Sao lại thế này?
Hứa chấp sự ngẩn người, lần thứ hai điên cuồng hét lên: "Đứt đi!"
Lần này, sắc mặt hắn đỏ bừng, dốc hết sức lực.
Thế nhưng trường kiếm vẫn không hề nhúc nhích.
Hắn cứ như châu chấu đá xe, mặc cho dùng lực thế nào, trường kiếm trong tay vẫn bất động, dường như đã xuyên qua trong tay đối phương.
"Đáng ghét, chết đi cho ta!"
Điên cuồng hét lên một tiếng, Hứa chấp sự vứt bỏ trường kiếm, hai tay thành trảo, nhào về phía Tần Trần.
Ầm!
Kình khí kinh khủng hóa thành đại dương mênh mông, nhấn chìm Tần Trần.
"Được lắm!"
Liên Bằng vốn mặt đầy hoảng sợ, lập tức lộ vẻ mừng như điên.
Thế nhưng niềm vui sướng của hắn còn chưa kịp hạ xuống, đã nghe thấy Hứa chấp sự một tiếng thảm kêu: "A!"
Giữa cuồng bạo kình khí, một phi cước đột nhiên đá ra, trong nháy mắt đá trúng hạ bộ của Hứa chấp sự. Chỉ nghe "phốc" một tiếng, tựa như tiếng trứng gà vỡ vụn vang lên, Hứa chấp sự bay văng ra ngoài, ngã vật xuống đất, cả người cuộn tròn như con tôm, thống khổ kêu rên.
Hắn hai tay ôm chặt hạ bộ, vẻ mặt nhăn nhó, tiếng kêu thảm thiết kịch liệt khiến tất cả nam nhân đều cảm thấy lạnh buốt dưới đũng quần, không khỏi rùng mình.
Ngắm nhìn bốn phía, trong toàn bộ con hẻm nhỏ, trừ Cát Châu và Liên Bằng, đã không còn ai đứng vững.
"Sao lại... Sao có thể như vậy?"
Hai người lẩm bẩm trong miệng, không dám tin vào tất cả những gì đang diễn ra trước mắt.
Tần Trần này chẳng phải mới tốt nghiệp từ Thiên Tinh Học Viện sao? Chẳng phải chỉ là Nhân Cấp Võ giả sao? Chẳng phải ngay cả lời khiêu chiến của Tần Phong cũng không dám nhận sao?
Sao đột nhiên lại...
Hai người chỉ cảm thấy thế giới thoáng chốc sụp đổ, hoàn toàn không giống như những gì mình vẫn nghĩ.
Sau đó, bọn họ cảm nhận được một luồng ánh mắt băng lãnh rơi xuống người mình. Ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy đôi mắt lạnh lẽo của Tần Trần nhìn sang, nhất thời sợ hãi đến toàn thân run rẩy, ngay cả đứng cũng không vững.
"Ngươi, ngươi muốn làm gì..."
Liên Bằng và Cát Châu kinh hãi thốt lên, không còn chút kiêu ngạo nào như lúc ban đầu.
"Ngươi nói ta muốn làm gì? Hai ngươi dẫn người đến đây vây công ta, thậm chí còn muốn đánh ta một trận tơi bời, giờ lại quay ngược lại, ngươi nghĩ ta muốn làm gì?"
Tần Trần chậm rãi tiến về phía trước, cười lạnh nói.
"Ngươi... Ngươi đứng lại đó cho ta! Ngươi biết ta là ai sao? Ta chính là con em dòng chính của Cát gia, ngươi mà đụng đến ta, Cát gia nhất định sẽ không tha cho ngươi đâu! Ngươi bây giờ đã bị Tần gia trục xuất, bản thân khó bảo toàn, còn đắc tội thêm Cát gia ta, tình cảnh nhất định sẽ càng thêm nguy hiểm." Cát Châu vội vàng nói.
"Đúng vậy, Tần Trần, ngươi đừng có hồ đồ! Ta chính là thiếu chủ của Bạch Kiếm Môn, ngươi mà đụng đến ta, Bạch Kiếm Môn ta nổi giận lên, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy!"
Liên Bằng cũng ngoài mạnh trong yếu, tự trấn an mình nói.
"Đe dọa ta? Tần Trần ta là loại người sẽ chịu uy hiếp sao?" Tần Trần cười, ánh mắt lạnh lẽo.
"Ngươi..."
Liên Bằng và Cát Châu sợ hãi đến hồn phi phách tán, liếc nhìn nhau, đột nhiên xoay người cắm đầu chạy.
"Vút!" "Vút!"
Hai người sắc mặt đỏ bừng, dốc hết sức lực, hận không thể lập tức lao ra con hẻm nhỏ, chạy đến trên đường cái.
Chỉ cần đến được đường lớn, dù sao nơi này cũng là khu náo nhiệt của Vương Đô, Tần Trần này chắc chắn không thể ra tay với bọn họ trước mặt mọi người chứ?
"Chuyện này..."
Thấy hai người cắm đầu chạy, Tần Trần sững sờ, quả thực không nói nên lời.
Cát Châu và Liên Bằng này dù sao cũng là thiên tài nổi danh của Đại Tề quốc, Võ giả Địa cấp trung kỳ hai mươi tuổi, vậy mà lại không đánh mà chạy.
"Chạy thoát sao?"
Không nói nên lời lắc đầu, thân hình Tần Trần thoắt một cái, bỗng nhiên biến mất tại chỗ. Khoảnh khắc sau, hắn đột nhiên xuất hiện bên cạnh Cát Châu và Liên Bằng.
"Mẹ ơi!"
