Dịch: pctrieu0812
“Tên nhóc này vừa được tuyển vào tỉnh đội sau khi kết thúc kỳ thi đại học.” Một bên Lưu Xung Viễn nói, “Động tác toàn thân còn tùy tiện, phương diện bộ pháp còn phải luyện thêm thật nhiều.”
Phùng Vũ cũng hỏi: “Huấn luyện viên Hứa, vậy thương pháp của em có vấn đề gì?”
Bộ pháp yếu thì cậu ta thừa nhận.
Nhưng thương pháp là điều mà cậu ta tự tin nhất.
“Thương pháp của cậu. . . Nghiêm túc mà nói, lúc bắt đầu tấn công là ngưng tụ lực toàn thân vào một thương rồi đâm tới, tạm coi như có tiêu chuẩn tuyển thủ. Nhưng những phương diện khác như quét thương, bổ thương, đón đỡ đều rất yếu.” Hứa Cảnh Minh nói, chiến đấu bằng vũ khí không phải là trò đùa mà rất nguy hiểm, có thể bị thương nặng rồi tàn tật bất cứ lúc nào, là huấn luyện viên nên tôi phải nói rõ ràng trước những điều này.
10 tên đội viên khác cũng cảm nhận được lực áp bách của Hứa Cảnh Minh, nhưng đồng thời cũng kích động.
. . .
“Bành.” Trường thương trong tay tên học sinh cấp 3 thứ hai, trong nháy mắt chạm vào trường thương của Hứa Cảnh Minh cũng bị bay ra ngoài. Cho dù đã chuẩn bị sẵn sàng, cố gắng nắm chặt cũng không ăn thua.
. . .
“Bành” “Bành” “Bành” “Bành” “Bành” “Bành”. . .
Một cây lại một cây trường thương văng ra liên tục!
Đám đội viên trong tỉnh đội này trợn mắt há hốc mồm.
Bao gồm cả hai gã Hoàng Phong và Chương Kỳ đã từng tham gia tập huấn trong đội tuyển quốc gia, cũng không hề có lực hoàn thủ với Hứa Cảnh Minh.
Trong đó, chỉ có Chương Kỳ là khiến phải Hứa Cảnh Minh phải đánh 2 phát! Thương đầu tiên là đẩy trường thương trong tay Chương Kỳ ra, Chương Kỳ lại cố gắng cầm chặt trường thươn nên trường thương cũng không bay ra ngoài. Nhưng cũng lộ ra sơ hở, thương thứ hai của Hứa Cảnh Minh liền thuận thế đâm vào ngực Chương Kỳ, lực đánh vào làm áo giáp sáng lên đèn đỏ, Chương Kỳ thua!
Với những đội viên khác, Hứa Cảnh Minh cũng chỉ cần đánh một thương! Hoặc là phòng ngự đón đỡ được một thương rồi trường thương cũng văng ra ngoài, căn bản cầm không được.
“Đây là Thương Ma sao?”
“Đến bây giờ Giải đấu Võ đạo Thế giới đã được tổ chức gần 30 năm, luận về thương pháp thì trong lịch sử toàn bộ tuyển thủ chuyên nghiệp, Hứa Cảnh Minh được công nhận xếp hạng Top10, tuy rằng đã từng tưởng tượng, nhưng đến khi trực tiếp đối chiến mới phát hiện chênh lệch quá xa!”
“Thương Ma Hứa Cảnh Minh, tuyệt chiêu nổi danh nhất là ‘Vô Ảnh Thứ’, nhưng đấu với chúng ta thì căn bản hắn cũng không cần thi triển tuyệt chiêu đó.”
“Nếu như thương pháp có thể đạt tới một nửa của hắn, đã đủ tiêu chuẩn tham dự Giải đấu Võ đạo Thế giới rồi.”
Ánh mắt những đội viên này lại kích động và rất cuồng nhiệt.
Tự mình nhận thức mới có thể hiểu rõ, thương pháp Top10 trong lịch sử kinh khủng cỡ nào. Thậm chí bọn họ cảm thấy, có lẽ Thương Ma Hứa Cảnh Minh vẫn giữ được thực lực thời còn đỉnh cao, thậm chí có thể mạnh hơn giai đoạn đỉnh cao phong độ ấy.
2 giờ sau.
“Hôm nay huấn luyện sơ bộ, tin rằng mọi người cũng nhận ra được chỗ thiếu hụt của bản thân.” Hứa Cảnh Minh nhìn các đội viên tỉnh đội, mỗi đội viên đều hưng phấn cuồng nhiệt, cảm thấy lần huấn luyện này thật sự rất đáng giá.
“Trong 9 ngày tiếp theo, mỗi ngày sẽ chuyên huấn luyện về một phương diện nền tảng, chờ kết thúc tập huấn, các cậu trở về cũng phải gia luyện mỗi ngày. Thương pháp là cần luyện liên tục năm này tháng nọ, khiến cho lực đạo toàn thân tự nhiên nhập vào mỗi một thương, tuy cần ngộ tính nhưng cũng cần khổ luyện.” Hứa Cảnh Minh nói.
“Vâng, huấn luyện viên.” 11 đội viên đều đáp, hiển nhiên ai cũng tâm phục khẩu phục với Hứa Cảnh Minh, thậm chí còn sùng bái.
“Tốt, giải tán.” Hứa Cảnh Minh gật đầu nói.
“Các cậu ngồi xe quay về khách sạn trước.” Một bên huấn luyện viên Lưu Xung Viễn phân phó nói.
“Ok.” Những đội viên này đều bỏ vũ khí xuống, tốp năm tốp ba cùng nhau rời đi.
