Giờ khắc này, tất cả mọi người kinh hãi, rung động dưới khí tức của Phong Thiếu Vũ.
Phụt phụt phụt!
Cơ Như Nguyệt, Trần Tư Tư, U Thiên Tuyết đám người hộc máu, Khô Lâu Đà Chủ cũng run rẩy sợ hãi.
Ý chí Võ Đế, mọi người đã gặp quá nhiều, nhưng có thể tạo thành hiệu quả kinh người đến mức này, vẫn là lần đầu tiên chứng kiến.
Chỉ là một đạo khí tức, lại khiến thiên khung run rẩy, hư không băng diệt, không thể chịu đựng nổi.
Hiên Viên Đại Đế!
Chí tôn của Hiên Viên Đế quốc, thế lực cao cấp nhất đại lục, quả thực quá kinh người. Thực lực cường đại của hắn thậm chí đủ để dễ dàng mạt sát các cường giả Võ Đế của những thế lực lớn khác.
"Tuyệt đối không thể để khí tức của Phong Thiếu Vũ hạ xuống."
Tần Trần nhún người nhảy vọt, lôi quang ngập trời nở rộ trên người hắn, hóa thành Lôi Thần, bạo trảm ra.
Thần sắc hắn sắc bén, ánh mắt ngưng trọng chưa từng có, đang gầm lên giận dữ.
Ba trăm năm cừu hận, bùng nổ trong một chiêu!
Ầm!
Phong Thiếu Vũ giơ tay, hư vô thủ chưởng tựa như cái thế Ma Tôn bước ra từ bóng tối viễn cổ, chỉ một ngón tay điểm ra, liền chặn đứng công kích của Tần Trần. Mặc cho lôi quang ngập trời gào thét như Cự Long, vẫn bị ngón tay hư vô kia vững vàng trấn áp.
Đây chỉ là một ngón tay hư vô thôi, một đạo ý chí Võ Đế cực kỳ yếu ớt, vậy mà lại có thể trấn áp một kích toàn lực của Tần Trần, điều này quá đáng sợ!
"Khí tức của các hạ, vì sao lại có chút quen thuộc?"
Phong Thiếu Vũ lẩm bẩm, trên mặt hiện lên vẻ nghi hoặc. Kể từ khoảnh khắc ý chí hàng lâm, hắn vẫn luôn cảm thấy khí tức của thiếu niên trước mặt này vô cùng cổ quái, khiến hắn mơ hồ cảm thấy từng trận quen thuộc, dường như đã từng gặp qua ở đâu đó.
Nhưng hắn chẳng hề để tâm chút nào, ý chí kinh khủng liên tục lan tỏa, muốn phá vỡ phong tỏa của Cổ Ngu Giới.
"Nghĩ phá vỡ phong tỏa của Cổ Ngu Giới sao?"
Tần Trần hai tay kết thủ quyết, thoáng chốc vô số lưu quang quấn quanh Phong Thiếu Vũ, tiến hành trấn áp hắn, hòng chặt đứt sự hàng lâm của Phong Thiếu Vũ.
Từng đạo phù văn phức tạp lưu chuyển, tạo thành một bức đại đạo phù văn mênh mông, trấn áp xuống.
Phụt!
Phong Vũ Lôi cả người run rẩy, dưới cổ lực lượng này, thân thể hắn nứt toác, tiên huyết bắn tung tóe.
"A!"
Hắn kêu thảm, mắt trợn trừng, đồng thời kinh sợ. Phụ đế hàng lâm, uy năng vô biên, vậy mà tên gia hỏa này dưới Đế Uy lại vẫn có thể xuất thủ, thật đáng sợ, pro vãi!
Cường giả Võ Hoàng bình thường, e rằng sớm đã linh hồn nổ tung, tan thành tro bụi.
"Phụ đế, mau cứu con!"
Phong Vũ Lôi sợ hãi, hoảng hốt kêu lớn, thân thể đang tan nát.
