Hắn không khỏi nghĩ đến đối phương có lẽ cũng có tu vi bất phàm, có khả năng ngăn cản công kích của mình, nhưng hắn tuyệt nhiên không ngờ, đối phương lại dùng một chiếc đũa, liền có thể bức lui hắn. Hơn nữa còn là giữa đại sảnh đông đúc như vậy, khiến tâm trí hắn triệt để bùng nổ.
Ngay cả khi ở Huyền Châu của Đại Uy vương triều, hắn cũng chưa từng chịu đựng sỉ nhục như vậy.
"Tiếp ta một chiêu, Cực Đạo Bá Quyền!"
Trong cơ thể huyết mạch chi lực cuồn cuộn khởi động, trên thân Vũ Diệu bùng phát ra hào quang rộng lẫy, đồng thời trên hữu quyền, có từng tầng hư ảnh hiện lên, phảng phất những vầng đại nhật, chiếu rọi cổ kim, chấn động thiên hạ.
Đây là quyền đạo ý cảnh được thôi động đến cực hạn mà thành.
Giờ khắc này, hắn dốc hết toàn lực, bộc phát tu vi đến cực hạn, chỉ vì đánh bại Tần Trần, vãn hồi sỉ nhục của bản thân.
Ầm ầm!
Quyền uy chưa chạm đến, toàn bộ Thính Phong Hiên đã rung chuyển bần bật, lung lay sắp đổ, như thể sắp tan tành.
"Trảm!"
Vẫn là một trảm nhẹ nhàng, Tần Trần thuận tay chém ra, tự nhiên như không.
Trong cảm nhận của hắn, hào quang tràn ngập trước mắt kia, cũng không phải là không thể ngăn cản. Tinh thần lực tùy ý quét qua, ít nhất cũng nhìn thấy sáu bảy chỗ sơ hở.
Trong mắt người khác nhìn như nghịch thiên Huyền cấp cao đẳng vũ kỹ, trong mắt vị Võ Hoàng kiếp trước như hắn, lại suy yếu đến mức không chịu nổi một kích. Hắn tìm đúng điểm yếu nhất, lấy điểm phá diện, trực tiếp chém xuống.
Oanh két!
Hào quang đại nhật kinh khủng bị đạo quang mang này chém trúng, trong khoảnh khắc run rẩy dữ dội, sau một khắc, trực tiếp nổ tung. Từ chỗ ánh đao chém trúng, những vầng hào quang đại nhật tầng tầng lớp lớp như bị bẻ gãy nghiền nát, trong nháy mắt tan vỡ.
"Thiên Nguyên Hộ Thể!"
Sắc mặt Vũ Diệu kịch biến, điên cuồng bộc phát Chân Nguyên, trong cơ thể ngưng tụ ra một tấm hộ tráo chân khí dày đặc. Toàn bộ hộ tráo bao bọc lấy hắn, lưu chuyển hào quang rực rỡ, tựa như một quang nhân, nỗ lực ngăn cản dư uy một đao này của Tần Trần.
Thế nhưng vô dụng, Răng rắc một tiếng, dưới ánh đao cuồn cuộn, tấm hộ tráo chân khí trước người Vũ Diệu trong nháy mắt xuất hiện vết rạn, trong khoảnh khắc tứ phân ngũ liệt. Đao ý mãnh liệt bỗng dưng xông vào cơ thể hắn, đánh gãy kinh mạch.
Phốc!
Thân thể chật vật lùi lại, Vũ Diệu há miệng phun ra tiên huyết, một gối nặng nề quỳ rạp xuống đất. Sắc mặt trắng bệch, khí tức uể oải, hiển nhiên đã chịu đả kích chưa từng có.
"Ngươi..."
Vừa đứng dậy, Vũ Diệu vừa định mở miệng nói gì đó, huyết khí trong cơ thể cuồn cuộn, không nhịn được lại phun ra một ngụm tiên huyết.
