Nghe vậy, Ngọc Hổ La Sát kinh ngạc nhìn Thái Âm Minh Nữ.
Nữ Đế đại nhân hôm nay quả nhiên không hề bình thường! Theo Thái Âm Minh Nữ nhiều năm, Ngọc Hổ La Sát tự nhiên biết tập tính của nàng. Dưới tình huống bình thường, sau khi yết kiến các quỷ tu được tiến cử, Thái Âm Minh Nữ sẽ không trực tiếp "chỉ điểm tu vi" ngay, mà thường sẽ đợi một khoảng thời gian sau mới từ từ chỉ điểm. Hơn nữa, dù có chỉ điểm, nàng cũng sẽ chỉ điểm từng người một, tuyệt đối không bao giờ chỉ điểm nhiều quỷ tu cùng lúc như thế này.
Nhưng hôm nay...
Ngọc Hổ La Sát không nhịn được mở miệng: "Nữ Đế đại nhân, thuộc hạ có cần dẫn toàn bộ quỷ tu được tiến hiến lần này đi không?"
"Sao nào, ngươi còn muốn bản đế phải nhắc lại lần nữa sao?" Thái Âm Minh Nữ lạnh lùng liếc nhìn nàng một cái, trên mặt lộ vẻ tà khí.
Thấy thế, Ngọc Hổ La Sát trong lòng kinh hoàng, không còn dám hỏi, lập tức cung kính hành lễ nói: "Rõ!"
Dứt lời, nàng không nói thêm một lời, vội vàng dẫn Tần Trần cùng mọi người lao thẳng về phía sâu bên trong Thái Âm Đảo.
"Chư vị cứ nghỉ ngơi đôi chút trên Thái Âm Đảo của bản đế, lát nữa bản đế sẽ triệu kiến từng người một."
Thái Âm Minh Nữ nói một câu với Bất Tử Đế Tôn cùng mọi người xong, liền xoay người rời đi, biến mất.
"Cô gia, ngươi nhất định phải cẩn thận đấy."
Nhìn bóng dáng Tần Trần cùng mọi người đi xa, cùng với Thái Âm Minh Nữ đã rời đi, Bất Tử Đế Tôn lẩm bẩm trong lòng, nỗi lo âu hiện rõ. Mặc dù đối với mục đích Thái Âm Minh Nữ vẫn luôn tìm kiếm quỷ tu đặc thù không rõ ràng, nhưng quanh năm tu hành tại Minh giới, thêm vào việc có chút hiểu biết về Thái Âm Minh Nữ, Bất Tử Đế Tôn trong lòng mơ hồ suy đoán, tình cảnh của những quỷ tu bị tiến hiến cho bộ hạ của Thái Âm Minh Nữ chưa chắc đã tốt đẹp như ngoại giới vẫn tưởng.
Có lẽ cảnh tượng tiếp theo mà họ phải đối mặt, chính là những điều mà trước đây họ căn bản chưa từng tưởng tượng qua.
Dù sao, theo lẽ thường mà suy đoán, cho dù Thái Âm Minh Nữ mấy năm nay muốn tìm một vài trai lơ, cũng không đến mức quanh năm suốt tháng liên tục tìm kiếm, điều này quá không phù hợp lẽ thường. Dù đất có màu mỡ đến mấy, cũng cần có lúc nghỉ ngơi.
"Cô gia, tất cả đều phải dựa vào chính ngươi."
Bất Tử Đế Tôn thì thào nói nhỏ. Ở bên ngoài, hắn hiển nhiên không thể giúp Tần Trần quá nhiều, chỉ có thể ở đây âm thầm chú ý động tĩnh.
Mà lúc này, hộ vệ của Thái Âm Đảo cũng dẫn dắt Bất Tử Đế Tôn cùng mọi người, đi tới một tòa cung điện trên Thái Âm Đảo.