“A Thần, dẫn huấn luyện viên Lưu đi ngồi chơi đợi một lát.” Hứa Cảnh Minh nói, “Đại Hùng, toàn thân tôi đổ mồ hôi thúi rình rồi, tôi đi trước tắm rửa thay quần áo cái đã, lát nữa tụ hợp dưới lầu rồi chúng ta sang nhà hàng BBQ bên cạnh võ quán nhé, đây là nhà hàng BBQ mà tôi thích ăn nhất ở thành phố Tân Hải này.”
“A? Vậy tôi muốn nếm thử coi ngon cỡ nào.” Lưu Xung Viễn dáng người tựa như gấu lớn cũng chờ mong, những huấn luyện viên hay tuyển thủ chuyên nghiệp như bọn họ đều ăn rất khỏe, mỗi người đều thích ăn thịt.
Hứa Cảnh Minh nhanh chóng đi tắm rửa, mặc dù chỉ huấn luyện trong 2 giờ, nhưng toàn thân Hứa Cảnh Minh đã ướt đẫm từ sớm. Bất quá hắn cũng thói quen, huấn luyện võ đạo thì quần áo đẫm mồ hồi rồi vẫn luyện tiếp mặc cho càng ngày càng ướt cũng là chuyện bình thường.
. . .
Hứa Cảnh Minh tắm xong rồi thay bộ đồ áo tay ngắn và quần cọc đi ra, liếc nhìn người đàn ông trung niên đang ngồi ngoài cửa hút thuốc.
“Sư huynh, sao anh lại tới đây?” Hứa Cảnh Minh kinh ngạc cười nói, người trước mặt tên là Phương Tinh Long, là lão bản của võ quán Tinh Không! Võ quán Tinh Không là võ quán bậc nhất ở thành phố Tân Hải, diện tích rộng lớn hơn 11000 mét vuông, Hứa Cảnh Minh là một tuyển thủ võ đạo chuyên nghiệp cũng không có thủ bút lớn như vậy, mà là hắn được mời tới làm quán chủ.
Chủ nghiệp của Phương Tinh Long là bán rượu, là lão bản có tài sản hơn 1 tỷ, đam mê chiến đấu võ đạo nên sẵn lòng xuất tiền, cũng coi như có danh tiếng trong lĩnh vực võ đạo, cũng bái “Hung hăng hổ” Liễu Hải làm sư phụ trên danh nghĩa.
Giải đấu Võ đạo Thế giới được thành lập cho đến bây giờ gần 30 năm, Liễu Hải đã đảm đương vị trí huấn luyện viên chính của đội tuyển quốc gia trọn vẹn 20 năm, đa số các đội viên trong đội tuyển quốc gia đều gọi ông ấy một tiếng sư phụ.
Lần đầu tiên tổ chức giải đấu Võ đạo Thế giới, khi đó Liễu Hải cũng đã 45 tuổi, tư cách danh gia võ đạo thế hệ trước, phát hiện giải thi đấu tầm cỡ thế này thì mừng rỡ như điên, ông ấy tham gia giải đấu Võ đạo Thế giới liên tục 5 lần, cùng tập hợp với những cao thủ đến từ mọi nơi trên thế giới! Bởi vì lúc đầu quy tắc bảo hộ còn chưa hoàn thiện, cho nên những trận đấu lúc đó nguy hiểm hơn so với hiện tại. Liễu Hải có thành tích hai lần hạng 3, hai lần hạng 2 và một lần vô đich thế giới! Sau khi đạt danh hiệu vô địch thế giới, ông ta mới tuyên bố giải nghệ, vào lúc 50 tuổi đảm đương vị trí huấn luyện viên chính cho đội tuyển quốc gia, lúc 70 tuổi mới tuyên bố về hưu.
Hứa Cảnh Minh năm đó là chủ lực của đội tuyển quốc gia, cũng là học trò cưng của Liễu Hải. Phương Tinh Long là tuyển thủ nghiệp dư nhưng vô cùng yêu thích chiến đấu, nên đã nghĩ cách bái Liễu Hải làm sư phụ.
“Cảnh Minh.” Phương Tinh Long hút thuốc, mắt nhìn vị anh em tốt của mình, “Cậu đắc tội với người ta rồi phải không?”
Chương 5: Hứa Cảnh Minh và Lê Miểu Miểu (1)
“Em đã đắc tội với ai sao?”
Hứa Cảnh Minh hỏi lại.
Phương Tinh Long nhìn Hứa Cảnh Minh, sau đó nói một cái tên: “Trình Tử Hào.”
Hứa Cảnh Minh cũng sáng tỏ trong lòng, bình tĩnh hỏi: “Sư huynh, hắn tìm anh sao?”
“Ừm.” Phương Tinh Long gật đầu.
Hứa Cảnh Minh gật đầu nói: “Em có chút mâu thuẫn với hắn.”
“Cậu là tuyển thủ võ thuật chuyên nghiệp, từ cấp ba đã được chọn vào đội tuyển tỉnh, sau đó tham gia đội tuyển quốc gia. Cậu đã ở trong giới võ thuật chuyên nghiệp nhiều năm như vậy, làm sao lại có mâu thuẫn với Trình Tử Hào? ”
Phương Tinh Long không thể nào hiểu nổi, hai người này hoàn toàn không thuộc cùng một thế giới.
Hứa Cảnh Minh cười nói: “Cuộc sống có vô số khả năng mà.”
“Đừng cười cợt nữa.”
Phương Tinh Long có chút thấp thỏm lo lắng, “Chẳng lẽ không có cách nào hóa giải mâu thuẫn giữa hai người sao?”
“Không có .” Hứa Cảnh Minh lắc đầu.
