Virtus's Reader
Vũ Thần Chúa Tể

Chương 918: CHƯƠNG 906: NGƯƠI KHÔNG PHẢI ĐỐI THỦ CỦA HẮN

"Ngươi... Ngươi..."

Chấp sự Thiên Cơ Các cũng kinh ngạc nhìn Tần Trần, sắc mặt kinh hãi.

Võ giả Đại Càn Vương Triều vậy mà chết trên lôi đài?

Lúc này nội tâm hắn tràn ngập tức giận cùng sợ hãi, mặc kệ lần khảo hạch này kết quả thế nào, hắn tuyệt đối không thoát khỏi hình phạt!

"Ta làm sao?" Tần Trần thu hồi trường kiếm, nhàn nhạt nhìn về phía Chấp sự Thiên Cơ Các, nói: "Vừa rồi chính các hạ đã nói, tỷ thí trên lôi đài tất nhiên sẽ có bất ngờ, sinh tử do trời định. Dù có bị giết chết cũng chỉ có thể trách tài nghệ không bằng người. Các hạ mới nói đó thôi, chẳng lẽ đã quên rồi sao?"

"Ngươi..."

Chấp sự Thiên Cơ Các kinh sợ nhìn Tần Trần, trên mặt xanh mét từng mảng, cũng không thốt nên lời suốt một lúc lâu.

Lời vừa rồi quả thực là do hắn nói, vô số Võ giả trên sân đều nghe thấy, hắn có muốn phủ nhận cũng không thể.

"Thôi Chinh!"

Lúc này, một trong số những Võ giả còn lại của Đại Kim Vương Triều kinh hãi gào thét một tiếng, thân hình thoắt một cái, trong nháy mắt đã đi tới trên lôi đài, kinh sợ nhìn thư sinh áo xanh Thôi Chinh nằm trên mặt đất, não bộ bị khuấy nát thành mảnh vụn. Sau đó hắn bỗng dưng ngẩng đầu, con ngươi đỏ thẫm, tức giận nhìn Tần Trần.

"Ngươi dám giết người của Đại Kim Vương Triều ta?"

Trên thân người áo bào phấp phới, bộc phát ra khí tức kinh khủng chưa từng có, sát ý lạnh lẽo như một ngọn núi lớn, trong nháy mắt bao phủ lấy Tần Trần.

"Ngươi chính là tuyển thủ kế tiếp của Đại Kim Vương Triều lên sân khấu?"

Đối mặt với sát ý tức giận của đối phương, trên mặt Tần Trần không có bất kỳ ba động nào, chỉ là nhàn nhạt nhìn đối phương.

"Đúng, ta chính là. Giết người của Đại Kim Vương Triều ta, ngươi đừng hòng sống sót rời khỏi lôi đài!"

Trong tay người kia xuất hiện hai thanh kim sắc lợi trảo, ánh mắt băng lãnh nhìn Tần Trần, cả người sát ý như ngưng tụ thành thực chất.

Cho dù ai cũng có thể nhìn ra được, lúc này Đại Kim Vương Triều cùng Đại Uy Vương Triều đã đến mức không chết không ngừng.

"Nếu tuyển thủ kế tiếp đã lên đài, có thể tuyên bố bắt đầu tỷ thí được không?" Tần Trần quay đầu nhìn về phía Chấp sự Thiên Cơ Các.

Lúc này, đã có người của Đại Kim Vương Triều khiêng thư sinh áo xanh Thôi Chinh xuống. Chấp sự Thiên Cơ Các lập tức lạnh lùng nói: "Bắt đầu tỷ thí."

"Giết!"

Ngay trong nháy mắt Chấp sự Thiên Cơ Các tuyên bố bắt đầu, Võ giả Đại Kim Vương Triều đã động. Người này có mái tóc ngắn màu rám nắng, trên mặt còn hằn một vết sẹo, kim sắc lợi trảo trong tay trong nháy mắt hóa thành hai đoàn kim sắc hồng quang, cuộn tới Tần Trần.

