Chứng kiến Hỗn Độn Chi Thụ lướt đến, Tần Trần trong nháy mắt hiểu ra, chắc chắn là do hắn đã lấy đi cả tòa Hỗn Độn Ngọc Đảo, mà Hỗn Độn Ngọc Đảo chính là nơi Hỗn Độn Chi Thụ sinh trưởng. Hỗn Độn Ngọc Đảo biến mất, Hỗn Độn Chi Thụ tất nhiên sẽ nổi giận.
"Hừ, tên tiểu tử Tần Trần này, lại dám thu hồi Hỗn Độn Ngọc Đảo, như vậy đã chọc giận Hỗn Độn Chi Thụ rồi. Với sự cường đại của Hỗn Độn Chi Thụ, e rằng ngay cả Thiên Tôn cũng khó lòng địch nổi. Nếu như Tần Trần hắn chết ở chỗ này..."
Ma Lệ đảo mắt một vòng, lập tức lộ ra vẻ chờ mong.
Tần Trần vừa chết, hắn chẳng phải trở thành kẻ thu hoạch lớn nhất sao? Cho dù có thể may mắn thoát khỏi sự truy sát của Hỗn Độn Chi Thụ, kiểu gì cũng phải để lại những món đồ tốt chứ? Sau cùng chẳng phải đều rơi vào tay mình sao?
Hắc hắc hắc.
Ma Lệ trong lòng hưng phấn hẳn lên. Trong hư không, Tần Trần cũng trở nên ngưng trọng, ngưng mắt nhìn Hỗn Độn Chi Thụ, vận chuyển Thời Gian Bản Nguyên trong cơ thể. Mặc dù Hỗn Độn Chi Thụ có ý đồ với hắn, nhưng dưới sự gia trì của Thời Gian Bản Nguyên, hắn vẫn có thể phản ứng kịp thời, tiến vào Hỗn Độn Thế Giới, tránh thoát một kiếp. Mà ngay khi Tần Trần chăm chú vận chuyển Thời Gian Bản Nguyên, chuẩn bị đối kháng Hỗn Độn Chi Thụ, vù vù, Hỗn Độn Chi Thụ sau khi đến gần Tần Trần, vẫn chưa tiếp tục thôi động Tuế Nguyệt Chi Lực, mà là nở rộ từng đạo thần hồng rực rỡ, đồng thời truyền lại tới từng đạo ý thức mơ hồ.
Hỗn Độn Chi Thụ, là bảo vật sinh ra khi trời đất khai mở, hồng mông sơ sinh, tự nhiên có linh tính.
Cảm thụ được ý niệm Hỗn Độn Chi Thụ truyền đến, Tần Trần lập tức sửng sốt, nhíu mày nói: "Ý ngươi là, ngươi muốn giống như Hỗn Độn Ngọc Đảo, tiến vào không gian của ta sao?"
Hỗn Độn Chi Thụ ào ào rung động, từng cành cây rung lên, có quả rơi xuống, giống như đang gật đầu với Tần Trần. Tần Trần có chút kinh ngạc, làm sao cũng không ngờ Hỗn Độn Chi Thụ lại có ý này, tựa hồ có chút tương tự với Thiên Đạo Thần Thụ trước đây. Trong lòng hắn lập tức mừng rỡ khôn xiết, trực tiếp phóng xuất ra một luồng không gian chi lực. Hỗn Độn Chi Thụ ngay lập tức tiến vào luồng không gian chi lực ấy, thoáng cái biến mất.
Sau một khắc, Hỗn Độn Chi Thụ lại xuất hiện trong Càn Khôn Tạo Hóa Ngọc Điệp của Tần Trần. Nó cảm thụ được thế giới bên trong Càn Khôn Tạo Hóa Ngọc Điệp, hưng phấn không ngừng, vù vù một tiếng, toàn thân tỏa sáng, lập tức bay đến nơi Thiên Đạo Thần Thụ và Vạn Giới Ma Thụ. Cảm thụ được khí tức ma tộc trên thân Vạn Giới Ma Thụ, Hỗn Độn Chi Thụ lập tức có chút không vui.