Phương Tinh Long bóp điếu thuốc trong tay, sau đó quan sát vị sư đệ này của mình : “Cảnh Minh , đó là Trình Tử Hào! Nếu cậu đắc tội với hắn, đồng nghĩa với việc cậu sẽ bị phong sát trên Internet!”
“Em đương nhiên biết rõ!”
Hứa Cảnh Minh cảm khái nói: “Trình gia hiện đang nắm trong tay tập đoàn Hổ Sa, một công ty có giá trị thị trường hơn 5 nghìn tỷ nhân dân tệ, là một trong ba gã khổng lồ dẫn đầu lĩnh vực Internet, quả thực bọn họ vô cùng đáng sợ”.
Trình gia nằm trong danh sách top 10 tài phiệt của Hạ quốc, khối tài sản của gia tộc này vượt quá 500 tỷ. Nền tảng livestream đứng đầu ở Hạ quốc hiện nay “Hổ Sa” được thành lập bởi một nhân vật truyền kỳ của Trình gia, “Trình Vân Tú” từ hơn 60 năm trước. Từ đó cho đến nay, tập đoàn Hổ Sa chưa bao giờ xuống dốc mà ngày càng lớn mạnh. Hiện tại, nó đã trở thành một gã khổng lồ trong lĩnh vực Internet với nền tảng livestream “Hổ Sa” làm cốt lõi, sau đó bắt đầu phát triển các mảng liên quan như là thương mại điện tử, âm nhạc, trò chơi điện tử và các ngành công nghiệp Internet khác. Giá trị thị trường của tập đoàn Hổ Sa vượt quá 5 nghìn tỷ Lam Tinh. Là gia tộc sáng lập, Trình gia cũng sở hữu 8,2% cổ phần và có hơn 50% số phiếu biểu quyết để có thể hoàn toàn kiểm soát tập đoàn Hổ Sa trong tay.
Người sáng lập tập đoàn Hổ Sa là Trình Vân Tú đã điều hành nơi này trong ba mươi năm. Sau khi ông qua đời, con trai duy nhất của ông là Trình Lập Vi đã tiếp quản công việc của cha mình.
Trình Tử Hảo là con trai của Trình Lập Vi, năm nay ba mươi hai tuổi.
“Tập đoàn Hổ Sa là một trong ba tập đoàn khổng lồ đứng đầu trong lĩnh vực Internet. Nền tảng livestream của nó cũng được xếp hạng nhất. Cậu chỉ là một tuyển thủ võ thuật, đương nhiên không biết rõ sức ảnh hưởng của nó kinh khủng đến mức nào đâu.”
Phương Tinh Long nhìn sư đệ của mình có chút nóng nảy.
“Đương nhiên là em biết.”
Hứa Cảnh Minh mỉm cười rồi nói: “Bị phong sát chính là không thể hoạt động thương mại, không được quảng bá trên mạng, danh tiếng cũng sẽ nhanh chóng biến mất.”
Đối với tuyển thủ võ thuật, danh tiếng vô cùng quan trọng.
Càng nổi tiếng thì càng kiếm được nhiều tiền.
Xét về thành tích thi đấu võ thuật, Hứa Cảnh Minh mặc dù rất mạnh, nhưng hắn cũng chỉ có thể được xem tuyển thủ tuyến ba trong số những cao thủ võ thuật trong lịch sử ở Hạ quốc! Sư phụ Lưu Hải là huyền thoại ở tuyến đầu, dù ông ta đã bốn mươi tuổi nhưng vẫn luôn có mặt trong ba vị trí dẫn đầu xuyên suốt năm giải đấu liên tiếp, ông cũng từng một lần giành được vị trí số một thế giới.
Chỉ có ba tuyển thủ được nằm ở tuyến đầu, tất cả đều là những huyền thoại. Phí ra sân của bọn họ có khi hơn 100 triệu nhân dân tệ cho một trận đấu đỉnh cao, tổng số thu nhập toàn bộ sự nghiệp của bọn họ thậm chí còn khủng khiếp hơn nữa.
Các tuyển thủ hàng đầu trong lịch sử được xếp ở tuyến hai là những người đã từng lọt vào top 3 trong các giải đấu quốc tế, hoặc là sau khi giành được chức vô địch thế giới thì lập tức giải nghệ. Vì tên tuổi của bọn họ vẫn thường được mọi người nhắc đến, cho nên phí ra sân cho một trận đấu đỉnh cao sẽ rơi vào khoảng hơn 10 triệu.
Hứa Cảnh Minh từng tham gia Giải Đấu Võ Thuật Thế Giới hai lần, một lần lọt vào top 16 và một lần lọt trong top 8. Phí ra sân cao nhất của hắn cũng chỉ khoảng 1,5 triệu NDT, số tiền lớn nhất mà hắn từng kiếm được chính là tiền thưởng của top 8 trong Giải Đấu Võ Thuật Thế Giới. Hứa Cảnh Minh vất vả nhiều năm như vậy cũng tổng cộng tích cóp được mấy chục triệu, từ thu nhập có thể nhìn ra được thực lực và địa vị của hắn trong giới.
Nói về thành tích, hắn chỉ đứng ở tuyến ba trong lịch sử võ thuật của Hạ quốc. Còn nói về danh tiếng, nếu còn bị phong sát trên mạng thì chắc chắn hắn sẽ bị mọi người quên lãng.
“Tuyển thủ võ thuật cũng phải ăn cơm, đôi khi lùi một bước biển rộng trời cao.”
Phương Tinh Long thuyết phục.
(*) nguyên văn là: LÙI MỘT BƯỚC biển rộng trời cao, NHẪN MỘT CHÚT sóng yên gió lặng, NHỊN một chút là bình yên.
