Virtus's Reader
Vũ Thần Thiên Hạ

Chương 1957: CHƯƠNG 1956: CHẤN ĐỘNG CÁC PHE!

Long Nhị, Hàn Khuyết Đức, và cả Huệ Hữu Ân của Danh gia đều bị chém giết.

Trong nháy mắt, các cường giả Chí Tôn của Hoang Quốc và tộc Kim Sí Đại Bằng Điểu ra tay, quét ngang tất cả, giết sạch mọi kẻ địch, khiến cho vô số sinh linh vẫn còn ngây người như phỗng, chưa kịp hoàn hồn.

Vốn dĩ mọi người đều cho rằng Phủ Thiệu Đô, Gia Luật Hàn và những người khác phen này gặp rắc rối lớn rồi.

Ai ngờ kết cục lại xoay chuyển kinh người như vậy, Phủ Thiệu Đô chính là Ma Vương Đỗ Thiếu Phủ, quét ngang bốn phương.

Long Nhị và hầu hết những kẻ có thực lực mạnh nhất đều chết trong tay một mình Ma Vương.

Lúc này, bóng dáng nam tử thẳng tắp đứng sừng sững giữa hư không khiến cho một vài sinh linh vô cùng chấn động. Long Nhị mạnh mẽ là thế mà cũng không phải đối thủ, bị đánh chết tại chỗ.

Long Nhị của Long tộc, người mang huyết mạch rồng, thân rồng bất hoại, lại là một Chí Tôn Niết Bàn Giả với tu vi Bất Sinh Bất Diệt, e rằng dưới Thánh Cảnh khó ai có thể đánh bại.

Thế nhưng một Long Nhị cường đại như vậy, trước mặt Ma Vương lại không chịu nổi một đòn!

"Ma Vương Đỗ Thiếu Phủ, quả nhiên hung tàn và mạnh mẽ như lời đồn, quá khủng khiếp!"

"Hàn Khuyết Đức của Pháp gia lại chết trong tay Đỗ Thiếu Cảnh, xem ra hai anh em nhà này quả nhiên lợi hại như nhau!"

Bốn phía xôn xao, dấy lên sóng to gió lớn, khiến nơi đây sôi trào!

"Ca ca!"

"Tam thiếu!"

"Hội trưởng!"

"Thiếu tộc trưởng!"

Đỗ Tiểu Thanh, Tiểu Hổ, Mịch Thiên Hào, Già Lâu Tuyệt Không, Già Lâu Tuyệt Vũ và một đám sát tinh khác lần lượt lướt đến bên cạnh Đỗ Thiếu Phủ, vui mừng vây lấy hắn.

Đỗ Thiếu Phủ mỉm cười, khẽ gật đầu với họ.

"Ca ca, thật sự là huynh à, vậy mà cũng không nói cho muội biết, lần sau không được như vậy nữa đâu, không thì muội giận thật đó."

Đỗ Tiểu Thanh bĩu đôi môi đỏ mọng, thân mật sà vào bên cạnh Đỗ Thiếu Phủ.

Liễm Thanh Dung tiến lên, Băng Thiên Nhận đã được thu lại. Y có đôi mắt đen trắng rõ ràng, ánh nhìn trong suốt, vẻ ngoài uy vũ bất phàm. Phía sau là tám nữ tử váy trắng thướt tha yêu kiều, theo sát gót.

"Ra mắt hội trưởng!"

Giữa ánh mắt của tất cả mọi người, nam tử uy vũ tuyệt mỹ kia cúi người hành lễ trước mặt Đỗ Thiếu Phủ.

Các sinh linh xung quanh đều sững sờ, ngay cả Đỗ Tiểu Thanh, Tiểu Hổ, Mịch Thiên Hào, Già Lâu Tuyệt Vũ và những người bên cạnh Đỗ Thiếu Phủ cũng ngây ra.

Tuyết Linh Chiến Hoàng Liễm Thanh Dung lúc trước không phải còn cố tình nhắm vào Hoang Quốc và đi cùng Danh gia sao? Tại sao sau đó lại đột nhiên giết chết Huệ Hữu Ân? Rốt cuộc chuyện này là thế nào?

"Trấn Quốc Tôn Sứ đã vất vả rồi."

