Virtus's Reader
Vũ Thần Thiên Hạ

Chương 513: CHƯƠNG 513: NGUY CƠ CỦA THIÊN VŨ

Nhìn gương mặt hoang dã quen thuộc của Phó viện trưởng Gia Cát Cường Bang, Đỗ Thiếu Phủ khẽ mỉm cười, cảm thấy vô cùng thân thiết. Hắn ngượng ngùng gãi gáy, nói với Phó viện trưởng Gia Cát:

– Chuyện ở Đế quốc Thạch Long chỉ là ngoài ý muốn, không ngờ lại gây ra động tĩnh lớn như vậy, đến cả học viện cũng biết.

– Bớt khoe khoang đi, một trận thành danh thiên hạ biết, có thể đánh bại Lữ Khôn của Thiên Xà Tông, bản lĩnh của ngươi cũng coi như làm vẻ vang cho học viện không ít.

Phó viện trưởng Gia Cát Cường Bang liếc Đỗ Thiếu Phủ một cái, thản nhiên hỏi:

– Lần này ngươi trở về có dự định gì không?

– Đệ tử muốn vào Thiên Vũ Phù Cảnh bế quan lĩnh ngộ một phen.

Đỗ Thiếu Phủ nói với Phó viện trưởng Gia Cát Cường Bang. Hắn muốn bế quan tu luyện một thời gian để nâng cao tu vi và lĩnh ngộ, nên mới quay về Học viện Thiên Vũ.

– Cứ chăm chỉ tu luyện, nhất định không được nóng vội, con đường tu luyện không có điểm dừng, tuyệt đối đừng tự mãn. – Phó viện trưởng Gia Cát Cường Bang nhìn Đỗ Thiếu Phủ, trong mắt thoáng qua vẻ tán thưởng.

Sau khi trò chuyện với Phó viện trưởng Gia Cát một lát, hai người liền bắt đầu thảo luận về Bí Binh Quyết và Thánh Thể Quyết.

Cuộc thảo luận này kéo dài đến tận đêm khuya. Lúc Đỗ Thiếu Phủ trở về đình viện tựa núi kề sông trong Khí Viện, trăng đã xế về tây, ánh trăng sáng vằng vặc bao trùm cả dãy núi.

Nhìn vầng trăng sáng trên trời, Đỗ Thiếu Phủ lặng lẽ đứng một lúc rồi mới bước vào trong đình viện.

Sáng sớm hôm sau, sau khi thở ra một ngụm trọc khí, Đỗ Thiếu Phủ đứng dậy đi tìm Đỗ Tiểu Yêu và Đỗ Tiểu Thanh, dặn dò Đỗ Tiểu Yêu đến Dược Điền của học viện trộm Linh Dược, còn cố ý để lại cho cô bé vài cây Linh Dược không tầm thường rồi mới rời đi.

Buổi sáng, Đỗ Thiếu Phủ xuất hiện trên quảng trường bên ngoài Thiên Vũ Phù Cảnh. Cánh cổng đá cổ xưa sừng sững, vẫn không nhuốm một hạt bụi. Khí tức cổ xưa từ không gian mông lung bên trong cánh cổng lan tỏa ra, không biết Thiên Vũ Phù Cảnh đã đứng ở đây bao nhiêu năm.

Trên đường đi, Đỗ Thiếu Phủ gặp một vài học đệ học muội, tiện thể hỏi thăm tình hình của Tướng Quân, Cốc Tâm Nhan và Quỷ Oa.

Từ miệng các học đệ học muội, Đỗ Thiếu Phủ biết được Tướng Quân và Cốc Tâm Nhan đều đã trở về học viện. Với cấp độ thực lực của họ, dù ở nhà thêm một thời gian thì học viện cũng không nói gì, xem ra họ cũng không hề lơ là việc tu luyện.

– Đỗ học trưởng tới rồi.

– Đỗ học trưởng định vào Thiên Vũ Phù Cảnh bế quan sao?

Trên quảng trường, vài ba đệ tử nhìn thấy Đỗ Thiếu Phủ, lập tức kinh ngạc vây xem.

Đỗ Thiếu Phủ khẽ gật đầu với mọi người, đưa mắt quan sát, rồi nhìn thấy người đàn ông trung niên bên cạnh cổng đá, người từng chỉ dẫn cho hắn những điều cần chú ý và quy tắc trong Thiên Vũ Phù Cảnh. Lúc này, ông ta đang ngủ gật trên một tảng đá lớn. Tảng đá ấy như một chiếc giường đá, không biết đã bị ông ta ngủ bao nhiêu năm mà bề mặt đã nhẵn bóng như ngọc.