“Sư huynh.”
Hứa Cảnh Minh nghiêm túc nói: “Anh cũng biết, có một số việc không thể nào lùi một bước được.”
Phương Tinh Long sửng sốt, hắn khẽ gật đầu, nén lo lắng trong lòng: “Phong sát chỉ là chuyện bình thường, anh sợ Trình Tử Hào lại gây rắc rối cho cậu.”
Hứa Cảnh Minh cười nói: “Cùng lắm thì em sẽ về quê, đó là thành phố Minh Nguyệt, ở thành phố Minh Nguyệt có hàng ngàn đệ tử Bát Cực Môn và Trạc Cước Môn. Em muốn thử xem hắn có thể gây ra sóng gió gì. Hơn nữa, xã hội bây giờ rất hiện đại, camera giám sát khắp nơi, hắn có thể làm gì được? ”
“Nếu trở về thành phố Minh Nguyệt thì cậu định làm?”
Phương Tinh Long hỏi.
“Mở một võ quán, làm huấn luận viên cá nhân, vậy cũng đủ sống rồi.”
Hứa Cảnh Minh nói: “Dù sao em cũng là Thương Ma. Bình thường đều dựa vào kỹ năng để kiếm cơm, ở đâu thì cũng sẽ kiếm được thôi.”
Phương Tinh Long khẽ lắc đầu: “Ở một thành phố hạng hai như Minh Nguyệt, cho dù cậu khó khăn vất vả làm việc, một năm có thể kiếm một triệu cũng được xem là không tồi.”
“Em kiếm tiền nhiều năm như vậy, trong tay cũng có chút lãi với cổ phiếu.”
Hứa Cảnh Minh nói: “Sư huynh, đừng lo lắng cho em.”
Một khi trở mặt với Trình Tử Hào, Hứa Cảnh Minh cũng đã có chuẩn bị kỹ càng.
Kiếm tiền ít đi thôi mà.
Chương 6: Hứa Cảnh Minh và Lê Miểu Miểu (2)
Hứa Cảnh Minh chịu ảnh hưởng của cha, từ khi còn nhỏ đã trở thành đệ tử của hai môn phái võ thuật cổ truyền ở thành phố Minh Nguyệt là “Bát Cực Môn” và “Trạc Cước Môn”. Kể từ khi Giải Đấu Võ Thuật Thế Giới trở thành cuộc thi võ thuật lớn nhất thế giới, các môn võ thuật cổ truyền trong nước một lần nữa được tỏa sáng, những kỹ năng đối kháng bằng các loại vũ khí khác nhau cũng dần dần được tìm hiểu nhiều hơn.
Xã hội hiện đại cũng không quan tâm một đệ tử gia nhập bao nhiêu môn phái.
Cha của Hứa Cảnh Minh khi còn trẻ là một blogger võ thuật, ông đã đi du lịch vòng quanh thế giới, tìm hiểu nhiều thể loại võ thuật khác nhau trên khắp thế giới. Ông từng gia nhập hơn mười môn phái võ thuật trong nước, đồng thời cũng là đệ tử chân truyền chính thống của môn võ Bát Cực. Sau khi định cư ở thành phố Minh Huệ, ông thành lập ra môn phái Bát Cực Môn. Trong xã hội hiện đại, các môn phái võ thuật cổ truyền trải dài khắp đất nước, người truyền thừa của Bát Cực Môn ở nội địa cũng có đến mấy trăm nhà.
(*) truyền thừa: di truyền và thừa kế.
Hứa Cảnh Minh là người thừa kế môn phái Bát Cực Môn của thành phố Minh Nguyệt, đồng thời cũng là đệ tử của môn chủ Trạc Cước Môn ở thành phố này!
Nếu hắn mở võ quán, thu nhận môn sinh, sau đó nhận làm huấn luyện viên cao cấp thì vẫn có thể kiếm bộn tiền.
“Có lẽ việc trở về quê, sau đó dốc lòng luyện tập thương pháp phù hợp với em hơn. Nếu đạt được cảnh giới cao hơn, em sẽ tái xuất trở lại và trở thành nhà vô địch thế giới.”
Hứa Cảnh Minh nghĩ.
Hắn chưa bao giờ từ bỏ ước mơ trở thành nhà vô địch thế giới. Võ sư Lưu Hải hơn bốn mươi tuổi vẫn có thể năm lần liên tiếp tham dự Giải Đấu Võ Thuật Thế Giới, sau cùng ông ấy cũng đã giành được ngôi vị vô địch.
Hắn năm nay mới hai mươi chín, làm sao có thể bỏ cuộc như thế?
Nếu giành vị trí số một thế giới, giải thưởng dành cho nhà vô địch sẽ là 500 triệu, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý toàn cầu. Các đơn vị truyền thông chính thống cũng sẽ tuyên truyền tin tức phô thiên cái địa này, một Trình Tử Hào cũng không thể chèn ép nổi hắn.
(*) phô thiên cái địa: Nghiêng trời lệch đất, xoay trời chuyển đất
Còn bây giờ hắn chỉ là một tuyển thủ chuyên nghiệp đã giải nghệ, thành tích không cao, nếu bị phong sát thì không còn cách lật mình.
“Sư huynh, Trình Tử Hào đã nói gì với anh?”
Hứa Cảnh Minh nhìn Phương Tinh Long.
“Trình Tử Hào cho người chuyển lời đến anh, muốn anh sa thải cậu.”
