Hừ!
Sắc mặt Đông Ly Nhược Xu trầm xuống, cảm nhận được thủ ấn kia của Đỗ Thiếu Phủ không hề tầm thường, nhưng hắn vẫn có đủ tự tin vào Thiên Mộc Thôn Tinh Thủ của mình, huống chi lúc này còn có sức mạnh Tối thượng và Thiên Mộc Võ Mạch gia trì.
Nhưng Đông Ly Nhược Xu đã quá coi thường Đỗ Thiếu Phủ, cũng quá xem nhẹ Huyền Hoàng Đế Ấn mà hắn ngưng tụ.
Trước kia chỉ với ba ấn dung hợp, Đỗ Thiếu Phủ đã có thể nhẹ nhàng vượt cấp đối kháng với cường giả Cửu Đại Gia, thậm chí việc đánh chết đối thủ cũng không phải chuyện lạ, huống chi lúc này Đỗ Thiếu Phủ ngưng tụ tới bốn ấn, đây mới thật sự là Huyền Hoàng Đế Ấn!
Ầm!
Dưới vô số ánh mắt kinh hãi, hai đạo thủ ấn run rẩy va chạm vào nhau, tiếng nổ trầm đục kinh thiên động địa lập tức vang vọng khắp khoảng không gian cổ xưa này.
Bành!
Hai thủ ấn chạm vào nhau, phù văn bắn ra tung tóe, Huyền Hoàng Đế Ấn và Thiên Mộc Thôn Tinh Thủ giằng co, bộc phát ra quang mang chói mắt.
Năng lượng của hai thủ ấn ăn mòn, thôn phệ lẫn nhau, tựa như hai khối thiên thạch đối đầu.
Sóng năng lượng kinh khủng như sóng lớn giữa đại dương mênh mông quét ra, tại trung tâm va chạm, một lỗ đen không gian khổng lồ vỡ vụn hiện ra, để lộ bóng tối sâu thẳm, khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng thấy rợn tóc gáy, sống lưng ớn lạnh!
Thiên Mộc Thôn Tinh Thủ thôn phệ vạn vật, muốn nuốt chửng năng lượng trên Huyền Hoàng Đế Ấn.
Nhưng chẳng được bao lâu, năng lượng cuồng bạo bá đạo từ trên Huyền Hoàng Đế Ấn phóng thích, có tiếng rồng ngâm hổ gầm, phượng hót rùa kêu truyền ra.
Gào gừ...
Cô ô...
Hổ gầm phượng hót rùa kêu, bên trong Huyền Hoàng Đế Ấn, một hư ảnh Thanh Long, một hư ảnh Bạch Hổ, một hư ảnh Phượng Hoàng, một hư ảnh Huyền Vũ nổi lên.
Tiếng gầm thét như sấm, muốn phá hủy Nguyên Thần của sinh linh, uy áp lẫm liệt khiến đất trời sôi trào, vạn thú kinh hãi, run lẩy bẩy.
Bốn thú ảnh gầm thét, bộc phát khí thế kinh hoàng, với sức mạnh bá đạo vô song lập tức đâm sầm vào Thiên Mộc Thôn Tinh Thủ.
Năng lượng bá đạo vô song ngập trời, trực tiếp đánh nát thủ ấn phía trước.
Xuy lạp...
Thiên Mộc Thôn Tinh Thủ của Đông Ly Nhược Xu tựa như ngọn lửa dữ bị dội nước, cơn bão năng lượng đáng sợ và phù văn cũng đột ngột ngừng lại rồi nhanh chóng tan biến.
Bốn hư ảnh thú cũng tan biến, đồng thời biến mất trên hư không.
Đạp đạp...
Thân hình Đông Ly Nhược Xu lảo đảo lùi lại, sắc mặt trắng bệch trong nháy mắt, một vệt máu đỏ thẫm rỉ ra từ khóe miệng.
"Tên kia đỡ được Thiên Mộc Thôn Tinh Thủ của Nhược Xu ca rồi!"
