Giọng nói của thanh niên tóc dài màu lam dường như có thể chấn động cả không gian, đôi mắt dao động tựa sóng biển cuộn trào.
"Đương nhiên là thế bắt buộc phải có!"
Một thanh niên khác trầm giọng nói, hắn mặc chiến y màu đỏ thẫm, tựa như có ngọn lửa đang bùng cháy.
...
Không gian bao la, vô cùng thần bí, năng lượng trời đất cực kỳ đậm đặc.
"Nơi này đúng là quỷ dị thật."
Đỗ Thiếu Phủ cảm thán. Ban đầu ở trên đại lục Thiên Hoang, những nơi bị phong ấn như Phong Ấn Cổ Địa hầu như đều thiếu thốn năng lượng trời đất.
Thế nhưng bên trong Thiên Thú Mộ này, năng lượng trời đất lại vô cùng đậm đặc.
Thậm chí Đỗ Thiếu Phủ còn cảm thấy, nếu tu luyện ở đây sẽ có hiệu quả làm ít công to.
Trong một sơn cốc bao la, một bộ xương thú khổng lồ có một nửa nổi trên mặt đất, nửa còn lại vẫn chôn sâu trong nền đá, dường như bộ hài cốt này chỉ vừa mới lộ ra gần đây.
Bộ khung xương khổng lồ dài mấy trăm trượng lại tràn ngập lưu quang, tỏa ra linh khí nhàn nhạt, mơ hồ có thể nhận ra đây là xương của một yêu thú hình hổ.
Bộ hài cốt hổ khổng lồ này tỏa ra một luồng uy áp đáng sợ từ xa, khiến cho yêu thú không dám lại gần.
"Xương cốt của Hổ tộc, đến từ thời Thượng Cổ, vẫn còn mang theo hổ uy, chắc chắn là của một cường giả trong Hổ tộc, Bí Cốt nhất định vẫn còn ở bên trong!"
Xung quanh có không ít yêu thú cường đại lập tức đến gần, hai mắt chúng sáng rực, lập tức lao về phía bộ xương Hổ tộc khổng lồ, muốn giành được Bí Cốt của cường giả Hổ tộc, đó tuyệt đối là bảo vật vô giá.
"Ầm!"
Trong nháy mắt, từng con yêu thú khổng lồ nhanh chóng lướt ra, bộc phát khí tức hung hãn đáng sợ, phù văn lan tỏa, con nào con nấy tranh nhau tiến lên, không muốn chậm một bước.
"Ai dám tranh giành, Bí Cốt là của ta!"
Nhưng đúng lúc này, một tiếng hét lớn truyền đến, một bóng người trông như một con hung thú hình người, tốc độ và khí thế lại giống như một con hung cầm hình người, nhanh như tia chớp lao ra.
"Bành bành!"
Hai con yêu thú cấp Thú Tôn cảnh tầng Huyền Diệu vừa đến gần bộ xương Hổ tộc nhất đã lập tức bị đánh bay, kêu lên thảm thiết, thân thể đập vào tảng đá cách đó không xa, khiến nham thạch vỡ thành vụn.
Biến cố bất ngờ khiến đám yêu thú xung quanh đột nhiên biến sắc.
Đó là hai cường giả cấp Thú Tôn cảnh đấy, vậy mà lại bị đánh bay trong nháy mắt.
Hai con yêu thú cấp Thú Tôn cảnh tầng Huyền Diệu quả thật đã bị bóng người từ trên trời giáng xuống đánh bay, sau đó bóng người ấy tiến vào bên trong bộ xương Hổ tộc.
Đối mặt với bộ xương Hổ tộc khổng lồ, bóng người kia lại càng nhỏ bé, mặc áo bào tím, trên người kim quang mờ nhạt bao phủ, rồi chui vào bên trong bộ hài cốt.
Khi kim quang tràn ngập lòng bàn tay của thanh niên áo tím, hắn lập tức rút mạnh một khúc xương dài chừng một thước, tràn ngập Phù Văn từ trên đỉnh đầu của bộ hài cốt.
"Gào..."
Bên trong khúc xương bị rút gãy, một tiếng hổ gầm truyền ra, phù văn rực rỡ đột nhiên bùng nổ, tựa như mặt trời chói lọi, muốn hóa thành một con hổ vằn to lớn màu vàng để trấn giết.
