Virtus's Reader
Vũ Trụ Chức Nghiệp Tuyển Thủ

Chương 9: CHƯƠNG 9: HỨA CẢNH MINH VÀ LÊ MIỂU MIỂU (5)

“Tiếp theo anh định quay lại thành phố Minh Nguyệt sao?”

Lê Miểu Miểu hỏi.

“Ừm, sau khi trở về thành phố Minh Nguyệt, mở võ quán hay làm PT (huấn luyện viên cá nhân) cao cấp cũng dễ.”

Hứa Cảnh Minh hỏi: “Lần này em định về với anh sao? Chúng ta có thể lĩnh chứng trước Tết, sau đó có thể trở về gặp ba mẹ anh.”

Quan hệ của Lê Miểu Miểu và Hứa Cảnh Minh rất tốt, họ đã quyết định đăng kí kết hôn vào ngày đầu năm mới, ngụ ý “bên nhau mãi mãi”. Bố mẹ hai bên đều đã gặp nhau và đồng ý với mối hôn sự này.

“Chúng ta sẽ trở lại thành phố Minh Nguyệt, lần này sẽ ở lâu hơn bình thường.”

Lê Miểu Miểu nhìn xung quanh trong phòng khách: “Chà, có nhiều thứ phải chuyển đi lắm đây, em cũng muốn nói lời tạm biệt với bạn bè ở thành phố Tân Hải. Em đã sống ở đây từ lúc học đại học đến giờ, nhiều năm như vậy, bây giờ phải đột ngột rời đi như vậy cũng có chút không nỡ. ”

“Nếu em thực sự không nỡ …”

Hứa Cảnh Minh nói.

“Em cũng muốn về nhà mà.”

Lê Miểu Miểu cười nói: “Bố mẹ, ông bà nội, ông bà ngoại của em đều ở thành phố Minh Nguyệt, em cũng muốn trở về.”

Hai người họ vô cùng có duyên, sau khi kết duyên ở trong trò chơi, bọn họ mới phát hiện đối phương cũng đến đến từ thành phố Minh Nguyệt.

“Anh về trước để dọn dẹp nhà cửa ở thành phố Minh Nguyệt nhé, chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ chờ em về.”

Lê Miểu Miểu nói: “Emi muốn từ biệt bạn bè của mình, còn phải sắp xếp công việc cho trợ lý nữa.”

Cô đã thuê riêng hai trợ lý để lo một số công việc kinh doanh của mình. Khi cô ấy đến thành phố Minh Nguyệt, hai người trợ lý cũng phải đi theo, cho nên cô phải lo liệu việc chuyển nhà và thuê nhà mới cho bọn họ.

“Được.”

Hứa Cảnh Minh gật đầu. Hắn có một căn nhà đã mua từ vài năm trước nhưng vẫn luôn để trống, bố mẹ hắn vẫn thường xuyên đưa người máy đến dọn dẹp nơi đó.

“Anh đi tắm trước đi, cả người nồng nặc mùi rượu. Không phải anh nói không uống sao?”

Lê Miểu Miểu tức giận nói.

“Hôm nay Đại Hùng tới thăm. Tụi anh đã hơn một năm không gặp nhau, cho nên có uống chút bia.”

Hứa Cảnh Minh nói: “Anh đi tắm trước.”

Nói xong, hắn lập tức rời khỏi phòng khách.

Lê Miểu Miểu ngồi trên ghế sô pha, cảm thấy vô cùng vui vẻ khi nghĩ về việc bắt đầu cuộc sống mới ở thành phố Minh Nguyệt với Hứa Cảnh Minh.

“Tích.”

Có một màn hình xuất hiện trước mặt Lê Miểu Miểu, sau đó hình ảnh một đôi nam nữ trung niên hiện lên bên trên màn hình.

“Cha, mẹ.”

Lê Miểu Miểu vui mừng hô lên: “Hai người ăn tối chưa?”

“Đã ăn từ sớm rồi.”

Người đàn ông trung niên nói: “Miểu Miểu, tối nay bác hai của con đến nhà chúng ta.”

“Bác hai? Ông ấy đã không đến nhà chúng ta đã nhiều năm rồi nhỉ? Lúc nhà chúng ta mở tiệc chiêu đãi họ hàng lúc con đậu đại học, bác ấy cũng không đến.”

Lê Miểu Miểu khó hiểu. Vợ của bác hai là một đại nhân vật. Cả nhà bác ấy cũng ôm đùi nhà nhợ, sau đó lăn lộn kinh doanh rồi trở thành người giàu có một vùng, tài sản cũng tính đến hàng tỷ. Vợ chồng bác lớn thường coi thường những người họ hàng nghèo khó bên Lê gia, cho nên bình thường cũng không lui tới hỏi thâm.

“Ông ấy tất nhiên có việc mới đến nhà ta.”

Mẹ Lê ậm ừ.

“Bác hai đến là vì chuyện của con.”

“Chuyện của con?”

Lê Miểu Miểu nghi hoặc.

“Ông ấy muốn con làm bạn gái của công tử nhà họ Trình, Trình Tử Hào. Ông ấy đến nhà là để thuyết phục chúng ta.”

Mẹ Lê tức giận nói. “Lão già vô liêm sỉ này muốn bán con gái cầu vinh, sao lại không con gái của hắn đi chứ! Lại còn muốn con gái của mẹ nhảy vào hố lửa sao? Trình Tử Hào đó là một tay hoa hoa công tử, hắn ta đã từng tuyên bố bản thân không theo chủ nghĩa kết hôn trên chương trình giải trí. Loại ăn chơi như vậy sao có thể có xứng với con gái của mẹ?”

Cha Lê cũng nói: “Ta và mẹ con đã mắng bác hai một trận, sau đó đuổi ông ta đi rồi. Trình Tử Hào không phải là người tốt, nhưng Tiểu Hứa chắc chắn sẽ cho con cuộc sống hạnh phúc. Ta và mẹ luôn ủng hộ con”.