Phương Tinh Long hổ thẹn nói: “Cảnh Minh, cậu biết đấy, anh bán rượu, một trong những kênh bán hàng chính của anh là nền tảng livestream và thương mại điện tử của tập đoàn Hổ Sa, muốn quảng cáo cái gì đi nữa thì cũng phải thông qua bọn họ. Tuy anh rất nghẹn khuất nhưng cũng không thể chọc tức Trình Tử Hào. Dù gì thì công ty cũng không phải của mình anh.”
“Sư huynh, em hiểu nỗi khổ của anh.”
Hứa Cảnh Minh gật đầu.
Hắn có thể dựa vào kỹ năng để kiếm ăn, dựa vào danh hiệu thương pháp top 10 toàn cầu trong lịch sử 30 năm, hắn không sợ mình không kiếm được tiền, chỉ là kiếm được nhiều hay ít mà thôi.
Nhưng sư huynh Phương Tinh Long là một doanh nhân, công ty rượu là vốn liếng sự nghiệp của hắn, khi đối mặt với tập đoàn Hổ Sa thì càng bị gò bó hơn nữa.
“Sau khi lần tập huấn tỉnh đội này kết thúc, em sẽ rời đi.”
Hứa Cảnh Minh nói.
Phương Tinh Long có chút mệt mỏi: “Cậu có thể nói cho sư huynh biết, giữa cậu và Trình Tử Hào có mâu thuẫn gì không?”
“Em không muốn nói.”
Hứa Cảnh Minh lắc đầu, “Anh chỉ cần biết hắn là một tên điên”
“Điên?”
Phương Tinh Long trầm ngâm một lúc, sau đó khẽ gật đầu: “Được rồi, anh cũng không nói nhiều, lần này là sư huynh có lỗi với cậu.”
“Không liên quan đến sư huynh, ngược lại, là do em đã liên luỵ đến sư huynh.”
Hứa Cảnh Minh hiểu rất rõ tính tình Phương Tinh Long, hào sảng, chân thành, nhân phẩm của hắn càng không phải nghi ngờ. Nếu không, hắn sẽ không chấp nhận lời mời của hắn, làm chủ quản của võ quán này.
“Sư huynh, em phải đi ăn tối cùng với huấn luyện viên Lưu, anh về trước đi, có gì thì nói chuyện điện thoại sau.”
Hứa Cảnh Minh cười nói rồi rời đi.
Phương Tinh Long đứng đó, nhìn Hứa Cảnh Minh rời đi.
“Trình Tử Hào.”
Phương Tinh Long thì thào nói nhỏ, hắn lăn lộn trong giới kinh doanh từ lâu, ở tuổi tứ tuần đã nắm trong tay vài tỷ đo la, đương nhiên hắn vô cùng kiêu ngạo về bản thân. Hắn đam mê võ thuật đối kháng bằng vũ khí, vì sở thích của mình, hắn vung tiền như rác để xây nên võ quán Tinh Không này, nhưng lần này lại phải ngoan ngoãn nghe lời Trình Tử Hào, sa thải sư đệ của mình. Làm sao hắn không thể không ấm ức cho được?
“Không thể trêu vào được.”
Phương Tinh Long thì thầm, trong lòng vô cùng ấm ức. Đạo lý nên cúi đầu thì phải cúi đầu, hắn lăn lộn trong giới kinh doanh nhiều năm như vậy đương nhiên phải biết rõ. Chỉ là với thân phận của hắn bây giờ, hiếm khi phải chịu sự uất ức như vậy.
“Trình Tử Hào, không biết đạo lý, âm mưu giở trò, chắc chắn một ngày nào đó sẽ bị quả báo.”
Phương Tinh Long thầm nghĩ, hắn cũng bắt đầu suy tư, làm cách nào để có thể giúp sư đệ đây. Người mà hắn xem là anh em thân thiết cũng không quá mười, và Hứa Cảnh Minh là một trong số họ. Đương nhiên, hắn không muốn nhìn thấy sư đệ của mình phải chịu bất công như vậy.
**
Màn đêm mờ mịt, Hứa Cảnh Minh đi về một ngôi nhà liên hợp ở ngoại ô phía đông thành phố Tân Hải, sau đó hắn đẩy cửa vào trong.
Bên trong phòng ngủ, một cô gái dáng người mảnh khảnh mặc đồ ngủ đang nửa nằm, nửa dựa vào đệm lưng, cô đeo một cặp kính khá lớn, hai tay đang nắm hai cái tay cầm.
“Cảnh Minh, chờ em chơi xong ván này.”
Hai mắt cô gái mặc áo ngủ sáng lên, kính cô ấy đang là kính giả lập có hai chế độ nhập vai và thực tế.
Chế độ thực tế là làm cho cảnh trò chơi trong suốt một phần để có thể nhìn thấy thế giới bên ngoài.
“Miểu Miểu, em phải tập thể dục nhiều hơn, cứ nằm như vậy sẽ không tốt cho sức khoẻ.”
Hứa Cảnh Minh nói.
“Được rồi, biết rồi rồi.”
Cô gái mặc đồ ngủ thản nhiên trả lời, tay không ngừng di chuyển.
Hứa Cảnh Minh có chút bất đắc dĩ.
Cô gái mặc đồ ngủ này chính là bạn gái của hắn, Lê Miểu Miểu.
Chương 7: Hứa Cảnh Minh và Lê Miểu Miểu (3)
Hứa Cảnh Minh rời khỏi phòng ngủ, đi xuống tầng hầm. Nơi này rộng hơn 100 mét vuông, trên tường có treo ba cây trường thương. Hứa Cảnh Minh tiện tay cầm cây trường thương màu xám bạc, dài 2,5 mét, trên đầu thương còn có bọc một lớp đệm. Mặc dù lúc nói chuyện với Phương sư huynh, hắn vẫn tỏ ra bình thản tự tại, nhưng sau khi dùng bữa và trò chuyện với người anh em tốt của mình là Lưu Xung Viễn vào tối hôm đó, trong lòng Hứa Cảnh Minh chợt bùng lên một ngọn lửa giận.
