Virtus's Reader
Vũ Thần Thiên Hạ

Chương 1256: CHƯƠNG 1256: MỘT TIN TỨC.

- Chẳng lẽ là Hoàng Linh Nhi?

Khẽ nhíu mày, Đỗ Thiếu Phủ nhớ lại Hoàng Linh Nhi. Ban đầu ở trên đại lục Thiên Hoang, mỗi khi Hoàng Linh Nhi xuất hiện, cũng sẽ có bốn con Liệt Diễm Hỏa Loan kéo xe.

- Vù vù...

Chỉ trong vài cái chớp mắt, bốn con Liệt Diễm Hỏa Loan vỗ cánh bay đến, xuất hiện trên bầu trời, kéo theo một cỗ xe cổ xưa toàn thân khắc đầy phù văn, lấp lánh ánh sáng bảy màu.

Thấp thoáng có thể thấy bên trong xe là một nữ tử có dung mạo động lòng người đang ngồi ngay ngắn.

Phía sau cỗ xe là rất nhiều người có khí tức cường hãn, hùng hậu, có không ít là khí tức của nhân loại, cũng có không ít là khí tức của Yêu Thú. Ai nấy đều tỏa ra uy áp và khí tức đáng sợ, khiến cho Cuồng Hùng Vương, Tiểu Ứng, Tiểu Chuẩn, Linh Huyễn Hổ Vương gần như không nhịn được phải nằm rạp xuống, toàn thân run rẩy không ngừng.

- Khí tức đó quá mạnh, dùng Liệt Diễm Hỏa Loan làm tọa kỵ, người đến là Phượng Hoàng tộc!

Linh Huyễn Hổ Vương chấn kinh, hai mắt nhìn lên không trung. Có mấy bóng người đứng đó, tỏa ra vầng sáng rực lửa mờ ảo, tựa như một ngôi sao rực lửa giáng trần, khí tức vô cùng đáng sợ.

- Xem ra đúng là Hoàng Linh Nhi thật!

Đỗ Thiếu Phủ nhìn về phía cỗ xe, nữ tử đang ngồi ngay ngắn bên trong dường như chính là Hoàng Linh Nhi mà hắn từng gặp trên đại lục Thiên Hoang.

- Tiểu tử, Luân Hồi Yêu Linh Chi đã thuộc về Phượng Hoàng tộc của ta từ hai ngàn năm trước rồi, mau giao nó ra đây, nếu không thì chết!

Gã trung niên vừa bị Đỗ Thiếu Phủ hét cho một tiếng phải lùi lại, sau khi hơi bình tĩnh, liền cất tiếng quát lớn như sấm sét vang vọng khắp trời cao, hồi lâu không dứt.

Nghe tiếng hét của gã trung niên, toàn thân Linh Huyễn Hổ Vương và những người khác bất giác run lên, bởi vì tiếng hét đó ẩn chứa uy nghiêm Chí Tôn cổ xưa vô tận từ trong huyết mạch của Phượng Hoàng tộc.

- Giao cái đầu nhà ngươi! Lão tử lấy được Luân Hồi Yêu Linh Chi, ngươi nói là của ngươi thì nó là của ngươi chắc!

Đỗ Thiếu Phủ nhìn thẳng gã trung niên, trực tiếp chửi ầm lên.

Biết người đến là Phượng Hoàng tộc thì đã sao? Long tộc hắn còn dám chọc, giờ chọc thêm một Phượng Hoàng tộc nữa thì Đỗ Thiếu Phủ cũng chẳng màng.

Bảo hắn giao ra Luân Hồi Yêu Linh Chi, đối với Đỗ Thiếu Phủ mà nói, tuyệt đối là chuyện không thể nào.

- Ngươi...

Nghe Đỗ Thiếu Phủ chửi bới, gã trung niên sững sờ, dường như không thể ngờ được rằng đối mặt với Phượng Hoàng tộc mà gã thanh niên áo tím này cũng chẳng coi ra gì, sau đó một cơn tức giận liền bùng lên.