“Cảm ơn mẹ và ba.”

Lê Miểu Miểu mỉm cười, cha mẹ cô ủng hộ cô như vậy, cho nên cô cũng không có nhiều phiền não.

“Miểu Miểu, chồng tương lai của con mới là người sẽ đồng hành cùng con đến cuối cuộc đời chứ không phải chúng ta.”

Cha Lê nhìn con gái, “Ta và mẹ con đều đã lớn tuổi rồi, cho nên con phải chọn chồng cho tốt! Hôn nhân của phụ nữ giống như lần đầu thai thứ hai. Người xưa thường nói, phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng! Tiểu Hứa tính tình chân thật giống người học võ, sau khi giải nghệ đều dành thời gian để luyện tập võ thuật, theo ta thấy, hắn là người tốt.”

“Vâng.”

Lê Miểu Miểu gật đầu với cha.

Sau khi trò chuyện một lúc lâu, ba người nhà họ Lê mới kết thúc cuộc gọi video.

….

….

Phía bên kia của cuộc gọi video.

Cha Lê và mẹ Lê đang ngồi trong phòng khách.

“Vợ à, tương lai bà phải chăm sóc Miểu Miểu nhiều hơn.”

Cha Lê nói.

“Trần An, anh cứ giấu Miểu Miểu bệnh tình của mình như vậy sao?”

Hai mắt mẹ Lê đỏ bừng.

Cha Lê lắc đầu, nói: “Bà biết không, bệnh của ta là bệnh nan y. Cho dù phải chịu sự giày vò của nhiều phương pháp y học khác nhau thì cũng chỉ sống thêm một hoặc hai năm nữa. Nếu ngừng trị liệu, tinh thần lạc quan thì còn có thể sống thêm khoảng 1 năm nữa. Không sao đâu. Anh chỉ mong con gái chúng ta có thể hạnh phúc. Chúng ta cũng không nên làm tụi nhỏ phiền lòng vào lúc này. Đợi khi hai đứa kết hôn, bệnh tình của anh trở nặng, anh sẽ thông báo với tụi nhỏ vào giây phút cuối cùng. ”

“Nói với con gái bây giờ cũng vô ích, hơn nữa còn làm con bé thêm phiền não.”

Cha Lê cười ha ha: “Trên đời này, càng ít phiền muộn càng tốt. Anh chỉ muốn con gái của chúng ta có thể tận hưởng càng nhiều ngày hạnh phúc càng tốt.”

“Anh, cả cuộc đời này anh vẫn suy nghĩ cho người khác.”

Mắt mẹ Lê đỏ hoe.

“Không đúng, hôm ta anh đã mắng anh hai nha, mắng đến mức khiến hắn trợn tròn mắt, hắn không thể ngờ anh lại dám mắng như vậy.”

Cha Lê bật cười, đúng là càng cận kề cái chết thì có thể nhìn thấy mọi thứ càng rõ ràng.

Cuộc sống cũng chỉ có vậy, điều quan trọng nhất phải sống một cuộc sống hạnh phúc.

Chương 10: Sư phụ Liễu Hải (1)

Tại thành phố Bằng Hải, bên trong một tòa nhà chọc trời cao chót vót.

Trình Tử Hào đang đeo kính giả lập, nằm dài trên ghế chơi game, đột nhiên bên ngoài văn phòng có tiếng gõ cửa vang lên.

“Vào đi.”

Kính giả lập chuyển sang chế độ thực tế, Trình Tử Hào quay đầu nhìn một người đàn ông trung niên đang đi vào.

Sau khi bước vào, ông ta đóng cửa, có chút nịnh nọt nói: “Ông chủ, bên phía võ quán Tinh Không ở thành phố Tân Hải đã quyết định sa thải Hứa Cảnh Minh. Tôi đã đổi sang một tài khoản khác để liên lạc với Hứa Cảnh Minh, nhưng lại bị hắn cho vào sổ đen.”

“Thật là quyết đoán.”

Trình Tử Hào có làn da trắng nõn, hắn mỉm cười: “Lê Miểu Miểu block ta, Hứa Cảnh Minh block chúng ta. Bọn họ thực sự thú vị. Đây chính là cái gọi là tình như kim kiên sao (sắt cứng)? Hahaha … Quả thật rất thú vị. À đúng rồi, Lê Nguyên Bình đang ở đâu? Ông ta chính là bác trai của Lê Miểu Miểu.:

“Lê Nguyên Bình đã đích thân đến gặp cha mẹ của Lê Miểu Miểu, nhưng cha mẹ cô ta vốn đã xem Hứa Cảnh Minh là con rể trong nhà, cho nên bọn họ đã đuổi Lê Nguyên Bình ra ngoài.”

Người đàn ông trung niên nói.

“Đúng là vô dụng.”

Trình Tử Hào khẽ cau mày: “Lê Miểu Miểu này thật sự không màng danh lợi như những ca sĩ khác sao?

“Cô ta đã chuyển sang nền tảng Vi Thế Giới trong buổi livestream mới nhất.”

Người đàn ông có chút bất đắc dĩ, tiếp tục nói: “Hơn nữa, cô ấy vốn chưa bao giờ kí hợp đồng dài hạn với chúng ta, một tháng chỉ livestream một lần, cho tới bây giờ cũng chưa bật chế độ kiếm tiền trong livestream, đích thực là một người chơi Phật hệ. Ông chủ, chúng ta nên làm gì tiếp theo đây?”

(*) Người chơi Phật hệ: không tranh giành hay giành giật, không kiêu ngạo, không cố chấp, không bàng hoàng, không mưu cầu thắng thua, có được hay không cũng được.

“Lê Miểu Miểu và Hứa Cảnh Minh đều là người nổi tiếng, thái độ lại cứng rắn như thế. Thôi bỏ đi, trên đời này còn nhiều thứ khiến ta bận tâm lắm, cũng không thể lúc nào cũng có được tất cả..”