Xuy xuy xuy!

Kim sắc hồng quang mang theo khí tức đáng sợ, biến ảo thành đầy trời trảo ảnh, bao vây Tần Trần kín kẽ, căn bản không có bất kỳ không gian nào để tránh né.

Hơn nữa, trên trảo ảnh còn mang theo sát ý kinh khủng, mỗi một trảo đều tựa như có thể xé nát hư không. Một số Võ Tôn Lục giai bình thường chứng kiến những trảo ảnh dày đặc này, nội tâm không khỏi bị siết chặt, chỉ riêng khí thế chấn nhiếp của trảo ảnh đã khiến tim họ như ngừng đập.

Uy thế thật mạnh!

Sắc mặt mọi người đại biến, dưới sự tấn công của trảo ảnh như vậy, đừng nói là một thiếu niên, ngay cả một Võ Tôn Lục giai hậu kỳ lão luyện cũng e rằng không cách nào ngăn cản, sẽ bị một trảo đánh nát.

Người của Đại Kim Vương Triều rõ ràng đã nổi giận, không giết chết thiếu niên kia thì căn bản sẽ không bỏ qua.

Mắt thấy kim sắc trảo ảnh sắp giáng xuống, Tần Trần bị trảo ảnh bao phủ, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, vậy mà trong nháy mắt biến mất tại chỗ. Sau một khắc, lại đã xuất hiện bên ngoài trảo ảnh.

Một tiếng ầm vang, đầy trời trảo ảnh trút xuống. Trên lôi đài làm từ Huyền Thiết Thạch, hoa lửa bắn tung tóe, đá vụn bay tán loạn, nhưng tất cả đều trượt mục tiêu.

"Người này làm sao né tránh được công kích trảo ảnh đó?"

"Căn bản thấy không rõ, thực sự quá nhanh!"

Đám đông kinh hãi, từng ánh mắt tràn đầy hoảng sợ, bởi vì bọn họ căn bản không thấy rõ thân hình Tần Trần, thậm chí một số Võ Tôn Lục giai hậu kỳ lão luyện cũng không thể thấy rõ.

"Không có khả năng?"

Võ giả Đại Kim Vương Triều cũng kinh hô thành tiếng, ngay sau đó ánh mắt băng lãnh, ánh mắt điên cuồng, kim sắc lợi trảo trong tay lần thứ hai cuộn tới.

Ùng ùng!

Đôi kim sắc lợi trảo này, lần này phảng phất hóa thành hai con kim long đang lao nhanh, bộc phát ra tiếng gầm giận dữ kinh thiên, khí tức đáng sợ khiến không ít Võ Tôn xung quanh lôi đài cảm thấy phiền muộn trong lòng, đều muốn lùi lại.

Tần Trần khóe miệng khẽ nở nụ cười nhạt, thanh kiếm rỉ sét thần bí bên hông xuất vỏ, ánh kiếm màu đen cuồn cuộn, hóa thành kiếm ảnh đen kịt một màu.

Phốc xuy!

Kim long do kim sắc lợi trảo biến thành kêu thảm một tiếng, tan tác thành từng mảnh, từng đạo kiếm khí từ đó tuôn ra, đồng loạt tan biến vào hư vô.

Một chiêu chém vỡ kim sắc trảo ảnh, Tần Trần thân hình như điện, phút chốc bắn về phía đối phương.

"Không được!"

Sắc mặt người kia đại biến, trong lòng đã có một tia sợ hãi. Công kích tùy tiện của Tần Trần khiến hắn từ sâu thẳm nội tâm cảm thấy kinh hãi. Kim sắc lợi trảo trong tay tạo thành một quả cầu kim sắc, bao vây lấy chính mình bên trong.

"Chống đỡ được sao? PHÁ...!"

