Lời vừa dứt.
Ầm!
Từ trong chuôi trường thương này bộc phát ra Vô Gian Lực, điên cuồng dũng mãnh tràn vào cơ thể Tần Trần. Đồng thời, khí tức trên người Tần Trần lại lấy tốc độ kinh người mà tăng vọt.
Rầm rầm rầm!
Từng tầng khí tức, từ trên người Tần Trần bùng nổ.
Giờ khắc này, Tần Trần cả người giống như một vị thần, toàn thân bộc phát ra từng luồng khí tức thông thiên, khí tức trên người hắn đang tăng vọt với tốc độ kinh người.
Vô Gian Lực!
Đó là lực lượng đáng sợ sinh ra từ trong Vô Gian Ma Ngục này, chính là một trong những lực lượng cường đại nhất trong cổ thiên địa. Đối với bất kỳ cường giả nào mà nói, Vô Gian Lực đều là một loại sức mạnh cực kỳ khủng bố, đủ sức hủy diệt tất cả.
Nhưng hôm nay...
Tần Trần bị trường thương do Vô Gian Lực ngưng tụ này trực tiếp xuyên thủng, mà cả người hắn lại không hề hấn gì, ngược lại cứ như đang thôn phệ lực lượng của trường thương vô gian này. Điều này sao có thể?
Khoảnh khắc này, không ai là không khiếp sợ, không hoảng sợ, trong lòng dâng lên nỗi kinh hoàng vô tận.
"Tiểu tử này đang làm gì thế?"
"Thôn phệ Vô Gian Lực? Điều này sao có thể?"
"Hắn rốt cuộc đã làm thế nào? Quỷ dị! Tên gia hỏa này chính là một con quỷ!"
Vô số cường giả của Thạch Ngân Đế Môn, từng người một gầm lên, trong lòng tràn ngập nỗi kinh hoàng vô tận.
"Ta không tin!"
"Ảo giác, đây nhất định là ảo giác!"
Thạch Ngân Chí Tôn cũng trợn trừng hai mắt, điên cuồng gào thét.
Oanh, trong cơ thể hắn, lại một luồng Vô Gian Lực dũng động. Ầm ầm, cổ lực lượng này vừa xuất hiện, toàn bộ thiên địa liền như rơi vào ngày tận thế, một luồng lực lượng hủy diệt thiên địa hình thành.
Trong thiên địa, một đạo vòng xoáy vô gian khổng lồ, rộng đến nghìn vạn dặm, bao phủ toàn bộ thiên địa, hiện ra trên bầu trời Thạch Ngân Đế Môn.
Lúc này, Thạch Ngân Chí Tôn đã thôi động toàn bộ Vô Gian Lực trong cơ thể mình. Trăm triệu năm khổ tu, hôm nay một sớm thi triển.
Khi cổ lực lượng này thi triển ra, cả người hắn nhanh chóng héo hon, giống như một quả bóng bay xì hơi, thoáng chốc xẹp xuống.
Hắn đặt toàn bộ hy vọng, được ăn cả ngã về không vào một đòn này.
"Chết đi!"
Thạch Ngân Chí Tôn ngửa mặt lên trời gầm thét, hai tay giơ cao, sau đó hung hăng vung xuống.
Một tiếng ầm vang.
Vô Gian Lực kinh khủng điên cuồng trút xuống, thiên địa chấn động, vạn vật vỡ nát, tất cả mọi thứ trên đường đi đều hóa thành phấn vụn.
Cổ lực lượng đáng sợ này, mạnh như Lâm Uyên Chí Tôn cũng căn bản không thể nào tiếp cận. Hắn có một loại cảm giác, nếu tùy tiện tiếp cận, chắc chắn cũng sẽ tan xương nát thịt. Trước mắt bao người, một luồng vô gian ma lực kinh khủng ầm ầm dung nhập vào trường thương đang đâm vào cơ thể Tần Trần. Trường thương màu đen liên tục bạo phát khí tức kinh người, lực lượng đáng sợ hủy diệt tất cả, đánh Tần Trần bay xa, trong nháy mắt bay ra ngoài hơn vạn trượng.
Mà khi Tần Trần dừng lại, một tiếng "oanh", hư không quanh thân Tần Trần trong phạm vi trăm vạn dặm đều yên diệt, bị trực tiếp xóa sổ.
Vô Gian Lực, kiên cố vô cùng, cực kỳ khủng bố, ngay cả hư không Hắc Ngọc Đại Lục này cũng không thể chịu đựng cổ lực lượng này.
Tất cả mọi người trợn trừng hai mắt, gắt gao nhìn chằm chằm.
Từng người đều trợn mắt há mồm.
Bình an vô sự.
Giữa hư không yên diệt, Tần Trần ngạo nghễ đứng đó, vẫn bình an vô sự. Mặc cho trường thương do Vô Gian Lực kinh khủng quán trú xuyên thủng cơ thể, nhưng thân thể hắn lại không hề có dấu hiệu sụp đổ.
Ngược lại, dưới sự gia trì của cổ Vô Gian Lực này, trong cơ thể Tần Trần phảng phất có một thế giới đang luân chuyển, ken két két, từng tầng cầm cố trong cơ thể như bị phá vỡ, tu vi phảng phất đang tăng lên điên cuồng.
"Không... Không... Không..."