Ngoại vi cung điện, một tòa đại trận cổ xưa bao phủ, tỏa ra khí tức kinh khủng khiến người ta phải khiếp sợ, làm cho tất cả mọi người đều kinh hãi không thôi. Những người có thể đến được nơi này đều là nhân vật cự phách cấp tam trọng Siêu Thoát, nhưng trước đại trận của cung điện này, mọi người đều cảm thấy mình nhỏ bé vô cùng, nhận ra đại trận bao phủ cung điện này dù không phải trận pháp cấp Đại Đế, thì cũng ít nhất là cấp Chuẩn Đế.
"Chư vị, nơi đây chính là chỗ nghỉ ngơi của các ngươi. Thái Âm Đảo phòng bị sâm nghiêm, không có cho phép, xin chư vị không nên rời khỏi cung điện nửa bước. Nếu có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, chúng ta sẽ không chịu trách nhiệm." Thủ lĩnh hộ vệ lạnh lùng nói xong một câu, tức khắc xoay người rời đi.
Chuyện này... Mọi người bị giam cầm sao?
Tất cả cường giả các thế lực được dẫn vào Thái Âm Đảo nhìn nhau.
Bất quá, bọn họ cũng đã sớm có chuẩn bị tâm lý. Lần này có thể đến được Thái Âm Đảo đã là khó được, nếu thật sự có thể tự do đi lại trong Thái Âm Đảo này, đó mới là chuyện bất ngờ.
Sau một hồi suy tư, mọi người ào ào tản đi. Chỉ có Bất Tử Đế Tôn vẫn yên lặng ngưng mắt nhìn bầu trời Thái Âm Đảo bên ngoài, đó là phương hướng Tần Trần và mọi người rời đi.
Mà lúc này, Phạm Âm Tiên Tử chậm rãi đi tới bên cạnh Bất Tử Đế Tôn. Bất Tử Đế Tôn giật mình hoàn hồn khỏi dòng suy nghĩ, vội vàng cười nịnh nọt: "Ha ha, Phạm Âm Tiên Tử, lần này nàng đến Thái Âm Đảo, cũng là để quy phục Nữ Đế đại nhân sao? Nếu vậy, sau vô số tuế nguyệt xa cách, e rằng chúng ta lại sắp trở thành đồng bạn rồi."
Bất Tử Đế Tôn cười khà khà, vẻ mặt ngây thơ đáng yêu.
Phạm Âm Tiên Tử lạnh lùng nhìn Bất Tử Đế Tôn, sâu trong đôi mắt hiện lên một luồng thất vọng: "Bất Tử, lần này ngươi thật sự quá khiến ta thất vọng."
Dứt lời, nàng xoay người rời đi, bóng lưng tịch mịch.
Bất Tử Đế Tôn gãi đầu một cái: "Lời này có ý gì, chẳng lẽ trước đây ta không có để Phạm Âm Tiên Tử thất vọng?"
Lúc này.
Trên Thái Âm Đảo.
Tần Trần cùng mọi người dưới sự hướng dẫn của Ngọc Hổ La Sát, cấp tốc tiến về trung tâm Thái Âm Đảo.
Vừa bay vừa bí mật quan sát xung quanh.
"Bố trí của Thái Âm Đảo này thật sâm nghiêm?" Tuy nhìn qua hư không có vẻ cực kỳ bình thường, nhưng Tần Trần lại nhạy cảm cảm giác được trong thiên địa của Thái Âm Đảo này, mơ hồ bố trí vô số đạo trận văn khí tức cực kỳ khủng bố. Những trận văn khí tức này cực kỳ âm lãnh, mang theo lực lượng đáng sợ, có thể là một loại đại trận đặc thù.
Đồng thời, đại trận này cực kỳ khủng bố, một khi bộc phát ra, e rằng cường giả cấp Đại Đế cũng sẽ hãm sâu trong đó, trong khoảng thời gian ngắn không cách nào thoát ra.
Điều khiến Tần Trần kinh hãi là, trong khí tức của đại trận này, còn ẩn chứa một vài khí tức âm lãnh đặc thù.
"Thâm Uyên Chi Lực?"
Ánh mắt Tần Trần băng lãnh, Thái Âm Minh Nữ này quả nhiên có hợp tác với Thâm Uyên nhất tộc.