Đỗ Thiếu Phủ đỡ Liễm Thanh Dung dậy, mỉm cười tuyên bố thân phận của y, sau đó không hề che giấu giọng nói, nhìn về phía Đông Phương Thanh Mộc và Minh Yêu cách đó không xa, rồi quay sang nói với Mịch Thiên Hào: “Đông Phương Thanh Mộc và Minh Yêu, hai vị Trấn Quốc Tôn Sứ này cũng đã gia nhập Hoang Quốc. Sau này Hoang Quốc phải nhờ mấy vị cực khổ rồi.”

"Ực..."

Nghe Đỗ Thiếu Phủ nói, cổ họng Thiên Lang Mịch Thiên Hào khô khốc. Với tâm cảnh của hắn mà lúc này cũng không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt.

Nghe vậy, Già Lâu Tuyệt Vũ, Già Lâu Tuyệt Không, Đỗ Tiểu Thanh, Tiểu Hổ và những người khác lập tức đồng loạt nhìn về phía Minh Yêu và Đông Phương Thanh Mộc, ai nấy đều chấn động không thôi.

Tuyết Linh Chiến Hoàng Liễm Thanh Dung, Bất Tử Linh Yêu Đông Phương Thanh Mộc, Hắc Ngục Chi Hoàng Minh Yêu, ba người này đều là những tồn tại nổi danh ngang với Thiên Lang Mịch Thiên Hào của bọn họ cơ mà.

Đương thời không biết bao nhiêu thế lực muốn dốc sức lôi kéo họ, nhưng ngay cả Cửu Đại Gia mà họ cũng chẳng thèm để vào mắt.

Vậy mà giờ đây, những kẻ đáng sợ này lại đều gia nhập Hoang Quốc, đây không phải là muốn dọa chết người sao!

"Đông Phương Thanh Mộc và Minh Yêu cũng gia nhập Hoang Quốc, bọn họ đã sớm biết thân phận của Ma Vương!"

Cách đó không xa, Gia Luật Hàn và Độc Cô Phần Thiên lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, sắc mặt co quắp.

Thảo nào lúc rời khỏi nơi có bảo vật, Đông Phương Thanh Mộc và Minh Yêu đã đồng ý kết minh. Chắc chắn là họ đã biết thân phận của Đỗ Thiếu Phủ ở bên trong, chỉ có bọn họ là vẫn không hề hay biết.

"Cái gì? Đông Phương Thanh Mộc, Minh Yêu, Liễm Thanh Dung đều gia nhập Hoang Quốc!"

"Ầm!"

Nơi đây sôi trào, tiếng người huyên náo như thủy triều, khí tức cuồn cuộn.

Tất cả các thế lực có mặt đều chấn động, các phe kinh hãi, vô số thế lực và cường giả chấn động khôn nguôi.

Hoang Quốc vốn đã có vô số thiên kiêu, Chí Tôn nhiều như nấm.

Nay lại có thêm Bất Tử Linh Yêu Đông Phương Thanh Mộc, Minh Yêu và Tuyết Linh Chiến Hoàng Liễm Thanh Dung, ba vị Chí Tôn không hề tầm thường này gia nhập, thế này thì còn để cho người khác sống nữa không?

"Trời ơi, Hoang Quốc đây là muốn nghiền ép cả thiên hạ sao? Lại có thêm ba vị Chí Tôn gia nhập, mà còn là ba vị Chí Tôn khủng bố nổi danh ngang với Thiên Lang Mịch Thiên Hào nữa chứ!"

"Thiên Sát Gia Luật Hàn, Hỏa Vân Tà Thần Độc Cô Phần Thiên cũng đã kết minh với Ma Vương Đỗ Thiếu Phủ, đó cũng là hai vị Chí Tôn đấy!"

"Thật quá kinh khủng! Hoang Quốc sắp vùng lên mạnh mẽ rồi! Từ nay về sau sẽ mở ra một thời kỳ huy hoàng, quật khởi mạnh mẽ, đương thời không một thế lực nào có thể ngăn cản!"

"Hoang Quốc sắp quét ngang đương thời, không thế lực nào có thể cản bước!"

Các sinh linh bốn phía xôn xao, tám phương chấn động!

Hoang Quốc lúc này, ai còn có thể ngăn cản?

