Virtus's Reader
Vũ Trụ Chức Nghiệp Tuyển Thủ

Chương 1: CHƯƠNG 1: HỨA CẢNH MINH (1)

Mục lụcSau

Trái đất, ngày 2 tháng 7 năm 2081, vào lúc 13:50, tại thành phố thịnh vượng nhất ở Hạ quốc, thành phố Tân Hải, lúc này mây đen sấm chớp ầm ầm, báo hiệu một trận mưa lớn sắp ập đến.

“Cơn giông mùa hè, nói đến là đến.”

Trong một căn phòng toạ lạc trên tầng cao nhất của võ quán Tinh Không, một người thanh niên đang nhìn những đám mây đen sấm chớp bên ngoài qua tấm cửa kính sát đất. Từng hạt mưa bắt đầu rơi “tí tách” trên tấm kính trong suốt.

Người thanh niên bước đến giữa phòng, chống hai tay xuống đất, bắt đầu thực hiện động tác trồng cây chuối bằng tốc độ rất chậm nhưng vô cùng ổn định. Đầu tiên hắn chỉ đứng thẳng bằng hai tay, sau đó bỏ một tay ra rồi thực hiện động tác trồng cây chuối chỉ với một tay phải.

“Híc~~~Hà~~~~”

Tiếng hít thở dồn dập bên tai, Hứa Cảnh Minh cảm nhận từng thớ cơ bắp trên cơ thể trở nên căng cứng, đồng thời cũng cảm nhận được trọng lượng toàn thân đang kích thích lên cánh tay phải.

Trong ba phút đầu tiên, hắn vẫn có thể thực hiện động tác một cách thoải mái, cơ bắp trên cánh tay được kích thích mạnh mẽ, nhưng đến phút thứ tư, gân cốt ở lòng bàn tay bắt đầu hơi đau, phút thứ năm lại càng đau hơn nữa, nhưng Hứa Cảnh Minh đã sớm quen thuộc với cảm giác này từ lâu. Hắn kiên trì thực hiện động tác trong vòng năm phút, sau đó tiếp tục trồng cây chuối bằng một tay trái.

“Không biết thắt lưng của ba hôm nay đã khá hơn chưa nhỉ?”

Sau khi Hứa Cảnh Minh trồng cây chuối được một lúc, hắn bắt đầu thả trôi dòng suy nghĩ, đột nhiên nhớ tới cha của mình. Cha của hắn năm nay đã 60 tuổi, ông có chấn thương lâu năm ở vùng eo, hôm qua khi hắn nói chuyện điện thoại với mẹ, mới biết chấn thương đó lại tái phát khi ông mang vác vật nặng…

“Sau khi trận đấu cuối cùng kết thúc, nhất định mình sẽ trở về quê một chuyến.”

Hứa Cảnh Minh nghĩ.

Phương pháp tập luyện “Trồng cây chuối bằng một tay” này không phải là đội tuyển quốc gia, mà là chính cha đã dạy khi hắn còn nhỏ.

Khi Hứa Cảnh Minh còn bé, sức khoẻ không được tốt cho lắm, cha đã dạy võ công cho hắn để giúp cơ thể khoẻ mạnh hơn, trong đó có động tác “trồng cây chuối bằng một tay“ này. Sau khi luyện tập trong thời gian dài, hiệu quả mà nó mang lại khá tốt, cho nên nó đã trở thành một trong năm bài công pháp lớn mà hắn sẽ luyện tập mỗi ngày. Đông luyện tam cửu, hạ luyện tam phục, hắn đã tập liên tục trong 20 năm rõng rã, cho dù có sinh bệnh bị thương thì hắn vẫn kiên trì luyện tập, nếu không có nguyên nhân đặc thù nào khác, chắc chắc hắn sẽ bỏ tập. Người xưa có câu “Luyện quyền không luyện công, đến già công dã tràng”. Cái gọi là công, chính là nhắc chúng ta phải luyện tập hàng ngày. Chỉ cần nghỉ tập năm ba ngày thôi, các cơ bắp sẽ bắt đầu suy giảm.