"Tần Trần, tại sao ta cảm giác cả người ngứa ngáy thế này?"
Một bên, sắc mặt Ma Lệ hơi ửng đỏ. Khí tức bốn phía này khiến cơ thể hắn không hiểu sao lại có chút xao động, từng luồng khí tức nóng như lửa chậm rãi sinh ra trong cơ thể hắn, khiến hắn khó chịu vô cùng.
Tần Trần cau mày nói: "Trước hết chịu đựng đi."
"Ồ!"
Ma Lệ ngậm miệng, tức khắc không lên tiếng nữa, nhưng trong lòng thì đau khổ.
Mẹ kiếp.
Tên Tần Ma Đầu này thật không phải là người.
Luồng khí tức này đối với hắn mà nói, chẳng khác nào một mỹ nữ khỏa thân đứng ngay trước mặt, trong khi hắn vừa vặn lại trúng xuân dược, làm sao mà nhịn nổi? Ngươi có bản lĩnh thì nhịn thử xem!
Đương nhiên, hắn cũng chỉ là bực tức vài câu trong lòng, vội vàng vận chuyển bản nguyên, gắt gao áp chế luồng xao động kia xuống.
Ta nhịn!
Khi Tần Trần và mọi người tiếp tục bay đi, luồng khí tức âm lãnh bốn phía càng ngày càng nồng đậm. Rất nhanh, mọi người liền tới một thung lũng hoang vu sâu nhất trong Thái Âm Đảo.
Tất cả quỷ tu được tiến hiến trong lòng không khỏi nghi hoặc, Thái Âm Minh Nữ lại định chỉ điểm bọn họ tu vi ngay tại thung lũng hoang vu này sao? Chỉ là mọi người tuy nghi hoặc, nhưng không ai dám mở miệng thăm dò. Ngọc Hổ La Sát dẫn mọi người hạ xuống, trong tay bỗng nhiên xuất hiện một lệnh bài đen kịt. Lệnh bài tỏa sáng, tức khắc xuất hiện một đạo phù lục màu đen, thoáng cái in sâu vào hư không phía trước.
Ầm!
Hư không phía trước chấn động kịch liệt, một không gian giới bích đen kịt bỗng nhiên xuất hiện trước mặt mọi người. Từ trong không gian giới bích kia, một luồng khí tức âm lãnh lan tràn ra, mọi người không nhịn được ào ào rùng mình.
"Mẹ kiếp!"
Ma Lệ run rẩy cả người, vẻ mặt đỏ bừng. Khoảnh khắc luồng khí tức kia bùng phát, hắn suýt chút nữa đã không kìm nén nổi.
Cảm giác này thật sự quá đỗi khó chịu.
"Các ngươi đều vào không gian giới bích đi, bên trong chính là nơi Nữ Đế đại nhân bế quan." Ngọc Hổ La Sát nói với mọi người.
Nữ Đế đại nhân bế quan trong không gian giới bích này sao?
Mọi người ào ào bừng tỉnh.
Thảo nào.
Đường đường Thái Âm Nữ Đế sao lại chỉ điểm tu vi của bọn họ ngay tại thung lũng hoang vu này, hóa ra sâu trong hạp cốc này còn có một không gian đặc thù, bên trong ắt hẳn có động thiên khác.
"Đa tạ Ngọc Hổ đại nhân chỉ điểm."
Mọi người ào ào hành lễ, lập tức từng người lướt vào không gian giới bích. Tần Trần cùng Ma Lệ liếc nhau sau, gật đầu, cũng thả người tiến vào không gian giới bích.
Nhìn mọi người biến mất trước mắt, khóe miệng Ngọc Hổ La Sát vẽ lên một nụ cười nhạt đầy trào phúng.
Những kẻ này, e rằng vẫn còn ngây thơ nghĩ rằng bên trong có cơ duyên gì đó. Nàng theo Thái Âm Nữ Đế đại nhân lâu như vậy, toàn bộ quỷ tu bị tiến hiến đều tiến vào không gian giới bích đó, nhưng chưa từng có ai có thể sống sót trở ra từ đó. Tuy Ngọc Hổ La Sát không rõ rốt cuộc bên trong có gì, nhưng nàng tin tưởng, nơi này tuyệt đối không phải như những người này tưởng tượng, chờ đợi bọn họ, chưa chắc đã là chuyện tốt lành gì.