Trình Tử Hào lắc đầu: “Chuyện của Lê Miểu Miểu tạm thời dừng ở đây đi, nhưng vẫn tiếp tục chú ý cô ấy như cũ. Con người rồi cũng sẽ thay đổi, ta không tin cô ta sẽ cứ không màng danh lợi như thế.”

“Đúng thế.”

Người đàn ông trung niên gật đầu, ông ta mỉm cười rồi nói: “Có thể là do cô ta vẫn còn trẻ, những người tuổi đôi mươi thường hay nghĩ danh lợi là phù du, nhưng qua vài năm nữa, sau khi bị xã hội vùi dập, cô ta rồi cũng sẽ nhận ra tầm quan trọng của danh lợi, có thể lúc đó sẽ thay đổi thôi.”

“Nếu như vài năm sau, cô ta quay sang nịnh bợ ta, chưa chắc gì đã được ta nhìn đến.”

Trình Tử Hào bình tĩnh nói tiếp: “Đi xuống đi.”

“Vâng.”

Người đàn ông trung niên kính cẩn rời đi.

Kính giả lập của Trình Tử Hào lại chuyển sang chế độ nhập vai. Đối với hắn, Lê Miểu Miểu chỉ là một tiểu hoa nho nhỏ trong cuộc đời mình, cho nên hắn cũng chẳng để trong lòng quá lâu.

Trong chế độ nhập vai, một màn hình thị trường chứng khoán khổng lồ xuất hiện. Trình Tử Hào bắt đầu quan sát, thị trường vốn mới là điều hắn thực sự quan tâm.

(*) Thị trường vốn: Thị trường vốn là một thị trường tài chính, trong đó nợ dài hạn hoặc chứng khoán hoàn vốn được mua bán trao đổi. Thị trường vốn chuyển sự giàu có của những người tiết kiệm cho những người có thể đưa nó vào sử dụng hiệu quả lâu dài, chẳng hạn như các công ty hoặc chính phủ thực hiện đầu tư dài hạn.

“Làm thế nào mà giá cổ phiếu của Hổ Sa hôm nay lại giảm 8%? Cũng không có bất kỳ tin tức bất lợi nào mà?”

Trình Tử Hào không biết nên giải thích như thế nào, tập đoàn Hổ Sa có cổ phiếu vốn hóa lớn như vậy, cho nên hiếm khi bị sụt giảm nặng nề như thế.

“Cha đã ra lệnh rằng ta không được động vào tất cả các khoản đầu tư của tập đoàn Hổ Sa để phân tán rủi ro. Đành phải làm phiền ông ấy vậy.”

Trình Tử Hào cũng không nghĩ nhiều nữa nữa.

Tài sản lớn nhất của gia tộc là 8,2% cổ phần của tập đoàn Hổ Sa, tất nhiên là Trình Tử Hào phải quan tâm đến vấn đề này. Tuy nhiên, theo quy tắc của gia tộc, tài sản cá nhân của hắn vốn không liên quan gì đến tập đoàn Hổ Sa. Còn về việc cổ phiếu của tập đoàn Hổ Sa giảm mạnh? Cha của hắn là Trình Lập Vi, người đã nắm quyền điều hành tập đoàn hơn 30 năm, cho nên Trình Tử Hào vẫn rất tin tưởng vào khả năng của cha mình.

Tại Bắc Kinh, trong một toà biệt thự kiểu Trung Quốc, ngoại trừ một người máy quản gia, toàn bộ biệt thự chỉ có một ông lão.

Ông lão vạm vỡ này đang ngồi bên bàn ăn, nhai vài tép tỏi, gặm thịt bò, cộng thêm vài miếng rau luộc.

Ông chính là nhân vật huyền thoại trong giới võ thuật thế giới – Liễu Hải “‘Hung hổ” (con hổ dữ).

Ở tuổi 45, ông tham gia Giải Đấu Võ thuật Thế giới lần đầu tiên, thi đấu cọ sát với các võ sư từ khắp nơi trên thế giới. Phải biết rằng, lúc đó chỉ có 32 người hàng đầu mới đủ điều kiện để tham gia! Hầu hết những người tham gia đều khoảng 30 tuổi, duy chỉ có Liễu Hải là người lớn tuổi nhất trong số các tuyển thủ.

Ông ấy đã tham gia 5 lần giải đấu quốc tế này liên tiếp, hơn nữa còn đều nằm trong top 3. Trong lần tham dự thứ 5, ông đã vinh quang giành chức vô địch thế giới. Ngoài ra, ông còn là huấn luyện viên trưởng đội tuyển quốc gia của Hạ Quốc trong suốt 20 năm!

Trong lịch sử 30 năm qua, Hạ quốc chỉ có hai võ sư có thể sánh ngang với ông.

Về thâm niên, ông là người lớn tuổi nhất, hầu hết các cao thủ võ thuật chuyên nghiệp hàng đầu của Hạ quốc đều phải gọi ông ấy là sư phụ!

Liễu Hải năm nay đã ngoài 70 tuổi, hằng năm đều dành ra 6 tháng để bế quan một mình, tiến hành khổ tu. Nhưng về phương diện ăn uống, ông vẫn duy trì chế độ 5 bữa một ngày, chủ yếu là ăn thịt bò, ngoài ra sẽ bổ sung thêm các món ăn phụ như rau quả. Vì nếu ăn ít hơn chắc chắn sẽ không chịu nổi cường độ tập luyện của ông.

“Hả?”

Liễu Hải có một đôi mắt hổ, phảng phất khí phách bá đạo, chính là từ trường mạnh mẽ của những sinh vật có thân hình cường đại. Liễu Hải cao 1,92 mét, nặng 110 kg, dù cơ thể không quá đúng tiêu chuẩn nhưng ổng vẫn có thể lọt vào top 3 trong 5 Giải Đấu Võ Thuật Thế Giới nhưng chưa từng bị thương lần nào. Điều này cho thấy, thể hình và kỹ năng của ông đã đạt đến trình độ kinh người.