(*) Đông luyện tam cửu, hạ luyện tam phục: Một câu ngạn ngữ chỉ việc luyện tập chăm chỉ của tiền nhân. Tam cửu và tam phục là thời điểm lạnh nhất và nóng nhất trong một năm.

Sau khi luyện tập xong động tác “trồng cây chuối bằng một tay”, Hứa Cảnh Minh đi đến bàn làm việc trong phòng rồi ngồi xuống, hắn uống ừng ực mấy ngụm nước, sau đó ngắm nhìn cơn giông ngoài cửa sổ.

“Từ khi độ ẩm không khí trở nên cao hơn, chân mình lại bắt đầu đau.”

Hứa Cảnh Minh nhìn chân phải của mình, sau đó đưa tay ra xoa nhẹ.

“Dù mình không ngừng luyện tập để có phục hồi mỗi ngày, nhưng cái chân phải này… không lành được”

“Nếu như chân phải không bị thương, mình chắc chắn sẽ có cơ hội trở thành nhà vô địch thế giới.”

Hứa Cảnh Minh nói thầm.

Chấn thương là điều đáng sợ nhất đối với bất kì võ sĩ nào. Còn đối với Hứa Cảnh Minh, chấn thương “gãy chân” chính là cơn ác mộng của hắn.

“Tích tích tích …”

Đột nhiên có một âm thanh vang lên.

Hứa Cảnh Minh ngẩng đầu, nói: “Tiểu Bạch, trả lời cuộc gọi video.”

Một luồng ánh sáng ngưng tụ trước mặt Hứa Cảnh Minh, biến thành một màn hình cao hai mét. Bên trong màn hình là một thanh niên to béo vạm vỡ đang ngồi trên xe, hắn cười to: “Lão Hứa, chúng tôi đang trên đường đến khách sạn rồi, khoảng khoảng 20 phút nữa là sẽ đến võ đường Tinh Không của ông. Haha, chúng ta đã không gặp nhau hơn một năm rồi, nhất định đêm nay không say không về.”

“Yên tâm đi, Đại Hùng, tôi đã đặt chỗ ở nhà hàng BBQ rồi.”

Hứa Cảnh Minh nhìn thấy người bạn thời niên thiếu của mình, hắn lập tức cười nói: “Trời đang mưa to, đi đường nhớ cẩn thận.”

“Khỏi phải lo.”

Anh chàng to béo vạm vỡ nói tiếp: “Mấy thằng nhóc trong đội tập huấn của tỉnh rất hâm mộ ông đấy. Tụi nó muốn xem thương pháp của ông, tí nữa ông nhớ chỉ điểm cho tụi nó nhé, để tụi nó có thể hiểu được cao thủ hàng đầu thế giới như ông có gì khác biệt.”

“Thế hệ sau càng ngày càng mạnh hơn các thế hệ trước. Tôi không bị tụi nó lật thuyền đã là may rồi.”

Hứa Cảnh Minh cười ha hả.

“Làm sao có thể chứ? Ngược lại, tôi càng hi vọng ông bị tụi nó lật thuyền. Tụi nó có thể lật được thuyền của ông, chứng tỏ trong đội tuyển của tỉnh tôi lại có thêm một thiên tài nữa.”

Tên mập cười ha ha: “Được rồi, không tán gẫu nữa, gặp lại sau.”

“Tí nữa gặp lại.”

Hứa Cảnh Minh quét một đường trên không trung, màn hình lập tức biến mất.

Hứa Cảnh Minh nhận việc huấn luyện cho đội tuyển của tỉnh Giang Nam trong vòng 10 ngày, thu phí 5 vạn đồng Lam Tinh. Trên thực tế, số tiền này không đủ để trả tiền sân bãi, nhưng đối với võ quán, việc huấn luyện đội tuyển tỉnh là một cách để quảng cáo nhằm thu hút thêm những người yêu thích võ thuật đến đây để đăng kí thành viên.

“Tuyển thủ chuyên nghiệp giải nghệ thì cũng phải kiếm tiền chứ.”

Hứa Cảnh Minh đứng dậy, đi vào nhà tắm thay quần áo.

