"Hù!"
Dưới vô số ánh mắt soi mói, Đỗ Thiếu Phủ chậm rãi thở ra một hơi.
"Đỗ Dật thực lực không tầm thường, tu luyện Lôi Điện Phù Văn của Đỗ gia, lực công kích bá đạo hủy diệt, cẩn thận một chút."
Cách đó không xa, Tương Quân nhìn dáng vẻ của Đỗ Thiếu Phủ, biết ngay hắn sắp ra tay nên vội lên tiếng nhắc nhở.
Đỗ Thiếu Phủ quay đầu lại, gương mặt nở một nụ cười bình thản, hắn nhìn Tương Quân nói: "Lẽ nào ngươi nghĩ người trên Võ Bảng chúng ta lại yếu hơn một cái Đỗ gia sao?"
Tương Quân nghe vậy, ánh mắt hơi sững lại, sau đó trên gương mặt góc cạnh rõ ràng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, nói với Đỗ Thiếu Phủ: "Cứ yên tâm đánh một trận, không cần nể nang, Tương Vương Phủ ta sẽ chống lưng cho ngươi."
"Còn có Cốc Vương Phủ."
Cốc Tâm Nhan ngước mắt, sống mũi cao thanh tú, đôi môi đỏ mọng căng bóng, hàm răng trắng như ngọc trai lấp lánh, trong đôi mắt xinh đẹp ánh lên quang mang rực rỡ.
"Tuyệt đối đừng khách khí, Quỷ Vương Phủ ta cũng về phe ngươi." Quỷ Oa thản nhiên nói, trên gương mặt tuấn mỹ, ánh mắt sắc bén khiến người ta không thể xem thường.
"Còn có Vu Vương Phủ." Vu Tước cười nói, dáng người yêu kiều.
"Cứ để cho vài kẻ biết rằng Võ Bảng của Thiên Vũ Học Viện chúng ta tuyệt đối không phải thứ vớ vẩn. Yên tâm đánh một trận, nếu có kẻ nào dám giở trò, Quách Vương Phủ ta xin phụng bồi!" Quách Thiếu Phong buộc mái tóc dài màu đen sau gáy, vài lọn tóc mai rủ xuống bên tai, đôi mắt đen thẳm lúc này ánh lên vẻ không vui.
"Ta hiểu rồi."
Đỗ Thiếu Phủ mỉm cười với Tương Quân và mọi người, sau đó xoay người, chậm rãi bước về phía trước một bước, ngẩng đầu nhìn Đỗ Dật với ánh mắt bình tĩnh, thản nhiên nói: "Ngươi muốn một mình lên, hay lại giống như hôm qua, để đám người gọi là của Đỗ Vương Phủ các ngươi cả tộc cùng tiến lên?"
Khi giọng nói nhàn nhạt của Đỗ Thiếu Phủ vừa dứt, cả sân bỗng dưng sôi trào nhiệt huyết. Ai cũng biết, dưới sự khiêu khích và châm chọc của Đỗ Dật, cuối cùng Đỗ Thiếu Phủ cũng không nhịn được mà ra tay.
Mọi người lại tự giác lùi về sau, không muốn bị vạ lây. Bất kể là Đỗ Thiếu Phủ hay Đỗ Vương Phủ, những người vây xem đều biết không thể vô cớ đắc tội. Chuyện thế này xem náo nhiệt thì được, nhưng tuyệt đối không thể nhúng tay vào, càng không thể để bị liên lụy.
Thế nhưng, những lời nói nhàn nhạt của Đỗ Thiếu Phủ lại khiến đám người Đỗ Vương Phủ mặt mày sa sầm.
Chuyện ngày hôm qua, đối với Đỗ Vương Phủ mà nói, quả thực là nỗi sỉ nhục lớn nhất từ trước đến nay. Toàn bộ cường giả của Đỗ Vương Phủ đều bị quét sạch, lúc này lại bị Đỗ Thiếu Phủ nhắc lại, không khác gì xát muối vào vết thương.