Người đàn ông trung niên dường như cảm nhận được có ánh mắt đang quan sát mình, bèn hơi hé mắt. Ông ta trông khoảng bốn mươi tuổi, mái tóc đen xõa vai, tướng mạo không tuấn tú nhưng gương mặt rất sạch sẽ.

Đỗ Thiếu Phủ khẽ gật đầu với người đàn ông trung niên, rồi cất bước đi vào Thiên Vũ Phù Cảnh.

Người đàn ông trung niên liếc nhìn Đỗ Thiếu Phủ, rồi nghiêng người, tiếp tục ngủ gật.

Bên trong Thiên Vũ Phù Cảnh, những gợn sóng ánh sáng lan tỏa, khí tức cổ xưa mênh mông tỏa ra nồng đậm đến kinh người.

Vèo!

Đỗ Thiếu Phủ lựa chọn tiến vào Ngộ Cảnh. Trước mắt hắn, một hành lang lớn vô hình phun ra hào quang, xung quanh chói lòa, thần quang bao phủ cả bầu trời. Đỗ Thiếu Phủ bước một chân vào Ngộ Cảnh.

Trong Ngộ Cảnh, không gian gợn sóng lấp lánh, hào quang khắp nơi hiện ra hư ảnh của yêu thú.

Đi dọc theo hành lang lớn vô hình, trên không ít những gợn sóng không gian, các loại võ kỹ như Quyền pháp, Chưởng pháp, Kiếm Quyết, Đao Quyết đều có Phù Văn lấp lánh, còn có cả hư ảnh của trận kỳ, Linh Lô, Phù Đỉnh.

Tất cả mọi thứ xung quanh đều lộ vẻ huyền ảo vô cùng, từng luồng ánh sáng lấp lánh, hư ảo mê ly, khí tức cổ xưa mênh mông.

Đỗ Thiếu Phủ tiến vào một không gian gợn sóng hiển thị võ kỹ Chưởng pháp, thân ảnh chìm vào trong hào quang rồi biến mất.

Lần bế quan này, Đỗ Thiếu Phủ không định lĩnh ngộ võ kỹ, mà chỉ muốn tìm một nơi để tìm hiểu Thần Bí Nhất Thức. Ở trong Ngộ Cảnh, nơi có vô số võ kỹ, sẽ giúp ích không ít cho việc lĩnh ngộ Thần Bí Nhất Thức.

Lĩnh ngộ võ kỹ, rồi dùng Thần Bí Nhất Thức để hoàn thiện võ kỹ, điều này cũng có lợi ích cực lớn cho việc lĩnh ngộ Thần Bí Nhất Thức.

Tin tức Đỗ Thiếu Phủ tiến vào Thiên Vũ Phù Cảnh lập tức lan truyền khắp Học viện Thiên Vũ.

– Chẳng trách Đỗ học trưởng có thể trở thành đệ nhất Võ Bảng, đè bẹp quần hùng, đánh bại Nhân Vương Lữ Khôn của Thiên Xà Tông. Vừa mới trở về đã lập tức vào Thiên Vũ Phù Cảnh bế quan.

– Xem ra chúng ta nỗ lực vẫn chưa đủ, muốn trở thành cường giả như Đỗ học trưởng, e là phải bỏ ra nhiều công sức hơn nữa.

Trong học viện nghị luận ầm ĩ, thời gian dần trôi.

Đêm xuống, rừng cây mênh mông dưới màn đêm tối sầm, ánh trăng nhàn nhạt bao phủ, hắt lên những bóng cây rậm rạp những hình thù quỷ dị, phiêu hốt.

Trong một sơn cốc, dưới ánh trăng, có không dưới ngàn người đang lặng lẽ đứng, tất cả đều đội mặt nạ quỷ dị, mặc đấu bào, không ai thấy rõ dung mạo. Mặc dù đều đã thu liễm khí tức, nhưng khí tức vô hình khuếch tán ra lại vô cùng huyết tinh, âm hàn đáng sợ.

Đặc biệt là mấy tên đầu lĩnh đội mặt nạ đứng phía trước, khí tức vô hình của chúng khiến cả không gian tĩnh lặng như tờ, chim bay trong sơn mạch xung quanh không còn một bóng, dã thú đều ẩn nấp.

– Phía trước chính là phạm vi của Học viện Thiên Vũ. Vừa nhận được tin của Phó giáo chủ, ngày mai hoàng hôn chắc chắn sẽ tới kịp.

Trong số những kẻ cầm đầu, một gã thân hình mập mạp, đôi mắt lộ ra hàn ý, âm lãnh như rắn độc.