Một tay nắm chặt thanh kiếm sắt rỉ thần bí, Tần Trần bổ ra một kiếm hờ hững. Trên thân kiếm màu đen, một đạo kiếm khí đột nhiên bạo lướt ra, dũng mãnh lao vào lớp phòng hộ kim sắc trước người đối phương.

Ầm!

Quả cầu kim sắc như bong bóng xà phòng yếu ớt trong nháy mắt vỡ tung. Võ giả Đại Kim Vương Triều kêu lên một tiếng đau đớn, khóe miệng tràn ra máu tươi, trong đôi mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ.

Mạnh, quá mạnh mẽ. Vũ kỹ phòng ngự mạnh nhất của bản thân, dưới sự công kích của Tần Trần lại quá yếu ớt, quả thực không chịu nổi một kích. Thiếu niên này pro quá, trên đời này tại sao có thể có kẻ đáng sợ như vậy?

Trong lòng kinh hãi, người này không còn dũng khí tiếp tục giao thủ với Tần Trần, thân hình điên cuồng lùi lại, muốn thoát khỏi lôi đài.

"Đi sao?"

Tần Trần cười lạnh một tiếng, đối phương đã lên đài, làm sao có thể để hắn rời đi? Thanh kiếm sắt rỉ thần bí trong tay hóa thành một đạo kiếm quang vô hình, phút chốc cắt ngang ra ngoài.

"Cẩn thận!"

Dưới lôi đài, một tiếng kinh hãi vang lên, chính là nam tử đeo mặt nạ của Đại Kim Vương Triều, hắn cất tiếng nhắc nhở.

Nhưng không kịp.

Phốc!

Vô hình kiếm khí, tựa như một lưỡi dao sắc bén, lóe lên rồi biến mất khỏi yết hầu đối phương. Ngay sau khắc, yết hầu của Võ giả Đại Kim Vương Triều trong nháy tức bị cắt mở, máu tươi như suối phun, từ đó bắn tung tóe ra.

"Ngươi..."

Ôm lấy cổ, thanh niên Đại Kim Vương Triều trừng lớn hai mắt, máu tươi không ngừng tuôn ra từ kẽ ngón tay hắn, sau đó cả người ngã vật xuống, hoàn toàn mất đi hơi thở.

Chết... Chết!

Lại một Võ giả Đại Kim Vương Triều ngã xuống, lúc này tất cả Võ giả trên sân đều đã hoàn toàn sợ hãi.

"Kế tiếp là ai?"

Thu hồi trường kiếm, mặc cho máu tươi nhỏ giọt trên mũi kiếm, Tần Trần tựa như một ác ma, lạnh lùng nhìn hai gã Võ giả Đại Kim Vương Triều còn lại phía dưới.

Nghe vậy, rất nhiều Võ giả quan chiến dưới lôi đài đều sợ hãi cả kinh, hoàn toàn hiểu ra rằng lúc này Tần Trần căn bản không phải muốn thắng trong tỷ thí, mà là chuẩn bị chém giết tất cả Võ giả Đại Kim Vương Triều lên đài ngay trên lôi đài.

Tên khốn này căn bản là một kẻ điên.

"Đáng ghét!"

Một tiếng gào thét vang lên từ phía các Võ giả Đại Kim Vương Triều, thái độ của Tần Trần đã hoàn toàn chọc giận hắn. Một trong hai gã Võ giả Đại Kim Vương Triều còn lại lập tức nổi giận gầm lên một tiếng, định lao lên lôi đài.

Nhưng lại bị một bàn tay chặn lại ngay lập tức.

Chính là tên nam tử đeo mặt nạ kia.

"Ngươi không phải đối thủ của hắn, để ta tới!"

Đôi mắt băng lãnh, nam tử đeo mặt nạ trên thân tỏa ra hàn ý lạnh lẽo đến đóng băng mọi thứ, chậm rãi bước về phía lôi đài.

Mặc dù người này đeo mặt nạ, nhưng lúc này ai cũng có thể cảm nhận được hàn ý thấu xương tỏa ra từ thân nam tử đeo mặt nạ đó!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!