Hoàng Linh Nhi nhìn thanh niên áo trắng đang bay ngang trời ở phía trước, khẽ nhíu mày, nói: "Không còn kịp nữa rồi, đến lúc đó lại động thủ, cứ để những chiến bộc khác xuất phát trước."
Người trung niên gật đầu, sau đó vẫy tay với hơn mười bóng người sau lưng, nói: "Các ngươi lên đường đi, có thể chiếm được tiên cơ hay không là nhờ vào các ngươi cả đấy."
"Vâng..."
Hơn mười bóng người lập tức lướt đi, khí tức vô cùng cường đại, xuyên qua không gian mà đi.
"Xuất phát, tranh đoạt tiên cơ, tìm kiếm cơ duyên!"
Trên một ngọn núi cách đó không xa, một thanh niên hiên ngang với mái tóc dài màu lam xõa vai vung tay, đôi mắt sâu thẳm như biển. Theo cánh tay hạ xuống, hơn mười bóng người với khí tức cường đại sau lưng cũng đồng thời lao vút đi.
"Có thể xuất phát rồi, người nào tranh đoạt được cơ duyên, bổn Hoàng sẽ có thưởng lớn!"
Trên một đỉnh núi, một cô gái với đôi mắt lóe lên ánh sáng yêu dị vẫy tay với không ít bóng người phía sau, vẻ mặt có chút kích động và hưng phấn.
"Vèo vèo..."
Từng bóng người dày đặc, tựa như cá diếc sang sông, hóa thành từng bóng ảnh mờ ảo, lao về phía tòa điện khổng lồ trong không gian bao la kia.
"Bùm bùm!"
Tại lối vào không gian, thỉnh thoảng có những tiếng nổ trầm thấp vang vọng. Một vài bóng người vừa đến gần lối vào liền bị nghiền nát tại chỗ, hóa thành sương máu.
Đó là một vài Yêu Thú đã hóa thành hình người, muốn đục nước béo cò trà trộn vào trong, nhưng vừa mới đến gần đã bị lực lượng cấm chế vô hình hủy diệt.
"Bên trong Thiên Thú Điện, Yêu Thú căn bản không vào được, chỉ có chiến bộc mới có thể đặt chân."
Một vài Yêu Thú cường đại ở xa nhìn những Yêu Thú muốn đục nước béo cò kia, ánh mắt hung tợn nhưng bình tĩnh, không hề động lòng, chỉ lạnh lùng xem trò cười.
...
"Vèo vèo..."
Bên trong những gợn sóng không gian chập chờn, mấy bóng người lướt ra, chính là nhóm người Đỗ Thiếu Phủ vừa thoát khỏi quảng trường cổ xưa quỷ dị kia.
"Đó là cái gì..."
Khi Đỗ Thiếu Phủ và mọi người cùng lướt ra, từng đôi mắt lập tức chấn động, ngây dại.
Xuất hiện trong tầm mắt mọi người là một kiến trúc khổng lồ sừng sững vô biên, to lớn mênh mông, cao chọc trời không thấy đỉnh, ngẩng đầu cũng không nhìn thấy được nó cao đến đâu.
Mọi người đứng trước mặt nó, bất giác cảm thấy mình nhỏ bé, tựa như con kiến hôi, trong lòng bất giác run rẩy.
"Gào..."
Từng tiếng gầm rít của vạn thú vang vọng, từ bên trong tòa kiến trúc khổng lồ kia nổ vang, giống như một hung thú tuyệt thế đang phủ phục gầm thét.
Đỗ Thiếu Phủ chấn kinh, vào khoảnh khắc này, Huyền Khí trong cơ thể hắn cũng bất giác ngưng trệ.
Dưới khí tức đáng sợ kia, phảng phất như đối mặt với tiếng gầm của vạn thú, Nguyên Thần của Đỗ Thiếu Phủ cũng run lên dữ dội, công pháp Kim Sí Đại Bằng Điểu trong cơ thể tự động vận chuyển, chống lại khí tức đáng sợ đó.