Chương 11: Sư phụ Liễu Hải (2)

“Đây là thứ gì?”

Lưu Hải nhìn chằm chằm thông tin hiện lên trên quang ảnh trước mặt: “Đồ con rùa, ngươi bắt nạt đồ đệ của ta sao?”

“Phương Tinh Long.”

Liễu Hải hô lên.

Hình ảnh của Phương Tinh Long xuất hiện bên trong quang ảnh, hắn cung kính nói: “Sư phụ, con đã suy nghĩ cả đêm hôm qua, nhưng thực sự không còn cách nào khác nên mới phải nói với sư phụ. Sư đệ từ lúc gia nhập đội tuyển võ thuật ở trường trung học cho đến khi được chọn vào đội tuyển tỉnh, hắn giống như sư tăng khổ hạnh, chỉ một lòng một dạ luyện tập võ thuật trong nhiều năm như vậy. Ai mà ngờ Trình Tử Hào lại muốn khi dễ hắn. Sư đệ cũng không chịu nói với con, nhưng con nghe ngóng được, hình như chuyện này có liên quan đến bạn gái của sư đệ.”

“Mấy chuyện tình yêu tình báo này thật là đáng ghét. Bao nhiêu người trẻ vì chữ tình mà tự hủy hoại tiền đồ của bản thân.”

Liễu Hải lắc đầu. Như ông đã ngoài bảy mươi, hàng năm vẫn nhập thất 6 tháng, trong lòng vẫn không có bóng hình của bất kỳ ai.

Tình yêu thế tục, sẽ chỉ ảnh hưởng đến tốc độ ra chiêu của ông!

“Chuyện của sư đệ, sư phụ, ngài có cách nào không?”

Phương Tinh Long lên tiếng hỏi. Hắn biết rằng mạng lưới quan hệ của sư phụ mình rất lớn.

“Đằng sau đối phương là một tập đoàn thương mại lớn, ta có thể làm gì được chứ? Trước tiên để ta suy nghĩ đã, ngươi cũng đừng nghĩ nhiều nữa.”

Liễu Hải nói.

“Vâng, sư phụ, con nghe lời ngài.”

Phương Tinh Long đáp lại. Sau đó, quang ảnh trước mặt cũng đóng lại.

Liễu Hải ngồi ở nơi đó, vừa suy nghĩ vừa gặm miếng thịt bò chín, chỉ cảm thấy miếng thịt bò trong miệng thật vô vị.

“Thể trạng của tên tiểu tử Cảnh Minh này vẫn còn quá yếu. Nếu để hắn tập luyện thêm ba năm nữa rồi bước vào Giải Đấu Võ thuật Thế Giới … hắn cũng sẽ không bị gãy chân, tiền đồ cũng không bị hủy hoại.”

Lưu Hải khẽ thở dài, “Thương pháp của hắn quá cao, cho nên thứ hạng tăng quá nhanh, tham gia Giải Đấu Võ Đạo Thế Giới ngược lại chính là hại hắn.”

Hứa Cảnh Minh ở tuổi hai mươi đã leo lên cấp bậc dự thi Giải Đấu Võ thuật Thế Giới, khi đó hắn vẫn còn quá trẻ.

“Với thiên phú của hắn, nếu Hứa Cảnh Minh đợi thêm ba, bốn năm nữa rồi mới tham gia Giải Đấu Võ Thuật, đoán chừng sẽ có thể giành được chức vô địch thế giới. Nếu hắn có thể nở mày nở mặt như vậy, bây giờ cũng không bị ép buộc như thế này.”

Liễu Hải thầm nghĩ, dù sao ông cũng chỉ là người tập võ, muốn giúp đỡ đồ đệ cũng không dễ dàng.

“Lão Quách.”

Liễu Hải cất tiếng gọi.

Trước mặt ông có một luồng ánh sáng đang ngưng tụ lại, bên trong quang ảnh hiện ra một bóng người, là một ông lão tóc hoa râm đang ngồi bên bàn làm việc.

“Hải ca, chuyện gì vậy?”

Lão giả tóc hoa râm cũng là một người quyền cao chức trọng, nhưng đối mặt với Lưu Hải kém mình ba tuổi, ông vẫn kính nể gọi đối phương là ‘Hải ca’, hai bên đã có mấy mươi năm giao tình.

“Lão Quách, danh sách bồi dưỡng nhân tài trọng điểm quốc gia đó.”

Liễu Hải thả miếng thịt bò trong tay xuống: “Hình như ta có thể đề cử một vị trí đúng không? Ta nghĩ đi nghĩ lại, chính là muốn tiến cử Hứa Cảnh Minh.”

“Hứa Cảnh Minh?”

Lão giả tóc hoa râm nghĩ ngợi một hồi rồi nói: “Đúng là ông có tư cách để tiến cử một người, nhưng đối phương vẫn phải vượt qua vòng xét duyệt. Danh sách lần này chỉ có 20 người, trong có có 12 người là võ sư, những võ sĩ thuộc các thể loại chiến đấu khác cũng có tận 5 người, cho nên chỉ còn lại ba vị trí cuối cùng. Nếu Hứa Cảnh Minh muốn tranh một trong ba vị trí này … Ta nói thật, trình độ của hắn vẫn còn kém.”

“Cảnh Minh năm nay chỉ mới hai mươi chín tuổi, tiềm lực của hắn rất lớn. Hơn nữa, cho dù hắn bị thương nặng ở chân mà vẫn có thể lọt vào tứ kết trong Giải Đấu Võ Thuật Thế Giới, nếu không có chấn thương chân này, hắn nhất định sẽ giành chức vô địch. ”

Liễu Hải nói.

“Những gì ông nói, tôi cũng tự biết. Nhưng tôi phải nói với ông rằng, cơ hội cạnh tranh một trong ba vị trí trong danh sách kia của Hứa Cảnh Minh là tương đối thấp. Ông có chắc chắn muốn tiến cử hắn không?”

