Bóng người kia đứng thẳng tắp trên đại đạo hào quang, gương mặt anh tuấn, đôi mắt lóe lên lôi quang, ánh mắt sắc bén, mái tóc tung bay như có hồ quang điện lượn lờ.
"Là ngươi..."
Nhị Hộ pháp kinh hãi, cổ họng bị siết chặt, phát ra âm thanh khàn khàn khô khốc. Hắn nhận ra người đang khống chế mình, đó là Đỗ Đình Hiên, trước kia chính gã đã dẫn người của Pháp gia đi bắt Hàn Ngạo Đồng và Đỗ Thiếu Cảnh về, nhờ vậy mà lập đại công, được Pháp gia bồi dưỡng, mấy năm nay tu vi tăng vọt.
Nhưng Nhị Hộ pháp không tài nào ngờ được, kẻ dân đen con kiến mà gã từng xem thường, giờ phút này lại dùng tư thế hùng mạnh như vậy nắm gã trong lòng bàn tay, cường hoành đến mức này.
"Không sai, là ta đây. Không phải là tên dân đen trong miệng ngươi, mà bây giờ, ngươi mới chính là con kiến trong tay ta!" Đỗ Đình Hiên lên tiếng, nhìn thẳng Nhị Hộ pháp, đôi mắt sắc bén trào ra sát ý.
"Hắn là Đỗ Đình Hiên, cha của Đỗ Thiếu Phủ!"
"Chính là hắn, hắn là Đỗ Đình Hiên, cha của Đỗ Thiếu Phủ!"
Bên trong Pháp gia, không ít người kinh hô, có người từng thấy Đỗ Đình Hiên, nhận ra thân phận của hắn.
"Đỗ Đình Hiên, ngươi muốn làm gì, đụng đến người của Pháp gia ta, ngươi muốn chết sao!"
Lý Thần Pháp lên tiếng, âm thanh chấn động bốn phía, nhưng không bước lên đại đạo hào quang. Lão không thể vào được, nếu mạnh mẽ xông vào, tu vi của lão đã vượt qua Giới Vực, sẽ bị Không Gian Thần Vực tiêu diệt. Huống chi dù có thể đặt chân lên đó, tu vi cũng sẽ bị áp chế xuống cùng một cấp.
"Ta đã sớm cho người nói với các ngươi, ta còn sống ngày nào thì tuyệt đối đừng đụng đến con trai ta. Trừ phi ta chết, bằng không một khi ta nổi giận, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!"
Giọng Đỗ Đình Hiên vô cùng bình thản, nhưng lại sắc bén tuyệt luân. Dứt lời, sát ý trong mắt hắn không hề che giấu.
"Rắc..."
Vuốt ấn lóe lên trong lôi quang rồi nổ tung. Nhị Hộ pháp đường đường của Pháp gia lập tức bị vặn gãy cổ, trong tiếng sấm sét nổ vang, nhục thân hóa thành tro bụi, thần hồn câu diệt.
Nhị Hộ pháp ngay cả cơ hội để Nguyên Thần trốn thoát cũng không có, bỏ mạng trong nháy mắt, bị Đỗ Đình Hiên giết ngay tại chỗ trước mặt toàn bộ cường giả Pháp gia.
"Ầm ầm..."
Không ít người của Pháp gia đuổi theo ở xung quanh cũng bị tiếng sấm sét nổ vang trên đại đạo hào quang hất văng đi, chịu tai bay vạ gió. Rất nhiều người bị hất văng khỏi đại đạo hào quang, trọng thương.
"Giết hắn cho ta!"
Tần Thiên Thế gầm lên, giọng nói âm u vang vọng hư không, hai mắt bắn ra thần quang chói lòa.
Bây giờ, trước mặt cả thiên hạ, Đỗ Đình Hiên lại càn rỡ như vậy, thể diện của Pháp gia đã hoàn toàn mất sạch.
"Giết!"
Trong nháy mắt, không ít cường giả trong Pháp gia lao ra, đặt chân lên đại đạo hào quang, bọn họ muốn giết Đỗ Đình Hiên để rửa nhục cho Pháp gia.
"Ầm ầm..."
Trong khoảnh khắc, không ít bóng người lao đến tấn công, đều là cường giả của Pháp gia, thi triển thủ đoạn của Pháp gia, các loại công kích, các loại Pháp Thuật Thế dung hợp.
