Mặc dù bọn họ không phải Thuần Thú Sư, nhưng cũng là người đến từ đại gia tộc ở Văn Vận Thành, về thủ đoạn thuần thú, cũng đều có nghe nói qua đôi chút.
Thông thường, Thuần Thú Sư muốn thuần phục một đầu huyết thú, có hai loại cách làm.
Loại thứ nhất là bồi dưỡng con non, sau khi bắt được huyết thú con non, sẽ tiến hành thuần dưỡng. Loại huyết thú này, từ nhỏ sống cùng với Thuần Thú Sư, lâu dần, hung tính trên thân huyết thú sẽ bị mài mòn đi ít nhiều, chậm rãi trở nên ỷ lại Thuần Thú Sư, cuối cùng trở thành thú sủng.
Loại thứ hai là lợi dụng một số tâm tình của huyết thú. Ví dụ như mê hoặc, trấn áp, cảm kích vân vân. Bất quá, tiên quyết của phương pháp này là phải bắt được huyết thú, chỉ khi bắt được, mới có thể dùng các loại phương pháp. Dù sao huyết thú cũng là sinh vật, cũng có thất tình lục dục. Một khi nó sợ ngươi, hoặc nó cảm kích ngươi, hoặc giả nó muốn từ trên người ngươi được chỗ tốt gì, tự nhiên sẽ một mực đi theo ngươi. Bất quá, cách làm này cũng cần tiêu hao không ít thời gian, hơn nữa nhằm vào những huyết thú khác nhau, sẽ có những phương pháp khác nhau, không phải chuyện đơn giản.
Thế nhưng giống như Tần Trần, cứ thế nói chuyện với huyết thú, bọn họ vẫn là lần đầu tiên nghe nói.
Đại ca, ngươi coi huyết thú này là người sao? Bảo nó đừng kích động là nó sẽ không kích động, bảo nó dẫn đường là nó sẽ dẫn đường sao? Ngươi đây không phải là khôi hài sao?
Điều khiến mọi người không ngờ tới là, Tần Trần vừa dứt lời, Thiết Vũ Ưng vậy mà thật sự như nghe hiểu, trở nên bình tĩnh hơn đôi chút.
"Đúng vậy, yên tâm đi, ta cũng sẽ không hại ngươi, chỉ cần ngươi dẫn ta đi, đến lúc đó tuyệt đối không thiếu chỗ tốt cho ngươi." Tần Trần lên tiếng lần nữa.
Phụt!
Lần này thì không nhịn được nữa, một đám người tất cả đều ngã lăn ra đất.
"Không thiếu chỗ tốt cho ngươi?"
Lời này sao nghe không giống lời thuần thú chút nào, mà cứ như một kẻ lừa đảo đang dụ dỗ trẻ con vậy? Ngươi làm vậy có ích gì không?
"Các hạ, ngươi làm vậy, căn bản không thể nào thu phục được Thiết Vũ Ưng..."
Thực sự không nhịn được nữa, thiếu nữ từ sau bụi cây đi tới, không khỏi lên tiếng nói. Chỉ là không đợi nàng nói hết lời, chỉ thấy Thiết Vũ Ưng phát ra một tiếng kêu, mà Tần Trần đột nhiên cười rộ lên: "Thế thì, ta coi như ngươi đã đồng ý."
Sau đó khoát tay, Vút! Vút!, hơn mười mai Chân Thạch lúc trước bị hắn đặt ở bốn phía, tất cả đều như chim én về tổ, thu lại, rơi vào trong tay hắn.
Mất đi sự khống chế của trận pháp, những luồng bạch quang kia trong nháy mắt biến mất, Thiết Vũ Ưng triệt để tránh thoát trói buộc.
"Tiểu thư, nguy hiểm!"
Hồ quản sự khẽ hô một tiếng, sắc mặt đại biến, vội vàng kéo thiếu nữ trở về. Sau đó kinh hãi nhìn Tần Trần, suýt chút nữa ngất đi.
