Đây chính là một cường giả Thiên Tôn hậu kỳ ư?
Cứ thế bị trực tiếp đập thành bùn nhão. Cảnh tượng như vậy khiến lòng mỗi người rung động, hoảng sợ khôn xiết.
Đồng thời, khi kích sát hộ pháp Kỳ Lân Thần Quốc, Tần Trần còn trấn áp cái thế thiên kiêu như Kỳ Lân Thái tử.
Tuy nói Kỳ Lân Thái tử chỉ là cảnh giới Thiên Tôn trung kỳ đỉnh phong, nhưng trên thực tế, với thực lực của hắn, e là ngay cả Thiên Tôn hậu kỳ cũng có thể một trận chiến.
Quan trọng hơn là thần kiếm hắn vừa thi triển, chính là bảo binh nửa bước Chí Tôn cấp.
Nhưng mặc dù là như vậy, hai đại cao thủ cộng lại, trước mặt Tần Trần vẫn không chịu nổi một kích. Còn vị hộ pháp thần quốc vừa tới cứu giá, lại bị trong nháy mắt nổ nát, ngay cả sức phản kháng cũng không có, thoáng cái bị đập thành thịt nát.
Điều này khiến tất cả mọi người hiểu được, bản thân e là đã nhìn lầm. Người trước mắt này, tuyệt đối không phải thiên kiêu hoàng giả nào, mà là một đầu yêu nghiệt cự thú.
Lúc này, rất nhiều thiên kiêu cường giả có mặt đều mềm nhũn cả người. Cảnh tượng trước mắt thật sự quá kinh khủng, khiến lòng người không khỏi rụt rè!
Đặc biệt là cao thủ hộ pháp Kỳ Lân Thần Quốc, một cường giả cấp Thiên Tôn hậu kỳ cứ thế chết không rõ ràng, quả thực chết quá oan uổng.
"Ngươi..."
Kỳ Lân Thái tử thần sắc kinh sợ, cắn răng gào thét, đồng thời cố gắng đứng dậy. Nhưng hắn còn chưa kịp cong người lên, liền nghe thấy tiếng "Ầm" vang lên, lần nữa bị một bàn tay vô hình vỗ mạnh xuống đất. Trong nháy mắt, hắn cảm giác như trăm nghìn tòa tinh thần đè nặng lên người, ép tới hắn lần thứ hai cuồng phún tiên huyết.
Mà Tần Trần chỉ nhàn nhạt liếc nhìn Kỳ Lân Thái tử một cái mà thôi.
Cảnh tượng này thật sự quá chấn động lòng người, từ đầu đến cuối Tần Trần ngay cả một ngón tay cũng không hề nhúc nhích. Hắn chỉ lẳng lặng ngồi đó, nhưng lại trong nháy mắt áp chế Kỳ Lân Thái tử không thể động đậy. Pro quá trời!
Đây thật sự là người trước mắt này xuất thủ, mà không phải có cao nhân tuyệt thế nào đang âm thầm hỗ trợ trấn áp sao?
Không ít người nghi ngờ trong lòng, trong lòng run sợ.
Vào lúc này, bất luận là ai cũng hoài nghi rốt cuộc có phải Tần Trần trước mặt ra tay hay không, bởi vì thủ đoạn như vậy thật đáng sợ. Với tuổi tác như Tần Trần, chắc chắn không thể làm được chuyện như vậy.
Dù có yêu nghiệt đến mấy cũng không được.
Hay là, bên trong gia hỏa này, thật sự có một vị lão tổ cái thế đang đoạt xá hắn?
Thứ bày ra trước mặt người ngoài, chỉ là một cái thể xác?
Trong lúc mọi người mơ màng liên miên, ngay cả Tư Không Tôn Nữ cũng không khỏi thầm kinh hãi, đôi mắt đẹp lóe sáng.
Bởi vì dù với thân phận và tu vi của nàng, lại không thể nhìn ra tu vi chân chính của Tần Trần. Điều này quả thực phá vỡ nhận thức của nàng.
"Ta là Kỳ Lân Thái tử, ngươi giết người của Kỳ Lân Thần Quốc ta, sẽ không sợ Kỳ Lân Thần Quốc ta nổi giận, huyết tẩy vạn giới sao?"
Lúc này, Kỳ Lân Thái tử bị trấn áp muốn vùng vẫy đứng dậy, nhưng mà "Ầm" một tiếng, bàn tay vô hình lần nữa dễ dàng trấn áp hắn, khiến hắn không thể động đậy mảy may.
"Kỳ Lân Thần Quốc, rất mạnh sao? Hôm nay là ngươi trước chọc ta, bản thiếu chỉ muốn yên tĩnh ngồi đây một lát thôi, ngươi lại năm lần bảy lượt khiêu khích bản thiếu. Ngươi nói xem, đây có phải tự tìm đường chết không?"
Tần Trần uống cạn chén trà trong tay, ra hiệu Thần Hoàng Tiên Tử rót đầy trà.
Thần Hoàng Tiên Tử đã kinh hãi đến mức không thể hình dung nội tâm mình, hai chân mềm nhũn. Giờ khắc này, nếu Tần Trần mở miệng tùy ý bài bố nàng, nàng tuyệt đối không dám nảy sinh bất kỳ ý niệm phản kháng nào.
"Ngươi..." Kỳ Lân Thái tử hít sâu một hơi, hồi lâu sau mới nặng nề nhả ra: "Các hạ, hôm nay giữa ta và ngươi, chỉ là một hiểu lầm. Bản Thái tử cũng chỉ muốn thay Minh Dạ Thế Tử cùng đám người đòi một công đạo mà thôi. Giữa ta và ngươi, vẫn chưa kết thành tử thù không thể hóa giải, chi bằng hai bên thu tay lại, biến chiến tranh thành tơ lụa, thế nào?"