“Tiểu Bạch, bật hệ thống giám sát huấn luyện.”
Hứa Cảnh Minh lên tiếng.
“Tiểu Bạch đã rõ.”
Tầng hầm sáng bừng, nguyên dàn camera bắt đầu di chuyển.
Hứa Cảnh Minh dùng cả hai tay kéo căng cây thương, bỗng một tiếng ‘chát’ vang lên. Thường thì trong các tư thế cầm thương truyền thống, tuyển thủ sẽ sử dụng tay phải để giữ phần đuôi trường thương, còn tay trái để giữ phần thân. Nhưng Hứa Cảnh Minh lại giữ phần thân trường thương bằng tay phải và phần đuôi bằng tay trái, tư thế này được gọi là phản khung.
(*) Tìm hiểu thêm tư thế này với từ khóa “southpaw”
Hắn nhanh chóng bước về phía trước, vừa đi vừa giải phóng sức mạnh của mình, ngọn thương trong tay lao ra.
Phốc! Phốc! Phốc!
Ngọn thương giống như mũi tên, liên tiếp có bảy tám mũi tênlao ra, như thể muốn xuyên thủng tất cả kẻ thù phía trước. Mỗi một thương đều mang theo tiếng thét xé rách không khí.
Quang ảnh trên vách tường hiển thị từng dữ liệu- “18,2 m/s”, “18,6 m/s”, “17,9 m/s”, “18,1 m/s” ... tốc độ tối đa của mỗi thương được xuất ra.
Đoành!
Ngọn thương trong tay Hứa Cảnh Minh đột nhiên đâm thẳng về phía trước, một tiếng nổ chát chúa vang lên, hình dáng của trường thương cũng trở nên mờ ảo. Dữ liệu xuất hiện bên trong quang ảnh trên vách tường: “25,3m/s”.
Tuyệt chiêu nổi tiếng nhất của Hứa Cảnh Minh: Vô Ảnh Thứ! (Đâm không thấy bóng)
Những người trong giới võ thuật chắc chắn biết rõ tốc độ của một thương này kinh hoàng như thế nào. Trong lúc cận chiến, nếu có thể tìm được cơ hội thi triển một chiêu này, ngay cả những tuyển thủ hàng đầu thế giới cũng không thể cản nổi.
Từ Kính Minh đi đến một bao cát cỡ lớn cách đó hai bước chân. Bao cát này nặng 300 ký, phần eo của nó có thể di chuyển, trông giống như một bánh răng cưa khổng lồ đang chuyển động. Đây chính là bao cát có trọng lượng đặc biệt được làm theo yêu cầu. Hắn bắt đầu vận sức trên hai cánh tay, trường thương đổ ập xuống, đập vào bao cát đang được treo lơ lửng.
“Bùm!”
Một tiếng động trầm đục vang lên. Sau đó, quang ảnh trên vách tường hiển thị dữ liệu: “625 kg”.
Một cú đánh tùy tiện vẫn ẩn chứa sức mạnh ngàn cân kinh hoàng, cho nên mới có thể đánh bay cán thương của đám đội viên kia một cách dễ dàng như vậy!
Hứa Cảnh Minh di chuyển, một thương lại một thương đánh vào bao cát cỡ lớn treo bên trên. Mỗi khi hắn quét bố, phát đánh, một âm thanh trầm đục mạnh mẽ lại vang lên. Bao cát 300 kg lắc lư không ngừng bởi trận pháo kích này, quang ảnh trên vách tường hiển thị liên tục các dữ liệu: “656 kg”, “689 kg”, “630 kg” ...
Hứa Cảnh Minh đột nhiên ngừng lại, sau đó tiến lên một bước, toàn thân giống như một viên đạn pháo, tựa như hòa thành một khối với trường thương, mũi nhọn của viên đạn pháo đâm vào bao cát đang treo lơ lửng kia.
“Bùm ~~”
Bao cát cỡ lớn bị oanh tạc, nó trượt dọc theo đường ray treo đến đầu bên kia rồi từ từ di chuyển lên cao.
Quang ảnh trên vách tường hiện lên con số : “1138 kg”.
Một tuyệt chiêu khác của Hứa Cảnh Minh : Phá Sơn!
Dưới sự hướng dẫn của cha mình, từ nhỏ Hứa Cảnh Minh đã học Bác Cực, Trạc Cước, luyện Lục Hợp Đại Thương!
Trong xã hội hiện đại, các môn phái võ thuật tiếp thu tinh hoa lẫn nhau, và có luyện pháp tương tự nhau, giống như phản lực thốn kình và phản lực chỉnh kình.
(*) thốn kình (Cun Jịn – 寸劲): là kỹ thuật tấn công đối thủ ở cự ly cực gần, các cơ bắp đạt tốc độ cực đại trong chớp mắt để tạo lực đấm. Tương tự như tuyệt chiêu Nhất Thốn Kình của Lý Tiểu Long.
(*) chỉnh kình (Zheng Jin – 整劲): là một thuật ngữ võ thuật, chỉ về hiện tượng cường hoá động tác và ý niệm của bản thân thông qua ý thức một cách “tự động” nhưng vẫn thoải mái, tự nhiên và hài hoà, cuối cùng là đạt đến cảnh giới “bất tri bất giác” trong võ thuật.
