Nhìn Đỗ Thiếu Cảnh, ánh mắt Ma Sát khẽ nheo lại. Nhưng ngay sau đó, trên khuôn mặt luôn mỉm cười của y, khóe miệng cong lên một nụ cười lạnh, nói: "Ta quả thực muốn đấu với ngươi một trận, tuy hôm nay không phải thời điểm thích hợp, nhưng ta vẫn muốn thử xem Đại Chí Tôn viên mãn và Thánh Tôn trời sinh khác nhau thế nào!"
"Ngươi là bại tướng dưới tay ca ca của ta, trước mặt ta, ngươi vẫn không thể thay đổi được kết cục này!"
Đỗ Thiếu Cảnh chỉ nói một câu như vậy, trong ánh mắt bình tĩnh mang theo một sự khinh thường vô hình.
Gió thổi bay mái tóc, nàng thoát tục như tiên!
Đối mặt với một Đại Chí Tôn viên mãn, nữ tử như vậy lại chẳng hề để tâm, khinh thường mà đứng một mình!
"Thật sao..."
Khuôn mặt tươi cười của Ma Sát cũng dần trở nên âm trầm, lồng ngực phập phồng, y hít sâu một hơi, hơi ngẩng mặt nhìn lên hư không, nói: "Nếu đã như vậy, lão thụ kia cứ giao cho Địa Ma Sứ!"
Âm thanh vang vọng giữa hư không. Bất chợt, trên cao gió mây nổi cuộn, mây đen ùn ùn kéo đến, trong nháy mắt ma khí ngập trời bao trùm không trung, kèm theo sấm chớp rền vang.
"Cứ giao cho ta, ngươi nhanh tay lên đi!"
Một giọng nói thờ ơ chậm rãi vang lên giữa không trung. Ngay sau đó, trong làn ma khí cuồn cuộn, hư không như bị xé ra một khe hở, một bóng người chậm rãi bước ra, lơ lửng trên trời cao.
"Ầm!"
Khi bóng người này xuất hiện, cả đất trời cũng bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Dãy núi bắt đầu oanh minh, sông núi cuộn trào, năng lượng trong thế giới này đang hội tụ về phía bóng người đó.
"Mạnh quá..."
Khi bóng người như vậy xuất hiện trên không, trong chiến trường, những cường giả đỉnh cao như trưởng lão Già Lâu Quan Ngọc, trưởng lão Già Lâu Trí Hằng, và vị lão hòa thượng dẫn đầu của Phật gia cũng bất chợt run lên, ánh mắt lập tức phóng lên trời.
Khí tức đó quá mạnh mẽ, một luồng sức mạnh quỷ dị vô hình thẩm thấu khắp thế giới này, dường như có thể thôn phệ và hút cả Huyền Khí lẫn Nguyên Thần của người khác ra ngoài.
"Bịch..."
Các sinh linh khác lúc này đang nhìn bóng người đó từ rất xa, bỗng dưng tim đập loạn nhịp, trái tim như bị một sức mạnh vô hình nào đó nện mạnh, sắp nổ tung.
Cảm giác đáng sợ này khiến các sinh linh mặt mày trắng bệch, rùng mình, nỗi sợ hãi và kinh hoàng dâng lên từ sâu trong Nguyên Thần!
Bóng người được Ma Sát gọi là Địa Ma Sứ, toàn thân bao bọc trong ma khí mờ ảo, đứng sừng sững giữa hư không. Y chỉ lướt mắt qua người đám Đông Ly Nhược Xu, Đông Ly Nhược Vân, Đông Ly Thanh Thanh một cách không để lại dấu vết, rồi nhìn về phía màn sáng giăng trước ngọn núi Thông Thiên khổng lồ, cất lời: "Lão thụ trong truyền thuyết, ngươi quả nhiên vẫn còn sống. Trận chiến viễn cổ, ngươi từng lưu lại uy danh, nhưng huy hoàng rồi cũng sẽ bị chôn vùi, hôm nay chính là ngày tàn của ngươi!"
"Chỉ là tôm tép nhãi nhép, lũ sâu kiến như ngươi ngày trước, ta lật tay là có thể diệt!"
Bên trong vầng hào quang Thần Hỏa, từ trên đỉnh núi xa xa truyền đến một giọng nói già nua ung dung.
"Lão thụ, ngươi tưởng mình vẫn là ngày trước sao? Sự tiêu hao ở nơi này đã khiến ngươi sắp cạn dầu tắt lửa rồi, bây giờ ngươi còn bao nhiêu bản lĩnh để cản ta!" Địa Ma Sứ cất lời, ma khí quanh thân theo giọng nói bắt đầu lan ra ngợp trời, sương đen cuồn cuộn bốc lên, trong con ngươi loé lên huyết quang, tựa như hai vầng Huyết Nguyệt, trông vô cùng đáng sợ giữa làn ma khí đen kịt!
"Đối phó với con sâu kiến nhà ngươi, đã đủ rồi!" Giọng nói già nua xa xăm đáp lại.
Lời nói này khiến Địa Ma Sứ lập tức nổi giận, ma khí bành trướng, bao phủ hư không, y trầm giọng nói: "Lão thụ, ngươi tưởng mình vẫn là ngày trước sao, hôm nay ngươi phải ứng kiếp!"