Tiểu tử này chẳng lẽ là ngu ngốc sao? Đây chính là Thiết Vũ Ưng, một trong những phi cầm huyết thú tàn bạo nhất Lạc Nhật Sơn Mạch, ngươi cứ thế nói với nó vài câu, liền đem trận pháp triệt tiêu, thật sự coi nó là đứa trẻ ba tuổi, tùy tiện là có thể lừa gạt được sao?
Xong đời rồi!
Lúc trước dễ dàng như vậy liền trói buộc được Thiết Vũ Ưng, còn tưởng rằng là nhân vật ghê gớm gì, bây giờ nhìn lại, còn chẳng bằng một tên ngu ngốc. Loại chỉ số thông minh thấp kém này, tuyệt đối sẽ bị giết chết trong nửa phút.
"Tiểu thư, sau khi Thiết Vũ Ưng giết chết tên tiểu tử kia xong, nhất định sẽ phát hiện chúng ta, đến lúc đó ngươi lập tức chạy ra khỏi Lạc Nhật Sơn Mạch, ta sẽ cố gắng cầm chân Thiết Vũ Ưng, để tranh thủ thời gian cho các ngươi."
Sắc mặt căng thẳng, môi Hồ quản sự run run. Một khi Thiết Vũ Ưng nổi giận, hắn thật sự không có cách nào ngăn cản đối phương. Những hộ vệ của hắn cũng đều sắc mặt trắng bệch, từng người hai chân đều nhũn ra.
Chỉ là, lời hắn vừa dứt, chỉ thấy Liễu gia tiểu thư hai mắt thoáng cái trợn tròn, như gặp quỷ nhìn về phía trước, trong ánh mắt toát ra vẻ hoảng sợ.
"Tiểu thư, ngươi có nghe hay không, tiểu thư... Hả?"
Thấy biểu tình này, Hồ quản sự không nhịn được hiếu kỳ, cũng quay đầu nhìn lại. Nhất thời hai mắt suýt chút nữa rớt xuống đất.
Chỉ thấy sau khi trận pháp được triệt hồi, Thiết Vũ Ưng vẫn chưa hành động với thiếu niên kia, ngược lại đi tới trước mặt Tần Trần, đầu hơi cong xuống, thân thể rủ xuống, nằm trên mặt đất, giống như đang quỳ xuống, trong ánh mắt lộ ra vẻ chờ mong.
"Đây là... Khom lưng khuất phục? Thiết Vũ Ưng này thật sự thần phục hắn sao?"
Mặc dù mình không phải Thuần Thú Sư, nhưng Hồ quản sự ít nhiều cũng đã từng gặp Thuần Thú Sư khác thuần thú. Trong tình huống bình thường, huyết thú khom lưng quỳ xuống, đại biểu cho sự thần phục triệt để đối với đối phương, muốn trở thành thú sủng của đối phương.
Hắn chỉ cảm thấy ngực nghẹn lại, suýt chút nữa thổ huyết.
Rốt cuộc chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy? Ban nãy thiếu niên kia chẳng làm gì cả, chỉ tùy tiện nói hai câu, Thiết Vũ Ưng lại thật sự thần phục sao? Hơn nữa còn thần phục một cách tự nhiên như vậy. Đại ca, ngươi thế nhưng là Thiết Vũ Ưng, Thiên cấp huyết thú, chẳng phải vẫn luôn rất tàn bạo sao? Sao lại nhanh như vậy đã thần phục, còn chẳng bằng chó nhà? Pro quá trời!
Hồ quản sự chỉ cảm thấy từng trận choáng váng, đầu óc không thể nào hiểu nổi.
Thật ra, bọn họ căn bản không biết, khi Tần Trần đối thoại với Thiết Vũ Ưng, đã lợi dụng một loại thủ đoạn thuần thú cực kỳ cao minh. Tên là: Thần Ngôn Khống Thú Quyết!