"Vũ Diệu!"
"Vũ huynh!"
Những người còn lại của Đại Uy vương triều không nhịn được kinh hô, từng người kinh hãi nhìn về phía Tần Trần đang phong đạm vân khinh ở đằng xa.
Một đao chém bay Vũ Diệu, Tần Trần như người không có việc gì, vỗ vỗ bên cạnh cái ghế, mỉm cười nói với Vương Khải Minh: "Đến, ngồi xuống đi, tiểu nhị, mang một bộ chén đũa đến đây."
Dường như việc đánh lui Vũ Diệu trong mắt hắn, chỉ là một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.
Mấy người trong lòng chấn động.
Mạnh quá! Tây Bắc Ngũ Quốc lại có thiên tài kinh khủng như vậy, đây còn là Tây Bắc Ngũ Quốc trong mắt bọn họ sao?
Một người một kiếm chém bay mấy người bọn hắn, một người khác lại dùng một chiếc đũa tùy ý đánh bay Vũ Diệu cường thế. Thực lực như vậy, ngay cả ở Huyền Châu cũng vô cùng kinh người, tuyệt không phải hạng dễ chọc.
Nếu như lại xuất hiện thêm mấy thiên tài như vậy, có lẽ ngoại trừ mấy vị thiên kiêu cái thế từ Huyền Châu tới lần này có thể dễ dàng hành hạ đến chết bọn họ ra, những thiên tài còn lại của Đại Uy vương triều, cũng không thể nói là có thể vững vàng ngăn chặn đối phương.
"Chúng ta đi!"
Mấy người không còn mặt mũi nào tiếp tục ở lại, đỡ Vũ Diệu, xám xịt rời khỏi Thính Phong Hiên, chẳng còn vẻ liều lĩnh tiêu sái như lúc ban đầu.
"Ha ha, tốt lắm."
"Quá hả hê!"
"Coi thường Tây Bắc Ngũ Quốc chúng ta, cũng không tự soi gương xem mình là cái thá gì!"
"Hắc hắc, thật sự quá đã! Không hổ là thiên tài đã kích sát Niệm Vô Cực của Quỷ Tiên Phái. So với hắn, Niệm Vô Cực căn bản chỉ là thứ cặn bã thôi! Tần Trần này mới chính là thiên chi kiêu tử của Tây Bắc Ngũ Quốc chúng ta!"
"Huynh đệ, ban nãy hình như chính ngươi nói Niệm Vô Cực hẳn là bị Tần Trần này ám hại đấy chứ?"
"Khụ khụ, ta có nói lời này bao giờ? Ngươi nhất định nghe lầm rồi."
Các võ giả trong đại sảnh lầu ba nghị luận ầm ĩ, xôn xao náo động, kích động nhìn Tần Trần và U Thiên Tuyết.
Những ngày gần đây, bọn họ có thể nói là thấy không ít thiên tài Đại Uy vương triều hung hăng phách lối, thái độ cao cao tại thượng, xem thường mọi thứ kia đã sớm khiến bọn họ bất mãn, nhưng lại không ai có thể áp chế bọn họ.
Hôm nay, cuối cùng có người thay bọn họ giải tỏa một nỗi uất ức, có thể nói là được một phen hãnh diện.
Ngược lại, trên mặt U Thiên Tuyết và Tần Trần vẫn không hề có chút dao động nào.
Bọn họ đều từng gặp qua Lý Khôn Vân, Hoa Phi Vụ và những thiên tài khác của Lưu Tiên Tông. So với bọn họ, mấy người Vũ Diệu vừa rồi ồn ào, chẳng qua chỉ là mấy nhân vật bất nhập lưu của Đại Uy vương triều mà thôi, ngay cả thiên tài đứng đầu cũng không phải.
"Trần thiếu, cuối cùng ngươi cũng đến rồi. Ngươi một mình rời khỏi Vương Đô, Tiêu Chiến đại nhân và mọi người vẫn luôn lo lắng ngươi không đuổi kịp đây."
Uống cạn một hơi nước trà trong chén, Vương Khải Minh kích động nói.
"Tiêu Chiến đại nhân và mọi người đều đến?" Tần Trần mỉm cười nhìn qua.
"Ừm, lần này Đại Bỉ vẫn do Tiêu Chiến đại nhân dẫn đội. Đệ tử Đại Tề quốc chúng ta hiện đang ngụ tại Lôi Nguyệt Khách Sạn ở Cổ Phong Thành."
"Ừm, lát nữa dẫn ta tới đó."
Nếu đã đi tới Cổ Phong Thành, tự nhiên muốn cùng đại quân hội hợp.
"À Trần thiếu, sao ngươi lại đi cùng U Thiên Tuyết? Hai người các ngươi không phải là cùng nhau ra ngoài lịch lãm đấy chứ?" Mắt nhìn U Thiên Tuyết, Vương Khải Minh không nhịn được hiếu kỳ, trong mắt tràn đầy vẻ bát quái nồng đậm.
"Ngươi đừng có hiểu lầm, ta chỉ là cùng hắn vô tình gặp nhau thôi." U Thiên Tuyết biến sắc, vội vàng giải thích trước cả Tần Trần.
"À, ta hiểu rồi, vô tình gặp được, chỉ là vô tình gặp được thôi mà!"
Vương Khải Minh vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, trong lòng không khỏi cảm khái: Trần thiếu không hổ là Trần thiếu, ở Đại Tề quốc, Tử Huân công chúa và Linh San quận chúa có quan hệ thân mật với hắn. Không ngờ sau khi tham gia một lần Đại Bỉ Ngũ Quốc, ngay cả thiên tài Lăng Thiên Tông là U Thiên Tuyết cũng cùng hắn lịch lãm. Chậc chậc, cái tài tán gái này, có lẽ so với thiên phú võ đạo của hắn, cũng không kém cạnh bao nhiêu.
Nhìn Vương Khải Minh vẻ mặt như đã hiểu rõ, U Thiên Tuyết trong lòng phiền muộn đến mức suýt thổ huyết, hung hăng trừng mắt nhìn Tần Trần. Nếu không có tên gia hỏa này, sao mình lại bị người ta hiểu lầm?
Bên tai lại truyền tới tiếng bàn tán xôn xao của các võ giả xung quanh, hầu như tất cả đều là chuyện giữa nàng và Tần Trần. Trong lòng càng thêm phiền muộn vạn phần, chuyện này quả thực là nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.
Cảm thụ được ánh mắt muốn giết người của U Thiên Tuyết, Tần Trần trong lòng cũng không biết nói gì cho phải. "Mỹ nữ à, chuyện này đâu có liên quan gì đến ta đâu?"
"Thôi được rồi, tiểu tử ngươi sao cũng bát quái như vậy."
Tần Trần phiền muộn, Vương Khải Minh này một lòng hướng võ, trước đây đâu có thấy hắn như vậy. Không nhịn được chuyển sang chuyện khác: "Đao ý ta vừa thi triển, ngươi có nhìn rõ không?"
"Đa tạ Trần thiếu chỉ điểm, Khải Minh vô cùng cảm kích. Nếu không có Trần thiếu, Khải Minh sẽ không nhanh như vậy lĩnh ngộ đao ý, cũng sẽ không có đột phá này."
Nói đến tu luyện, biểu tình Vương Khải Minh trở nên nghiêm túc, chân thành nói.
Cái gì?
Vương Khải Minh lĩnh ngộ đao ý, là do Tần Trần này chỉ điểm?
U Thiên Tuyết đang phiền muộn uống nước, nghe vậy, bị sặc một cái, lập tức ho khan, hoảng sợ nhìn Tần Trần...