Trên lưng Hàn Băng Yêu Điêu, Tạ Phỉ lặng lẽ đứng nhìn xuống dưới, một lọn tóc mềm mại bay phất phơ bên tai, càng tăng thêm vẻ quyến rũ.
Gương mặt cười lạnh cao ngạo của Đỗ Dật lúc này lập tức trở nên âm trầm. Hắn liếc nhìn năm người Tương Quân đứng sau lưng Đỗ Thiếu Phủ, ánh mắt trên gương mặt tuấn lãng xẹt qua một tia hàn ý, trầm giọng nói: "Đừng tưởng có kẻ chống lưng là có thể đối đầu với chủ tộc, đối phó với ngươi, một mình ta là đủ!"
Đỗ Thiếu Phủ ngẩng đầu, ngay khoảnh khắc này, đôi mắt trong suốt của hắn bỗng lộ vẻ bá đạo, một luồng kim quang rực rỡ nở rộ, nhìn thẳng vào Đỗ Dật, cất lời: "Ngươi, còn chưa đủ tư cách!"
"Ha ha ha ha."
Nghe lời Đỗ Thiếu Phủ, Đỗ Dật không những không giận mà còn cười phá lên, chỉ là lúc này ai cũng có thể nghe ra sự lạnh lẽo đến rợn người trong tiếng cười đó.
"Ầm!"
Khi tiếng cười của Đỗ Dật tắt lịm, từng luồng khí lãng từ trong cơ thể hắn cuộn trào ra, làn da lóe lên quang mang, đột nhiên như bão tố càn quét bầu trời. Không gian xung quanh bất chợt rung lên, trên không trung, từng tầng mây đen lơ lửng tụ lại, mơ hồ có tiếng sấm vang chớp giật, khiến người ta kinh hãi!
Nhìn thẳng Đỗ Thiếu Phủ, một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên gương mặt tuấn lãng, cao ngạo của Đỗ Dật, hắn ngạo nghễ quát: "Tiểu tử, đây là ngươi tự tìm lấy, hôm nay ta sẽ thay mặt gia tộc, thi hành gia pháp, phủ phục đi!"
Tiếng quát vừa dứt, thân hình Đỗ Dật khẽ rung lên, trong đôi mắt ánh lên tinh quang tựa tia chớp. Thân ảnh hắn hóa thành một tàn ảnh như điện xẹt, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện ngay trước mặt Đỗ Thiếu Phủ.
"Lôi Minh Quyền!"
Tất cả diễn ra nhanh như chớp, thân hình Đỗ Dật đáp xuống, thủ ấn trong tay biến hóa, năm ngón tay siết chặt thành quyền, trên nắm đấm điện quang lượn lờ. Phía sau hắn, mây đen cuồn cuộn, gió nổi sấm vang, nắm đấm tựa như một quả cầu sấm, hung hăng lao xuống.
Trận chiến giữa hai người căng như dây đàn. Giờ khắc này, tất cả mọi ánh mắt đều run lên, Đỗ Dật quá mạnh, mạnh hơn dự liệu của không ít người.
"Phù Diêu Chấn Thiên Sí!"
Đỗ Dật ra tay rất nhanh, nhưng ngay khi nắm đấm của hắn hạ xuống, Đỗ Thiếu Phủ cũng đã động thủ. Hắn vung tay, cánh tay phải trực tiếp dang ra, thủ ấn trên tay hiện lên tầng tầng lớp lớp Phù Văn màu vàng kim, khí tức bá đạo ác liệt như núi lửa phun trào.
"Bành! Bành!"
Nắm đấm Lôi Quang chấn động trời cao, toàn thân Đỗ Dật lấp lóe điện quang. Kim quang trên người Đỗ Thiếu Phủ thì rực rỡ ngút trời. Một quyền một chưởng đối đầu, tiếng nổ trầm đục vang lên, Phù Văn chói lòa nở rộ, khí lãng phóng thẳng lên trời.
"Xoẹt xoẹt!"