- Luân Hồi Yêu Linh Chi này là do một vị trưởng bối của Phượng Hoàng tộc chúng ta phát hiện khi Thiên Thú Mộ mở ra vào hai ngàn năm trước. Bởi vì lúc đó niên đại của nó chưa đủ, môi trường sinh trưởng lại đặc thù, khó mà di dời, nên đã bố trí ấn ký, định bụng chờ lần sau có tộc nhân Phượng Hoàng tộc đến hái, không ngờ lại bị ngươi phát hiện.

Lúc này, từ trong xe truyền ra một giọng nói trong trẻo. Tiếng chuông "đinh đang" thanh thúy vang lên, một bóng hình xinh đẹp tuyệt trần, yểu điệu vô song từ từ bước ra.

Nữ tử có dung mạo rạng ngời, thân hình thướt tha, da như băng tuyết, môi tựa anh đào, mắt trong như nước mùa thu, khí chất thoát tục không nhiễm chút khói lửa trần gian.

Nữ tử này vừa xuất hiện, đôi mắt đã mỉm cười nhìn về phía Đỗ Thiếu Phủ. Nàng mặc một chiếc váy dài màu hồng có hoa văn, phần ngực hơi trễ để lộ làn da trắng như tuyết, đôi chân thon dài, bên hông thắt một chiếc đai lưng bảy màu, siết chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn tưởng chừng không đầy một nắm tay, càng làm nổi bật bộ ngực đầy đặn phía trước.

Nữ tử cứ thế lặng lẽ mỉm cười nhìn Đỗ Thiếu Phủ, toát lên vẻ đoan trang cao quý, thanh tao thoát tục, không linh phiêu dật và cao quý vô song không lời nào tả xiết.

Chỉ là sau đó, ánh mắt nàng lộ vẻ nghi hoặc rồi dừng lại trên người Tử Viêm Yêu Hoàng cách đó không xa. Khi nhìn thấy Tử Viêm Yêu Hoàng, trong mắt nàng cũng gợn lên một tia dao động.

- Không ngờ lại có thể gặp được Tử Huyên tỷ tỷ ở đây, muội muội xin ra mắt.

Nàng nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình tĩnh, nhìn Tử Viêm Yêu Hoàng, dưới không ít ánh mắt kinh ngạc, lại tỏ ra có phần tôn trọng.

- Đúng là Hoàng Linh Nhi thật, xem ra nàng ta và Tử Viêm Yêu Hoàng có quen biết.

Đỗ Thiếu Phủ khẽ động mắt, người đến đúng là Hoàng Linh Nhi của Phượng Hoàng tộc. Nhìn thái độ của Hoàng Linh Nhi đối với Tử Viêm Yêu Hoàng lúc này, hai người trước đây chắc chắn có quan hệ.

Dùng thần thức dò xét, Đỗ Thiếu Phủ phát hiện khí tức trên người Hoàng Linh Nhi sâu không lường được, lúc này vẫn vậy, càng dò xét càng cảm thấy khí tức của nàng như một cái hố sâu rực lửa, sâu không thấy đáy, căn bản không thể dò ra.

Đối với Hoàng Linh Nhi, Đỗ Thiếu Phủ thực ra không thân quen, nhưng cũng không hề xa lạ.

Hoàng Linh Nhi của Phượng Hoàng tộc đã sớm nổi danh lừng lẫy trên đại lục Thiên Hoang, cùng với Long Cửu của Long tộc, đều là những người đứng đầu Mười Hai Thần Kiệt.

Long tộc và Phượng Hoàng tộc luôn ngang hàng với nhau, cả hai đều là những tồn tại có huyết mạch Chí Tôn.

Đỗ Thiếu Phủ đoán rằng, tu vi của Hoàng Linh Nhi khi đó chắc chắn không thua kém Long Cửu của Long tộc.