Mà lúc này, Tần Trần cùng mọi người vừa đi vào không gian giới bích, lại bất ngờ bị một luồng không gian chi lực khủng bố bao vây, đưa đến một vùng hư không thần bí.
Những người được tiến hiến này sau khi bị không gian chi lực bao vây, đều trở nên vô tri vô giác, mất phương hướng. Ngay cả Ma Lệ cũng hoa mắt váng đầu, bị luồng không gian chi lực khủng bố này ép buộc tiến sâu vào vùng hư không này.
So với những người được tiến hiến khác, Tần Trần vẫn duy trì sự thanh tỉnh. Nơi mi tâm hắn, một đạo đồng quang vô hình lặng lẽ nở rộ, bao phủ lấy hư không bốn phía.
"Đây là... trận pháp truyền tống cấp Đế?"
Dưới Tạo Vật Chi Nhãn của Tần Trần, toàn bộ cấu tạo không gian phức tạp bên trong trận pháp truyền tống tức khắc phơi bày trước mắt hắn, bị hắn triệt để xuyên thủng.
Sau đó, Tần Trần cúi đầu, trong lòng khẽ động: "Phương hướng không gian giới bích đi tới, tựa hồ là sâu bên dưới Thái Âm Đảo. Nói như vậy, nơi chúng ta hiện tại được truyền tống đến, là một phần của Vĩnh Kiếp Nghiệt Hải này sao?"
Ầm! Trong lúc đang suy tư, hư không bốn phía chấn động mạnh một cái. Tần Trần liền thu hồi đồng quang, sau một khắc, ầm một tiếng, bao gồm Tần Trần ở bên trong tất cả những người được tiến hiến ào ào rơi xuống từ hư không, như sủi cảo đổ xuống, rớt vào một vùng hư không đen kịt.
"Nơi này là..."
Mọi người ngẩng đầu, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng. Khi mọi người nhìn thấy cảnh tượng bốn phía, ai nấy đều không khỏi biến sắc. Chỉ thấy hiện ra trước mắt mọi người lại là một sơn động đen kịt vô cùng to lớn. Trên vách đá đen kịt bốn phía sơn động có vô số đạo phù văn quỷ dị. Những phù văn này tản ra khí tức u lãnh, sáng tối lóe lên, mỗi lần lóe lên đều tản mát ra khí tức đen kịt quỷ dị khiến người ta phải khiếp sợ.
Những khí tức này liên tục giao thoa, cuối cùng tạo thành một huyết sắc đại trận khổng lồ, phân bố khắp bốn phía sơn động. Mà chính giữa sơn động còn có một huyết trì đen kịt, trên ao máu sừng sững một tòa đài cao khổng lồ. Vô số huyết khí đen kịt từ bên trong ao máu phía dưới chậm rãi bay lên, bao phủ lấy đài cao phía trên, mang đến một cảm giác cực kỳ quỷ dị.
Đây là nơi nào?
Mọi người chỉ cảm thấy cả người nổi da gà, một cảm giác rợn tóc gáy ập đến.
Rõ ràng những người có thể được chọn trúng tới chỗ này đều là thiên kiêu cái thế trong Minh giới, nhưng chẳng biết tại sao mọi người luôn cảm thấy nơi đây cực kỳ âm sâm, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một nỗi sợ hãi.
"Tần Trần, khí tức nơi đây quá quỷ dị, ta sắp không kìm nén được nữa."
Ma Lệ nén tiếng nói, lúc này toàn thân hắn ngứa ngáy, như có vô số con kiến đang bò trên người.
"Là Thâm Uyên Chi Lực, lại còn dung hợp cả lực lượng của Vĩnh Kiếp Nghiệt Hải." Ánh mắt Tần Trần tức khắc rơi vào huyết trì màu đen chính giữa huyệt động, trong lòng cả kinh...
❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch