Virtus's Reader
Vớt Thi Nhân

Chương 581: CHƯƠNG 148: (QUYỂN NÀY XONG) (3)

Chu Vân Vân vừa bóc bao thuốc vừa đi ra, rút một điếu, đưa tới miệng Đàm Văn Bân.

"Anh bớt hút thuốc một chút."

"Ừ ừ."

Đàm Văn Bân vừa đáp ứng vừa lắc lắc điếu thuốc trong miệng về phía Chu Vân Vân. Hắn nhìn thấy trong tay lớp trưởng còn cầm hộp diêm.

Chu Vân Vân quẹt một que diêm, châm lửa cho hắn, lườm hắn một cái.

"Tay nghề mẹ em không tệ, làm đồ ăn ngon thật."

"Mẹ anh nấu cơm cũng rất ngon."

Đàm Văn Bân nhả ra một vòng khói: "Sao em có thể trái lương tâm nói ra những lời này."

Tay nghề mẹ hắn, chỉ có thể gọi là ăn được.

Trước kia bị cho ăn quen rồi không cảm thấy gì, sau này lớp mười hai ở nhà Lý đại gia, Lưu di nấu cơm mới khiến hắn ý thức được, đây mới là đồ cho người ăn a.

Chỉ tiếc, đồ đệ Manh Manh của Lưu di không thể kế thừa trù nghệ của Lưu di. Đương nhiên, cũng có thể nói là kế thừa, trò giỏi hơn thầy nhưng lại là hạ độc chết thầy.

"Chiều nay anh còn có việc à?" Chu Vân Vân hỏi.

"Chiều còn phải đi ra ngoài một chuyến, bất quá còn sớm, trong xưởng còn chưa làm xong."

"Vậy cơm tối của anh..."

"Nhà em không chuẩn bị cơm tối à?"

"Mẹ em bảo em ra hỏi, sợ anh chiều có việc muốn đi."

Đàm Văn Bân lập tức quay đầu, hô về phía nhà bếp: "Cô ơi, tối nay cháu ăn ở nhà ạ, món cá kho và thịt hấp kia cháu vẫn muốn ăn!"

"Được rồi, được rồi!"

Chu Vân Vân có chút dở khóc dở cười.

"Đi, đi dạo với em một chút cho tiêu cơm, ăn no quá."

"Ai bảo anh ăn nhiều như vậy."

"Anh cũng không phải em, về nhà còn không thích ăn cơm."

Chu Vân Vân vỗ vai Đàm Văn Bân mấy cái.

Sau đó, hai người song song tản bộ trong thôn.

Muốn đi dạo, quét một chút cảm giác tồn tại, tránh cho các bà các cô trong thôn bắt đầu quan tâm mai mối đối tượng hẹn hò.

Trong lúc tản bộ, Chu Vân Vân lấy từ trong túi ra một phong bao lì xì, đưa cho Đàm Văn Bân: "Cha mẹ em cho anh."

Việc này chọc cười Đàm Văn Bân, hắn cười nói: "Không phải chứ, anh cũng có thể có lì xì?"

"Em không biết, cha mẹ em đưa."

Đàm Văn Bân không nhận: "Vậy em cầm đi."

"Mẹ anh đã cho em, anh không nhận, chỗ cha mẹ em em biết ăn nói thế nào?"

"Em cứ để lộ ra là được rồi, cứ như vậy mà ăn nói."

Chu Vân Vân đưa tay ôm cánh tay Đàm Văn Bân: "Anh biết không, đến bây giờ em vẫn có cảm giác không chân thực, chúng ta thật sự đang yêu nhau sao?"

"Em đang nằm mơ đấy, mau tỉnh lại đi, sắp vào học rồi, lớp trưởng đại nhân."

Chu Vân Vân ngẩng đầu, hôn lên má Đàm Văn Bân một cái, sau đó ôm hắn, tiếp tục đi về phía trước.

Tiêu cơm xong, đến chiều, vì quan hệ uống rượu, mặc dù hiện tại không mấy khi kiểm tra nồng độ cồn, nhưng Đàm Văn Bân vẫn không lái xe mà mượn xe đạp của cha Chu Vân Vân, đạp đến xưởng.

Mở ra, kiểm hàng.

Giống như đúc, Long Hổ sinh uy!

"Cát sư phụ, ngài thật lợi hại, hay là ngài đổi nghề đi, tự mở nhà máy làm cái này, đảm bảo có thể kiếm bộn tiền!"

"Cậu đang nói nhảm cái gì thế, thứ này làm ra ngoại trừ cậu thì ai mua?"

"Cát sư phụ, sau này đời sống mọi người tốt lên, nhu cầu loại vật này khẳng định càng ngày càng nhiều. Tôi nghe nói ngay cả bên Vân Cảng cũng có người đang làm cái này."

"A, tôi không tin."

"Vậy thì chịu rồi. Đi đây, sư phụ, hẹn gặp lại."

Đàm Văn Bân lại đạp xe đạp đến nhà Lý đại gia.

Lý đại gia đi tìm trưởng thôn nói chuyện rồi, trong nhà chỉ có Tiêu Oanh Oanh.

Đàm Văn Bân tìm hai hũ tro cốt kia, mở ra, cái bình thường nhét vào hũ của Tiểu Vương công công, cái cực lớn nhét vào hũ của cha nuôi.

Xoay người, trông thấy người phụ nữ đang nhìn mình, chính xác mà nói là nhìn bộ đồ vật còn sót lại trong tay mình.

Đàm Văn Bân không giải thích mà hỏi: "Ông bà nội của Tiểu Viễn ca đâu, không ở đây ạ?"