Kình phong kinh khủng càn quét khuếch tán, thân hình Đỗ Dật bị đẩy lùi về sau. Hắn lùi lại mấy bước mới ổn định được thân hình, nắm đấm tê dại, ánh mắt khẽ run lên, dường như mọi chuyện có chút khác với tưởng tượng của hắn.
"Cộp cộp!"
Đỗ Thiếu Phủ cũng lùi lại hai bước mới đứng vững, trong lòng bàn tay có Lôi Quang Phù Văn lóe lên.
Lực công kích của Đỗ Dật ăn mòn tất cả, nhưng khi luồng Lôi Quang đó xung kích vào người, Đỗ Thiếu Phủ lại cảm giác dường như trong cơ thể mình có một luồng sức mạnh thần bí khó tả bị ảnh hưởng, nó lặng lẽ hấp thụ luồng Lôi Quang đó rồi lại biến mất.
"Vậy mà đỡ được, quả nhiên có bản lĩnh, tuyệt không phải hữu danh vô thực!"
Nhìn thấy cảnh này, không ít người có tu vi Võ Hầu Cảnh đều kinh hãi. Đòn tấn công vừa rồi của Đỗ Dật, e rằng ngay cả cường giả cấp bậc Võ Hầu Cảnh Bỉ Ngạn cũng khó lòng chống đỡ, vậy mà Đỗ Thiếu Phủ lại đỡ được, đủ để chứng minh hắn tuyệt không phải kẻ có tiếng mà không có miếng.
"Cái gọi là Đỗ Vương Phủ, cũng chỉ đến thế mà thôi!"
Đỗ Thiếu Phủ ngẩng đầu, nhìn Đỗ Dật giữa không trung, khóe miệng nở nụ cười nhạt.
"Tiểu tử, đừng có càn rỡ, vừa rồi chẳng qua chỉ là thử thực lực của ngươi mà thôi!"
Đỗ Dật ngạo nghễ cười lạnh, bàn tay siết chặt, Phù Văn quanh thân tuôn trào. Phía sau hắn, mây đen hội tụ, từng luồng khí thế cuồn cuộn từ trong cơ thể càn quét lên trời cao, kết nối với năng lượng đất trời, sấm vang chớp giật, không trung rung chuyển. Khí tức kinh khủng lan tràn khắp thế giới này, khiến những người thực lực không đủ ở phía dưới lập tức cảm thấy Huyền Khí trong cơ thể ngưng trệ, toàn thân run rẩy.
Dưới uy áp sấm chớp rền vang đó, người ta không khỏi rợn cả tóc gáy, linh hồn rung động.
"Võ Hầu Cảnh Bỉ Ngạn đỉnh phong, Đỗ Dật đã đạt tới Võ Hầu Cảnh Bỉ Ngạn đỉnh phong!"
"Trời ạ, sáu năm, từ Võ Hầu Cảnh Sơ Đăng bước lên Võ Hầu Cảnh đỉnh phong, tốc độ đột phá thật khủng khiếp!"
"Hai mươi tư tuổi đã là Võ Hầu Cảnh Bỉ Ngạn đỉnh phong, rất có thể trước ba mươi tuổi sẽ đặt chân vào Võ Vương Cảnh, thiên tư này thật đáng sợ!"
"Không hổ là thiên tài đỉnh cao của Đỗ Vương Phủ!"
Đối mặt với khí thế kinh khủng đang bao trùm thế giới này, vô số ánh mắt xung quanh đều run rẩy.
"Đúng là mạnh thật!"
Tương Quân, Cốc Tâm Nhan, Quách Thiếu Phong lúc này cũng không khỏi biến sắc. Võ Hầu Cảnh Bỉ Ngạn đỉnh phong, nếu nửa năm nay họ không vào Thiên Vũ Phù Cảnh để đổi lấy năm năm thời gian, e rằng căn bản không thể so sánh với Đỗ Dật.
Ngay cả bây giờ có thêm bốn năm rưỡi thời gian, tính ra thời gian tu luyện cũng không chênh lệch bao nhiêu so với Đỗ Dật, nhưng về mặt tu vi, vẫn có chút cách biệt.
