Virtus's Reader
Vũ Thần Chúa Tể

Chương 1519: CHƯƠNG 1499: LẤY THÂN BÁO ĐÁP

Nói đến đây, bầu không khí trên sân lập tức trở nên trầm trọng.

Phong Vũ Lôi đã chết, Hiên Viên đế quốc tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Một khi tin tức bị lộ, mấy người bọn họ đều sẽ gặp nguy hiểm.

"Hừ, lúc trước rõ ràng là Phong Vũ Lôi động thủ trước, Hiên Viên đế quốc dựa vào đâu mà dám ra tay với chúng ta?" U Thiên Tuyết hừ lạnh một tiếng.

Cơ Như Nguyệt lắc đầu: "Ngươi không hiểu sự bá đạo của Hiên Viên đế quốc. Hiện nay trên đại lục, trừ Phiêu Miểu Cung, thì Hiên Viên đế quốc là bá đạo nhất. Ngươi và ta đến từ Chấp Pháp Điện thì còn đỡ, nhưng Tần Trần hắn chỉ là một đệ tử Đan Các, hơn nữa lại là một đệ tử Đan Các được tuyển chọn từ Hạ Tứ Vực... một khi sự tình bị làm lớn chuyện, rất có thể sẽ bị Đan Các 'bỏ xe bảo suất'."

Nghĩ tới đây, Cơ Như Nguyệt nhìn Tần Trần, sắc mặt đã hòa hoãn không ít. Tên gia hỏa này tuy đáng ghét, lời nói cũng không dễ nghe, nhưng bất kể thế nào, Tần Trần vì cứu nàng mà kích sát Đế Tử Hiên Viên đế quốc, cái giá phải trả thật sự quá lớn.

Nàng đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà ngẫm nghĩ, nếu là người của thế lực khác gặp phải chuyện như vậy, có lẽ căn bản không dám ra tay với người của Hiên Viên đế quốc. Dù sao, không phải ai cũng có dũng khí động thủ với Phong Thiếu Vũ.

"Tần Trần, cảm ơn ngươi." Trần Tư Tư cũng nói, giọng nói nàng trầm buồn. Sau khi Phong Vũ Lôi chết, nàng muốn cứu Mị Ảnh trưởng lão, nhưng Mị Ảnh trưởng lão cuối cùng vẫn không thể kiên trì nổi. Hiện tại, toàn bộ Huyễn Ma Tông, trừ nàng ra, những người khác đều đã ngã xuống, nội tâm thất lạc có thể tưởng tượng được.

Nhưng nàng cũng biết, người đối mặt áp lực lớn nhất vẫn là Tần Trần.

"Chư vị chỉ cần không nói ra chuyện này, thì sẽ không sao cả. Ai mà biết là ta đã giết chết Phong Vũ Lôi?" Tần Trần lơ đễnh nói.

"Tần Trần, ngươi đừng sơ suất! Ngươi không thấy ý chí Võ Đế của Hiên Viên Đại Đế đã giáng lâm sao? Ý chí Võ Đế của Hiên Viên Đại Đế đã gặp ngươi, tất nhiên sẽ biết được một vài tin tức. Đến lúc đó, với thủ đoạn của Hiên Viên Đại Đế, muốn tìm được ngươi trong số rất nhiều thiên tài, cũng không phải là chuyện gì khó khăn." Cơ Như Nguyệt nghiêm túc nói.

Nàng là người hiểu rõ nhất sự đáng sợ của Hiên Viên Đại Đế trong số những người ở đây. Đó là một cự phách đáng sợ mà ngay cả ông tổ nhà họ Cơ của bọn họ khi nhắc đến cũng phải vạn phần kiêng kỵ, là cường giả đỉnh cao nhất toàn bộ Vũ Vực, không ai có thể xem thường hắn.

"Được rồi, được rồi, ta đều biết. Chỉ cần các ngươi không nói ra chuyện này, thì hắn cũng chẳng cần quản." Tần Trần không muốn tiếp tục nói về đề tài này, xoay người đi về phía không gian trì trong phế tích.

Cơ Như Nguyệt tức đến mức phổi cũng sắp nổ tung. Tên Tần Trần này, lại dám biến hảo tâm của nàng thành lòng lang dạ thú, thật sự quá đáng ghét!

Xoẹt!

Nàng bước tới trước mặt Tần Trần, chặn hắn lại, nghiêm túc nói: "Tần Trần, ngươi hãy nghe ta nói... Ta không hề nói đùa đâu!"

"Ngươi quan tâm ta như vậy, không lẽ là vì vừa nãy Bản thiếu cứu ngươi mà ngươi đã thích ta rồi sao?" Tần Trần kinh ngạc nói.

"Yêu ngươi cái đầu quỷ ấy!"

Cơ Như Nguyệt tức đến mức hận không thể một tát đánh Tần Trần thành hai nửa, lập tức thở phì phì đứng sang một bên không nói lời nào.

Với tên này, căn bản chẳng có lời nào có thể nói được nữa.

"Trần thiếu, Như Nguyệt nàng cũng là vì tốt cho ngươi thôi." U Thiên Tuyết bước tới nói, thần sắc cũng có chút bận tâm và khẩn trương.

Hiên Viên Đại Đế, đó là một tồn tại đáng sợ mà chỉ cần nhắc tới tên thôi cũng đủ khiến người ta run sợ.