"Đi nhà thông gia rồi, mấy ngày nay họ đi giúp đỡ."

"A, ra là vậy. Cái đó, khả năng qua một thời gian nữa sẽ có một đôi vợ chồng mang theo con tới, bọn họ làm việc rất giỏi."

"Hả?"

"Nhưng thân phận bọn họ có chút đặc thù, cô có thể... Thôi được rồi, đến lúc đó tôi sẽ quay lại một chuyến, tôi tự mình sắp xếp."

Người phụ nữ quay lại bàn làm việc, tiếp tục làm người giấy.

Đàm Văn Bân nhún vai, đạp xe đạp trở lại nhà Chu Vân Vân.

Lúc này, đám đàn ông say rượu mới lờ mờ tỉnh lại, ai nấy đều chóng mặt.

Thấy Đàm Văn Bân tinh khí thần vẫn như cũ, tất cả mọi người có chút sợ hãi.

Cơm tối ăn qua loa cho xong, mọi người đều rất ăn ý nuôi cá trong chén rượu.

Tuy nhiên, cho dù không đụng rượu, có Đàm Văn Bân ở đây cũng không thể tẻ ngắt.

Đương nhiên, cho dù Đàm Văn Bân không phải tính cách này cũng sẽ không bị ghẻ lạnh, bởi vì điều kiện gia đình hắn tốt hơn một chút.

Theo lý thuyết, giữa họ hàng có quan hệ máu mủ đáng lẽ phải dễ dàng phòng ngừa loại thói đời con buôn kia, nhưng trong vòng xã giao của người bình thường, bộ mặt con buôn lại thường thường chỉ có thể thể hiện giữa họ hàng với nhau.

Cho nên, loại người có điều kiện gia đình tốt lại có thể chủ động hòa mình với mọi người như Đàm Văn Bân sẽ chỉ được hoan nghênh gấp bội.

Sau bữa cơm chiều, Đàm Văn Bân không ngủ lại đây mà lái xe về quê mình, tối nay hắn không uống rượu.

Cha mẹ đều ở Kim Lăng, một mình trở về nơi từng sinh sống, tắm rửa xong liền về phòng đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau, hắn lái xe đến nhà Chu Vân Vân, ăn sáng ở nhà người ta xong liền chở Chu Vân Vân đi nhà ông bà nội ngoại của mình nhận cửa, thu được hai phong bao lì xì thật dày.

"Nhiều quá..."

"Cầm đi, lúc sính lễ không đủ thì em cho anh vay một ít."

"Làm gì có sính lễ gì."

Hai bên đều là con một, sau khi kết hôn phải lo cả hai đầu, xác thực không có thuyết pháp sính lễ. Ở đó dùng ông bà nội ngoại xưng hô, một phần nguyên nhân chính là ai cũng không muốn làm ông ngoại bà ngoại.

"Em ngủ một lát đi, chờ đến Kim Lăng anh gọi..."

"Tít tít... Tít tít... Tít tít..."

Máy nhắn tin vang lên, Đàm Văn Bân tấp vào lề dừng xe. Mới mẻ thật đấy, lại là cha hắn gọi hắn.

Trong ấn tượng, cha ruột rất ít khi gọi hắn, mà sẽ xuất hiện bất thình lình vào lúc không thích hợp nhất.

Lái về phía trước một đoạn, đến thị trấn tìm điện thoại công cộng gọi lại.

"A lô, tôi là Đàm Vân Long."

"Chào cảnh sát Đàm, tôi là Đàm Văn Bân."

"Thế nào, thuận lợi chứ?"

"Thuận lợi." Đàm Văn Bân dựa vào quầy hàng, Chu Vân Vân ở trong xe không đi theo, "Nhờ phúc ngài cố gắng phấn đấu, con trai ngài ở nhà cha vợ tương lai rất được hoan nghênh."

"Có chuyện muốn nói với con một chút."

"Cha, hai ta thân như phụ tử, không cần thiết khách sáo như vậy."

"Con có biết một cô bé tên là Trần Tiểu Quyên không?"

"Cha, oan uổng a, con cũng không có làm càn rỡ ở bên ngoài bao giờ, không biết Hoa Hoa Mỹ Quyên Quyên gì cả."

"Người ta mới bốn tuổi."

"Không biết."

"Con bé nói con bé biết ta."

"Cha, hóa ra là cha phạm sai lầm?"

Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng hít thở nặng nề, dường như đang tiếc hận dây điện thoại không phải dây lưng.

"Con bé nói ta và một người anh trai trông rất giống nhau. Con bé là người Trương Gia Giới, hồi trước con không phải đi qua đó, còn mang về cho mẹ con ít đặc sản sao?"

"Hả?"

"Con có phải từng mua rất nhiều anh đào của con bé không?"

"Vậy thì con nhớ ra rồi, đúng thế. Nhưng con không biết tên con bé."

"Người ta nhớ con rất kỹ, nhớ đến tận chỗ ta đây này."

Trần Tiểu Quyên và Trần Tiểu Lôi điều kiện gia đình khó khăn, cha mất sớm vì bệnh, dựa vào mẹ làm đồ thủ công nuôi sống gia đình, hai anh em liền dựa vào việc đi trạm xe lửa bán anh đào để phụ giúp gia đình.

Nhà cô bé có một căn phòng cho một người phụ nữ thuê. Người phụ nữ không đi làm, ngày thường cũng không ra khỏi cửa, nhưng ăn uống rất không tệ, bình thường cũng thường xuyên cho hai anh em một ít đồ ăn vặt...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!