Cho dù là Cửu Đại Gia, chỉ cần cường giả Thánh Cảnh không xuất hiện, thì ở đương thời ai có thể ngăn được bước chân của Hoang Quốc!

Tính ra, số lượng Chí Tôn của Hoang Quốc hiện tại có lẽ cũng không ít hơn tổng số Chí Tôn của các thế lực khác là bao.

Điều này đã đến mức đáng sợ, quá biến thái rồi.

Hoang Quốc, một thế lực mới nổi gần đây, lại quy tụ được nhiều thiên kiêu và Chí Tôn như vậy, điều này đại biểu cho cái gì sau này, các sinh linh ở đây sao lại không rõ chứ!

"Long Nhị, Hàn Khuyết Đức mấy kẻ đó đúng là xui tận mạng!"

Có sinh linh cảm thán, Long Nhị, Hàn Khuyết Đức và những kẻ đó đúng là xui tám kiếp mới đụng phải Ma Vương Đỗ Thiếu Phủ cải trang, e rằng lúc chết vẫn chưa nhắm mắt.

"Danh gia mới là kẻ xui xẻo nhất, bị Ma Vương Đỗ Thiếu Phủ gài bẫy quá thê thảm."

"Truyền nhân Đại Tuyết Sơn, Tuyết Linh Chiến Hoàng Liễm Thanh Dung, chắc chắn đã sớm gia nhập Hoang Quốc, cố tình giả vờ nhắm vào Hoang Quốc để tiếp cận Danh gia. Danh gia phen này xui tận mạng, chết mà không biết tại sao mình chết!"

"Danh gia đúng là có chút oan uổng, Huệ Hữu Ân coi như là xui tận mạng rồi!"

Một vài sinh linh thấp giọng bàn tán, đều đoán rằng việc Tuyết Linh Chiến Hoàng Liễm Thanh Dung đi cùng Danh gia tuyệt đối là do Ma Vương Đỗ Thiếu Phủ ngấm ngầm sắp đặt.

Đường đường là Huệ Hữu Ân cùng một cường giả Chủ Vực Cảnh kia mà lại bị sắp đặt một vố như vậy, bị gài quá thảm rồi.

"Sau này tuyệt đối không được chọc vào người của Hoang Quốc. Ma Vương Đỗ Thiếu Phủ không chỉ hung tàn mà còn quá nham hiểm, sợ rằng bị hắn gài chết mà còn không biết chuyện gì xảy ra."

Rất nhiều sinh linh đã thầm hạ quyết tâm, dù thế nào cũng không thể chọc vào người của Hoang Quốc.

Ma Vương kia thật đáng sợ, không chỉ hung tàn nghịch thiên, mà vấn đề là một khi đắc tội với hắn, đến lúc bị gài cho chết thảm có lẽ vẫn không hay biết gì.

"Tên này..."

Trong tộc Kim Sí Đại Bằng Điểu, lúc này các trưởng lão như Già Lâu Quan Ngọc, Già Lâu Trí Hằng, Già Lâu Viễn Đồ, Già Lâu Diệp đều thầm đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt run rẩy, kim quang trong mắt dao động.

Giờ khắc này, ngay cả trong lòng họ cũng dấy lên sóng to gió lớn.

Tộc Kim Sí Đại Bằng Điểu tuy đến giờ mới chỉ nửa xuất thế, nhưng những Chí Tôn như Bất Tử Linh Yêu Đông Phương Thanh Mộc, Hắc Ngục Chi Hoàng Minh Yêu, Tuyết Linh Chiến Hoàng Liễm Thanh Dung thì họ đã sớm biết rõ.

Nói về những người này, nếu ở cùng tầng cấp tu vi, họ tuyệt đối không kém Già Lâu Tuyệt Vũ là bao.

Vậy mà bây giờ, những kẻ khó dây dưa này lại đều bị Đỗ Thiếu Phủ kéo vào Hoang Quốc, điều này sao có thể không khiến các trưởng lão như Già Lâu Quan Ngọc chấn động cho được.

"Ma Vương này rốt cuộc đã dùng chiêu gì mà có thể lôi kéo được cả Liễm Thanh Dung, Minh Yêu và Đông Phương Thanh Mộc vậy!"

Trong phe Đạo gia, một lão giả có vẻ mặt kinh ngạc đến đờ đẫn, nghĩ mãi không ra.