Hư ảnh con hổ vằn to lớn kia hung hãn vô biên, giương nanh múa vuốt chực lao tới, vô cùng dữ tợn!
Một luồng uy áp đáng sợ tuôn ra từ trong đám phù văn rực rỡ!
Chỉ là uy áp từ một khúc xương cũng đủ để cường giả Thú Vực cảnh Hỗn Nguyên, thậm chí là Niết Bàn Thú Vực cảnh cũng phải run sợ!
"Ồ, là Bí Cốt của Liệt Thiên Bạo Hổ cấp Thú Vực cảnh!"
Cách đó không xa, một nữ tử tuyệt mỹ mặc đồ tím giữa không trung nhìn thấy luồng quang mang phù văn rực rỡ bên trong hài cốt của cường giả Hổ tộc, cũng bất giác biến sắc.
"Có trách thì đừng trách, nhận được Bí Cốt của ngươi, ta tất sẽ phát dương quang đại, ghi nhớ ân huệ của Hổ tộc."
Thanh niên áo tím chắp hai tay lại, ra vẻ thành kính vái một cái, dứt lời, kim quang trong lòng bàn tay bùng lên, năm ngón tay hơi cong, một vệt trảo ấn kim quang bóp méo không gian, trực tiếp chộp về phía hư ảnh hổ vằn phù văn.
"Bí Cốt không thuộc về ngươi!"
Bất chợt, đúng lúc này, một con hung cầm khổng lồ vỗ cánh, nhanh như tia chớp lao tới, toàn thân tỏa ra dao động đáng sợ, một đôi vuốt sắc lập tức chộp về phía hư ảnh hổ vằn rực rỡ phù văn.
"Bí Cốt là của ta, không ai cướp được đâu!"
Thanh niên áo tím dường như không hề bối rối, tay trái vung lên, một luồng kim quang bùng nổ, phù văn màu vàng tầng tầng lớp lớp, tựa như hung cầm vỗ cánh, một luồng uy áp bá đạo đột nhiên tuôn ra, lập tức quét ngang đánh bay con hung cầm khổng lồ kia.
"Xoẹt..."
Cùng lúc đó, trảo ấn của thanh niên áo tím hạ xuống, kèm theo luồng khí tức bá đạo tỏa ra từ người hắn, tựa như Chí Tôn, khiến cho hư ảnh hổ vằn cũng phải run rẩy, sau đó bóp nát hư ảnh, một khúc Bí Cốt óng ánh sáng long lanh hoàn toàn rơi vào tay hắn.
Thanh niên áo tím ấy chính là Đỗ Thiếu Phủ, hắn nở nụ cười thỏa mãn, vui vẻ cất Bí Cốt của Hổ tộc vào tay.
Đỗ Thiếu Phủ đương nhiên cũng cảm thấy Bí Cốt này bất phàm, e rằng dù đặt ở trong Cổ Thiên Tông thì cũng tuyệt đối là bảo vật cấp trọng bảo.
"Xì xì xì..."
Khi Bí Cốt bị rút gãy, uy áp trên toàn bộ hài cốt Hổ tộc đột nhiên tiêu tán, quang mang và uy áp vốn tràn ngập cũng dần biến mất.
"Chết tiệt, sao uy áp lại mạnh như vậy!"
Con hung cầm bị Đỗ Thiếu Phủ một tay đánh bay ngã xuống, cảm nhận được luồng khí tức bá đạo vô biên tỏa ra từ người thanh niên kia khiến Nguyên Thần nó cũng phải run rẩy từ sâu thẳm. Toàn thân nó tỏa ra hoàng quang, đôi cánh sắc như lưỡi đao, lập tức bay lên không, vỗ cánh lướt về phương xa, không dám dừng lại một giây.
"Cướp Bí Cốt của ta mà còn muốn chạy à!"
Thấy con hung cầm định bỏ chạy, Đỗ Thiếu Phủ hét lớn một tiếng, thân hình bay thẳng ra, hóa thành một vệt cầu vồng kim quang, bất kể là tốc độ hay khí thế đều vượt xa con hung cầm kia, lập tức tung một quyền thẳng vào bụng nó.
"Quác..."