Nhanh chóng, nó chuyển đến bên cạnh Thiên Đạo Thần Thụ, chiếm lấy vị trí quan trọng nhất dưới Hỗn Độn Ngọc Bích trong Hỗn Độn Thế Giới này, sau đó bám rễ xuống đất, hưng phấn đung đưa.
"Hỗn Độn Chi Thụ lại cũng bị tên tiểu tử này lấy đi?" Điều này không những khiến Ma Lệ sững sờ, mà ngay cả Huyết Hà Thánh Tổ cũng mặt đờ đẫn. Hỗn Độn Chi Thụ chính là linh vật của trời đất, hắn bị vây ở đây trăm triệu năm trời, tự nhiên hiểu rõ trên Hỗn Độn Ngọc Đảo có một gốc Hỗn Độn Chi Thụ sinh trưởng, nhưng lại từ trước đến nay chưa từng đánh chủ ý lên Hỗn Độn Chi Thụ, bởi vì hắn biết rõ trạng thái hiện tại của mình, là không thể nào nhận được sự công nhận của Hỗn Độn Chi Thụ.
Thế nhưng, hắn hiểu rõ, Tần Trần mới đến nơi này bao lâu? Không những lấy đi Hỗn Độn Ngọc Bích, Hỗn Độn Ngọc Đảo, hiện tại thậm chí ngay cả Hỗn Độn Chi Thụ cũng lấy đi. Mình đã rước phải một quái vật thế nào đây?
"Ha ha ha, tên tiểu tử nhân tộc, mau chóng qua đây! Lão già Huyết Hà Thánh Tổ này chỉ còn lại một đạo tàn hồn, đang muốn trấn áp hắn!" Hồng Hoang Tổ Long cười ha hả.
"Đang có ý này." Tần Trần ánh mắt băng lãnh, sắc bén như lưỡi đao. Khi hắn đến nơi này, Thượng Quan Uyển Nhi lại đang hấp thu luồng khí tức hắc ám ẩn chứa Huyết Tổ Chi Lực kia. Tần Trần không rõ ràng lắm trạng thái của Thượng Quan Uyển Nhi rốt cuộc có liên quan đến Huyết Hà Thánh Tổ hay không, nhưng dù Hồng Hoang Tổ Long không nói, hắn cũng muốn bắt lấy Huyết Hà Thánh Tổ.
Ầm!
Tần Trần đánh tới, trực tiếp lao vào chiến trường.
Trong nháy mắt, trên sân liền trở thành Tần Trần và Ma Lệ, cùng với Hồng Hoang Tổ Long và La Hầu Ma Tổ, đối kháng Huyết Hà Thánh Tổ.
"Ma Lệ, Hồng Hoang Tổ Long tiền bối, còn có La Hầu Ma Tổ tiền bối phải không? Ba người các ngươi, vây khốn Huyết Hà Thánh Tổ này, tên này giao cho ta."
Tần Trần lơ lửng trên vùng trời hỗn độn, ánh mắt băng lãnh, trong ánh mắt tỏa ra hàn mang yếu ớt, giống như lệ quỷ.
Hắn hiện tại rất tức giận, tức giận vì trạng thái của Thượng Quan Uyển Nhi.
"Tiểu tử, ngươi đang nói chuyện với ai đấy? Một tên tiểu tử nhân tộc bé nhỏ, dám ra lệnh cho bản tổ?"
La Hầu Ma Tổ lạnh giọng nói, giọng điệu vô cùng khó chịu. Tên tiểu tử này là ai chứ, cũng không nhìn lại thân phận của mình là gì, dám nói chuyện như vậy với La Hầu Ma Tổ đại nhân vĩ đại?
"Hả?"
Tần Trần ánh mắt băng lãnh, lạnh lẽo ngưng mắt nhìn sang. La Hầu Ma Tổ lập tức từ trong hai con ngươi của Tần Trần, cảm thụ được một luồng hàn ý đáng sợ.
