Điều này có nghĩa là, hắn không bị vặn gãy cổ, hắn là tự sát.
Cản thi đạo nhân sau lưng hắn hẳn là đã nhìn hắn tự sát rồi triệt để đoạn tuyệt sinh cơ, sau đó mới tiêu tán.
Giải Thuận An không sợ chết.
Hơn nữa, có khả năng đến chết hắn cũng không cảm thấy mình làm sai, hắn cũng không cho rằng việc mình muốn để một lượng lớn người vô tội cùng chôn cùng là có lỗi.
Khi kế hoạch của hắn phá sản, hắn thực ra đã "chết" rồi.
Hắn cảm kích Lý Truy Viễn cuối cùng còn ban cho hắn một cơ hội tự tay báo thù. Đương nhiên, điều cảm kích hơn là Lý Truy Viễn đã "nói cho" hắn biết, hình tượng Tần gia trong lòng hắn cũng không hề sụp đổ.
Trên mặt hắn ngưng kết nụ cười.
Trước khi chết, hắn đã tái tạo lại "bài vị Tần gia Long Vương".
Trong khoảnh khắc tử vong đó, phảng phất như hắn lại trở về thời thơ ấu, trở về tuổi thơ nghe a ma kể chuyện Tần gia.
Theo một ý nghĩa nào đó, đây cũng là một loại giải thoát cho hắn.
Trên bầu trời, mây đen dần dần trở nên dày đặc hơn, dường như một trận mưa lớn sắp ập đến.
Mặt hồ sẽ tiếp tục dâng lên, chẳng mấy chốc sẽ tràn ngập nơi này, bao phủ tất cả dấu vết.
Đàm Văn Bân xua tay nói: "Đi thôi, trời mưa xuống sẽ khó lái xe."
Bọn họ tìm được chiếc xe MiniBus kia, xăng bên trong vẫn đầy đủ, hơn nữa nửa đường còn có thị trấn Mai Lĩnh có thể tiếp tế.
Đàm Văn Bân lái xe chở mọi người đi thị trấn Mai Lĩnh.
Vợ chồng Hùng Thiện ôm đứa bé rời đi, bọn họ sẽ đi tìm một chiếc xe mới, trở về quê.
Bọn họ phải tranh thủ lúc tin tức ở thôn Đào Hoa còn chưa kịp truyền về ba nhà kia, kịp thời mở ra cuộc báo thù của mình.
Sau khi tách khỏi bọn họ, Đàm Văn Bân không vội vã lên đường mà tìm một nhà dân trong thị trấn, để mọi người tắm nước nóng thoải mái, ăn một bữa cơm nông gia.
Trong lúc đó, Đàm Văn Bân bưng một chậu nước nóng, cầm khăn mặt, giúp Tiểu Viễn ca đang nằm trên giường lau người, thay một bộ quần áo.
Tiểu Viễn ca toàn bộ hành trình không hề mở mắt.
Đàm Văn Bân làm xong hết thảy, đứng dậy trước khi ra cửa còn cố ý đưa tay dò xét hơi thở của Tiểu Viễn ca.
Cũng may, hô hấp đều đều.
Khi đẩy cửa phòng ra, vừa lúc trông thấy Âm Manh cũng đang bưng một chậu nước nóng cầm khăn mặt đứng ở cửa.
Âm Manh có chút bất đắc dĩ nói: "Anh tốt xấu gì cũng chừa cho tôi chút việc để làm chứ."
"Lần sau nhất định." Đàm Văn Bân cười cười, "Cô ở lại trông nom Tiểu Viễn ca một chút, tôi đưa Nhuận Sinh và A Hữu đi phòng khám trong thị trấn xử lý lại vết thương. Vừa rồi lúc tắm rửa nhìn thấy trên người bọn họ còn găm không ít thứ."
Nhuận Sinh và Lâm Thư Hữu đều từng giao thủ với cản thi đạo nhân kia, trên người đều có vết thương khá nặng. Mặc dù đã xử lý đơn giản, nhưng mấy thứ bẩn thỉu trong vết thương vẫn phải lấy ra thì mới giúp ích cho việc hồi phục, ít nhất là... đẹp mắt hơn một chút.
