Trong Tử Di Viên xa hoa nhất của Tần gia, bầu không khí lúc này vô cùng ngưng trọng.
Triệu Phượng thân khoác thải bào, trong lòng ôm một con mèo đen tuyền, ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc, ngồi bất động.
Lúc này, một thị nữ dung mạo vô cùng diễm lệ bước tới, cung kính nói: “Phu nhân, Hầu gia đã về.”
“Ta biết rồi.” Triệu Phượng lạnh lùng đáp, đứng dậy đi ra ngoài.
Tần Viễn Hoành đang chậm rãi bước vào đại sảnh.
“Tần Viễn Hoành, hôm nay ngươi bị làm sao vậy? Lại có thể bỏ qua cho thằng súc sinh kia, còn trước mặt bao nhiêu người làm mất mặt Kỳ Vương gia. Ngươi nói xem, rốt cuộc là có ý gì?” Triệu Phượng thở hổn hển.
Triệu gia là thiên mạch của Hoàng tộc, cũng là một đại gia tộc lừng lẫy ở Vương Đô, nên Triệu Phượng nói chuyện với Tần Viễn Hoành giống như đang hưng sư vấn tội, không chút kiêng dè.
Tần Viễn Hoành nhíu mày, nói: “Ngươi hỏi ta à? Ta còn chưa hỏi ngươi đấy! Cả ngày ở trong phủ gây ra chuyện gì thế hả?!”
Triệu Phượng giận dữ nói: “Ta có thể gây ra chuyện gì chứ? Chẳng phải là muốn đuổi con tiện nhân Tần Nguyệt Trì kia rời khỏi Tần gia, để thằng nhãi đó sau này không chiếm đoạt tài sản của Tần gia chúng ta hay sao? Ngược lại là ngươi, lại đi giúp thằng súc sinh đó. Ta thấy có phải ngươi không nỡ xa con em gái tốt của mình không hả? Ta biết ngay mà, cái nhà họ Tần các ngươi chẳng có ai tốt đẹp cả!”
“Ngươi nói bậy bạ gì đó!”
“Ta nói bậy chỗ nào? Trước đây con tiện nhân Tần Nguyệt Trì kia làm ra chuyện nhân thần cộng phẫn như vậy, phụ thân ngươi không những không đuổi nó đi mà còn giữ cả hai mẹ con chúng nó lại. Bây giờ thằng nhãi đó cũng mang họ Tần, sau này tất sẽ uy hiếp đến địa vị và gia sản của Phong nhi, ta nói vậy chẳng lẽ không đúng sao?”
Triệu Phượng cười lạnh.
Sắc mặt Tần Viễn Hoành tái nhợt, lạnh lùng nhìn chằm chằm Triệu Phượng: “Ngươi cũng biết phụ thân vẫn còn thương nhớ tam muội, vậy mà hôm nay ngươi còn dám để Kỳ Vương gia tới đây? Tính cách của phụ thân, chẳng lẽ ngươi không biết sao? Để ông biết chuyện hôm nay, xem ai giữ nổi ngươi?”
“Vậy chẳng lẽ cứ để thằng súc sinh đó tiếp tục ở lại Tần gia?” Ánh mắt Triệu Phượng độc địa, ngực phập phồng.
“Cho nên ta mới bảo ngươi phải nhẫn nhịn.” Tần Viễn Hoành ánh mắt u ám, cười lạnh nói: “Tần Trần đến giờ ngay cả huyết mạch cũng chưa thức tỉnh, lần thi cuối kỳ này của học viện chắc chắn không thể nào qua được. Chờ nó bị Học viện Thiên Tinh đuổi học, vi phu thân là gia chủ, tự có lý do trục xuất nó khỏi Tần gia, đến lúc đó ngay cả phụ thân cũng không tiện nói gì. Thế mà ngươi cả ngày chỉ biết gây chuyện ở nhà, hừ, đúng là đàn bà thiển cận.”
Triệu Phượng ngẩn ra, mắt sáng lên: “Hóa ra ngươi tính toán như vậy.”
“Nếu không thì ngươi nghĩ sao? Ngươi là một phụ nữ, ngoài phá hoại ra thì chẳng làm được tích sự gì!” Tần Viễn Hoành hừ lạnh một tiếng, đùng đùng nổi giận, xoay người vào phòng.
“Cũng phải, đệ tử Tần gia ai nấy đều có tài năng, nếu thằng súc sinh kia không qua được kỳ khảo hạch của học viện, đến lúc đó trục xuất nó đi, lão gia tử cũng không nói được gì.”
Triệu Phượng bị mắng một trận, không những không tức giận mà khóe miệng còn cong lên một nụ cười.
“Meo!”
Con mèo đen trong tay nàng đột nhiên kêu lên một tiếng hoảng sợ, rồi nhảy phắt xuống đất, run rẩy nhìn chủ nhân với vẻ kinh hãi, lông trên người dựng đứng như nhím.
Trong tay Triệu phu nhân là một nhúm lông mèo, vừa bị nàng nhổ sống ra.
Trong căn phòng trống trải lạnh lẽo.
Tần Trần tĩnh tọa tại chỗ, mày nhíu chặt suy tư về con đường sau này.
Ba trăm năm thế sự xoay vần, dù là để báo thù Thượng Quan Hi Nhi và Phong Thiếu Vũ, hay là vì mẫu thân, hắn biết mình phải trở nên mạnh mẽ, trở thành một cường giả có thể nắm giữ Đại lục Thiên Vũ.