Lúc này, hắn lại trong nháy mắt trở nên vô cùng bình tĩnh. "Với thực lực của các hạ, nghĩ đến cũng là người thông minh, không cần thiết vì cái gọi là khoái cảm mà triệt để vạch mặt với Kỳ Lân Thần Quốc ta. Ngươi nếu giết ta, Kỳ Lân Thần Quốc ta nhất định tuyệt không bỏ qua, đến lúc đó lão tổ cũng sẽ bị kinh động. Mặc dù sau lưng ngươi có thế lực đủ khả năng đối kháng với Kỳ Lân Thần Quốc ta, nhưng cũng không cần thiết phải muốn cá chết lưới rách, phải không?"
Đối mặt cái chết, Kỳ Lân Thái tử này lại tỉnh táo lại, thẳng thắn nói, thay Tần Trần phân tích.
Mặc dù đang là tù nhân, nhưng lại tìm lại được phong độ đã mất trước đó.
Điều này khiến mọi người có mặt không khỏi thầm hít một hơi khí lạnh.
Kỳ Lân Thái tử không hổ là Kỳ Lân Thái tử, quả nhiên phi phàm.
Đối diện nguy cơ và tử vong, lại có thể nhanh chóng nhận rõ hiện trạng, đồng thời tiến hành tự cứu, và đồng thời tiến hành giảng hòa lẫn đe dọa. Đây tuyệt đối không phải người thường có thể làm được.
Hơn nữa, lời Kỳ Lân Thái tử nói cũng thật có lý.
Hôm nay, với thực lực Tần Trần đã thể hiện, không ai tin rằng sau lưng hắn không có một thế lực cường đại.
Nhưng mà, mặc kệ thế lực sau lưng Tần Trần cường thịnh đến mấy, Kỳ Lân Thần Quốc cũng là Chí Tôn thần quốc, không thể xem thường.
Trong tình huống có thể hòa giải, vì tư dục cá nhân mà đối kháng với một Chí Tôn thần quốc, thật có chút không lý trí.
"Ồ, thật sao?"
Tần Trần cười: "Trước đó bản thiếu đã giết một hộ pháp của Kỳ Lân Thần Quốc ngươi rồi cơ mà?"
"Ai." Kỳ Lân Thái tử thở dài: "Là do chính bản thân hắn lỗ mãng. Mặc dù là vì cứu ta, nhưng hắn lại không chịu mở lời đàng hoàng, mà lại tấn công các hạ. Bại vào tay các hạ, đó cũng là số mệnh của hắn. Kỳ Lân Thần Quốc ta ắt sẽ cử hành đại tang phong quang cho hắn.
Nhưng mà, bản Thái tử nếu nói muốn biến chiến tranh thành tơ lụa, cũng sẽ không vì chuyện này mà tìm thêm phiền phức cho các hạ.
Trên Thông Thiên Phong này, có nhiều thiên kiêu cường giả như vậy, nghĩ rằng các hạ cũng không cần lo lắng bản Thái tử sẽ thất hứa.
Hơn nữa, dù cho lão tổ biết chuyện này, nếu các hạ bỏ qua cho bản Thái tử, lão tổ cũng sẽ không vì cái chết của hộ pháp mà tiếp tục tìm phiền phức cho các hạ."
Kỳ Lân Thái tử khóe miệng vương máu, nằm trên mặt đất, nhưng cố gắng hết sức giữ lại phong độ của bản thân, trở nên vô cùng bình tĩnh.
"Không biết các hạ cảm thấy đề nghị của bản Thái tử thế nào? Có thể thả bản Thái tử đứng dậy không?"
Kỳ Lân Thái tử trầm giọng nói, ánh mắt bình tĩnh.
Dáng vẻ, phong thái như vậy khiến không ít người cũng phải khuất phục. Hơn nữa, mọi người cũng tin tưởng toàn bộ lời Kỳ Lân Thái tử nói. Dù cho Chí Tôn của Kỳ Lân Thần Quốc biết được chuyện nơi đây, nhưng Kỳ Lân Thái tử nếu đã hạ lời hứa trước mặt mọi người, đồng thời có cả Tư Không Tôn Nữ điện hạ ở đây, e là chắc chắn sẽ không hủy bỏ lời hứa.
Một hộ pháp Thiên Tôn hậu kỳ tuy quý hiếm, nhưng so với danh tiếng và uy nghiêm của Kỳ Lân Thái tử, người thừa kế Kỳ Lân Thần Quốc, vẫn là tuyệt đối không bằng.
"Ồ, quả là một đề nghị không tồi."
Tần Trần cười, uống cạn một hơi nước trà trong chén.
"Nhưng mà, bản thiếu nhìn ngươi có chút ngứa mắt. Kỳ Lân Thần Quốc thì sao chứ, đắc tội thì đắc tội thôi. Dù cho cái gọi là Kỳ Lân lão tổ có đến tìm phiền phức cho bản thiếu, bản thiếu thuận tay giết là được, cần gì phải lo nghĩ."
Lời vừa dứt, ánh mắt Tần Trần chợt ngưng lại.
"A!"
Liền thấy Kỳ Lân Thái tử đang nằm đó, lực lượng đè ép đột nhiên tăng mạnh. Ầm, tiên huyết bắn tung tóe khắp người hắn, cả người phát ra tiếng gào thét thống khổ.
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người tại chỗ đều kinh hãi tột độ...