"Gào..."
Dưới khí tức này, Cuồng Hùng Vương, Linh Huyễn Hổ Vương, Tiểu Chuẩn và những người khác không khỏi toàn thân run rẩy, chỉ muốn phủ phục xuống, ngay cả sắc mặt Quỷ Xa cũng kinh hãi biến đổi.
Sau cơn chấn kinh, Đỗ Thiếu Phủ mới nhìn kỹ, tòa kiến trúc khổng lồ sừng sững trước mắt lại là một tòa cung điện khổng lồ.
Toàn thân tòa cung điện khổng lồ cuồn cuộn thú văn, truyền ra tiếng gầm rít của vạn thú, mênh mông hùng vĩ, khí tức chấn động tâm hồn.
Nhìn tòa cung điện khổng lồ kia, Đỗ Thiếu Phủ trong lòng hít một hơi khí lạnh, không biết đây là do ai để lại.
Với thủ bút như vậy, e rằng các thế lực như Cửu Châu Cổ Thiên Tông, Vô Lượng Giáo cũng khó mà tạo ra được tòa cung điện hùng vĩ thế này.
"Thiên Thú Điện!"
Đôi mắt màu tím của Tử Viêm Yêu Hoàng lúc này cũng run lên dữ dội, tòa cung điện khổng lồ kia khiến nàng cũng không nhịn được mà run rẩy.
"Đây là Thiên Thú Điện, chúng ta đã đến trước Thiên Thú Điện rồi!"
Quỷ Xa hoàn hồn, đôi mắt kinh hãi, gã đã nhận ra tòa cung điện kia là vật gì.
"Đây là Thiên Thú Điện?"
Đỗ Thiếu Phủ ánh mắt lóe lên, tòa cung điện khổng lồ trước mắt chính là Thiên Thú Điện, vậy mà bây giờ lại có thể đến được bên trong Thiên Thú Điện, đúng là trời xui đất khiến.
"Vèo vèo..."
Bỗng dưng, phía trước Thiên Thú Điện, một vùng lớn tiếng xé gió vang lên.
Mọi người quay đầu lại, những bóng người che trời lấp đất lướt đến, từng luồng khí tức mênh mông cuộn tới, đó là hàng ngàn hàng vạn chiến bộc.
"Là chiến bộc, kỳ lạ, tại sao chúng ta lại vào được?"
Linh Huyễn Hổ Vương vô cùng kinh ngạc, đây là Thiên Thú Điện, theo lời đồn, chỉ có chiến bộc mới có thể tiến vào nơi này, nhưng lúc này bọn họ lại cũng xuất hiện ở trước Thiên Thú Điện.
"Chắc chắn có liên quan đến quảng trường không gian quỷ dị lúc trước."
Cuồng Hùng Vương trầm tư rồi khẳng định, dưới vẻ ngoài thô kệch cuồng dã, tâm tư lại có phần tinh tế.
"Vèo vèo..."
Trong lúc Linh Huyễn Hổ Vương và Cuồng Hùng Vương nói chuyện, những bóng chiến bộc phía trước đã từ trên trời đáp xuống, ngẩng đầu nhìn tòa cung điện khổng lồ.
Dưới uy áp to lớn và những tiếng gầm rít của vạn thú, từng chiến bộc đều bị chấn động sâu sắc.
"Ầm!"
Khi mọi người tiến vào, cung điện khổng lồ rung chuyển, dường như đã kích hoạt thứ gì đó.
Ngay sau đó, tòa cung điện khổng lồ lập tức lóe lên những Phù Văn chói mắt như thể sống lại.
"Vút... vút..."
Trên tòa cung điện, thú văn cuồn cuộn, bỗng dưng có hàng chục đạo lưu quang lướt ra, từ trên cung điện bay xuống, Phù Văn rực rỡ.