Bước đầu tiên, thức tỉnh huyết mạch.
Muốn trở thành một cường giả, trước hết phải thức tỉnh huyết mạch.
Tần Trần đã 15 tuổi mà vẫn chưa thể thức tỉnh huyết mạch.
Theo cách nói của Đại lục Thiên Vũ, người trên 16 tuổi mà chưa thức tỉnh huyết mạch thì đã bỏ lỡ thời điểm tốt nhất, cho dù sau này có thức tỉnh được cũng sẽ không có thành tựu gì lớn.
“Tại Đại lục Thiên Vũ, bất kỳ ai cũng mang trong mình huyết mạch. Nếu chậm chạp không thể thức tỉnh, nguyên nhân chỉ có hai loại: một là huyết mạch trời sinh quá mỏng manh, không đủ điều kiện thức tỉnh; hai là cơ thể xảy ra vấn đề gì đó nên không thể thức tỉnh.”
“Bất kể là nguyên nhân nào trong hai loại trên, ta đều có cách giải quyết. Để xem thiên phú và nền tảng của cơ thể này thế nào đã.”
Kiếp trước thân là Huyết Mạch Hoàng Sư bát giai, việc thức tỉnh huyết mạch đối với Tần Trần căn bản không phải là vấn đề.
Võ giả tu luyện, thiên phú, ngộ tính và tư chất là ba yếu tố hàng đầu. Ngộ tính thì không cần phải bàn, nếu không kiếp trước hắn đã chẳng có được thành tựu như vậy.
Nhưng thiên phú và tư chất đều là do cơ thể bẩm sinh.
“Nền tảng của cơ thể này cũng tạm được, nhưng vấn đề cũng không ít.”
Sau một hồi kiểm tra, Tần Trần đã hiểu rõ tình hình của mình, không khỏi nhíu mày.
Chủ nhân đời trước của cơ thể này có thiên phú võ đạo xuất sắc, thi đỗ vào Học viện Thiên Tinh ở Vương Đô, đả thông bảy đạo mạch, bước vào Nhân Cấp.
“Với thiên tư như vậy, trở thành một cường giả bình thường thì không có vấn đề gì, nhưng muốn đánh bại Thượng Quan Hi Nhi và Phong Thiếu Vũ thì còn kém xa vạn dặm.”
Tần Trần trầm tư.
Nền móng của võ giả cũng giống như xây nhà, móng phải thật vững chắc, nếu không dù tu luyện thế nào, sau này cũng sẽ xảy ra vấn đề.
“Cơ thể này vừa đả thông bảy đạo kinh mạch cơ sở đã vội vàng bước vào Nhân Cấp, tuy đã ngưng luyện ra khí trì nhưng không vững chắc, dung lượng cũng nhỏ. Bây giờ nhìn thì có vẻ không có vấn đề, nhưng một khi tu luyện lên cảnh giới cao hơn, phiền phức sẽ kéo đến tới tấp.”
Tần Trần cảm nhận khí trì lớn bằng quả trứng bồ câu trong đan điền, có chút lo lắng.
Đả thông bảy đạo mạch gần như là loại yếu nhất trong giới võ giả. Thường chỉ có những võ giả yếu nhất mới vội vã ngưng luyện Khí Trì khi chỉ vừa đả thông được bảy đạo kinh mạch.
Ở Vũ Vực, những thiên tài hàng đầu không ai là không đả thông tám đạo, chín đạo, thậm chí mười đạo kinh mạch rồi mới ngưng luyện Khí Trì. Một vài kẻ nghịch thiên nhất thậm chí còn đả thông được mười một kinh mạch. Tần Trần nhớ rất rõ, Phong Thiếu Vũ và Thượng Quan Hi Nhi đã lần lượt đả thông mười một đạo kinh mạch. Đời này, hắn muốn báo thù thì phải trở nên mạnh hơn nữa.
“Với nền tảng như vậy, nếu ta tiếp tục tu luyện, sẽ rất khó khôi phục lại tu vi kiếp trước, cho dù sau này có vượt qua cũng không thể nào đột phá lên một tầm cao mới được. Hơn nữa, với cơ thể hiện tại, ta căn bản không có cách nào tu luyện Cửu Tinh Thần Đế Quyết!”
Cửu Tinh Thần Đế Quyết là một quyển công pháp cổ xưa mà Tần Trần có được ở Thần Cấm Chi Địa kiếp trước, cũng là công pháp mạnh nhất hắn từng sở hữu, tương truyền là lưu lại từ Thiên Giới.
Thiên Giới là một truyền thuyết ở Đại lục Thiên Vũ. Tương truyền, cảnh giới Cửu Thiên Vũ Đế không phải là điểm kết thúc của võ đạo, trên Cửu Thiên Vũ Đế còn có cảnh giới Võ Thần đáng sợ hơn, có thể võ phá hư không, tiến vào một thế giới cao hơn – Thiên Giới!
Tuy nhiên, trong lịch sử vạn năm của Đại lục Thiên Vũ, chưa từng có ai đột phá đến cảnh giới Võ Thần, cho nên Thiên Giới có tồn tại hay không, không ai biết được.
Ban đầu, Tần Trần cũng không tin những điều này, nhưng kể từ khi tiến vào Thần Cấm Chi Địa, suy nghĩ của hắn đã hoàn toàn thay đổi.