"Được, các anh đi đi."
Đàm Văn Bân gọi Nhuận Sinh và Lâm Thư Hữu, dẫn bọn họ đi phòng khám.
Trong phòng khám có một thầy lang già râu tóc bạc trắng.
Ông lão đưa Nhuận Sinh và Lâm Thư Hữu vào phòng trong, bật đèn lên, bảo bọn họ cởi áo ra. Sau khi xem xét thương thế, ông giật mình kinh hãi, nhưng vẫn giữ được bình tĩnh.
Ông lặng lẽ lấy dụng cụ từ trong khay ra, bắt đầu giúp bọn họ làm sạch vết thương, khử trùng. Động tác rất thành thạo, không chút dây dưa.
Điều này không khỏi khiến Đàm Văn Bân đứng bên cạnh xem cảm thấy bội phục. Chỉ riêng tố chất tâm lý này thôi đã cao hơn Phạm thần y ở Kim Lăng nhiều lắm rồi.
Lão bác sĩ xử lý cho Lâm Thư Hữu trước vì thương thế của cậu nhẹ hơn. Lâm Thư Hữu nói: "Cảm ơn ông."
"Không cần cảm ơn, đáng lẽ chúng tôi phải cảm ơn các cậu mới đúng."
"Hả?"
Đàm Văn Bân tiếp lời: "Ngài nói vậy là có ý gì?"
Lão bác sĩ giọng trầm trọng nói: "Khi còn bé, mỗi lần gặp phải loại thời tiết kỳ quái này, ông nội tôi đều sẽ nói với tôi là trong núi sắp xảy ra chuyện rồi.
Tôi hỏi ông nội tôi, vậy chúng ta còn không mau chạy trốn?
Ông nội tôi nói: Sợ cái gì, không cần phải trốn, sẽ có người có năng lực đi bình ổn chuyện trên núi xuống."
Lão bác sĩ chỉ vào vết thương kinh khủng trên lưng Nhuận Sinh, lắc đầu nói: "Tôi cũng không tin đây là do trượt chân ngã mà ra."
Có một số người mặc dù không phải người trong Huyền Môn, nhưng cũng có thể biết một chút chuyện trên giang hồ.
Trong tuổi thơ của không ít người đều có ông bà kể cho nghe rất nhiều câu chuyện ly kỳ khúc chiết. Trong đó thật thật giả giả, ai có thể nói rõ được đâu?
Đàm Văn Bân lấy hộp thuốc lá ra, mời lão bác sĩ một điếu.
Lão bác sĩ: "Tôi không hút."
Đàm Văn Bân liền đưa điếu thuốc vào miệng mình.
Lão bác sĩ: "Cậu bớt hút chút đi, cậu còn trẻ, đừng chà đạp thân thể."
Đàm Văn Bân: "Tôi cảm thấy tôi có thể sống thọ."
"Thân thể nếu hỏng rồi, bệnh tật hoặc nằm liệt giường, càng sống thọ càng thống khổ."
"Ôi, lời này của ngài thật là dọa tôi sợ."
"Đã sợ rồi thì phải làm sao?"
"Phải tranh thủ châm một điếu để trấn an một chút."
"Thằng nhóc thối, đi ra ngoài hút đi."
"Ngài vất vả rồi."
Đàm Văn Bân cười đi ra ngoài, đứng bên ngoài phòng khám, châm điếu thuốc.
Đang nhả khói thì bị một bé gái va phải.
Bé gái chừng bốn năm tuổi, ngẩng đầu nhìn Đàm Văn Bân một cái rồi chạy vào trong phòng khám.
Chỗ Đàm Văn Bân đứng vừa vặn là bên ngoài cửa sổ gian bên cạnh phòng khám. Đứng tại chỗ có thể nhìn thấy bé gái chạy vào trong đó. Bên trong có giường, có ghế, là nơi chuyên cung cấp cho người ta truyền nước biển.