Đây là một môn thuần thú bí kỹ cực kỳ đáng sợ, vượt xa những thủ pháp thuần thú phổ thông trên thị trường. Nói chuyện, chỉ là biểu đạt một loại hiệu quả bề ngoài, để huyết thú thông qua giọng nói và biểu cảm bên ngoài, biết được thái độ của hắn, còn sự giao phong chân chính, lại diễn ra giữa tinh thần của hai bên.
Mỗi lần nói chuyện, Tần Trần đều có thể phóng xuất ra tinh thần lực cường đại, đều tiến hành khống chế Thiết Vũ Ưng. Loại khống chế này, vô hình vô ảnh, cực kỳ cao minh. Lúc trước khi tinh thần lực Tần Trần còn chưa mạnh, cũng đủ để câu thông với Huyết Trảo Thanh Ưng, ra tay với Trương Nghị, hiện tại tinh thần lực của hắn đã tăng lên gấp mấy lần, linh hồn lực càng đạt đến cảnh giới Tụ Hồn Ngưng Hình, khống chế một đầu Thiết Vũ Ưng, thật sự là quá đỗi đơn giản.
Vút!
Thân hình khẽ động, Tần Trần trong nháy mắt đã rơi xuống lưng Thiết Vũ Ưng.
"Xuất phát!"
Một luồng tinh thần lực vô hình nhập vào não hải Thiết Vũ Ưng, Thiết Vũ Ưng nhận được chỉ lệnh, vỗ hai cánh, thoáng chốc đã phóng lên cao, cuồng phong kịch liệt thổi ào ào rung chuyển núi rừng bốn phía, chớp mắt đã hóa thành một chấm nhỏ, biến mất chân trời.
"Chuyện này... Chuyện này..."
Cách đó không xa, Hồ quản sự cùng đám người đều kinh ngạc đến ngây người, từng người quai hàm đều rớt xuống, khó có thể tin.
"Tiểu thư, chuyện này... Đây là thật sao? Tên tiểu tử kia thuần phục Thiết Vũ Ưng xong, bay đi rồi sao?"
"Không phải là mơ đấy chứ, ngươi mau đánh ta một cái, xem ta có phải đang nằm mơ không."
"Chuyện này quả thực quá thần kỳ! Ngầu lòi!"
Hai mặt nhìn nhau, mọi người ai nấy đều sắp phát điên. Cho dù tận mắt thấy, cũng cảm thấy khó có thể tin. Nghe nói Thuần Thú Sư là một trong những loại chức nghiệp có độ khó cao nhất trong vô số chức nghiệp, sao bây giờ nhìn lại, lại dễ dàng đến vậy? Tùy tiện nói hai câu, liền triệt để thần phục, là thật hay giả vậy?
Đang lúc chấn động, liền thấy tiểu thư nhà mình vẫn còn kinh ngạc nhìn về nơi đối phương rời đi, trong ánh mắt toát ra vẻ tiếc hận và ngưỡng mộ.
"Ban nãy, nếu là có thể kết giao được với đối phương, thì tốt biết mấy."
Giữa bao ánh mắt, thiếu nữ thở dài khe khẽ.
Mặt già Hồ quản sự đỏ bừng, còn như Đồng Tam thì càng xấu hổ đến mức hận không thể độn thổ. Lúc trước nếu không phải bọn họ không tin đối phương, còn nói lời ác độc, thậm chí suýt chút nữa động thủ, biết đâu Liễu gia bọn họ đã có thể quen biết một vị cao nhân như vậy.
"Haizz, đừng nghĩ nhiều nữa, người này đáng sợ như vậy, tất nhiên lai lịch bất phàm, Liễu gia chúng ta tuy lớn, nhưng chung quy không cùng đẳng cấp với đối phương."
Cuối cùng, Hồ quản sự thở dài lên tiếng. Mọi người im lặng không nói, nhưng trong lòng đều vô cùng đồng tình...