"Gào!"
Mạch Hồn gào thét, Võ Mạch được thúc giục, năng lượng bùng nổ như lũ, hào quang rực rỡ chói lòa cả bầu trời.
Bọn họ leo lên đại đạo hào quang, bọn họ muốn chém giết Đỗ Đình Hiên!
"Giết!"
Đôi mắt sắc bén của Đỗ Đình Hiên không hề che giấu sát ý, lôi quang bắn ra, sấm sét bùng nổ. Hắn ngưng kết thủ ấn, Lôi Điện lượn lờ quanh thân, một bộ chiến giáp Lôi Điện bao phủ lấy cơ thể, hóa thành Lôi Thần. Sấm sét vạn trượng rực rỡ lộng lẫy, khí tức cổ xưa và hủy diệt, uy năng đáng sợ chấn động khiến đại đạo hào quang run lên bần bật.
"Ầm!"
Tiếng sấm trầm thấp vang vọng, Đỗ Đình Hiên ra tay, đại khai đại hợp, thế như chẻ tre, một trung niên của Pháp gia bị một chưởng đánh nát thân thể, hóa thành sương máu, thần hồn câu diệt trong lôi quang rực rỡ.
"Ầm!"
Một lão giả bị sấm sét cuốn đi, nhục thân bị phá hủy, Nguyên Thần vừa chạy thoát đã bị Đỗ Đình Hiên đuổi tới, một tát đập nát.
"Ầm ầm..."
Một lão giả tóc dài nghiến răng ken két, trong mắt lóe lên ngọn lửa giận không thể kìm nén, như một con sư tử bị chọc giận. Lão thúc giục Pháp Thuật Thế, uy thế to lớn giáng xuống, trấn áp Đỗ Đình Hiên.
"Phá!"
Đỗ Đình Hiên đấm ra một quyền, lôi quang chợt hiện, chiếu rọi trời cao.
Lão giả này biến sắc, cảm thấy tim đập nhanh, Pháp Thuật Thế của lão đang run rẩy.
Đây là thực lực mạnh nhất của lão, không biết đã giết bao nhiêu cường giả bên ngoài.
Thế nhưng giờ phút này, lão giả lại tận mắt chứng kiến Pháp Thuật Thế của mình bị một quyền của Đỗ Đình Hiên đánh nổ, sụp đổ từng tấc một.
Lão giả này run sợ, Đỗ Đình Hiên chỉ một quyền đã đánh nát Pháp Thuật Thế của lão.
Lão là cường giả của Pháp gia, đủ sức quét ngang cùng thế hệ ở ngoại giới, nhưng vào lúc này, ở cùng cấp tu vi, lại bị Đỗ Đình Hiên quét ngang.
Điều này thật đáng sợ, lão giả này kinh hãi khôn xiết, Đỗ Đình Hiên cường đại vô biên. Lão muốn lùi gấp nhưng không kịp.
Đỗ Đình Hiên xuất hiện trước mặt lão, một thủ ấn lôi quang vỗ lên người lão, khiến lão nổ tung tại chỗ, tan thành tro bụi.
"Oanh..."
Đỗ Đình Hiên lại ra tay, trực tiếp tiêu diệt một Mạch Hồn Chân Linh, một quyền đánh nát lồng ngực một gã trung niên.
"Không..."
Gã trung niên kêu rên thảm thiết, sức mạnh Lôi Đình hủy diệt tràn vào cơ thể, phá hủy sinh cơ, chống cự thế nào cũng vô dụng.
Lôi quang đó có thể phá hủy tất cả, cuối cùng nhục thân của gã nổ tung, hồn phi phách tán!
"Ồ, Pháp gia có động tĩnh kinh người vậy!"
"Có người đang giết người của Pháp gia, là thần thánh phương nào vậy!"
Không Gian Thần Vực xuất hiện, dẫn động trời đất, nối liền thiên địa, khiến cho Cửu Châu Cửu Gia, Tam Lục Nhất Vực Giới, Tứ Hải Ngô Đồng Sơn bắt đầu kết nối vô hình. Có những bóng người già nua trên hư không có thể quan sát từ xa, kinh ngạc không thôi.