Võ sĩ đối kháng chuyên nghiệp nghe thì có vẻ hay, nhưng thực tế thì họ chỉ có thể kiếm chút “phí ra sân“ khi còn ở phong độ đỉnh cao thôi. Trên thế giới, những võ sĩ có thu nhập hơn 100 triệu vô cùng hiếm, hầu hết các võ sĩ chuyên nghiệp cũng chỉ đủ ăn qua qua ngày.

Còn đối với những người đã giải nghệ như Hứa Cảnh Minh, kiếm tiền lại càng khó hơn, cho dù hắn từng là võ sĩ đẳng cấp thế giới, nhưng thứ hạng cao nhất của hắn trong giải đấu võ thuật thế giới chỉ là top 8. Giải thưởng trong giới võ thuật được xếp thành hình kim tự tháp, số người có thể đứng trên đỉnh tháp vô cùng ít ỏi!

Thu nhập của người đứng đầu cao nhất trời, còn những người hạng nhì, ba, tư… cứ thế mà giảm mạnh.

Chương 2: Hứa Cảnh Minh (2)

Hứa Cảnh Minh cùng một số nhân viên lễ tân đứng ở lối ra vào của võ đường Tinh Không. Từ xa, hắn nhìn thấy một chiếc xe buýt điện đang lao tới trong mưa.

Xe điện dừng lại, cửa mở ra, hơn mười người của đội huấn luyện tỉnh Giang Nam lần lượt đi xuống.

“Đại Hùng.”

Hứa Cảnh Minh nhìn thấy thanh niên to béo vạm vỡ bước xuống xe đầu tiên, đó là người anh em tốt của hắn, Lưu Xung Viễn.

“Lão Hứa.”

Lưu Xung Viễn đi tới, hưng phấn ôm lấy Hứa Cảnh Minh, vỗ độp độp vào lưng hắn, khiến khuôn mặt Hứa Cảnh Minh có chút chua xót, thôi coi như tên này đang mát xa cho mình vậy.

Lưu Xung Viễn cao 203 cm, nặng hơn 180 kg, trông giống như một con gấu đang đứng thẳng lưng. Khi còn là một võ sĩ đối kháng chuyên nghiệp, y một tay cầm khiên, một tay cầm rìu, giết liên tiếp 39 người, đạt được số điểm cao nhất trong bảng xếp hạng của Liên đoàn võ thuật thế giới, sau đó giành được một vị trí trong Sở thể thao tỉnh nhà.

“Đây là Huấn luyện viên Hứa.”

Lưu Xung Viễn nhếch miệng cười: “Chính là vị huấn luyện viên Từ mà các ngươi thương nhớ đã lâu!”

“Hứa Cảnh Minh!”

“Thương Ma Hứa Cảnh Minh!”

“Cuối cùng cũng được nhìn thấy người thật!”

Các đội viên trong đội tuyển tỉnh đều có chút hưng phấn. Là người trong nghề, họ đương nhiên rất ngưỡng mộ vị tiền bối này.

Hứa Cảnh Minh nhìn những đội viên này, hắn dường như được nhìn thấy chính mình hồi đó, trẻ trung và tràn đầy sức sống!

Đâu như mình bây giờ, lang bạt trong từng trận đấu võ thuật, đến khi bị chấn thương cũng chỉ có thể giải nghệ.

Hứa Cảnh Minh cười: “A Thần, mau đưa bọn họ đi chọn vũ khí.”

“Vâng, anh Hứa.”

Một nhân viên trẻ tuổi đáp lại.

“Gấu Lớn, chúng ta lên tầng ba trước để đợi họ.”

Hai người anh em tốt Hứa Cảnh Minh và Lưu Xung Viễn vui vẻ đi lên lầu ba.

….

….

Phòng vũ khí của võ đường Tinh Không có diện tích khoảng chừng 500 mét vuông. Bên trong có các vũ khí lạnh như đao, thương, kiếm, côn, khiên, búa, chùy và dây xích là đáng chú ý, ví dụ như trên đao kiếm, bề mặt của chúng được bọc một lớp vật liệu giảm xóc, nhằm cải thiện mức độ an toàn một cách đáng kể. Hoặc như trường thương, hàng trăm cây trường thương được xếp thành hàng trên tường để trưng bày, trên mỗi cán thương đều có các số liệu như là chiều dài, đường kính hai đầu và trọng lượng của chúng.