"Nếu chuyện đã làm rồi, thì còn có cách nào nữa? Hiện tại điều duy nhất chúng ta có thể làm chính là đề thăng thực lực của bản thân. Chỉ khi thực lực tự thân mạnh mẽ, đó mới là điều tối quan trọng. Còn về hắn, cũng chỉ có thể đi một bước xem một bước thôi." Tần Trần cười nói.

Không phải hắn không biết sự nghiêm trọng của sự việc, mà là biết việc đã đến nước này, nghĩ cách nào cũng không thể vãn hồi được nữa. Huống chi, Phong Vũ Lôi hắn nhất định phải giết. So với việc hiện tại suy nghĩ quá nhiều, chi bằng mau chóng đề thăng thực lực của bản thân thì hơn.

Lúc trước, khi thôi động Càn Khôn Tạo Hóa Ngọc Điệp, nơi sâu xa của Dị Ma đại lục dường như có vật gì đó đang kêu gọi, khiến Tần Trần cảm thấy cực kỳ hứng thú.

"Tần Trần ngươi yên tâm, chuyện này là do ta mà ra, ta sẽ không để một mình ngươi gánh chịu." Trần Tư Tư bước lên nói, mị ý trên người đã biến mất, giọng nói trở nên ôn nhu mềm mại.

"Đó là đương nhiên! Chẳng lẽ ngươi muốn Trần thiếu một mình gánh chịu sao? Trần thiếu vì cứu ngươi mà giết chết Phong Vũ Lôi đấy. Nếu ta nói, cho dù ngươi có lấy thân báo đáp, cũng chưa chắc đã đủ để báo đáp Trần thiếu đâu!" U Thiên Tuyết kêu lên một tiếng.

Không thể không nói, vóc dáng của Trần Tư Tư vô cùng động lòng người. Nàng có vóc dáng gần như hoàn mỹ, nhưng so với Cơ Như Nguyệt và U Thiên Tuyết, lại hoàn toàn là một loại hình khác biệt.

U Thiên Tuyết thì trầm tĩnh, cao ngạo, tựa bạch liên hoa "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn", cao cao tại thượng, như u lan trong thung lũng vắng, tựa bạch liên trên tuyết sơn, vô cùng thanh thuần.

Còn Cơ Như Nguyệt, thì cao quý, ngay cả một cái bóng lưng cũng đủ khiến lòng người sinh ngưỡng mộ, hận không thể quỳ rạp xuống đất mà liếm gót chân nàng.

Còn Trần Tư Tư, lại khác biệt hoàn toàn với hai người kia, nàng mang đến cho người ta một cảm giác diễm lệ không gì sánh được. Sắc mặt Trần Tư Tư lập tức đỏ bừng. Nàng tuy là thiên sinh mị thể, nhưng đó chỉ là thể chất, bản thân nàng lại không hề phóng đãng. Tuy bề ngoài có vẻ phong tình, nhưng đó chỉ là do tu luyện công pháp của Huyễn Ma Tông mà ra. Trên thực tế, nội tâm nàng lại vô cùng bảo thủ.

Chỉ là sự bảo thủ cùng mị thái này của nàng, khi kết hợp lại, lại càng khiến người ta có dục vọng chiếm đoạt mãnh liệt hơn.

Đây cũng là lý do vì sao U Thiên Tuyết, Cơ Như Nguyệt, Mộ Dung Băng Vân và những người khác tuy đều vô cùng tuyệt mỹ, kinh diễm, nhưng chỉ có một mình Trần Tư Tư lại khiến Phong Vũ Lôi nhớ mãi không quên.

Nàng chính là một vưu vật, đủ sức hấp dẫn ánh mắt của bất kỳ nam nhân nào.

"Thế nào, chẳng lẽ không nguyện ý? Ngươi có biết, Trần thiếu đã vì ngươi mà rước lấy bao nhiêu phiền toái không? Nếu không có Trần thiếu, ngươi bây giờ còn có thể bình yên đứng ở đây sao? E rằng đã sớm bị Phong Vũ Lôi giày vò đến chết rồi. Hơn nữa, với nhân phẩm của Trần thiếu, chẳng lẽ còn khiến ngươi phải chịu ủy khuất sao?"

U Thiên Tuyết hung hăng nói. Nàng đã sớm hạ quyết tâm, nhất định phải "cướp" Trần Tư Tư về cho Tần Trần. Cưa được thì cưa, không cưa được thì cưỡng đoạt, làm sao cũng không thể để cái thiên sinh mị thể này rơi vào tay người khác.

Còn việc Trần Tư Tư có nguyện ý hay không, hay nàng nghĩ thế nào, U Thiên Tuyết căn bản không hề để trong lòng.

Phụt!

Cơ Như Nguyệt đứng một bên suýt chút nữa thổ huyết. U Thiên Tuyết không phải là nữ nhân của Tần Trần sao? Sao lại đi tán gái hộ Tần Trần thế này?

Chuyện này... cũng quá bưu hãn rồi! Đồng thời, trong lòng nàng mơ hồ có chút khó chịu. Muốn nói về mối quan hệ, dường như mình và U Thiên Tuyết thân thiết hơn, vậy mà U Thiên Tuyết lại đi cưa Trần Tư Tư hộ Tần Trần, chứ không phải cưa hộ nàng. Tình tỷ muội tốt này còn có thể tiếp tục được nữa không đây?...

✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!