"Ầm ầm..."
Chỉ hai ba phút, tám cường giả của Pháp gia, dưới cùng cấp tu vi, đã bị Đỗ Đình Hiên quét ngang tiêu diệt.
Dễ như trở bàn tay, thế như chẻ tre, người của Pháp gia căn bản không thể chống đỡ.
Tất cả người của Pháp gia đều há hốc mồm. Đây lại là một nhân vật đáng sợ như Đỗ Thiếu Phủ, quét ngang cùng thế hệ, không thể địch nổi, mang theo khí thế vô địch!
"Không chịu nổi một đòn!"
Đỗ Đình Hiên đứng trên đại đạo hào quang, thân hình thẳng tắp như một ngọn thương sắc bén, nhìn xuống đám người Pháp gia bên dưới, ánh mắt vô cùng ác liệt.
"Đây là khiêu khích Pháp gia ta..."
Sắc mặt Tần Thiên Thế và Lý Thần Pháp tái mét, nghiến răng nghiến lợi, gân xanh nổi lên, hai mắt phun lửa, giọng đầy tức giận, nhưng không cho người lên nữa.
Đã tổn thất tám cường giả, bọn họ nổi điên, nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo, biết rằng có lên nữa cũng là chịu chết.
"Đáng ghét!"
"Đây là sỉ nhục, phải rửa sạch!"
Trong số các cường giả Pháp gia, ai nấy đều nghiến răng trợn mắt, râu tóc dựng ngược, trong lòng phẫn nộ không thôi, nhưng không một ai dám tiến lên. Đỗ Đình Hiên kia thật đáng sợ, quét ngang cùng thế hệ, không thể địch nổi.
"Tiểu bối ngông cuồng, ngươi tưởng ở trên đó là có thể bình an vô sự sao? Giết con cháu Pháp gia ta, ta sẽ diệt Đỗ gia nhà ngươi!"
Lý Thần Pháp nổi điên, khí thế bùng nổ, khiến nhật nguyệt tinh thần rung chuyển, xé rách hư không. Lão vượt ngang hư không, xuyên qua không gian, bay về phía Trung Châu.
Mục tiêu của lão là Thạch Thành của Hoang Quốc. Lão muốn ép Đỗ Đình Hiên xuống để Tần Thiên Thế đối phó, trực tiếp diệt sát, rửa sạch nỗi nhục cho Pháp gia!
Thế nhưng Đỗ Đình Hiên không hề nhúc nhích, hoàn toàn không để tâm.
"Ầm ầm..."
Trời đất run rẩy, đất rung núi chuyển, hư không sụp đổ. Lão tổ Pháp gia Lý Thần Pháp nổi giận, vượt muôn trùng không gian, giáng lâm Trung Châu.
Trên đường đi, lão gây ra dị tượng trời đất, kinh động hàng tỷ sinh linh!
"Pháp gia dám động đến Đỗ gia, tộc Kim Sí Đại Bằng Điểu thề sẽ diệt sạch toàn bộ đạo thống của Pháp gia!"
Tận cùng hư không, ở một không gian xa xôi, có giọng nói già nua truyền đến, cường giả của tộc Kim Sí Đại Bằng Điểu đang cấp tốc bay tới.
"Pháp gia đừng động đến Đỗ gia, Âm Dương gia ta muốn một lời giải thích!"
"Có Mặc gia ở đây, Lý Thần Pháp, ngươi đừng quá đáng!"
Gần như cùng lúc, từ sâu trong hư không xa xôi, có cường giả lên tiếng truyền âm, đang vượt ngang hư không mà đến, lao tới Trung Châu.
Lý Thần Pháp nổi điên, không bị những lời đó ngăn cản. Lão muốn ra tay, vượt ngang trời cao, giáng lâm Trung Châu, quyết không bỏ cuộc, nhất định phải diệt sát Đỗ gia.
"Đỗ gia quá càn rỡ, đáng bị diệt!"
Lý Thần Pháp xuất hiện phía trên Hoang Quốc, dẫn động phong vân trời đất, mang theo đại thế thiên địa, như muốn diệt thế, cuồn cuộn khí thế to lớn quét xuống.
Lão muốn hủy diệt toàn bộ Hoang Quốc, muốn phá hủy Thạch Thành, diệt sát Đỗ gia!