Dứt lời, Địa Ma Sứ toả ra sát ý ngút trời, ma vân cuồn cuộn quanh thân. Giữa hư không rung chuyển, một trảo ấn sắc lẻm nhanh chóng mở rộng, tựa như muốn nghiền nát cả bầu trời, xé toạc năm vết nứt không gian đen kịt như vực sâu, bao trùm tất cả trên đường đi, khiến sông núi bên dưới nổ tung.
Uy thế như vậy khiến người ta kinh hãi, một trảo này quá mức cường đại, cho dù là những cường giả như trưởng lão Già Lâu Quan Ngọc, trưởng lão Già Lâu Trí Hằng cũng cảm thấy tâm thần bất an, run rẩy.
"Bán Thánh, kẻ này là cường giả Bán Thánh!"
Một vị trưởng lão dẫn đầu của Đạo gia ánh mắt gợn sóng không ngừng, thân thể run rẩy.
"Cấp độ Bán Thánh mà có thể tiến vào Chiến trường Thiên Ma!"
Vị trưởng lão dẫn đầu của Nho gia, trên gương mặt già nua, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bóng người ma khí ngút trời kia!
"Vù..."
Mọi thứ diễn ra nhanh như chớp, ánh sáng xanh thẫm ngập trời, phù văn tràn ngập không gian. Một bóng người xuất hiện trong ánh sáng xanh, dáng vẻ mông lung không rõ, nhưng trông không có vẻ già nua, tựa như thần linh. Một chưởng ấn xanh biếc trong suốt đánh ra, trực tiếp chôn vùi trảo ấn kia giữa hư không.
"Hừ!"
Địa Ma Sứ hừ lạnh một tiếng, ma vân quanh thân thể ma khí của y cuộn trào, che khuất màn sáng, khiến đất trời u ám không chút ánh sáng.
"Để xem ngươi còn bao nhiêu sức lực!"
Địa Ma Sứ lại ra tay lần nữa, phất tay tạo ra một luồng triều năng lượng đáng sợ, giữa sấm chớp rền vang, sông núi nổ tung, lần thứ hai cuốn về phía ngọn núi Thông Thiên khổng lồ.
"Sâu kiến, chưa đến lượt ngươi làm càn!"
Giọng nói già nua xa xăm vang lên một cách bình thản, tỏa ra uy áp đáng sợ. Từ bên trong vầng hào quang Thần Hỏa, vô số cành lá của Thần Thụ Thiên Mộc tựa như những sợi dây leo thần thánh xuyên thủng hư không, mang theo uy áp cổ xưa mênh mông, lập tức đại chiến cùng Địa Ma Sứ.
Hai cường giả như vậy, trong nháy mắt đã bùng nổ đại chiến.
Trận chiến này diễn ra trên bầu trời, cách xa mặt đất và không trung.
Nếu không, mảnh đất cổ xưa này e là đã bị san thành bình địa, những người của Ma giáo và các đại thế lực trên chiến trường cũng sẽ gặp tai bay vạ gió.
Dù vậy, các cường giả của các đại thế lực trên chiến trường cũng âm thầm lùi xa.
"Mau lui lại, nhanh!"
Những sinh linh vây xem ở nơi xa càng liên tục lùi nhanh, căn bản không dám đến gần.
Chỉ riêng uy áp như vậy, thực lực không đủ đã không thể nào tiếp cận.
"Ầm!"
Bất chợt, ngọn núi Thông Thiên khổng lồ lại rung chuyển lần nữa.
"Lão thụ, người của ta đã đến, ta đã nói ngươi không thể ngăn cản được nữa, thời cơ đã đến, không ai có thể ngăn cản tất cả chuyện này, không một ai!"
Âm thanh như vậy truyền ra từ bên trong núi Thiên Ngu, mang theo ma khí ngập trời muốn phun trào ra ngoài, khiến cho màu xanh đậm trên ngọn núi Thông Thiên khổng lồ dần dần khô héo, bị ma khí ăn mòn.
"Trấn áp!"
Trên ngọn núi Thông Thiên, từ Thần Thụ Thiên Mộc che trời, sinh cơ cuồn cuộn quét ra, tựa như mặt trời chói lọi.
"Lão thụ, ngươi còn muốn ngăn cản sao? Hôm nay ngươi đã định trước phải ứng kiếp!"
Địa Ma Sứ cất lời, đại chiến cùng bóng người tựa thần linh bên trong màn sáng.
Trên trời cao, phù văn đan xen, sấm chớp rền vang, bay thẳng lên chín tầng trời!
Trận đại chiến như vậy vô cùng kịch liệt, vô cùng kinh khủng, tựa như diệt thế!
Nhưng trong trận đại chiến này, không ai có thể thấy được trên chủ phong của núi Thiên Ngu, những cành lá xanh thẳm óng ánh của Thần Thụ Thiên Mộc che trời đã bắt đầu ố vàng, đang phải chịu ảnh hưởng to lớn.
"Thánh Tổ đang ra tay, giết!"
Dưới chiến trường, các đệ tử của gia tộc toàn lực bùng nổ, lao về phía Tà Linh và Ma Yêu Thú từ bốn phương tám hướng.