"Trước mặt Bản Đế mà còn dám động thủ, chết!"
Phong Thiếu Vũ giận dữ, hai mắt bắn ra thần mang, một chưởng ấn xuống. Vù vù, cả hư không đều run rẩy, thiên khung chấn động, chỉ chốc lát nữa là sẽ đánh trúng Tần Trần bên dưới thì một đạo hắc ảnh đột nhiên xuất hiện, chắn trước người Tần Trần.
Là Khô Lâu Đà Chủ!
Ầm!
Chưởng uy kinh khủng cuồn cuộn, thân thể Khô Lâu Đà Chủ nổ tung, máu tươi bắn tung tóe, thân thể tan nát, tựa như bị đánh nát.
"Ha ha ha, trước mặt phụ đế mà cũng dám càn rỡ, đó là tự tìm cái chết!"
"Đại Đế, hãy giết sạch bọn chúng!"
Nanh Mặc Võ Hoàng cũng mừng như điên mở miệng, kích động đến tê cả da đầu.
Đây mới chính là Hiên Viên Đại Đế, cho dù chỉ là một đạo ý chí chưa từng hoàn toàn hàng lâm, cũng có thể dễ dàng mạt sát Võ Hoàng hậu kỳ, không thể địch nổi!
Nhưng khoảnh khắc sau đó, con ngươi bọn họ trợn tròn. Hắc y nhân sau khi bị đánh nát, dường như không hề hấn gì, lần thứ hai phóng lên cao, huyết sắc chiến kích quét ngang, bổ về phía Phong Thiếu Vũ.
"Ồ!"
Phong Thiếu Vũ kinh nghi, tựa như nhìn thấy điều gì khó tin, lại một chưởng vỗ xuống. Rầm rầm, Khô Lâu Đà Chủ lần thứ hai bị đánh bay.
Lần này, thương thế hắn nặng hơn, thậm chí lộ ra xương cốt bên trong. Xương cốt kim hoàng, tựa như đúc bằng hoàng kim, tỏa ra hào quang óng ánh.
"Dị Ma tộc khí tức?"
Phong Thiếu Vũ lạnh giọng nói, ánh mắt trong nháy mắt trở nên sắc bén, gầm lên: "Các hạ vì sao lại giết con ta?"
Hắn giận dữ, khuôn mặt tuy không rõ ràng lắm, nhưng sự kinh sợ trong thần sắc lại không cách nào che giấu, phảng phất nhìn thấy điều gì khó tin.
Dường như, người Dị Ma tộc căn bản không nên ra tay với Phong Vũ Lôi.
Hắn vì sao lại nói như vậy? Người nói vô tình, người nghe hữu ý, Tần Trần trong lòng khẽ động, liền hướng bên ngoài sơn cốc quát lớn: "Chư vị Phiêu Miểu Cung, còn chờ gì nữa, còn không mau xuất thủ, chém giết Phong Vũ Lôi! Chư vị chớ quên mệnh lệnh của Cung chủ đại nhân, chuyến này tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài, tất cả người của Hiên Viên Đế quốc đều phải chết!"
"Người của Phiêu Miểu Cung? Không thể nào!" Phong Thiếu Vũ quát lạnh, xoay người nhìn về phía bên ngoài phế tích, hai mắt phảng phất xuyên thấu hư không vô tận, bắn ra thần quang, sau đó ánh mắt phút chốc rơi vào một vách đá bên ngoài phế tích.
Nơi đó, một đạo nhân ảnh ẩn hiện.
"Tên Tần Trần này, là muốn hại chết ta sao? Đây chính là Hiên Viên Đại Đế đó!"
Người nọ kinh hãi, trong lòng sợ hãi, hận không thể băm Tần Trần thành tám mảnh. Không phải ai khác, chính là Chu Chỉ Vi, người một đường lặng lẽ đi theo Tần Trần đến đây.
