Virtus's Reader
Vũ Thần Thiên Hạ

Chương 1526: CHƯƠNG 1526: BÌNH NGUYÊN THIÊN KHÔNG

"Ca ca, chúng ta cùng đi với huynh tới Pháp gia." Đỗ Tiểu Thanh nói.

"Thật sự không cần muội đi cùng huynh sao?" Đỗ Tiểu Yêu nói.

"Ngươi làm vậy quá mạo hiểm, không thể đến đó như thế được." Âu Dương Sảng lên tiếng, đôi mắt to đẹp trừng trừng nhìn Đỗ Thiếu Phủ.

Lúc này, Đỗ Vân Long, Đỗ Tiểu Mạn, Đỗ Tiểu Hổ, Quỷ Xa và những người khác đều không muốn Đỗ Thiếu Phủ đến Pháp gia.

"Yên tâm đi, một mình ta không sao, đông người ngược lại sẽ bất tiện. Chuyến đi này ta nhất định sẽ cẩn thận."

Đỗ Thiếu Phủ mỉm cười, sau đó nói với Thần Viên Vương và những người khác: "Các ngươi về Thú Vực, tiếp tục để ý tung tích của Tiểu Tinh Tinh."

Thấy Đỗ Thiếu Phủ kiên quyết, mọi người cũng đành gật đầu.

Đỗ Thiếu Phủ từ biệt mọi người, nói không chừng chuyến đi lần này cũng đầy rẫy nguy cơ, sợ đến lúc đó không kịp cáo biệt.

"Ngươi ngốc thật à, lại muốn đến Pháp gia đó sao?"

Âu Dương Sảng nhìn Đỗ Thiếu Phủ, vô cùng tức giận.

"Đây là cơ hội, ta phải đi. Yên tâm, ta nhất định sẽ bình an trở về, mạng ta lớn lắm, muốn chết cũng không chết được." Đỗ Thiếu Phủ đáp.

Âu Dương Sảng lườm Đỗ Thiếu Phủ một cái, sau đó bĩu môi, hỏi hắn: "Tiểu Thanh nói ngươi muốn cưới Tử Câm, có thật không?"

"Sảng tỷ tỷ, Tiểu Thanh nói rõ ràng là tỷ mà." Diệp Tử Câm đứng cách đó không xa, gương mặt tức khắc ửng hồng.

Lúc này, mọi người xung quanh cũng đều tò mò nhìn Đỗ Thiếu Phủ.

"Đương nhiên rồi, chờ ta trở về sẽ cưới hết. Dù sao Đại bá và Nhị bá đều thấy ta nên khai chi tán diệp, đến lúc đó hai người có thể cùng nhau thị tẩm, ta sẽ được trái ôm phải ấp..."

"Đi chết đi!"

Âu Dương Sảng khẽ quát, trực tiếp tung một cước đá tới.

"Mơ đẹp thật."

Diệp Tử Câm cũng không khách khí, nhưng không ra chân thẳng thừng như Âu Dương Sảng.

"Ha ha, ta đi đây!"

Đỗ Thiếu Phủ lập tức nghiêng người, lướt đi trên không, một cước của Âu Dương Sảng đá vào khoảng không.

"Tên khốn, ngươi đừng quá mạo hiểm, phải bình an trở về đấy!"

Âu Dương Sảng lớn tiếng gọi, đôi mắt to đẹp tràn đầy lo lắng và kỳ vọng.

"Mọi người nghe thấy rồi chứ, con thật sự không nói dối, ca ca thật sự muốn cưới Sảng tỷ tỷ và Tử Câm tỷ." Đỗ Tiểu Thanh ở một bên thanh minh cho mình, mấy hôm trước chẳng ai tin lời nàng cả.

Chân Thanh Thuần, Dược Tôn Y Vô Mệnh, Đỗ Vân Long và những người khác đều không nói gì thêm, lặng lẽ nhìn bóng áo bào tím kia biến mất rồi mới rời đi.

Đỗ Thiếu Phủ bay ngang trời, với tu vi hiện tại, hắn hoàn toàn có thể xé rách không gian để di chuyển, chẳng bao lâu sau đã tiện đường đến bên ngoài Đại Luân Giáo.

"Nàng vẫn ổn chứ... Lần sau ta trở lại sẽ thăm nàng."

Từ xa nhìn Đại Luân Giáo, Đỗ Thiếu Phủ dừng lại một lúc, sau đó mỉm cười rời đi.

...