Lão giả tóc hoa râm hỏi.

“Trong số các đệ tử mà ta coi trọng nhất trong những năm gần đây, hầu hết bọn hắn đều đã lọt vào top 3 thế giới, đoạt được danh hiệu đại sư Võ Đạo. Chỉ có Cảnh Minh và Tiểu Đồng là có chút đáng tiếc. Tiểu Đồng đã từ bỏ võ thuật từ lâu rồi, nhưng Cảnh Minh trong những năm này chưa bao giờ từ bỏ. Nhiều năm như một ngày, hắn cố gắng như vậy, có thể thấy, nhân vật này xứng đáng để bồi dưỡng. ”

“Nếu như vậy, Hải ca, ông nên tranh thủ thời gian để viết một bức thư giới thiệu chi tiết, càng sớm càng tốt, tốt nhất là tối nay có thể gửi cho tôi, để tôi có thể gửi cho các thành viên còn lại trong ban tuyển chọn.”

Lão giả tóc hoa râm nói: “Về phần có thành công hay không, vẫn phải để bên trên bình thẩm lần cuối cùng.”

“Được.”

Liễu Hải gật đầu.

Sau khi màn hình quang ảnh tiêu tan, Liễu Hải tiếp tục gặm thịt bò, ông thầm nghĩ: “Trong tất cả các Giải Đấu Võ Thuật Thế Giới trước đây, các tuyển thủ của Hạ Quốc lọt vào top ba người đứng đầu thế giới tổng cộng có mười hai người! Trong mười hai người này, người lớn tuổi nhất chính là ta, có người bị tàn tật, vài người có cơ thể bị biến dạng, thậm chí còn có một người bị ung thư. Nhưng mười hai người này đều được đưa vào danh sách bồi dưỡng. Tàn tật, ung thư và tuổi già đều có thể được bồi dưỡng?”

“Người ta thường nói thiên đại hảo sự, nhưng tình huống cặn kẽ thì không được để lộ.”

(*) Thiên đại hảo sự: phước lộc của ông trời

“Ta không biết thiên đại hảo sự đó là gì.”

Liễu Hải nghĩ: “Nếu Cảnh Minh có thể lọt vào trong danh sách bồi dưỡng, đó cũng coi như là một cơ hội cho hắn.”

Liễu Hải Hải suy nghĩ rất đơn giản, đồ đệ gặp rắc rối sao?

Vậy thì hắn phải tự trở nên mạnh mẽ hơn, rắc rối cũng tự biến mất, thậm chí còn có thể đem rắc rối trả ngược lại cho đối phương!

Chương 12: Dương Thanh Thước (1)

Hứa Cảnh Minh không biết rằng Sư phụ Liễu Hải đã tiến cử hắn. Hiện giờ, hắn đang bàn giao công việc ở võ quán, một khi kỳ tập huấn của đội tuyển tỉnh Giang Nam kết thúc, hắn đã có thể trở về quê hương của mình là thành phố Minh Nguyệt.

Buổi chiều hôm đó, Hứa Cảnh Minh đang luyện tập trong phòng tập độc quyền ở võ quán, hai tay hắn cầm côn nhị khúc đặc ruột có đường kính 4cm và dài 3 mét. Hai đầu trường côn bắt đầu vũ động, nửa vòng cung trên, nửa vòng cung dưới, nửa vòng cung phải, cửa vòng cung trái, quỹ đạo do đầu côn vẽ ra trong tích tắc, dù chỉ là một phần của đường tròn.

Trường côn này được làm bằng thép không gỉ, dạng tròn đặc thường được sử dụng trong công nghiệp, nặng đến 64 cân. Nó không thích hợp dùng trong chiến đấu, nhưng thích hợp để rèn luyện sức bền và độ dẻo dai toàn thân.

“Tích tích tích…”

Đột nhiên có một âm thanh vang lên.

Hứa Cảnh Minh đặt trường côn bằng thép xuống, cầm khăn lau mồ hôi, liếc nhìn cái tên hiển thị trên màn hình rồi nói: “Tiểu Bạch, trả lời cuộc gọi video.”

Quang ảnh ngưng tụ giữa không trung, hiện ra thân ảnh của một người thanh niên.

“A Thước!”

Hứa Cảnh Minh vui vẻ cười: “Hiếm khi nào ông chủ động gọi điện cho tôi.”

Người thanh niên trước mặt tên là Dương Thanh Thước, là người anh em tốt nhất của Hứa Cảnh Minh. Cả hai từng học cùng một trường đại học, đồng thời còn tham gia câu lạc bộ võ thuật ở trường cùng nhau. Nhớ năm đó, khi câu lạc bộ bố trí các đội viên ở trong ký túc xá, hắn và Dương Thanh Thước còn là người giường trên, người giường dưới.

Khi Hứa Cảnh Minh là sinh viên năm nhất, hắn đã giành vị trí đầu tiên trong Giải Đấu Liên Đoàn Võ Thuật dành cho các sinh viên trên cả nước, còn Dương Thanh Thức đứng thứ bảy!

Hứa Cảnh Minh được chọn vào đội tuyển quốc gia khi còn là sinh viên năm nhất, còn Dương Thanh Thứ cũng được gia nhập vào đội tuyển vào năm thứ hai đại học.

Hai huynh đệ giường trên, giường dưới đã cùng nhau tiến vào đội tuyển quốc gia, sau đó lại tiếp tục gắn bó ở đội tuyển quốc gia thêm mấy năm nữa. Bọn họ cùng nhau luyện tập, cùng nhau sinh hoạt như khi còn ở ký túc xá. Tình huynh đệ giữa hai người này có thể hình dung như là, không phải là anh em ruột thịt, nhưng còn tốt hơn cả anh em ruột thịt.

“Không có việc gì thì không thể gọi điện thoại sao.”