“Đúng là võ quán Tinh Không có khác, xứng danh võ quán số một thành phố Tân Hải, vũ khí nào cũng có.”

11 đội viên của đội huấn luyện tỉnh đều sử dụng thương dài, vì thế nên họ mới tham gia buổi huấn luyện của Hứa Cảnh Minh. Chỉ riêng về thương pháp, Hửa Cảnh Minh đã được tất cả các cao thủ võ thuật chuyên nghiệp công nhận là một trong mười người đứng đầu.

Sau khi xác định thông số của từng cây trường thương, 11 đội viên trong đội tuyển nhanh chóng chọn vũ khí cho riêng mình

“Đây là lần đầu tiên tôi được nhìn thấy Hứa Cảnh Minh hàng thật giá thật, trông hắn cũng bình thường, không hề uy hiếp như trong video.”

Một tên thanh viên có vóc dáng cao lớn bắt đầu vung thử cây trường thương trong tay, sau đó bắt đầu nói chuyện.

“Hắn gầy hơn rất nhiều so với trong video.”

Một thiếu niên non nớt khác cũng lên tiếng.

“Gầy thiệt.”

Tên thanh niên to lớn gật đầu.

“Khi hắn chưa giải nghệ, tôi từng đến một số trận đấu của hắn. Theo thông tin công khai của Liên đoàn võ thuật, hắn cao 1,78 mét, nặng 93 kg. Bây giờ hắn bị sút rất nhiều cân, chắc chưa tới 85 kg.”

Các thành viên trong đội tuyển tỉnh bắt đầu thảo luận rôm rả.

Họ đều biết rõ, chiều cao 1,78 mét và cân nặng hơn 80 kg có thể hơi mập đối với người bình thường. Nhưng đối với võ sĩ chuyên nghiệp đòi hỏi tỷ lệ cơ bắp cao thì có vẻ hơi gầy.

“Nếu cân nặng bị giảm, chắc sức mạnh của hắn cũng bị sa sút.”

“Không biết thực lực hiện giờ của hắn như thế nào nhỉ?”

“Một số võ sĩ chuyên nghiệp sau khi giải nghệ, cơ thể của bọn họ sẽ bị biến dạng và sức mạnh cũng kém đi rất nhiều”.

Các thành viên tiếp tục thảo luận.

“Tôi cũng muốn xem bản thân so với tuyển thủ giải đấu võ thuật thế giới còn cách bao xa. Ai ngờ hắn lại bị sút cân như vậy, không biết sức mạnh còn lại bao nhiêu phần.”

Tên thanh niên to con có chút không cam lòng. Hắn được chọn vào một đội huấn luyện quốc gia vào năm ngoái, mục tiêu của hắn chính là sự kiện lớn nhất trong thế giới võ thuật – Giải đấu Võ thuật Thế giới. Vậy nên, hắn rất mong chờ được gặp mặt Hứa Cảnh Minh, người đã hai lần tiến vào giải đấu quy mô quốc tế này, nhưng hiện tại có chút thất vọng.

Cân nặng bị giảm sút như vậy, Hứa Cảnh Minh còn bao nhiêu sức lực chứ? Liệu có còn là “Thương Ma“ độc đoán và mạnh mẽ khi đó không?

“Ngay cả khi sức mạnh suy giảm, kinh nghiệm vẫn còn đó.”

Một thanh niên cao to khác đứng bên cạnh cười lớn: “Như vậy cũng đủ chỉ điểm cho chúng ta rồi.”

“Nói không chừng hắn cũng sẽ không thực chiến với chúng ta đâu.”

Thiếu niên non nớt lẩm bẩm, bọn họ đã được nhiều huấn luyện viên ở thế hệ cũ chỉ dạy và hướng dẫn, nhưng có ít người có thể thực sự chiến đấu với họ.