"Gào..."
Hàng chục đạo lưu quang bay xuống, kèm theo tiếng gầm rít của Yêu Thú, áp lực mênh mông giáng xuống, trong ánh hào quang rực rỡ chói mắt mơ hồ có tiếng gầm của Yêu Thú vang vọng, Phù Văn lướt ra, lờ mờ xuất hiện từng hư ảnh của hung cầm mãnh thú.
"Bí Cốt, đó là Bí Cốt của Yêu Thú!"
"Mau đoạt đi, đó là Bí Cốt của Yêu Thú trên Thiên Thú Bảng!"
Trong nháy mắt, những bóng người xung quanh sôi trào, từng người một lao về phía những Bí Cốt Yêu Thú kia, muốn tranh đoạt chúng.
Không có chiến bộc nào chú ý đến nhóm người Đỗ Thiếu Phủ đã đến trước họ, ở bên ngoài Thiên Thú Điện.
Dù có chiến bộc chú ý đến nhóm Đỗ Thiếu Phủ cũng chỉ liếc mắt một cái, rồi lại bị tòa Thiên Thú Điện khổng lồ thu hút ánh mắt.
"Ầm!"
Khi Bí Cốt Yêu Thú xuất hiện, từng bóng người lập tức ra tay, Huyền Khí tuôn trào, Thú Năng được thúc giục, còn có cả Phù Khí và Đạo Khí được sử dụng.
Trong khoảnh khắc, vô số bóng người lướt về phía Bí Cốt Yêu Thú, lập tức đối đầu với những người tranh đoạt từ bốn phía.
"Ầm ầm..."
Tiếng nổ trầm đục vang lên, mọi người tranh đoạt Bí Cốt Yêu Thú, ra tay với nhau không chút nương tình.
"Vật này là của ta, cút ngay!"
Một gã trung niên to lớn, áo bào phần phật, Huyền Khí xung quanh hòa cùng Phù Văn hóa thành một cơn bão càn quét, uy năng vặn vẹo không gian bốn phía, bộc phát ra hơi thở nóng bỏng đánh văng không ít chiến bộc xung quanh, đưa tay chộp lấy một cây Bí Cốt.
"Ầm!"
Thế nhưng, ngay khi gã trung niên kia sắp tóm được Bí Cốt Yêu Thú, một thanh trường đao hạ xuống, ánh đao rực rỡ, chém nát gã trung niên bằng một đao, hóa thành mưa máu nổ tung giữa không trung.
"Kẻ nào cản đường ta, giết!"
Một thanh niên cầm đao lướt ra, chính là kẻ đã chém giết cường giả trung niên kia bằng một đao, chiến y trên người phần phật, đôi mắt sáng ngời, khí thế bức người, vô cùng hung hãn bá đạo.
"Toàn là Bí Cốt của Yêu Thú phi thường cả, cướp cho ta, cướp hết về cho ta, càng nhiều càng tốt!"
Đỗ Thiếu Phủ lên tiếng, trên gương mặt cương nghị sắc bén của hắn lúc này hiện lên một tia cười tà.
Nhìn những Bí Cốt Yêu Thú kia, Đỗ Thiếu Phủ không khó để cảm nhận được chúng đều phi phàm, đều đến từ những cường giả Yêu Thú trên Thiên Thú Bảng.
Bất kỳ một cây Bí Cốt Yêu Thú nào trong số này nếu rơi vào Cửu Châu, đều có thể gây nên chấn động.
Mà lúc này, những Bí Cốt Yêu Thú này lại xuất hiện hàng chục cây một lúc, Đỗ Thiếu Phủ sao có thể không động lòng, đây đều là bảo vật.
Đối với Yêu Thú, Bí Cốt của Yêu Thú cường đại, dù không phải của bản tộc, cũng có tác dụng cực lớn đối với các Yêu Thú khác, có thể tìm hiểu thần thông Thú Năng, thu được lợi ích to lớn.