Núi non trùng điệp, đại lục xanh biếc.

Trong mật thất, một nữ tử tựa Tinh Linh đang ngồi xếp bằng, xung quanh được bao phủ bởi ánh sáng màu xanh thẳm rực rỡ, khiến làn da trắng như tuyết của nàng trở nên óng ánh, căng tràn sức sống.

"Xoẹt..."

Đột nhiên, nữ tử mở mắt ra, khẽ ngẩng mặt, trên gương mặt tinh xảo tựa Tinh Linh, đôi mày như lông vũ xanh biếc, trong mắt tràn ngập ánh sáng màu xanh.

Sau đó, đôi mắt vừa mở của nữ tử lại chậm rãi nhắm lại, ánh sáng màu xanh thẳm rực rỡ nồng đậm xung quanh cuồn cuộn không ngừng tràn vào cơ thể, khiến làn da trắng như tuyết càng thêm óng ánh.

...

Hoàng hôn, ráng chiều rực trời.

Quần sơn trập trùng, khí tức cổ xưa mênh mông.

Trên đỉnh núi, ráng chiều bao phủ, có một tuyệt mỹ nữ tử đang lặng lẽ đứng đó, hai lọn tóc đen nhánh óng ả theo gió nhẹ nhàng phất qua mặt. Tà váy dài màu xanh nhạt ôm lấy vòng eo thon gọn không đủ một vòng tay, phác họa nên một đường cong uyển chuyển.

Nữ tử tuyệt mỹ này quá đẹp, vẻ đẹp ấy không chỉ ở dung mạo mà còn ở khí chất, càng là vẻ đẹp toát ra từ trong huyết mạch, đẹp đến mức khiến cho bất kỳ nữ tử nào đứng trước mặt nàng cũng phải lu mờ.

"Tiểu thư, vừa nhận được tin, Tần Uy của Pháp gia, tu vi Đại Vực cảnh, đã đến hoàng cung Hoang Quốc, cuối cùng bị tên nhóc Đỗ Thiếu Phủ kia truy sát, chạy trối chết."

Một bóng người xuất hiện sau lưng tuyệt mỹ nữ tử, là một lão giả, mắt mang nụ cười, trong ánh mắt cũng có chút chấn động, nói: "Xem ra tên nhóc đó đúng là có chút bản lĩnh, tuy rằng việc đó có liên quan đến Long khí của hoàng cung, nhưng chỉ bằng việc tiêu diệt được Đông Ly Xích Hoàng, một Chí Tôn Niết Bàn từ ngoại giới, cũng đã đủ phi thường rồi."

Nữ tử nghe vậy, mỉm cười, tựa như một vị Trích Tiên thật sự giáng trần, không vướng bụi trần, nhưng sau đó lông mày hơi nhíu lại, sắc mặt trở nên lạnh lùng, đôi môi đỏ mọng mềm mại khẽ mở, nói nhỏ: "Thiếu Phủ đã là thiếu tộc trưởng của tộc Kim Sí Đại Bằng Điểu, Pháp gia năm lần bảy lượt ra tay, lẽ nào ngay cả tộc Kim Sí Đại Bằng Điểu cũng không kiêng dè sao!"

"Tộc Kim Sí Đại Bằng Điểu đã lâu không xuất thế, giữa Nhân tộc và Thú tộc vốn đã có ngăn cách, Pháp gia cũng không đến mức không kiêng dè tộc Kim Sí Đại Bằng Điểu, mà e là có kẻ đã quên mất tộc Kim Sí Đại Bằng Điểu rồi."

Lão giả nói: "Có lẽ lần này Pháp gia đến Hoang Quốc là vì nghe tin tên nhóc Đỗ Thiếu Phủ kia đã giết Đông Ly Xích Hoàng, Pháp gia muốn lôi kéo hắn trong Thần Vực không gian. Nhưng xem kết quả thì tên nhóc Đỗ Thiếu Phủ kia chẳng nể nang chút nào."

"Với tính cách của Thiếu Phủ, sao có thể để Pháp gia lôi kéo được. Thiếu Phủ có quan hệ không tệ với Cổ Thiên Tông và Huyền Phù Môn, bây giờ lại là thiếu tộc trưởng của tộc Kim Sí Đại Bằng Điểu, chuyện về Thần Vực không gian hẳn cũng đã biết."

Nữ tử cong cong mày, nhìn lên bầu trời ráng chiều, con ngươi linh động, đôi mắt tinh ranh, nói nhỏ: "Ta biết ngay là huynh không sao mà, chẳng bao lâu nữa chúng ta có thể gặp mặt rồi."