Cách đó không xa, trên một ngọn núi là đội hình của Phật gia. Một lão hòa thượng khoác cà sa, tuổi tác trông đã rất cao, nhưng đôi mắt sáng như đèn vàng, tinh thần quắc th thước.

"A Di Đà Phật, vị Đỗ thí chủ kia không hề tầm thường!"

Lão hòa thượng mở miệng, giọng nói vang như chuông đồng.

"Hắn trước nay chưa từng tầm thường."

Một hòa thượng trẻ tuổi lên tiếng, da dẻ trắng nõn mịn màng, gương mặt tinh xảo như ngọc. Trên đỉnh đầu có chín vết sẹo giới luật, tựa như chín đạo Phù Văn thần bí lấp lánh ánh sáng. Đặc biệt là đôi mắt lóe thần quang của y, sáng như sao trời khiến người ta không thể rời mắt.

"Con năm đó cũng đến từ Trung Châu, con hiểu về hắn được bao nhiêu?" Lão hòa thượng hỏi vị hòa thượng trẻ tuổi.

Hắn chính là Cửu Trọng Linh của Vô Lượng Giáo, đến từ Trung Châu, sau này gia nhập Phật gia.

"Hắn trước nay vẫn luôn sâu không lường được."

Cửu Trọng Linh mở miệng, một lúc sau mới nói ra một câu như vậy.

Mấy năm nay, Cửu Trọng Linh tự cho rằng tu vi của mình cũng coi như tiến triển cực nhanh, được một vị tiền bối của Phật gia để mắt tới, lại nhờ tài nguyên của Phật gia mà có được tu vi hôm nay.

Lúc này, trong thế hệ cùng lứa của toàn bộ Phật gia, Cửu Trọng Linh đã mơ hồ chỉ đứng sau Hằng Luân.

Nhìn bóng hình quen thuộc trên hư không phía xa, Cửu Trọng Linh tự biết mình dù tiến bộ nhanh đến đâu cũng không thể so sánh với kẻ tồn tại nghịch thiên và biến thái đó.

"Phong ấn cấm chế phía trước dù có thể tiến vào, nhưng cường giả Thánh Cảnh không vào được thì ai có thể tranh đoạt lại Hoang Quốc bây giờ? Thánh dược trên Thiên Ngu Sơn, e là những người khác không có nhiều cơ hội rồi!"

Trong phe Đạo gia, một vị trưởng lão lộ vẻ cười khổ. Nhìn đám thiên kiêu Chí Tôn của Hoang Quốc lúc này, lại có cả Ma Vương và cường giả của tộc Kim Sí Đại Bằng Điểu, đến lúc đó dù có thấy được bảo vật trong truyền thuyết trên Thiên Ngu Sơn, e rằng cũng tuyệt đối không cướp lại đám người như lang như hổ của Hoang Quốc.

"Quả nhiên danh bất hư truyền, mạnh đến đáng sợ!"

Trên một ngọn núi, một nữ tử yêu kiều trong chiếc váy dài màu xanh nhìn nam tử tóc đen xõa vai, thân hình thẳng tắp kia rồi khẽ thì thầm.

Nàng có dung nhan yêu mị, dáng người quyến rũ, khiến nhiều người sáng mắt lên, nhưng lúc này lại không ai dám đến gần.

Bởi vì nhiều sinh linh biết rõ, bản thể của nàng chính là Bát Dực Thanh Tinh Mãng đáng sợ khôn cùng, vốn được đồn là đã biến mất từ lâu.

"Rất mạnh!"

Trên một ngọn núi khác, một nam tử được mấy người vây quanh đứng ở hàng đầu, đôi mắt ánh lên sắc vàng nhàn nhạt, mơ hồ có Phù Văn dày đặc, khí tức rất bất phàm.

Hắn là một thiên kiêu của tộc Phệ Kim Thử thời Thái Cổ, cũng có danh tiếng rất lớn ở đương thời.

Giữa những lời bàn tán xôn xao, trên hư không, bóng hình xinh đẹp của Đỗ Thiếu Cảnh tiến lên, nhìn chăm chú vào nam tử có vài phần tương tự với mình. Trong đôi mắt trong veo của nàng, những gợn sóng đang chấn động. Nam tử trước mắt này, giống nàng đến vậy, huyết mạch tương liên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!