Hứa Cảnh Minh ở tuổi 20 đã bị đối thủ dùng kiên đánh gãy chân trong Giải Đấu Võ Thuật Thế Giới năm đó. Sau đó hắn đành rút lui, vừa dưỡng thương, vừa dốc lòng nghiên cứu thương pháp.
Khi Hứa Cảnh Minh còn học đại học, chuyên ngành của hắn là vật lý học. Cho nên hắn đã phân tích các kỹ thuật võ cổ truyền dưới góc nhìn vật lý, vì hắn luôn tin rằng các phản lực đều có liên quan đến khoa học. Trong mắt hắn, xương cốt, các khớp nối và cơ bắp trên cơ thể chính là đòn bẩy, ổ trục, và nguồn phát động lực.
Dựa trên những kinh nghiệm sâu sắc mà hắn đã tích lũy từ khi còn nhỏ, cộng thêm kiến thức vật lý chuyên ngành, hắn đã không ngừng cố gắng tinh chỉnh các kỹ năng của mình dưới góc độ khoa học, cuối cùng đã thành công tạo ra tuyệt chiêu “Vô Ảnh Thứ” dựa trên nền tảng truyền thống của phản lực “thốn kình”.
Hắn còn sáng tạo thêm tuyệt chiêu Phá Sơn dựa trên kỹ xảo phản lực của “Bát Cực Thiết Sơn Kháo”, đồng thời cũng cải thiện các kỹ thuật phương pháp đến một mức độ nhất định, các động tác chặn, giữ, phá, chặt, quét… uy lực của mỗi chiêu thức đều trở nên mạnh hơn rất nhiều.
Chương 8: Hứa Cảnh Minh và Lê Miểu Miểu (4)
Dựa vào kỹ thuật thương pháp thượng thừa, Hứa Cảnh Minh ở tuổi 25 đã tái xuất võ đài, bất chấp chấn thương ở chân khiến thân pháp của hắn có thiếu hụt lớn. Hắn một lần nữa lọt vào Giải Đấu Võ Thuật Thế Giới, thậm chí là đi đến tứ kết.
Tầm quan trọng của thân pháp có thể quyết định một nửa thực lực thực chiến của võ sĩ. Dù thân pháp Hứa Cảnh Minh có thiếu hụt lớn như vậy, hắn vẫn có thể lọt vào tứ kết, điều đó chứng tỏ thương pháp của hắn đáng sợ đến mức nào. Hứa Cảnh Minh cũng được Liên đoàn võ thuật thế giới đánh giá là một trong mười tuyển thủ võ thuật dùng thương tuyệt vời nhất trong lịch sử 30 năm qua, đồng thời giành được danh hiệu “Thương Ma”.
Nhưng cũng ở cuộc thi đấu đó, Hứa Cảnh Minh cũng biết rõ, nếu ôm một cái chân bị thương đi thi đấu, trừ phi thương pháp có thay đổi về chất, chắc chắn không thể giành được vị trí số một thế giới. Hơn nữa, càng tham gia nhiều trận đấu sẽ chỉ khiến vết thương càng thêm trầm trọng.
Ngay sau giải đấu đó, hắn tuyên bố giải nghệ.
Tuyển thủ chuyên nghiệp thế giới, Hứa Cảnh Minh ở tuổi hai mươi sáu, đã từ bỏ sự nghiệp thi đấu khi phong độ còn ở đỉnh cao do chấn thương …
Trong tầng hầm, trên mặt Hứa Cảnh Minh lấm tấm mồ hôi, hắn đi đến bức tường, nhẹ nhàng cất trường thương.
Nhìn ba cây trường thương trước mặt, Hứa Cảnh Minh trầm mặc, thương pháp của hắn lợi hại hơn nữa thì sao? Trong xã hội hiện đại, võ thuật đối kháng cũng chỉ là một môn thể thao phong trào mà thôi. Đối mặt với sự bức hại của Trình Tử Hào, hắn cũng chỉ có thể chịu đựng chứ không còn cách nào khác.
“Cảnh Minh.”
Lê Miểu Miểu trong bộ đồ ngủ bước xuống dọc theo cầu thang, nhìn thấy Hứa Cảnh Minh đang ướt đẫm mồ hôi: “Anh sao thế?
Theo lẽ thường, sau một ngày luyện tập trong võ quán, Hứa Cảnh Minh sau khi về nhà sẽ nghỉ ngơi ngay lập tức, rất hiếm khi luyện thương. Lúc này, cô nhìn thấy bóng lưng bạn trai đang phản chiếu trên tường, mơ hồ cảm nhận được tâm tình Hứa Cảnh Minh đang không tốt.
“Đi lên đi rồi anh sẽ kể với em.”
Hứa Cảnh Minh tắt đèn, dắt theo Lê Miểu Miểu đi lên phòng khách ở tầng trệt.
Phòng khách.
“Tiểu Ngũ, mang hai chai nước trái cây tới đây.”
Hứa Cảnh Minh ngồi ở trên ghế sô pha, Lê Miểu Miểu cũng ngồi xuống, cô hỏi: “Cảnh Minh, đã xảy ra chuyện gì thế?”
Lúc này, một nữ người máy hai tay cầm hai chai nước trái cây đi tới chỗ Hứa Cảnh Minh và Lê Miểu Miểu. Ông chủ và bà chủ thường ngày uống nước trái cây loại gì, người máy quản gia “Tiểu Ngũ” vô cùng quen thuộc..
Tiểu Ngũ là một người máy quản gia, nó có làm việc nhà, nấu ăn, trò chuyện, làm vệ sĩ … và hầu hết các việc khác, trí tuệ của nó ở cấp độ ba. Giá của người máy ở cấp độ này có thể so sánh với một chiếc siêu xe hạng sang.