"Tiểu tử, phải nhớ kỹ một điều, hạng người của phân tộc, sao có thể đối đầu với chủ tộc? Dựa vào vài phần thiên phú đã tự cho mình là phi thường, không biết rằng, ở trước mặt ta, ngươi chẳng là cái thá gì!"
Nhìn những ánh mắt kinh ngạc, ngưỡng mộ từ phía dưới, Đỗ Dật ngạo nghễ cười lớn. Hắn từ nhỏ thiên tư kinh người, mười ba tuổi đặt chân Mạch Linh Cảnh, mười tám tuổi đặt chân Võ Hầu Cảnh, danh chấn đế quốc. Trong thế hệ đồng lứa, ngoại trừ đại ca ra, không ai có thể sánh bằng. Hắn từ nhỏ đã theo các lão nhân trong Đỗ gia tiềm tu, khổ luyện lĩnh ngộ, chỉ vì mong một ngày nào đó có thể đặt chân vào Võ Vương Cảnh trước ba mươi tuổi.
Thế nhưng gần đây, sau khi xuất quan, hắn lại nghe tin đế quốc đang xôn xao về một kẻ tên Đỗ Thiếu Phủ, được xưng là nhân kiệt thiên tư, võ đạo và phù đạo song tu, đứng đầu Võ Bảng của Thiên Vũ Học Viện, luyện chế Đạo Khí còn dẫn tới Lôi Kiếp, bị không ít người trong đế quốc âm thầm đánh giá là đệ nhất nhân chân chính của thế hệ trẻ.
Mà từ miệng các trưởng bối trong Đỗ gia, Đỗ Dật còn biết được, Đỗ Thiếu Phủ kia chính là người của phân tộc Đỗ gia ở Thạch Thành.
Một kẻ của phân tộc, sao có tư cách được đặt ngang hàng với thiên chi kiêu tử của chủ tộc như hắn?
Mười bảy năm trước, Đỗ Dật mới bảy, tám tuổi, đã tận mắt chứng kiến phụ thân của Đỗ Thiếu Phủ là Đỗ Đình Hiên, mang đến cho Đỗ gia một tai họa ngập trời. Trong trận đại họa đó, cường giả của Đỗ Vương Phủ không địch lại, ngay cả phụ thân hắn cũng không thể chống cự.
Chỉ có Đỗ Đình Hiên kia, ngạo nghễ giữa trời cao, bá đạo vô song, quét ngang quần địch. Bóng hình bá đạo đó, đến nay vẫn khắc sâu trong lòng hắn, không thể xóa nhòa.
Từ lúc đó, trong sâu thẳm nội tâm, Đỗ Dật đã âm thầm thề rằng, sẽ có một ngày, hắn có thể vượt qua Đỗ Đình Hiên!
Thế nhưng, ngay khi Đỗ Dật lòng tin tràn đầy xuất quan, định vì Thạch Long Đế Quốc đối kháng Thiên Hồ Đế Quốc, thì lại hay tin con trai của Đỗ Đình Hiên đã danh chấn đế quốc, thậm chí còn có các lão nhân trong tộc hy vọng chiêu mộ hắn vào chủ tộc bồi dưỡng.
Điều này khiến Đỗ Dật không thể nào chấp nhận được. Hắn muốn cho ngoại giới biết, cái gọi là nhân kiệt thiên tư của Đỗ Thiếu Phủ, ở trước mặt hắn chẳng là cái thá gì.
Hắn muốn cho những lão nhân trong tộc biết, một đứa con của phân tộc, căn bản không thể nào đối đầu với hắn.
"Tiểu tử kia thiên phú không yếu, đúng là có thể đào tạo, chỉ là tính cách hơi kém, e là sau này tiền đồ có hạn, thật đáng tiếc."
Bên tai Đỗ Thiếu Phủ đột nhiên vang lên giọng nói của Chân Thanh Thuần.