Lúc này, chứng kiến ánh mắt Hiên Viên Đại Đế nhìn tới, Chu Chỉ Vi chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, vội vàng thi triển bí thuật, che giấu thân phận. Bản thân tuyệt đối không thể bị Hiên Viên Đại Đế phát hiện, bằng không nếu Hiên Viên Đại Đế nổi giận, Phiêu Miểu Cung sao lại vì mình mà đại chiến với Hiên Viên Đế quốc? Đến lúc đó nàng tất nhiên sẽ bị hy sinh.
Nàng thi triển Đoạt Thiên Chi Thuật, thân hình tức khắc trở nên mông lung, đồng thời xoay người bỏ chạy.
"Đoạt Thiên Chi Thuật của Phiêu Miểu Cung? Không thể nào..."
Hiên Viên Đại Đế kinh sợ, vì giận dữ, thân thể thậm chí run rẩy, hư không bạo liệt, thiên địa lay động.
"Muốn đi sao, hãy lưu lại cho Bản Đế!"
Hắn gầm lên, giơ thủ chưởng ra. Rầm rầm, hư không bạo liệt, Chu Chỉ Vi chỉ cảm thấy một cổ lực lượng không thể địch nổi bao bọc lấy mình, hô hấp trở nên khó khăn, thân thể tựa như muốn tan nát.
Vù vù!
Mắt thấy sắp mất mạng, đột nhiên một đạo khí tức kinh người từ trong cơ thể Chu Chỉ Vi lan tràn ra, đó là Võ Đế của Phiêu Miểu Cung.
"Là ai, dám động thủ với đệ tử Phiêu Miểu Cung ta?" Ý chí Võ Đế này rõ ràng kém xa sự đáng sợ của Phong Thiếu Vũ, bị kích hoạt, chỉ là một giọt uy năng ý chí Võ Đế trong cơ thể Chu Chỉ Vi, chứ không phải ý chí Võ Đế chân chính hàng lâm. Lời nói khô khan vạn phần, vừa dứt lời, liền trực tiếp xuất thủ, thẳng hướng Phong Thiếu Vũ.
"Quả nhiên là người của Phiêu Miểu Cung!"
Phong Thiếu Vũ phảng phất chịu một đả kích cực lớn, cả người trở nên vô cùng giận dữ. Hắn giơ tay trực tiếp đánh ra. Oanh, ý chí Võ Đế kịch liệt rung động, trong khoảnh khắc tan nát, hóa thành bụi phấn.
Chỉ trong một chiêu, ý chí Võ Đế của Phiêu Miểu Cung đã triệt để sụp đổ, căn bản không phải đối thủ.
Phong Thiếu Vũ tiếp tục giơ tay lên, vồ bắt lấy Chu Chỉ Vi, hiển nhiên là muốn bắt nàng để tiến hành khảo vấn.
"Không được, cứ tiếp tục thế này thì không ổn."
Tần Trần ánh mắt lạnh lẽo, hắn liên tục kết thủ quyết, nhưng căn bản không cách nào phong tỏa hay ngăn cản Phong Thiếu Vũ. Lực lượng của Phong Thiếu Vũ vẫn đang từng chút tăng cường.
Một khi để Phong Thiếu Vũ hàng lâm hoàn toàn, tất cả mọi người sẽ phải chết.
Tần Trần nảy sinh một ý niệm tàn độc, phụt, một ngụm tinh huyết phun lên thanh kiếm gỉ thần bí, đồng thời thôi động lực lượng trong cơ thể, quán thâu vào bên trong thanh kiếm gỉ thần bí.
Xôn xao!
Thanh kiếm gỉ thần bí đột nhiên sáng lên, trong nháy mắt bộc phát ra hắc mang kinh khủng. Một cổ khí thế ác liệt từ trên thân kiếm bạo dũng ra, như muốn xông thẳng lên trời cao, bộc phát ra uy áp kinh khủng chưa từng có.