“Anh nói mau đi.”
Lê Miểu Miểu uống xong ly nước trái cây, cô chọc vào bả vai Hứa Cảnh Minh.
“Đúng như em đã đoán, Trình Tử Hào tiếp tục ra tay, buộc anh phải nghỉ việc.”
Hứa Cảnh Minh lắc đầu nói: “Đúng là một thằng điên, hành động không có giới hạn. Mà thôi, trước đây anh cũng là được sư huynh mời đến võ quán làm việc, với thương pháp của anh, kiếm cơm ở đâu cũng được cả.”
“Đừng tức giận.”
Lê Miểu Miểu ôm cánh tay của bạn trai, an ủi hắn: “Tức giận vì một tên cặn bã thì không đáng.”
Hứa Cảnh Minh nhìn bạn gái của mình, sau đó nhẹ gật đầu.
Bạn gái Lê Miểu Miểu của hắn là một ca sĩ thiên tài, cô từng theo học tại Nhạc viện Tân Hải. Khi mới năm nhất đại học, cô phát livestream, biểu diễn ca khúc chính mình sáng tác “Lê Mộc”, bài hát này được phát liên tục,sau đó đã tạo nên một cơn sốt trên Internet.
Giọng hát của cô rất thanh thuần, và những bài hát của cô có một ma lực đặc biệt, có thể xoa dịu tâm hồn người nghe. Xuyên suốt thời gian học đại học, cô đã viết hơn 30 bài hát, đem lại thu nhập mấy ngàn vạn nhờ phần trăm lượt tải ca khúc.
Trong giới làm nhạc, Lê Miểu Miểu là một người vô cùng đặc biệt. Cô không tham gia bất kỳ chương trình tạp kỹ nào, không có công ty, cũng không có người đại diện, bị phát livestream ca hát mỗi tháng một lần. Thỉnh thoảng, cô cũng có đăng tải một vài video, ngoại trừ video ca hát, còn có video trò chơi.
Trò chơi cô yêu thích nhất chính là “Võ thuật OL”. Trong game, cô ấy là một nữ kiếm khách tên Miêu Nữ, có thứ hạng rất cao.
Cũng có khá nhiều tuyển thủ chuyên nghiệp chơi “Võ thuật OL”. Trong một lần ngẫu nhiên, Hứa Cảnh Minh vô tình gặp được nick phụ của Lê Miểu Miểu. Cô nàng chưa từng thấy ột người chơi có thương pháp lợi hại như vậy, cho nên cô lập tức kết bạn với hắn, sử dụng đủ loại chiêu trò để lôi kéo Hứa Cảnh Minh vào tổ đội…
Quen nhau trong game, Hứa Cảnh Minh dần dần động tâm với nữ kiếm khách Miêu Nữ này, sau đó hai người tiến đến với nhau.
“Trình Tử Hào là một tên cặn bã.”
Lê Miểu Miểu vừa ôm cánh tay của bạn trai vừa nói: “Một mặt tuyên bố theo chủ nghĩa không kết hôn, mặt khác lại đổi hết cô này đến cô khác, Lê Miểu Miểu ta đây sao có thể coi trọng hắn được? Nếu như muốn truy cầu danh lợi, em cũng sẽ không một tháng chỉ phát livestream vẻn vẹn có một lần như vậy.”
Mặc dù chưa bao giờ gặp nhau ngoài đời, nhưng Trình Tử Hào vẫn theo đuổi Lê Miểu Miểu một cách điên cuồng.
Biết Lê Miểu Miểu đã có bạn trai, thậm chí còn biết cô và bạn trai chuẩn bị kết hôn, nhưng Trình Tử Hào vẫn không bỏ cuộc.
Hứa Cảnh Minh xúc động nói: “Miểu Miểu, ngược lại em lại rất dứt khoát, trực tiếp cho hắn vào sổ đen, thậm chí còn thay đổi nền tảng livestream, đồng thời mở tài khoản trên một nền tảng livestream khác “Vi Thế Giới”. (Thế giới siêu nhỏ)
“Em chỉ phát sóng trực tiếp mỗi tháng một lần.”
Lê Miểu Miểu mỉm cười, “Nếu thay đổi nền tảng, em chỉ có thể từ từ tích lũy số lượng người hâm mộ. Kênh livestream trên “Vi Thế Giới” cũng có gần một nửa lưu lượng của kênh livestream trên nền tảng Hổ Sa, cũng không tệ lắm.”
“Tài khoản mấy chục triệu người hâm mộ tích cóp trong mấy năm qua, cũng chỉ có em muốn đổi liền đổi.”
Hứa Cảnh Minh nói.
“Em kiếm tiền nhờ vào lượt tải bài hát, còn kênh livestream chỉ làm cho vui.”
Lê Miểu Miểu uống nước trái cây, cô nói: “Cuộc sống mà, quan trọng nhất là phải hạnh phúc. Nếu không hạnh phúc, tất nhiên sẽ phải thay đổi.”
Hứa Cảnh Minh vẫn rất cảm động trong lòng.
Lê Miểu Miểu khi đối mặt với những cám dỗ bên ngoài, cô không ngần ngại cho đối phương vào sổ đen, sau đó trực tiếp thay đổi nền tảng livestream!
“Thực ra, thu nhập của chúng mình cũng đủ cao, vì vậy không cần phải làm cho bản thân quá mệt mỏi.”
Lê Miểu Miểu an ủi bạn trai.
“Ừm.”
Hứa Cảnh Minh gật đầu.
Hai người đã thảo luận về vấn đề này từ trước, bọn họ quyết cho số điện thoại của Trình Tử Hào vào sổ đen, nhắm mắt làm ngơ.