"Ầm ầm!"
Uy thế đáng sợ này không gì sánh bằng, Phù Văn rực rỡ, trời long đất lở, hư không sụp đổ, bên dưới sông núi đứt gãy, núi non sụp đổ, núi lửa phun trào, cảnh tượng kinh người.
"Đây là muốn diệt thế sao!"
Phía trên Trung Châu, hàng tỷ sinh linh sợ mất mật, sinh linh trong Hoang Quốc càng rợn cả tóc gáy, tất cả những điều này thật đáng sợ.
"Cút!"
Ngay lúc này, từ bên trong Thạch Thành của Hoang Quốc, một tiếng 'Cút' truyền ra, chấn động Cửu Thiên. Sau đó, một vuốt ấn khổng lồ vươn ra, lôi quang ngút trời phóng lên.
Vuốt ấn này quá khổng lồ, dường như có thể bóp nát cả những vì sao. Từng mảng Phù Văn lôi quang đan xen, Phù Văn thần bí tỏa ra uy áp kinh thế, thần uy chấn động cổ kim!
"Ầm ầm..."
Giữa không trung, hư không sụp đổ, nơi vuốt ấn đi qua, tất cả đều bị phá hủy.
Thế công mênh mông của Lý Thần Pháp bắn ra hào quang rực rỡ khi chống cự, nhưng không kéo dài được bao lâu đã tiêu tán giữa hư không.
Uy thế diệt thế đã bị chặn lại, vuốt ấn khổng lồ kia để lại năm vết rách hư không dài đen kịt rồi cũng tiêu tán.
"Đỗ gia có cường giả như vậy!"
Thân hình Lý Thần Pháp liên tục đâm nát hư không, lảo đảo lùi lại. Trong cơn thịnh nộ, lão dẫm một bước cuối cùng lên không trung để ổn định thân hình, chấn động cả hư không.
Lý Thần Pháp vạn lần không ngờ tới, một Thạch Thành nhỏ bé của Hoang Quốc, một Đỗ gia nhỏ nhoi, lại có cường giả mạnh như vậy trấn thủ!
"Khi lão chủ nhân còn tại thế, giết người Pháp gia các ngươi như làm thịt chó, cút cho ta!"
Bên trong Đỗ gia ở Thạch Thành, một giọng nói như vậy chấn động hư không, vang như sấm trời, không chút khách khí, mạnh mẽ đến mức khiến người ta run rẩy.
"Ầm!" "Ầm!" "Ầm!"
Cùng lúc đó, ở cuối hư không, có ba bóng người giáng lâm.
Một người kim quang rực rỡ, hư không run rẩy, bá đạo vô biên.
Một người tinh quang mờ mịt, lưu chuyển Âm Dương nhị khí.
Một người hơi nước đầy trời, thiên địa ẩm ướt, lập tức hóa thành giá lạnh, muốn đóng băng cả đất trời.
Một bà lão lưng gù xuất hiện giữa hư không, một lão giả tinh quang giáng lâm, và một mỹ phụ nhân hiện thân.
"Nông gia ta và Đỗ gia cũng có không ít nguồn gốc, động đến Đỗ gia chính là động đến Nông gia ta!"
Bất chợt, hư không lại nổi sóng, một lão giả khác giáng lâm.
Lão trạc bảy tám mươi tuổi, mặc đồ trắng giản dị, ống quần xắn lên, như thể vừa mới làm đồng về.
Khi lão giáng lâm, toàn bộ đại địa Trung Châu đều nổ vang không ngớt, tám ngàn dặm sông dài Trung Châu cuộn lên sóng lớn ngập trời!
"Già Lâu Ma La, Tinh Huy, Băng Mặc, Địa Sừ lão nhân!"
Nhìn thấy bốn bóng người này, sắc mặt Lý Thần Pháp lập tức đại biến, đặc biệt là khi thấy Già Lâu Ma La, ánh mắt trở nên âm u khó coi.
"Trung Châu đâu phải nơi muốn tới là tới!"
Đó là một bà lão, vừa xuất hiện đã trực tiếp giơ tay, vỗ một chưởng về phía Lý Thần Pháp.
Thiên Lôi Trúc — nơi chữ nghĩa khẽ chạm trái tim