Dương Thanh Thước mỉm cười, biểu cảm có chút ngại ngùng. Tính tình của Dương Thanh Thước nhút nhát, có chút nội liễm, những người thân quen với hắn đều biết rõ điều đó.

“A Thước, sao trông ông có vẻ mập hơn rất nhiều?”

Hứa Cảnh Minh kinh ngạc nói.

Dương Thanh Thước hồi trước rất thanh tú, vóc dáng gầy gò. Nhưng bây giờ hắn béo ra thêm một vòng, trông có hơi phát tướng, ánh mắt cũng không còn sắc nhọn như ngày xưa nữa rồi.

“Con tôi năm nay đã vào tiểu học rồi, tôi có phát tướng thì cũng là chuyện bình thường”.

Dương Thanh Thước nói.

“Đúng thế, con ông có thể đi mua xì dầu luôn rồi. Trong khi tôi vẫn chưa kết hôn. Nhưng mà ông đấy, vừa đủ tuổi kết hôn là lập tức đi đăng kí ngay, khiến cho đám lão huynh đệ của chúng ta vô cùng mất mặt đó nha.”

Hứa Cảnh Minh lên tiếng trêu ghẹo, ai có thể ngờ được Dương Thanh Thước, em út nhút nhát, hay ngượng ngùng của tổ một của đội tuyển quốc gia năm đó lại là người cưới vợ sớm nhất.

Dương Thanh Thước chỉ cười cười, cũng không nói gì thêm.

“Hôm nay ông gọi cho tôi có chuyện gì vậy?”

Hứa Cảnh Minh cười hỏi. Sau khi tách ra, các huynh đệ trong câu lạc bộ võ thuật ở trường đại học và đội tuyển quốc gia đã phân tán ra khắp cả nước. Một, hai năm mới liên lạc với nhau được một lần là chuyện bình thường.

“Là có chút chuyện.”

Dương Thanh Thước do dự, nói: “Hứa ca, tôi có chút chuyện, cần vay một ít tiền.”

“Vay tiền?”

Hứa Cảnh Minh cảm thấy không thoải mái trong lòng. Hắn vốn không quan tâm đến tiền bạc, nhưng hắn lo lắng cho A Thước. A Thước trước đây cũng từng là tuyển thủ trụ cột của đội tuyển quốc gia. Sau khi giải nghệ, hắn làm việc tại Cục Thể thao tỉnh Hà Bắc, thu nhập cũng rất tốt. Sao hắn lại phải đi vay tiền?

“Có phải đã xảy ra chuyện gì đúng không?”

Hứa Cảnh Minh hỏi.

“Mẹ tôi nằm viện, phải dùng thuốc đặc trị nằm ngoài bảo hiểm y tế, cho nên tốn khá nhiều”.

Dương Thanh Thước nói.

“Ông cần bao nhiêu?” Từ Kính Minh hỏi.

“Một trăm vạn.”

Dương Thanh Thước nói: “Nhưng một năm nữa tôi mới có thể trả lại tiền cho ông.”

Hứa Cảnh Minh gật đầu: “Được rồi, tôi chuyển ông ngay.”

Tuy nhiên, trong lòng Hứa Cảnh Minh vẫn đang suy tư về điều đó. A Thước lúc trước là tuyển thủ chủ lực của đội tuyển quốc gia, hắn cũng từng tham gia Giải Đấu Võ Thuật Thế giới một lần. Mặc dù bị loại ở vòng bảng, nhưng số tiền thưởng cơ bản của cuộc thi vẫn là một trăm vạn. Tuy phí ra sân không cao, nhưng hắn đã phấn đấu nhiều năm, tiết kiệm được mấy trăm vạn. Bây giờ hắn lại muốn vay tiền của mình, sợ rằng A Thước đang đối mặt với khó khăn lớn.

Hứa Cảnh Minh khi cho người khác vay tiền, hắn thường chuẩn bị tâm lý rằng bên kia sẽ không trả lại. Cho nên, nếu bạn bè xã giao của hắn vay tiền, hắn cũng sẽ không hào phóng như vậy. Nhưng Dương Thanh Thước là người anh em tốt nhất của hắn từ nhỏ đến giờ!

Hứa Cảnh Minh vừa nói, vừa thao tác trên quang ảnh, hắn nhấp vào ứng dụng tài chính của mình. Cổ phiếu, bảo hiểm và tiền gửi tiết kiệm đều được liệt kê rõ ràng…. việc chuyển tiền nhanh chóng được hoàn tất.

“Nhận được chưa?”

Hứa Cảnh Minh hỏi.

“Tôi nhận được rồi.”

Sau khi nhận được tiền, Dương Thanh Thước trở nên phấn chấn hơn một chút. Mạnh vì gạo, bạo vì tiền, quả thực thiếu tiền rất cực khổ.

“Hứa ca, cám ơn.”

“A Thước, hôm nay tôi có đi công tác ở thủ đô. Đến lúc đó, tôi sẽ ghé qua Tân Môn của các ông, tìm ông tâm sự.”

Hứa Cảnh Minh nói: “Ông cho tôi địa chỉ của ông, tôi sẽ đến chỗ của ông.”

“Hôm nay?”

Dương Thanh Thước ngạc nhiên: “Khi nào thì đến?”

“Khoảng năm giờ.”

Sau khi tính toán thời gian, Hứa Cảnh Minh nói ra.

“Tôi còn đang đi làm, để tôi đưa ông địa chỉ công ty tôi.”

Dương Thanh Thước nói ra một địa chỉ.

Hứa Cảnh Minh nhìn thấy địa chỉ này là của Câu lạc bộ thể dục Gia Hân, có chút kinh ngạc nói: “Ông không làm ở Cục thể dục thể thao Hà Bắc?”

“Chà, tôi nghỉ rồi.”

Dương Thanh Thước gật đầu, “Hứa ca, tôi phải tiếp tục lên lớp rồi, nói chuyện sau nhé.”