**

Trên tầng ba của võ đường Tinh Không có một đấu trường đáp ứng quy cách của các cuộc thi võ thuật quốc tế. Đấu trường dài 20 mét, rộng 20 mét, được bao quanh bởi hàng rào thép gai cao sáu mét.

Các thành viên của đội huấn luyện tỉnh bước vào tầng ba, lập tức nhìn thấy Huấn luyện viên Lưu và Hứa Cảnh Minh đang đứng ở đó.

“Xếp hàng.”

Hứa Cảnh Minh cất giọng như thể đã rất quen thuộc. Dù sao hắn cũng từng là đội viên của đội tuyển tỉnh Giang Nam khi đó, trước khi được chọn làm tuyển thủ chủ lực của đội tuyển quốc gia.

11 đội viên trong đội lập tức cầm trường thương, xếp thành một hàng ngay ngắn.

Có lẽ thực lực của Cảnh Minh Minh đã giảm đi rất nhiều sau khi giải nghệ, nhưng những thành tựu trong quá khứ của hắn vẫn khiến các đội viên này khâm phục và kính nể, đương nhiên bọn họ cũng sẽ nghe lời hắn.

“Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ là huấn luyện viên của các bạn. Khóa huấn luyện này sẽ kéo dài trong mười ngày. Ngoại trừ buổi huấn luyện hôm nay được bắt đầu vào buổi chiều, từ ngày mai sẽ từ 9 giờ sáng đến 11 giờ sáng.”

Hứa Cảnh Minh liếc nhìn bọn họ: “Tôi không muốn bất kỳ người nào đến trễ về sớm.”

“Rõ.”

Tất cả 11 đội viên trong nhóm đồng thanh trả lời.

“Được rồi, đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, hãy cho tôi xem thực lực của các bạn.”

Hứa Cảnh Minh nói: “Để tôi có thể lên kế hoạch huấn luyện phù hợp với khả năng của từng người.”

“Ra sân sao?”

Các thành viên nhìn nhau vừa mừng và sợ.

“Thực chiến trên võ đài?”

“Hứa Cảnh Minh có thể đảm nhận thực chiến?”

Những đội viên khó có thể giấu được niềm vui sướng. Nếu Hứa Cảnh Minh dám làm như thế, chứng tỏ hắn sau khi giải nghệ vẫn có thể duy trì phần lớn sức mạnh khi còn ở thời kỳ đỉnh cao.

Chương 3: Chỉ đạo chiến đấu (1)

Dịch: pctrieu0812

..........

Hứa Cảnh Minh nhìn bộ dáng của bọn họ, cũng đoán được ý nghĩ trong lòng của những người tuổi trẻ này, mỉm cười nói: “Tôi đã từng xem tư liệu của các cậu, bây giờ tỉnh đội tỉnh Giang Nam có tổng cộng 11 người dùng trường thương, lần này đều tới đông đủ. Trong các cậu có ba vị là học sinh cấp 3 được tuyển chọn đặc biệt, 3 cậu nhóc theo thứ tự đến đây trước đi, mặc giáp vào.”

Tham gia trận đấu võ đạo, nhất định phải mặc giáp và đội mũ bảo hiểm, thậm chí miếng lót bảo hộ… đều không thể thiếu.

Vũ khí lạnh được dùng để chiến đấu mũi không bén nhọn, vả lại được bọc lớp giảm sốc, nhưng lực đánh vào vẫn rất kinh khủng. Nếu dụng cụ không chuyên dụng là dễ chết người lắm đấy.

Hứa Cảnh Minh cũng mặc giáp và đội mũ bảo hiểm lên, xuyên qua ô lưới trên mũ nhìn những đội viên này.

“Cùng đi vào trong sân đấu.” Hứa Cảnh Minh cầm trường thương trong tay, đi dọc theo cửa bằng lưới sắt vào trong lôi đài, 11 gã đội viên và huấn luyện viên Lưu cũng đi vào theo.

“Những người khác hãy đứng gần rìa của lôi đài, Phùng Vũ tới trước, Lưu Hào chuẩn bị.” Hứa Cảnh Minh nói.