Cát Châu và Liên Bằng đang chạy như điên thấy vậy, sợ hết hồn, "Tốc độ của tên tiểu tử này sao mà pro quá vậy?"
Sau đó, liền cảm thấy một luồng cự lực đánh tới, "Bang bang!", lưng hai người đau nhức, ngã nhào xuống đất, răng gãy lìa, máu me đầy mặt.
"Tần Trần, nơi này chính là Vương Đô, lẽ nào ngươi muốn hủy hoại luật pháp Đại Tề quốc sao?"
Cát Châu giãy giụa bò dậy, sợ hãi quát lớn, miệng hở hoác vì gãy răng, nói năng cũng không rõ ràng.
"Ha hả, đánh các ngươi một trận thì có thể làm sao? Lẽ nào quốc quân Đại Tề quốc còn có thể chém đầu ta sao? Huống chi, đây là các ngươi ra tay trước, ta chỉ là bị ép tự vệ, nếu phải trừng phạt, chắc chắn cũng là trừng phạt các ngươi chứ?"
Tần Trần cười, vừa nãy hai người bọn họ kiêu ngạo lắm cơ mà.
Tần Trần cười, còn Cát Châu và Liên Bằng thì chỉ muốn khóc.
Trước đây bọn họ kiêu ngạo không sợ hãi là thế, nào ngờ báo ứng lại đến nhanh như vậy.
Nếu Tần Trần thật sự đánh bọn họ một trận tơi bời, thì cho dù bọn họ có bẩm báo lên triều đình, cũng sẽ chẳng có kết quả gì.
Lại không nói là bọn họ động thủ trước, chỉ riêng việc Tần Trần này được A Khang Vương gia và Viện trưởng Thiên Tinh Học Viện coi trọng, thì cũng sẽ chẳng có chuyện gì.
Đang lúc nghĩ ngợi.
"Rầm!"
Tần Trần một cước đá vào mặt Liên Bằng, mặt hắn nhất thời cày xuống đất mà trượt đi, máu me đầm đìa, nhìn thấy mà giật mình.
"Mặt ta..." Liên Bằng khóc không ra nước mắt.
Lần này, gương mặt này của hắn xem như là hủy hoại, sau này làm sao còn dám gặp người.
"Rắc!"
Không cho hắn thời gian cảm thấy khổ sở, Tần Trần một chân liền giẫm lên nửa bên mặt hắn.
"Muốn ra tay với ta, thì phải nghĩ đến hậu quả này..."
Hơi dùng lực một chút, giẫm Liên Bằng nửa bên mặt lún sâu xuống đất, thần sắc Tần Trần lạnh lùng.
Hắn không rảnh ứng phó những lời khiêu chiến của Tần Phong hay bất cứ ai khác, thế nhưng nếu kẻ khác đã tìm đến tận cửa, thì đừng trách hắn không nể tình.
Nếu không phải hắn vừa mới đột phá, với nhiều người vây quanh như vậy, nói không chừng người nằm trên mặt đất chính là hắn.
Đến lúc đó, kết cục của hắn cũng sẽ chẳng hơn Liên Bằng này là bao.
Nghĩ đến đây, hàn ý trong con ngươi Tần Trần càng sâu, một luồng sát khí lan tràn ra từ trên người hắn.
Hắn chỉ muốn bình đạm tu luyện, an ổn sống qua ngày, đợi đến khi thực lực đủ mạnh, sẽ đi tìm Thượng Quan Hi Nhi và Phong Thiếu Vũ báo thù. Vì sao luôn có nhiều tên hề nhảy nhót đến ảnh hưởng hắn?
"Khoan đã, Tần Trần... Khoan động thủ đã..." Cảm nhận được sát ý trên người Tần Trần, Liên Bằng sợ hãi đến suýt tè ra quần.
Hắn không chút nghi ngờ, nếu mình không cầu xin, Tần Trần trong cơn giận dữ sẽ lập tức giết chết mình.
"Tần Trần, ngươi giết ta cũng chẳng có tác dụng gì, giữa chúng ta đâu có thâm cừu đại hận gì, có chuyện gì thì cứ từ từ thương lượng!" Liên Bằng mặt lộ vẻ sợ hãi.
Cho đến lúc này, hắn mới đột nhiên nhớ ra, rốt cuộc mình đã khiêu khích phải nhân vật như thế nào.
Đây chính là kẻ đã trực tiếp phế bỏ Tần Phấn, con trai trưởng của Tần gia, trong kỳ thi cuối năm của Thiên Tinh Học Viện. Ngoài ra, hắn còn từng đánh cho Vũ An Hầu công tử Lý Thanh Phong một trận tơi bời trong lúc tỷ thí.
Đáng sợ hơn nữa là, quản gia Tần Dũng của Tần gia đã liên kết với sát thủ Ảnh Sát Lâu để ám sát người này, kết quả ngày thứ hai tất cả đều chết bất đắc kỳ tử, không một ai may mắn sống sót.
Loại người hung ác này, ngay cả nhị ca của mình cũng dám phế, thì còn chuyện gì mà hắn không dám làm?
"Ồ? Ngươi đã động thủ với ta rồi, sao còn muốn thương lượng?" Tần Trần cười nhạt.
"Ta... Ta..." Liên Bằng toàn thân run rẩy, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt liền sáng bừng, vội vàng từ trên người lấy ra đủ loại đồ đạc: "Ta lấy mấy thứ này để chuộc mạng mình!"
"Mấy thứ này?"
Tần Trần đảo mắt nhìn qua, đều là một ít ngân phiếu và vài thứ linh tinh khác, ước chừng giá trị hơn trăm ngàn ngân tệ.