“Được, đến lúc đó huynh đệ chúng ta sẽ trò chuyện vui vẻ với nhau.”

Hứa Cảnh Minh khẽ vuốt tay vào không trung, quang ảnh trước mặt biến thành những chấm sáng. Nụ cười trên khuôn mặt cũng biến mất.

Hứa Cảnh Minh yên lặng đứng ở nơi đó: “A Thước thoạt nhìn có chút không đúng. Lần này cậu ta còn rời khỏi Cục thể thao, đến một câu lạc bộ thể dục để làm việc, cũng không phải là võ quan có tiếng. A Thước từng là tuyển thủ chủ lực của đội tuyển quốc gia, tại sao lại đến một câu lạc bộ thể hình như thế?”

Bọn họ đều là những tuyển thủ võ thuật chuyên nghiệp. Làm việc ở câu lạc bộ thể dục thì có thể phát huy thực lực được bao nhiêu?

“Mình phải tới Tân Môn để gặp mặt cậu ta một chút.”

Hứa Cảnh Minh ngay lập tức mua một vé tàu cao tốc, tốc độ lên đến 600 km/h, chỉ mất hai tiếng là có thể đến Tân Môn. Mấy lời nói kêu đi công tác ở thủ đô đều là giả, vì Hứa Cảnh Minh không yên tâm về người huynh đệ này, cho nên hắn nhất định phải đến Tân Môn để gặp Dương Thanh Thước.

Chương 13: Dương Thanh Thước (2)

Sau khi gọi xe qua Internet, AI điều phối xe đưa Hứa Cảnh Minh đến ga tàu cao tốc sau 15 phút. Ngay sau đó, Hứa Cảnh Minh đi thẳng đến thành phố Tân Môn ở phương Bắc.

Vào lúc 4 giờ 53 phút chiều, đường sắt cao tốc đã đến bên ngoài cổng của Câu lạc bộ thể hình Gia Hân ở thành phố Tân Môn.

“Đến rồi.”

Hứa Cảnh Minh ngẩng đầu quan sát câu lạc bộ thể dục này, nơi đây có diện tích tương đối lớn.

Sau khi Hứa Cảnh Minh bước vào, nữ nhân viên phục vụ ở quầy lễ tân mỉm cười chào hỏi: “Xin chào quý khách”.

“Tôi họ Hứa, tôi tìm Dương Thanh Thước.”

Hứa Cảnh Minh nói: “Tôi có hẹn với cậu ấy.”

“Ngài đang tìm Huấn luyện viên Dương? Mời ngài ngồi đây một lát.”

Nữ nhân viên phục vụ ở quầy lễ tân rất nhiệt tình, cô đưa Hứa Cảnh Minh đến ngồi ở khu vực tiếp khách, sau đó còn rót cho hắn một cốc nước đun sôi.

…..

…..

Vào lúc này, trên lầu ba của câu lạc bộ thể hình Gia Hân, Dương Thanh Thước đang hướng dẫn một nhóm học viên nữ tập thể hình. Sau khi tập xong bài quyền anh, các học viên nữ cũng thở hồng hộc.

“Được rồi, giải lao hai phút.”

Dương Thanh Thước nói.

“Huấn luyện viên Dương, tôi nghe nói rằng anh từng tham gia Giải Đấu Võ Thuật Thế Giới?”

Một học viên nữ tò mò hỏi. Bọn họ đăng kí tham gia lớp mày chính là coi trọng Dương Thanh Thước, người từng tham gia Giải Đấu Võ Thuật Thế Giới.

“Tôi nghe nói rằng, các cuộc thi võ thuật được chia thành các sự kiện cấp C, cấp B, cấp A và cao nhất là Giải Đấu Võ Thuật Thế Giới. Chỉ có top 32 tuyển thủ trong bảng xếp hạng võ thuật thế giới mới đủ điều kiện tham gia Giải Đấu Võ Thuật Thế Giới!

“Vậy là mỗi năm chỉ có 32 cao thủ võ thuật mạnh nhất trên thế giới mới được tham gia. Huấn luyện viên Dương, anh đã tham gia chưa?”

Tất cả các học viên nữ đều rất tò mò.

“Tôi đã tham gia Giải Đấu Võ Thuật Thế Giới lần thứ 26.”

Dương Thanh Thước chỉ mỉm cười rồi gật đầu. Đây cũng là thành tích cứng nhất trong hồ sơ xin việc của hắn hiện tại.

“Ồ.”

“Huấn luyện viên Dương, anh có thể dạy chúng tôi thuật phòng thân không?”

“Đúng vậy, huấn luyện viên Dương, chúng ta đều là phái yếu, không có khả phản kháng lại khi đối mặt với những gã đàn ông nham hiểm ngoài kia. Anh có miếng võ tự vệ nào có thể dễ dàng luyện tập để đối phó với mấy tên xấu xa đó không?”

Các học viên nữ đều lên tiếng.

“Dễ luyện tập? Dù là phái yếu vẫn có thể đối phó với đàn ông khỏe mạnh?”

Dương Thanh Thước suy nghĩ một chút, sau đó cười nói: “Được, vậy tôi sẽ dạy cho mọi người một chiêu thiết thực nhất.”

Các học viên nữ ngay lập tức chú ý lắng nghe.

“Trước tiên hãy làm theo những gì tôi đã nói, nhấc một chân lên, chân còn lại đứng thẳng.”

Dương Thanh Thước nói.

Tất cả các học viên nữ đều đứng bằng một chân, động tác này rất thư dễ, nhưng thỉnh thoảng vẫn có người đứng không vững.

“Nhảy bằng một chân.”

Dương Thanh Thước nói, rồi làm mẫu động tác nhảy bằng một chân một cách nhẹ nhàng. Các học viên nữ đều đi giày thể dục đế mềm, động tác nhảy bằng một chân khá dễ dàng với họ.

“Có phải rất đơn giản không?”

Dương Thanh Thước hỏi.