Đối diện, Thạch Ngân Chí Tôn như trong nháy mắt già đi hàng tỉ tuổi, thân thể hắn đang run rẩy.
Vô Gian Lực kinh khủng như vậy, cư nhiên lại không làm gì được tên gia hỏa này, làm sao có thể chứ?
Đây chính là Vô Gian Lực ư?
Vô Gian Lực kinh khủng như vậy, đừng nói là một người trẻ tuổi, cho dù là Chí Tôn đỉnh phong trung kỳ, e rằng cũng đã bị xóa sổ.
Đây là vốn liếng hắn đặt chân Hắc Ngọc Đại Lục, là đòn sát thủ hắn tiêu hao trăm triệu năm mới ngưng tụ ra. Hôm nay lần đầu sử dụng, cư nhiên lại không hề có chút hiệu quả nào.
Sấm sét giữa trời quang.
Một kích này, đã đánh tan tinh khí thần của Thạch Ngân Chí Tôn, đạo tâm hắn xuất hiện vết rách. Trong mắt hắn, Tần Trần đã trở thành một nhân vật vô địch, một sự tồn tại hoàn toàn không thể chiến thắng.
Bên kia, Lâm Uyên Chí Tôn cũng trợn trừng hai mắt, hắn há hốc mồm, lẩm bẩm: "Mẹ nó... Ngầu vãi!"
Đại lão thật sự!
Giờ khắc này, nội tâm Lâm Uyên Chí Tôn kích động không cách nào diễn tả.
Đây chính là Vô Gian Lực đó! Trước đây hắn cũng không nghĩ tới, Thạch Ngân Chí Tôn cư nhiên tiêu hao trăm triệu năm, tạo ra một đòn sát thủ như vậy. Nếu lúc trước đổi thành hắn ra tay, e rằng nửa phút đã toi đời rồi.
Nhưng Tần Trần thì sao, cư nhiên không hề hấn gì.
Trời đất quỷ thần ơi, mình đã ôm phải cái đùi vàng nào đây!
Trong hư không.
Tần Trần sừng sững đứng đó, từng luồng Vô Gian Lực liên tục dũng mãnh tràn vào cơ thể hắn, lại bị Tần Trần điên cuồng thôn phệ, thu nhận.
Cái gọi là Vô Gian Lực, chính là lực lượng mà Vạn Giới Ma Thụ năm đó lưu lại khi trú đóng tại Vô Gian Ma Ngục này. Lực lượng này, quả thực cực kỳ khủng bố, kiên cố vô cùng.
Thế nhưng, đó là đối với người khác.
Mà nay Vạn Giới Ma Thụ vốn đã ở trong cơ thể Tần Trần, Vô Gian Lực này đối với người khác là công kích đáng sợ, nhưng đối với Tần Trần, đó lại là đại bổ lực tuyệt đối.
Cuồn cuộn Vô Gian Lực đi vào cơ thể Tần Trần, sau đó bị hắn trực tiếp dẫn vào Hỗn Độn Thế Giới, rồi được Vạn Giới Ma Thụ thu nhận, hóa thành lực lượng cực kỳ tinh thuần chuyển lại cho Tần Trần.
Giờ khắc này, khí tức trên người Tần Trần đang tăng lên điên cuồng.
Ầm!
Tần Trần cũng giống như một vị thần, nở rộ hàng tỉ hào quang, cao vút thiên địa.
Trước mắt bao người, hắn mở mắt.
Đó là một đôi mắt thế nào, giống như thần linh, chi phối sinh tử thiên địa, chỉ một cái nhìn, liền có một loại cảm giác sợ hãi truyền đến từ sâu trong linh hồn.
"Cũng gần như rồi, nên kết thúc thôi."
Tần Trần cười khẽ.
Vút!
Trước mặt hắn, một đạo kiếm khí đột nhiên xuất hiện, bạo trảm ra.
"Lùi! Mau lùi lại!"
Thạch Ngân Chí Tôn nổi giận gầm lên một tiếng, giờ khắc này, hắn đã hoàn toàn khiếp đảm, xoay người bỏ chạy.
Thế nhưng, hắn lại làm sao có thể thoát thân.
Còn không kịp xoay người, kiếm quang Tần Trần chém ra đã xuất hiện trước mặt hắn, mà trên kiếm quang, lại còn ẩn chứa một chút khí tức Vô Gian Lực.
Vô Gian Kiếm Khí!
"Ngươi..." Trong lúc cấp bách, Thạch Ngân Chí Tôn chỉ kịp đưa hai tay ngang trước người. Trong cơ thể, một đạo hư ảnh chuông đen vô hình xuất hiện, đó là một kiện phòng ngự chí bảo. Ngay khoảnh khắc hư ảnh chuông này hình thành, một tiếng "oanh", Vô Gian Kiếm Khí cư nhiên chém thẳng lên hư ảnh chuông, tiếng vỡ nát chói tai vang lên, toàn bộ hư ảnh chuông đột nhiên vỡ vụn.
Sau một khắc, Thạch Ngân Chí Tôn đã bị đạo kiếm khí này trực tiếp đánh bay đến mấy trăm ngàn trượng bên ngoài, mà khi hắn dừng lại, hư không bốn phía đã bị xóa sổ. Mà thân thể Thạch Ngân Chí Tôn, cũng theo đó sụp đổ...