Bé gái đi đến trước một giường bệnh. Trên giường có một người phụ nữ đang truyền nước. Ngồi bên cạnh người phụ nữ là một người đàn ông, chắc là chồng, còn có một bé trai cùng tuổi với bé gái và trông rất giống nhau, hẳn là sinh đôi long phụng.
Người phụ nữ trên giường bệnh nhìn thoáng qua Đàm Văn Bân bên ngoài, rồi nói vài câu với người đàn ông.
Người đàn ông đứng dậy, dắt tay bé gái đi ra khỏi phòng khám.
"Nào, Tiểu Hoa, ba mẹ dạy con thế nào? Đụng vào người khác gây phiền phức cho người ta thì phải xin lỗi trước. Nhanh, xin lỗi chú đi."
"Ha ha, không cần không cần."
"Chú ơi, cháu xin lỗi, vừa nãy cháu không cẩn thận đụng phải chú."
"Được rồi, chú chấp nhận lời xin lỗi của cháu. Chú không sao, không đau, cháu ngoan lắm."
"Hì hì."
Bé gái cười chạy về phòng khám, đến bên giường bệnh của mẹ mình, tìm anh em của mình chơi.
Người đàn ông thì ở lại chỗ cũ, nghĩ là cũng cảm thấy bên trong quá ngột ngạt, ra ngoài hít thở không khí. Hắn rút một điếu thuốc, mời Đàm Văn Bân.
Đàm Văn Bân trong tay điếu này còn chưa hút xong, liền nhận lấy điếu thuốc kẹp lên tai, móc bật lửa ra giúp đối phương châm thuốc.
"A, cảm ơn."
Người đàn ông hai tay che gió, cúi đầu xuống châm thuốc.
"Lão đệ, nghe giọng nói, cậu cũng không phải người địa phương nhỉ?"
"Vâng, không phải. Quê tôi ở Nam Thông."
"Nam Thông? Sơn Đông à?"
"Giang Tô, bên cạnh là Dương Châu."
"À, cái này tôi biết, ha ha, ngại quá."
"Không có gì."
Đàm Văn Bân đã quen rồi. Chủ yếu là Nam Thông thật sự không có danh tiếng, đương nhiên cũng là do những thành phố khác trong tỉnh quá nổi tiếng và có độ nhận diện cao.
"Lão ca, anh người phương Bắc à?"
"Vậy cậu đoán xem nào, tôi ở đâu."
"Thiên Tân?"
"Khẩu âm của tôi rõ ràng thế sao? Tôi đúng là người Thiên Tân."
"Đến du lịch à?"
"Không phải, đi cùng bà xã đến tìm người thân."
"Tìm được chưa?"
Người đàn ông nhả ra một vòng khói, lắc đầu: "Chưa, thời buổi này tìm người đâu có dễ như vậy."
"Là ở gần đây à?"
"À, chỉ biết là ở Trương Gia Giới."
"Vậy sao còn tìm tới tận chỗ này? Nơi này cũng đủ hẻo lánh nha."
"Là như vầy, vợ tôi từ khi mang thai thì mắc chứng đau đầu, rất nghiêm trọng. Cô ấy lại mang thai đôi. Lúc trước nhìn tình huống này, tôi không định mạo hiểm muốn có con, là vợ tôi tự mình kiên trì muốn sinh ra. May mắn là thai kỳ bình an.
Nhưng cái tật xấu này mấy năm nay càng ngày càng nặng, thỉnh thoảng lại phát tác một lần, rất giày vò người.
Lần này nhà tôi bốn người vừa tới Trương Gia Giới thì bệnh của cô ấy lại tái phát. Vào bệnh viện thành phố khám, ở đó có một bác sĩ nói thị trấn Mai Lĩnh có một lão bác sĩ trị cái này rất mát tay, tôi liền thuê xe đưa cô ấy và con cái đến đây.
Đừng nói chứ, buổi sáng sắc thang thuốc Đông y uống hết, ngủ một giấc, đến trưa tình hình của cô ấy liền chuyển biến tốt đẹp ngay, cậu dám tin không?
Cái bệnh này chúng tôi không chỉ khám ở Thiên Tân, bệnh viện lớn ở Bắc Kinh cũng đi rồi, đều không nhìn ra manh mối...