"Đoạt!"
Theo lời Đỗ Thiếu Phủ, Linh Huyễn Hổ Vương, Tiểu Ưng, Tiểu Chuẩn, Cuồng Hùng Vương vốn không phải kẻ hiền lành, trong giới Yêu Thú cũng là những tồn tại khét tiếng, thủ đoạn độc ác, lập tức lướt ra, tham gia vào cuộc tranh đoạt.
Những Yêu Thú Vương Giả đi theo Cuồng Hùng Vương, Linh Huyễn Hổ Vương, tu vi tuy không bằng hai người họ, nhưng không một ai là kẻ yếu, lúc này cũng lập tức theo sau tham gia.
Đôi mắt đỏ rực của Quỷ Xa lóe lên hàn quang, nỗi uất ức vì bị ngược đãi mấy ngày trước vẫn còn trong lòng, gã vốn không có hảo cảm với con người.
Lúc này nhìn đám chiến bộc xung quanh lại muốn tranh đoạt Bí Cốt Yêu Thú, gã không chút do dự, lập tức lao vào đám người ra tay.
"Bùm bùm bùm..."
Khi những nhân vật đáng sợ như Quỷ Xa, Tiểu Ưng, Cuồng Hùng Vương, Linh Huyễn Hổ Vương ra tay, dù đang ở trạng thái hình người, họ vẫn quét ngang tất cả, không ai có thể ngăn cản.
Nơi Linh Huyễn Hổ Vương, Tiểu Ưng, Cuồng Hùng Vương đi qua, không nghi ngờ gì là một con đường nhuốm máu, dễ dàng phá hủy tất cả, với tư thái cuồng mãnh, lập tức đoạt được mấy cây Bí Cốt Yêu Thú.
"Cây Bí Cốt này là của ta!"
Thanh niên cầm đao vừa chém giết một cường giả trung niên, khí tức cường đại hung hãn, không ít chiến bộc xung quanh bị dọa sợ, đôi mắt đỏ ngầu nhưng không dám tiến lên.
Thanh niên cầm đao rất hài lòng, nhìn quanh bốn phía, vẻ mặt ngạo nghễ.
Hắn tuy là chiến bộc, nhưng là kẻ mạnh trong số chiến bộc, nếu một ngày kia rời khỏi Thú Vực trở về Cửu Châu, đủ để danh chấn tứ phương, lúc này làm chiến bộc thì đã sao.
Tiếng hét vừa dứt, không còn ai đến tranh đoạt, thanh niên cầm đao vô cùng nhẹ nhõm đưa tay chộp lấy cây Bí Cốt Yêu Thú đang tự động lướt tới trước mặt, mắt lộ vẻ ngạo nghễ, chuẩn bị bỏ vào túi.
"Xoẹt..."
Bỗng dưng, ngay trong chớp mắt, một đạo kim quang nhàn nhạt lướt ra từ không trung, một vệt trảo ấn kim quang xuất hiện, cướp đi cây Bí Cốt Yêu Thú ngay trước mắt thanh niên cầm đao, rồi không chút khách khí thu vào trong Túi Càn Khôn.
Đó là một thanh niên mặc áo bào tím, tuổi không lớn lắm, toàn thân bao phủ kim quang nhàn nhạt, bất giác toát ra khí thế bá đạo.
"Ngươi muốn chết!"
Ánh mắt thanh niên cầm đao bỗng nhiên lạnh đi, một luồng tức giận từ trong mắt tuôn ra, một đao trong tay trực tiếp chém xuống, dải lụa đao mang chói mắt, nhanh như chớp hội tụ lướt đi.
Một đao này nhanh như thiểm điện, thế như sét đánh, sát phạt ác liệt
Thiên Lôi Trúc — hành tẩu giang hồ bằng chữ