Hung cầm rít lên một tiếng, toàn thân bộc phát hoàng quang rực rỡ, bộ lông vũ sắc như lân phiến dựng đứng cả lên, lông vũ ở bụng vỡ nát, máu me đầm đìa, vương vãi khắp không gian, sau đó thân thể nó loạng choạng vỗ cánh giữa không trung, chao đảo.
"Ta liều mạng với ngươi!"
Hung cầm nổi trận lôi đình, hai mắt bốc hỏa, dường như huyết mạch của nó cũng thuộc loại nóng nảy. Sau khi ổn định thân hình, quanh cơ thể to lớn của nó, hào quang rực rỡ cuồn cuộn, từng luồng khí tức đáng sợ quét ra, giống như một biển đao mang ngập trời, quét về phía Đỗ Thiếu Phủ, cắt nát không gian, khí tức vô cùng sắc bén.
"Liệt Không Yêu Đao Chuẩn cấp Thú Tôn cảnh viên mãn quả nhiên không yếu."
Đỗ Thiếu Phủ ánh mắt có chút kinh ngạc, con hung cầm trước mắt là một con Liệt Không Yêu Đao Chuẩn, nổi danh với tốc độ và bộ linh vũ biến thái, là một tồn tại trên Thiên Thú Bảng.
Ngay sau đó, kim quang quanh thân Đỗ Thiếu Phủ rung lên, hắn trực tiếp giơ tay tung một quyền ra.
"Ầm ầm!"
Một quyền này kim quang như hồng thủy, cuồn cuộn ngập trời, nơi nó đi qua không gian "ầm ầm" rung động, lập tức phá tan thế công của Liệt Không Yêu Đao Chuẩn, đánh bay thân hình khổng lồ của nó.
"Gã này rốt cuộc là thú hay người, quá mạnh, phải trốn!"
Liệt Không Yêu Đao Chuẩn run rẩy, trong lòng đã hoảng sợ, khí tức trên người thanh niên áo tím quá kinh khủng, nó lập tức nhân đà kinh hãi muốn tiếp tục bỏ chạy, tốc độ cũng là một trong những thứ nó dựa vào.
"Còn muốn trốn à!"
Đỗ Thiếu Phủ nhìn thấu ý đồ của Liệt Không Yêu Đao Chuẩn, lần thứ hai bay lên, như mãnh hổ vồ mồi, với tốc độ mà mọi người gần như không thấy rõ, hắn lập tức đáp xuống lưng con Liệt Không Yêu Đao Chuẩn.
"Quác quác!"
Liệt Không Yêu Đao Chuẩn rít lên, toàn thân hoàng quang bùng nổ, muốn hất Đỗ Thiếu Phủ xuống.
"Ầm!"
Đỗ Thiếu Phủ vững như bàn thạch, một quyền bộc phát kim quang, không chút khách khí hạ xuống.
"Ầm!"
Một tiếng nổ trầm thấp vang lên, Liệt Không Yêu Đao Chuẩn gào thét một tiếng, thân thể trực tiếp rơi xuống mặt đất, làm đất rung núi chuyển, mặt đất nứt toác, đập nát không ít tảng đá lớn, trên lưng máu me đầm đìa.
"Kẻ đó là chiến bộc hay là yêu thú phe ta vậy, thật cường hãn!"
Đám yêu thú xung quanh nhìn nhau, không dám lại gần.
Hai con yêu thú cấp Thú Tôn cảnh tầng Huyền Diệu bị đánh bay, giờ đến con Liệt Không Yêu Đao Chuẩn cấp Thú Tôn cảnh viên mãn cũng bị chà đạp, những con yêu thú khác căn bản không dám đến gần nữa.
Nhưng trơ mắt nhìn đối phương lấy được Bí Cốt, đám yêu thú xung quanh dường như cũng có chút không cam lòng rời đi.
Lúc này, Đỗ Thiếu Phủ đang đứng trên lưng Liệt Không Yêu Đao Chuẩn, vững như bàn thạch, lại lộ vẻ khó xử.
Nhìn bộ linh vũ sắc như lưỡi đao trên người con Liệt Không Yêu Đao Chuẩn khổng lồ dưới chân, Đỗ Thiếu Phủ nhíu mày, rất là buồn rầu, rồi nói với Liệt Không Yêu Đao Chuẩn: "Lông vũ trên người ngươi khó nhổ quá, nếu muốn ăn thịt ngươi thì vặt lông chắc phiền phức lắm đây."