– Kiệt kiệt, ngày mai, san bằng Học viện Thiên Vũ.

Một bóng người cao gầy, trong mắt tỏa ra khí lạnh, khiến nhiệt độ không gian xung quanh cũng đột ngột giảm xuống, âm u nói:

– Học viện Thiên Vũ cũng có nội tình không kém, nói không chừng đã cảm nhận được chúng ta. Chặn hết bốn phía, hễ có kẻ nào đi ra, giết không tha, trảm thảo trừ căn, một tên cũng không tha.

Màn đêm bao phủ, núi non trập trùng.

Vút!

Bên trong Học viện Thiên Vũ, trên một ngọn núi, đột nhiên một bóng người xuất hiện.

Dưới ánh trăng, bóng người đó như quỷ mị, rồi lại biến mất ngay sau đó.

– Tất cả trưởng lão học viện nghe lệnh, mau tới đại điện.

Trong đêm tối, một giọng nói như có như không, rõ ràng truyền vào tai tất cả các trưởng lão trong học viện, mà các học sinh hoàn toàn không hay biết.

Vù vù…

Khắp nơi trong học viện, tiếng xé gió vang lên, tất cả trưởng lão đều chạy tới đại điện.

– Có chuyện gì vậy, ai phát thông báo?

– Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Trong đại điện cổ xưa, từng trưởng lão vội vã tiến vào, lập tức nghị luận ầm ĩ.

Ngay sau đó, Trưởng lão Tôn Bích Nguyệt, Trưởng lão Hà Hổ, Trưởng lão Thượng Quan, Trưởng lão Liêu, Trưởng lão Mộ Dung Hi và các trưởng lão đứng đầu khác đều đã có mặt.

– Tôn trưởng lão, Hà trưởng lão, hai vị có biết ai phát thông báo không?

Nhìn thấy Trưởng lão Tôn Bích Nguyệt và Trưởng lão Hà Hổ, các trưởng lão xung quanh vội vã hỏi.

– Chúng tôi cũng không biết, chỉ nhận được tin nên đến đây.

Trưởng lão Tôn Bích Nguyệt, Trưởng lão Hà Hổ cũng mang vẻ mặt nghi hoặc, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, giống như mọi người, đều vô cùng khó hiểu.

– Mọi người ngồi xuống cả đi.

Đúng lúc này, bên ngoài đại điện, có năm bóng người đi tới, chính là Đại trưởng lão, Nhị trưởng lão, Tam trưởng lão của nội viện, cùng với Phó viện trưởng Gia Cát Cường Bang, ngay cả Trưởng lão Chu của Dược Viện cũng có mặt.

– Kính chào Phó viện trưởng, kính chào Đại trưởng lão, Nhị trưởng lão, Tam trưởng lão, Chu trưởng lão.

Nhìn thấy năm người này đến, tất cả trưởng lão lập tức hành lễ. Giờ phút này, trong lòng họ đều ý thức được chuyện nghiêm trọng. Ngay cả những người thường ngày không lộ diện như Phó viện trưởng, Đại trưởng lão, Trưởng lão Chu cũng xuất hiện, điều này đã đủ chứng tỏ tính nghiêm trọng của vấn đề.

Trong đại điện, đông đảo trưởng lão ngồi vào chỗ của mình. Trưởng lão Tôn Bích Nguyệt đang định mở miệng hỏi, Phó viện trưởng Gia Cát đã nhìn khắp các trưởng lão trong đại điện, gương mặt hoang dã già nua lộ vẻ ngưng trọng, cất lời trước:

– Tất cả trưởng lão, từ giờ trở đi, sơ tán toàn bộ đệ tử trong học viện, bắt đầu từ các tân sinh.

– Phó viện trưởng, đây là có chuyện gì?

Nghe vậy, tất cả trưởng lão xôn xao, không khỏi kinh ngạc đến run rẩy.

– Kiếp số, Học viện Thiên Vũ đã gặp phải kiếp số, kiếp số khó thoát, chỉ có thể né tránh. Sơ tán tất cả đệ tử, để lại truyền thừa cho Học viện Thiên Vũ, để không phụ lòng các bậc anh linh của học viện. – Phó viện trưởng Gia Cát khẽ than, kiếp số khó thoát, kiếp số đã đến, dường như ông đã sớm biết rõ trong lòng.

– Kiếp số, không ngờ lại xuất hiện ở thế hệ chúng ta, lẽ nào Học viện Thiên Vũ sẽ bị chôn vùi trong tay chúng ta sao? – Đại trưởng lão cảm thán.

📚 Thiên Lôi Trúc — góc nhỏ của người mê truyện

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!