Mấy năm nay, dưới sự chống lưng của Phượng Hoàng tộc, lại có huyết mạch Chí Tôn Thú tộc, thực lực của Hoàng Linh Nhi lúc này e rằng đã đạt đến cảnh giới của một cường giả vô cùng đáng sợ.

- Không cần khách khí, không nghĩ tới ngươi cũng tới Thiên Thú Mộ.

Tử Viêm Yêu Hoàng khẽ gật đầu, nhìn Hoàng Linh Nhi, đôi mắt màu tím phẳng lặng như nước. Khí chất của nàng so với Hoàng Linh Nhi thì thiếu đi vài phần không linh phiêu dật.

Nhưng về phần yêu dị quyến rũ, khí chất của Tử Viêm Yêu Hoàng lại không phải là thứ Hoàng Linh Nhi có thể sánh bằng.

Nếu nhìn từ góc độ của đàn ông, Tử Viêm Yêu Hoàng còn có một sức hấp dẫn ngầm hơn cả Hoàng Linh Nhi.

- Luân Hồi Yêu Linh Chi này có Tử Huyên tỷ tỷ ở đây, tự nhiên là của tỷ tỷ rồi. Sớm biết tỷ tỷ ở đây, muội đã không cần phải đến một chuyến.

Hoàng Linh Nhi cười nói, giọng nói động lòng người, nụ cười lúc này khiến người ta say đắm.

- Không cần khách khí, hắn lấy Luân Hồi Yêu Linh Chi không liên quan gì đến ta. Các ngươi muốn lấy lại, cũng không dính dáng gì đến ta.

Tử Viêm Yêu Hoàng khẽ nói, dường như chuyện này không hề liên quan đến nàng.

Hoàng Linh Nhi khẽ mỉm cười, không hề để tâm, chỉ lặng lẽ nhìn Tử Viêm Yêu Hoàng một cái, sau đó đôi mắt bảy màu ánh đỏ thẫm quét qua Đỗ Thiếu Phủ, cười nói: “Không ngờ Ma Vương Đỗ Thiếu Phủ cũng ở Thiên Thú Mộ, xem ra lần này Thiên Thú Mộ nhất định sẽ rất náo nhiệt.”

- Lân la làm thân với ta cũng vô dụng thôi. Luân Hồi Yêu Linh Chi đã là của ta, ngươi muốn ta cũng không đồng ý. Nói có ấn ký của Phượng Hoàng tộc các ngươi cũng vô ích, dù sao ta cũng không chấp nhận.

Đỗ Thiếu Phủ vừa nói vừa nhìn Hoàng Linh Nhi, ánh mắt cũng sớm đã quét qua những người đi theo sau lưng nàng, có ít nhất một nửa là nhân loại, đều là những chiến bộc phi phàm.

Những người khác sau lưng Hoàng Linh Nhi dường như cũng là người của Phượng Hoàng tộc, khí tức không hề thua kém Tiểu Ứng, Cuồng Hùng Vương.

Thậm chí Đỗ Thiếu Phủ còn thấy một phụ nhân vẫn còn nét phong vận đi ngay sau Hoàng Linh Nhi, khí tức trên người bà ta thậm chí không kém Tử Viêm Yêu Hoàng là bao.

Nhưng như vậy cũng không đủ để khiến Đỗ Thiếu Phủ e ngại, dù sao bên trong Thiên Thú Mộ này có áp chế, thực lực có mạnh đến đâu cũng không thể mạnh đến mức vô lý.

Bảo vật như Luân Hồi Yêu Linh Chi, đương nhiên không thể giao ra, cửa cũng không có đâu.

Chỉ là nghe lời Đỗ Thiếu Phủ nói, Linh Huyễn Hổ Vương, Cuồng Hùng Vương, Tiểu Ứng, Tiểu Chuẩn đều ngạc nhiên. Ma Vương hung tàn kia lại có thể tùy tiện như vậy với Hoàng Linh Nhi của Phượng Hoàng tộc. Trong toàn cõi Thú Vực, có ai dám tùy tiện như thế với Hoàng Linh Nhi chứ? Ai nấy đều không khỏi càng thêm kính phục, tối thiểu cũng phải nho nhã lễ độ, chứ không thể vô lễ như Đỗ Thiếu Phủ bây giờ.