Bên trong lôi đài của trận đấu chính quy thì chỉ có 2 tuyển thủ thi đấu, phạm vi ngang dọc 20 mét x 20 mét, nhưng lần này chỉ là chỉ đạo chiến đấu mà thôi, đối với Hứa Cảnh Minh mà nói, chỉ điểm cho đội viên tỉnh đội thì cũng không nơi lớn như vậy, cho nên cũng cho những đội viên khác đi vào và đứng rìa lôi đài quan sát. Bên trong không có lưới sắt ngăn cách thì quan sát rõ ràng hơn.

“Hãy xem cho kỹ, chỉ cần thương pháp của các cậu có thể đạt một nửa tiêu chuẩn của huấn luyện viên, là có thể tham gia giải đấu Võ đạo Thế giới.” Đội trưởng Lưu Xung Viễn nói, những đội viên khác đều nín hơi nhìn kỹ, có thể nhìn cao thủ như Thương Ma Hứa Cảnh Minh ra tay ở khoảng cách gần như vậy, cũng là cơ hội rất hiếm có.”

Một tên thiếu niên cũng mặc giáp và cầm trường thương trong tay, đi đến đối diện Hứa Cảnh Minh, hai bên đứng cách xa nhau khoảng 10 mét.

“Hệ thống trọng tài, mở ra.” Hứa Cảnh Minh nói.

Phía trên lôi đài chiếu xuống hình ảnh, ngưng tụ thành một khuôn mặt cực lớn nhìn xuống phía dưới, mở miệng nói: “Trận đấu bắt đầu.”

Hiện nay trọng tài của giải đấu võ đạo đều là trí tuệ nhân tạo (AI), camera của trọng tài AI có thể tua chậm hàng nghìn lần nên có thể phán quyết rất chuẩn xác, cho đến bây giờ thì hệ thống AI này chưa từng phạm sai lầm.

“Đến đây đi.” Hứa Cảnh Minh nhìn thiếu niên ‘Phùng Vũ’ còn non nớt này, thông thường thì thực lực của học sinh cấp 3 được tuyển chọn đặc biệt cũng tương đối kém, chỉ vì có tiềm lực khá lớn nên mới được tuyển chọn đặc biệt để bồi dưỡng.

“Huấn luyện viên cẩn thận nhé, rất nhiều tuyển thủ từng đấu với em đều không đỡ nổi được một thương.” Thiếu niên Phùng Vũ non nớt nhưng có phần tự tin.

“Cậu có bản lĩnh chạm được vào tôi rồi hãy nói.” Hứa Cảnh Minh chế nhạo nói.

Phùng Vũ rất tự tin mà đột nhiên cất bước, tốc độ cực nhanh và vô cùng hung mãnh, vẻn vẹn vài bước đã vọt đến gần, trường thương trong tay chuyển thành tư thế đâm, không khí cũng phát ra tiếng rít.

Chiêu tiến bước đâm thương này, mỗi ngày Phùng Vũ đều luyện 500 lần, mỗi một lần đều đâm toàn lực, từ lúc 12 tuổi đã bắt đầu luyện thương, luyện đến nay đã được 5 năm. Bây giờ một phát đâm này nhanh như tàn ảnh, dù là thiết giáp dầy cũng có thể bị đâm thủng! Cho dù trong trận đấu dùng thương với đầu thương không nhọn, còn có lớp giảm sốc bao ngoài, nhưng lực đạo vẫn vượt qua 800 cân (~400 kg) như trước.

“Ầm!” Có thể nghe rõ ràng tiếng thương nhọn xé gió, nhưng Hứa Cảnh Minh chỉ cần lùi lại một bước.

Đầu trường thương dừng lại cách Hứa Cảnh Minh khoảng 20 cm, căn bản không đụng tới được Hứa Cảnh Minh.

“Hả?” Phùng Vũ hơi ngẩn ra, lập tức chuyển thương pháp một cái, hóa thành thương vòng, quét mũi thương qua rồi đâm liên tục về phía Hứa Cảnh Minh.