"Không chỉ đỡ được, hắn còn làm Nhược Xu bị thương!"
Chứng kiến cảnh tượng này, tất cả ánh mắt xung quanh đều không khỏi run rẩy. Đông Ly Nhược Xu lại bị thương khi đã toàn lực ra tay, võ kỹ của nam tử kia thật quá đáng sợ.
"Đây là loại võ kỹ gì mà bá đạo như vậy!"
Lão giả già nua mặc áo bào rộng dẫn đầu, trong mắt lóe lên ánh sáng xanh. Dù trong lòng cực kỳ không muốn tin, nhưng võ kỹ đáng sợ kia lại thật sự ở trên cả Thiên Mộc Thôn Tinh Thủ của Phương Kỹ gia, điều này khiến lòng lão nổi lên sóng dậy.
Nam tử ngoại lai thần bí kia, sở hữu Lăng Ba Tiêu Dao Bộ, xông vào trong phong ấn cấm chế, lại còn mang trong mình Thú năng Tối thượng của tộc Kim Sí Đại Bằng và võ kỹ đáng sợ như vậy, rốt cuộc có lai lịch thế nào?
Trong sân, sau khi dừng lại thế lùi, Đông Ly Nhược Xu nhìn Đỗ Thiếu Phủ, vẻ ngưng trọng hiện lên trên gương mặt tái nhợt.
Đông Ly Nhược Xu cảm thấy mọi chuyện thật khó giải quyết, dường như hắn đã xem thường đối phương.
Càng giao thủ, Đông Ly Nhược Xu càng cảm nhận được một cảm giác sâu không lường được từ đối phương.
Hắn đã dốc toàn lực, còn đối phương đến giờ vẫn chưa hề dùng hết sức.
Dùng tay áo chiến bào lau đi vệt máu đỏ thẫm nơi khóe miệng, trên khuôn mặt tuấn lãng của Đông Ly Nhược Xu, ánh sáng xanh trong mắt rung động, phù văn bao phủ khắp người bắt đầu chảy xuôi như chất lỏng, bao bọc lấy cơ thể hắn. Kèm theo một luồng sóng năng lượng tràn đầy sinh cơ, sắc mặt hắn lập tức hồng hào trở lại, khí tức trong nháy mắt lại trèo lên đỉnh phong.
"Đây là uy lực của 'Thiên Mộc Võ Mạch' sao?"
Đỗ Thiếu Phủ vô cùng kinh ngạc, hắn cảm nhận rõ ràng khí tức trên người Đông Ly Nhược Xu đã hồi phục trong nháy mắt, ngay cả vết thương vừa rồi cũng đã lành lại.
Điều này thật không thể tin nổi, Võ Mạch thế này quả thực là biến thái.
Ánh sáng xanh dao động như sương mù, toàn thân Đông Ly Nhược Xu đang phát sáng, trong cơ thể dày đặc phù văn màu xanh, rực rỡ chói mắt, tỏa ra một loại thần uy đến từ thời Viễn Cổ, có tiếng leng keng truyền ra, làm kinh sợ tâm hồn người ta.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Đỗ Thiếu Phủ, thân thể Đông Ly Nhược Xu run rẩy, nương theo tiếng sấm nổ, cuối cùng những phù văn ánh sáng xanh kia hóa thành từng khối từng khối giáp trụ màu xanh xuất hiện, trực tiếp bao trùm toàn thân.
Trên những khối giáp trụ màu xanh này, có phù văn lấp lóe, tựa như vân gỗ, dày đặc uy áp cổ xưa khiến người ta kinh sợ.
"Đây là 'Thiên Mộc Mạch Thần Giáp' của Nhược Xu ca, do Võ Mạch ngưng tụ thành. Tiếc là chúng ta không cách nào tu luyện được, tầng cấp Võ Mạch của chúng ta quá thấp!"
Ở phía xa, nhìn bộ thần giáp uy vũ cổ xưa trên người Đông Ly Nhược Xu, không ít ánh mắt lộ vẻ vô cùng hâm mộ.