"Nhớ kỹ, ta chẳng cần biết ngươi là ai, nể tình ngươi và ta hiện đang đứng chung một lập trường, ta sẽ không truy cứu. Bằng không, thì đừng trách ta không khách khí." Tần Trần hừ lạnh. Trải qua nhiều chuyện như vậy, hắn cũng hiểu rõ rất nhiều điều. Hồng Hoang Tổ Long, La Hầu Ma Tổ, Huyết Hà Thánh Tổ bọn họ, quả thực cường hãn, đều là Thái Sơ Sinh Linh và Hỗn Độn Thần Ma. Vào thời viễn cổ, thực lực mạnh mẽ, tất nhiên là tồn tại xưng tôn đạo tổ. Nhưng mà hôm nay, bọn họ không còn cường đại, linh hồn lại mất đi thân thể.
Từng là những cường giả cái thế, bọn họ chiếm cứ một vùng thế giới, từng xưng bá vũ trụ cổ.
Công tích như vậy, đáng để truyền tụng vạn cổ.
Thế nhưng đến hôm nay, bọn họ lại chỉ là một đạo tàn hồn, lại bị vây khốn nơi đây, thật đáng buồn làm sao.
Nếu vào lúc khác, Tần Trần còn có tâm tình nói chuyện tử tế với La Hầu Ma Tổ này, nhưng nghĩ đến trạng thái của Thượng Quan Uyển Nhi, Tần Trần trong lòng lại băng lãnh một mảnh, giống như vực sâu hầm băng.
"Ngươi..."
La Hầu Ma Tổ tức đến giậm chân.
"Tiền bối, hà tất phải chấp nhặt với hắn." Ma Lệ vội vàng nói, hắn thật sự sợ La Hầu Ma Tổ và Tần Trần phát sinh mâu thuẫn gì. Hắn có thể cảm nhận được, tâm tình Tần Trần không tốt lại ẩn chứa vô tận tức giận.
Điều này khiến hắn khó hiểu, lại càng khó chịu.
Chết tiệt, ngươi cũng nhận được nhiều bảo bối như vậy rồi, còn ở đó tức giận không ngừng, quá đáng thật! Bản thân ta ngay cả một sợi lông cũng chưa nhận được đây, pro cái nỗi gì!
"La Hầu lão già, nghe ta, trước giải quyết Huyết Hà Thánh Tổ này đã rồi nói." Hồng Hoang Tổ Long cười ha ha một tiếng, lên tiếng khuyên can. Oanh! Trên long châu của hắn, từng luồng linh hồn khí tức bạo phát. Trong thiên địa, đột nhiên hiện lên những hư ảnh chân long. Trong khoảnh khắc, trong thiên địa ước chừng xuất hiện hơn vạn thân ảnh chân long, bao phủ cả phương thiên địa này, hóa thành một tòa Long Thần Đại Trận mênh mông, hướng Huyết Hà Thánh Tổ trấn áp tới.
"Vạn Long Đại Trận! A a a, lão già ngươi đây là liều mạng sao?" La Hầu Ma Tổ kinh hãi. Vạn Long Đại Trận vô cùng đáng sợ, là đỉnh cấp đại trận của Long tộc viễn cổ. Nếu như Hồng Hoang Tổ Long ở thời kỳ toàn thịnh, thi triển đại trận như vậy thì dễ dàng, chẳng đáng kể gì. Nhưng bây giờ, Hồng Hoang Tổ Long chỉ còn lại tàn hồn trong long châu, muốn bố trí ra Vạn Long Đại Trận này, nhất định phải phân tán không ít long hồn còn sót lại của bản thân. Đây chính là việc tương đương với tự sát.
Lão già Hồng Hoang Tổ Long này, lại cam lòng mạo hiểm như vậy? Hắn ngưng thần nhìn về phía Tần Trần, tên tiểu tử nhân tộc này, rốt cuộc có ma lực gì, mà có thể khiến Hồng Hoang Tổ Long chỉ vì một tiếng ra lệnh của hắn, lại làm ra chuyện như vậy?