Mỗi một thương đâm tới, đều là công kích có mức uy hiếp khá lớn, nhưng Hứa Cảnh Minh tựa như con báo, chuyển bước đơn giản là có thể né tránh.

“Học sinh cấp 3 trong tỉnh đội.” Hứa Cảnh Minh nhớ tới chuyện năm đó, lúc ấy mình cũng non nớt như vậy.

“Chẳng phải là hắn bị chấn thương chân nghiêm trọng, nên bộ pháp sẽ rất yếu sao? Tại sao ta cũng không chạm được hắn, mỗi lần tấn công đều còn cách 20-30 cm?” Phùng Vũ không cam lòng mà tấn công liên tục, thương pháp vung vẩy hoa mắt nhưng mảy may không thể đánh trúng Hứa Cảnh Minh.

Đợi đến khi đã đánh hơn 10 thương, lần đầu tiên Hứa Cảnh Minh ra tay chứ không tránh né nữa, giơ trường thương trong tay lên, đập vào trường thương của Phùng Vũ đang phẫn nộ, thương ảnh của trường thương trong tay Hứa Cảnh Minh chợt mơ hồ, rồi đột nhiên bộc phát ra lực đạo kinh khủng.

“Bành!”

Tiếng va đạo trầm thấp văng lên, là thanh âm của 2 báng thương va chạm vào nhau, trường thương trong tay Phùng Vũ trực tiếp bị chấn bay ra ngoài.

Hai mắt Phùng Vũ trợn tròn xoe.

Hai tay cầm thương đều đang phát run, cậu ta sững sờ nhìn trường thương bị đập rớt xuống mặt đất ở phía xa: “Sức nắm một tay của ta cũng ít nhất 200 cân, làm sao có thể chỉ chạm một cái thì thương văng khỏi tay?”

Chỉ va chạm một lần mà hai tay của cậu ta tê rần, trường thương liền vuột khỏi tay bay ra ngoài.

“Đánh hơi màu mè rồi, bộ pháp của cậu quá chậm, thương pháp cũng tầm thường.” Hứa Cảnh Minh bình luận, đối thủ loại này còn chưa đáng để hắn phải mặc giáp toàn thân, nhưng thi đấu võ đạo thì không được phép chủ quan, nếu chủ quan thì có thể phải hối hận cả đời.

“Tôi không am hiểu thương pháp cho lắm.” Một bên huấn luyện viên Lưu Xung Viễn cười ha ha nói, “Nhưng bộ pháp của tên nhóc này đúng là chậm, trong mắt chúng ta cũng tương tự như động tác chậm slow motion thôi.”

Phùng Vũ hơi nghi ngờ nhìn Hứa Cảnh Minh: “Huấn luyện viên, cho dù bộ pháp của em yếu, nhưng tay cầm thương của em dài hơn 2 mét, tại sao cũng không thể chạm tới anh được?”

“Chiều dài cánh tay và trường thương của cậu là cố định, nên phạm vi công kích xa nhất cũng là cố định.” Hứa Cảnh Minh giải thích nói, “Căn cứ bước tiến của cậu, có thể xác định phạm vi tấn công xa nhất của trường thương, chỉ cần giữ khoảng cách thì căn bản cậu đánh tới kiệt sức cũng không chạm tới được. Đây là kiến thức cơ bản của tuyển thủ chuyên nghiệp.”

“Phạm vi công kích lớn nhất cố định? Giữ khoảng cách thì không chạm được?” Phùng Vũ thì thào nói nhỏ, vừa rồi cậu ta cũng cảm giác được, Hứa Cảnh Minh chuyển động rất đơn giản, nhưng mình thi triển đủ mọi chiêu thương pháp đều không chạm được.

“Tinh túy trong bộ pháp, một là phản ứng thần kinh, hai là nắm chắc không gian, ba là khống chế cơ thể cân bằng.” Hứa Cảnh Minh nói, “Ba phương diện này của cậu đều rất kém, tựa như huấn luyện viên Lưu của các cậu nói, bộ pháp của cậu trong mắt những tuyển thủ chuyên nghiệp chỉ là slow motion.”

Sau

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!