Hoàng Linh Nhi nhìn Đỗ Thiếu Phủ, nghe những lời đó từ miệng hắn nói ra, dường như không hề ngạc nhiên chút nào. Trong đôi mắt đỏ thẫm lóe lên ánh sáng linh động, nàng khẽ cười nói: “Ngươi muốn Luân Hồi Yêu Linh Chi thì cứ lấy đi, tặng ngươi đó.”

- Luân Hồi Yêu Linh Chi vốn là của ta, không phải là ngươi tặng. Nếu thật sự muốn tặng, có thể cho thêm chút gì đó, ta chắc chắn sẽ không từ chối.

Đỗ Thiếu Phủ nói rất nghiêm túc. Có người tặng đồ, không lấy thì phí, huống chi lại là do một chủng tộc tài phiệt kếch xù như Phượng Hoàng tộc tặng.

Nhưng Luân Hồi Yêu Linh Chi này vốn là của mình, Đỗ Thiếu Phủ không thể để bản thân cứ thế không công nợ người khác một ân tình.

Nghe câu cuối của Đỗ Thiếu Phủ, trong mắt Hoàng Linh Nhi lúc này mới âm thầm gợn sóng, nhưng vẫn ánh lên vẻ vui cười, nói: “Vậy tặng ngươi một tin tức. Ta vô tình biết được, Quỷ Xa đang tìm ngươi, đó là một kẻ vô cùng khó dây vào, ngươi tự mình cẩn thận đi. Chúng ta sẽ có cơ hội gặp lại, hy vọng đến lúc đó ngươi sẽ nhớ mình nợ ta một ân tình.”

Dứt lời, ánh sáng đỏ thẫm lóe lên, thân hình cao gầy của Hoàng Linh Nhi xoay người, bóng lưng yểu điệu, vòng eo thon nhỏ tưởng chừng không đầy một nắm tay vặn vẹo như rắn không xương, lướt về cỗ xe với một đường cong động lòng người.

- Chúng ta đi thôi.

Giọng nói của Hoàng Linh Nhi truyền ra, bốn con Liệt Diễm Hỏa Loan vỗ cánh kéo xe rời đi, vô số bóng người phía sau cũng nối gót theo sau.

Còn gã trung niên bị Đỗ Thiếu Phủ đẩy lùi, tuy mắt lộ hàn quang, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể xoay người rời đi. Trước khi đi, gã còn nhìn Đỗ Thiếu Phủ chằm chằm.

- Tên hung tàn Quỷ Xa đó cũng tới sao?

Nghe Hoàng Linh Nhi nhắc đến, Tiểu Ứng, Tiểu Chuẩn, Cuồng Hùng Vương, Linh Huyễn Hổ Vương đều kinh ngạc biến sắc, dường như vừa nghe thấy cái tên kinh khủng nhất.

- Cho một cái tin tức mà cũng coi là ân tình à, ta không thừa nhận đâu.

Đỗ Thiếu Phủ nhìn cỗ xe của Hoàng Linh Nhi rời đi rồi lẩm bẩm, sau đó quay đầu lại, thấy Linh Huyễn Hổ Vương, Tiểu Ứng và những người khác vô cùng kinh ngạc thì cau mày hỏi: “Các ngươi làm sao vậy, sợ Hoàng Linh Nhi kia à?”

*(Hôm qua bận việc riêng nên về nhà rất muộn, chương ba này là thức suốt đêm đến giờ mới xong, chịu không nổi nữa phải đi ngủ một lát, hôm nay ra chương mới chắc sẽ lại rất muộn, mong mọi người thông cảm.)*

Thiên Lôi Trúc — lựa chọn của người mê truyện

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!