"Tiểu thư, trong tộc định lần này sẽ để tiểu thiếu gia đến Pháp gia một chuyến, chắc là sắp phải xuất phát rồi." Lão giả cười nói.

"Xem ra Thiếu Phủ sẽ không đến Pháp gia đâu, dù sao ta cũng chẳng có hứng thú gì với Pháp gia đó." Tuyệt mỹ nữ tử bĩu môi, đôi mắt tinh ranh biến đổi, bắt đầu toát ra một vẻ uy nghiêm, nàng cũng không biết vì sao mình lại không có cảm tình với Pháp gia.

"Không đúng, mẹ và muội muội của Thiếu Phủ vẫn còn ở Pháp gia, với tính cách của huynh ấy, có khả năng sẽ thật sự đi. Một khi huynh ấy vào Pháp gia, e là dữ nhiều lành ít."

Đột nhiên, gương mặt xinh đẹp của nữ tử trầm xuống, càng thêm uy nghiêm, đôi mắt trong ráng chiều lóe lên ánh sao, nói: "Không lão, lần này ta muốn đích thân đến Pháp gia."

"Tiểu thư, người đừng nghĩ nữa, lần này Pháp gia chẳng qua chỉ muốn nhân cơ hội thăm dò thực hư của các tộc, các trưởng lão trong tộc sẽ không để người đến Pháp gia bại lộ thân phận đâu." Lão giả lắc đầu quả quyết.

Tuyệt mỹ nữ tử im lặng một lúc, sau đó nói: "Ta phải đi tìm Gia Tuấn một chuyến, để nó để ý một chút."

"Tiểu thư, với tính khí của tiểu thiếu gia, e rằng sau khi người nói cho nó biết, cả tộc sẽ đều biết chuyện. Hơn nữa, không chừng lúc đó tiểu thiếu gia còn đi tìm tên nhóc kia gây sự nữa." Lão giả tốt bụng nhắc nhở tuyệt mỹ nữ tử.

"Gia Tuấn tuy tính tình không tốt, nhưng lại rất nghe lời ta, ta dặn dò rồi sẽ không xảy ra vấn đề lớn đâu."

Tuyệt mỹ nữ tử nói xong, đột nhiên như nghĩ tới điều gì, đôi mắt đẹp lườm lão giả một cái, nói: "Không lão, ta sợ trong tộc biết chuyện gì chứ? Ta chỉ nhờ Gia Tuấn để ý đến Thiếu Phủ giúp ta thôi, chứ đâu có ý gì khác..."

"Tiểu thư, nếu là trước đây, trong gia tộc nhất định sẽ không đồng ý."

Lão giả mỉm cười, nói với tuyệt mỹ nữ tử: "Nhưng bây giờ lại có chuyển biến tốt. Nếu tên nhóc đó thật sự dựa vào sức mình đánh bại được Đông Ly Xích Hoàng, một Chí Tôn Niết Bàn, ta tin rằng đến lúc đó trong Thần Vực không gian, nếu có thể giúp chúng ta một tay, có lẽ trong tộc sẽ lùi một bước. Nhớ năm đó vị kia của Mặc gia và Tư Mã Đạp Tinh của Cổ Thiên Tông, cuối cùng cũng coi như được Mặc gia ngầm chấp nhận."

"Không lão, ông nói gì vậy."

Tuyệt mỹ nữ tử bĩu môi, váy dài khẽ lay động, trong con ngươi tinh ranh lộ ra một tia khác thường khó phát hiện, thì thầm: "Với tính cách của huynh ấy, sao có thể để bất kỳ ai lôi kéo được. Ta cũng không mong huynh ấy như vậy, huynh ấy có con đường riêng của mình."

...

Bình nguyên Thiên Không, nằm ngoài Cửu Châu, gần với đại lục Thiên Hoang.

Đó là một bình nguyên rộng lớn, ngẩng đầu lên là bầu trời xanh bao la vô tận, vì vậy được gọi là bình nguyên Thiên Không.

Tương truyền trong bình nguyên Thiên Không không có bất cứ thứ gì, thiên địa linh khí thiếu thốn, cũng không có bảo vật gì, càng không có thiên tài địa bảo, vì vậy bình thường không ai đặt chân đến.

Gần đây, sâu trong bình nguyên Thiên Không lại trở nên náo nhiệt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!