từ đường ngập nước, nhớ lại ánh mắt cầu khẩn của những oan hồn kia.

"Chúng ta đã làm được." Đàm Văn Bân khẽ nói, nước mắt lăn dài trên má.

"Đúng, chúng ta đã làm được." Tiết Lượng Lượng vỗ vai hắn.

Lý Truy Viễn nhìn ra cửa sổ, bầu trời Sơn Thành âm u, mưa bụi lất phất bay.

Hắn biết, hành trình của mình mới chỉ bắt đầu. Thế giới này còn quá nhiều điều bí ẩn, quá nhiều oan khuất cần được giải oan.

Và hắn, Vớt Thi Nhân, sẽ tiếp tục đi trên con đường này, giữa hai bờ âm dương, tìm kiếm sự thật và công lý.

(Hết chương)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!