Thần giáp bao trùm, Đông Ly Nhược Xu như được khoác lên mình một bộ chiến giáp tuyệt thế, bao bọc lấy thân thể, quanh thân có quang mang màu xanh thẳm cuộn trào như sóng lớn, khiến hắn trông như đang đứng giữa một đại dương xanh thẳm mênh mông, cả người khí thế rừng rực, cường thế.
Giờ khắc này, Đông Ly Nhược Xu trên không trung tựa như một vị thần linh Viễn Cổ vượt thời không giáng lâm, có thể bễ nghễ bốn phương, tự xưng là tôn!
"Đây là muốn dốc toàn lực thật sự rồi sao, Võ Mạch thật quỷ dị và mạnh mẽ!"
Đỗ Thiếu Phủ nhìn Đông Ly Nhược Xu, trong mắt không có chút khinh thường nào, khí tức như vậy quá cường đại, Đông Ly Nhược Xu này còn mạnh hơn trong tưởng tượng của hắn.
"Ta quả thật đã xem thường ngươi, có thể ép ta đến bước này, nhưng cuối cùng cũng vô dụng thôi!"
Đông Ly Nhược Xu mở miệng, thần sắc đã khôi phục vẻ bình tĩnh lạnh lùng, sải bước tiến về phía Đỗ Thiếu Phủ. Phía sau hắn, sáu vòng Thần Hoàn trên không tỏa ra quang mang chói mắt, đôi mắt lúc này như chứa hai vầng mặt trời rực rỡ màu xanh, khuếch tán ra sương mù ánh sáng xanh.
"Vậy sao!"
Đỗ Thiếu Phủ nhướng mày, đôi cánh Đại Bằng Kim Sí sau lưng rung lên, vỗ một cái, thân ảnh như tia chớp lao ra, một quyền bao bọc bởi Kim quang chói lòa, tựa như một hư ảnh Kim Sí Đại Bằng bay lượn mà lên, trực tiếp đánh về phía Đông Ly Nhược Xu.
Thế công như vậy có tốc độ đáng sợ, mỗi cử động của Đỗ Thiếu Phủ đều ẩn chứa sự dung hợp giữa Bá Quyền Đạo và Thú năng Tối thượng của Kim Sí Đại Bằng.
Ầm!
Cú đấm ấy, trong ánh Kim quang bùng nổ như mặt trời va chạm, phù văn màu vàng rực rỡ bay đầy trời, làm nổ tung không gian, chấn động thiên địa, khí tức bá đạo kinh khủng ngập trời!
Đối mặt với thế công bá đạo như vậy của Đỗ Thiếu Phủ, lần này, Đông Ly Nhược Xu lại không hề dao động, cánh tay rung lên, ánh sáng xanh cuộn trào, giữa không gian đang vặn vẹo, hắn trực tiếp tung một quyền đối chọi, sức mạnh Tối thượng sau lưng cuộn trào, thiên âm vang vọng.
Hai nắm đấm đột ngột va chạm, trong khoảnh khắc đó, trên không trung, ánh sáng rực rỡ như mặt trời chói chang bùng nổ, đất trời run rẩy!
Ầm ầm...
Giữa không trung như có sấm sét, bắn ra vô số quang mang phù văn. Năng lượng phù văn Kim quang óng ánh bắn ra tứ phía, tựa như pháo hoa vàng rực lộng lẫy, khiến cả nửa bầu trời trở nên chói lọi.
Một cảnh tượng quỷ dị xuất hiện, cú đấm duy ngã độc tôn, có thể dễ dàng trấn áp tất cả của Đỗ Thiếu Phủ, lúc này lại bị nắm đấm của Đông Ly Nhược Xu chặn lại, năng lượng bị thôn phệ sạch sẽ, khiến bộ thần giáp cổ xưa kia càng thêm chói mắt.
"Không ổn..."
Đỗ Thiếu Phủ biến sắc, trong mắt dấy lên sóng lớn.
Thiên Lôi Trúc — gói ghém xúc cảm trong từng trang