“Tôi có thể nhảy dây một ngàn cái mỗi ngày, nhảy bằng một chân có gì đâu khó.”

Các học viên nữ đều thấy động tác này rất dễ, ngay cả những người mập cũng cảm thấy như vậy.

Ai mà lại không biết nhảy nhót vài cái như vậy chứ?

“Cân nặng của mọi người trung bình là khoảng một trăm cân (50kg).”

Dương Thanh Thước nói.

“Tôi nặng hơn một trăm cân.”

Một bà chị béo phì cười lớn.

“Nói cách khác, một chân của mọi người mọi người có thể chịu được trọng lượng hơn một trăm cân một cách dễ dàng, hơn nữa còn có thể nhảy lên.”

Dương Thanh Thước nói tiếp: ““Khi nhảy trên mặt đất bằng một chân, mọi người có thể phát ra trọng lực lên đến hai trăm cân chỉ trong tích tắc một cách dễ dàng.”

Các học viên nữ này gật đầu.

“Bây giờ thử nhấc chân lên và đá ra ngoài.”

Dương Thanh Thước nói: “Khi nhảy lên, là đạp mạnh xuống đất! Sau đó nâng chân lên, đá thẳng về phía trước. Khi đó, cơ bắp sẽ phát ra trọng lực giống như khi đạp đất.”

Dương Thanh Thước chỉ dạy.

“Trọng lực giống như khi đạp đất?”

Các học viên nữ giơ cao chân, lập tức đạp tung bao cát trước mặt. “Bành” một tiếng, các bao cát rung chuyển. Tất cả các học viên nữ đều ngạc nhiên.

“Tôi đã thử đánh bao cát này trước đây, đấm đá đến mức tay chân đều đau mà bao cát vẫn không di chuyển. Sao lần này lại đá được rồi?”

“Đạp bao cát như đạp đất?”

“Trọng lực lớn như vậy sao?”

Đây là lần đầu tiên mà các học viên nữ thấy việc việc đá bao cát dễ như vậy, hơn nữa, uy lực của cú đá cũng vô cùng mạnh mẽ.

“Đây gọi là đá thẳng, cũng không cần phải luyện nhiều, mỗi ngày tập 20 lần là được. Cứ luyện tập như vậy trong vòng một tháng, lực sút nhuần nhuyễn, cho dù là phái yếu, nhưng một cú đá của mọi người đạt tới trọng lực hai ba trăm cân rất dễ dàng”.

Dương Thanh Thước nói tiếp: “Nhưng đây không phải là điều tôi muốn dạy.”

“Nhìn cho rõ, khi mọi người nhấc chân đá ra, không dùng toàn bộ lòng bàn chân mà chỉ dùng phần trước của chân, nơi sát với mũi chân!”

Dương Thanh Thước thản nhiên đá ra, mũi chân trước như que thép chọc vào bao cát, phát ra âm thanh va đập trầm đục.

“Thường khi đi giày thể thao hoặc giày cao gót, nơi nhọn nhất ở chân có thể phát ra lực ít nhất hai ba trăm cần, nếu có thể truyền lực ra ngón chân, lực xuyên thấu có thể mạnh hơn nhiều.”

Dương Thanh Thước nói.

“Tôi hiểu rồi, cùng với một lực tác dụng, bề mặt tiếp xúc càng nhỏ thì cường độ áp lực tác dụng sẽ càng lớn.”

Một học viên cho biết: “So với lòng bàn chân, áp lực do ngón chân tạo ra có thể lớn hơn gấp mười lần.”

“Đúng vậy, áp lực còn mạnh hơn nhiều.”

Dương Thanh Thước cười nói: “Chiêu này là một loại võ thuật cổ truyền gọi là Trạc Cước, tuy bàn chân của mọi người không cứng như các tuyển thủ chuyên nghiệp. Nhưng thường thì ai cũng đi giày, đế giày còn cứng hơn cả tuyển thủ chuyên nghiệp! Cho nên có thể tạo ra áp lực ít nhất hai ba trăm cân, dùng ngón chân đá ra một cưới, đâm vào… đâm vào bắp đùi đối phương, sẽ khiến đối phương đau đớn kinh khủng.”

“Nếu đá phía dưới của đàn ông …”

Có một học viên nữ hai mắt sáng rực rỡ.

Dương Thanh Thước nối tiếp: “Chỉ khi đối mặt với nguy hiểm thực sự, chúng ta bắt buộc phải tự vệ mới có thể làm vậy. Dù sao đây không phải là một cú đá bình thường. Cho dù không đá vào nơi trọng yếu, chỉ cần đá vào bụng đối phương. Một người đàn ông bình thường cũng không thể nhịn nổi.”

Đây chính là một phiên bản “đơn giản hóa” của chiêu thức Trạc cước trong thực tế!

“Con người dùng chân để đi bộ hàng ngày, hơn nữa còn có thể đi bộ hàng giờ liền, nhưng không ai trên thế giới này có thể trồng cây chuối di chuyển trong hàng giờ liền.”

Dương Thanh Thước nói: “Sức mạnh của đôi chân con người vốn đã mạnh hơn sức mạnh của cánh tay. Cho dù là phái yếu, sức mạnh ở đôi chân của họ vẫn có thể sánh ngang với sức mạnh ở cánh tay của đại lực sĩ.”

“Có thể sánh ngang với sức mạnh ở cánh tay của đại lực sĩ? Cánh tay của họ có khi còn dày hơn cả đùi của tôi.”

Một học viên nữ cho biết.

“Cô có thể đứng trên một chân trong vài phút, thậm chí còn có thể nhảy về phía trước.”

Dương Thanh Thước nói: “Ngược lại, liệu có bao nhiêu đại lực sĩ có thể nâng hơn 100 cân bằng một tay trong vòng vài phút?

“Đừng đánh giá thấp sức mạnh chân của mình. Đại lực sĩ có bắp tay dày, nhưng hiệu suất cơ bắp thì không thể theo kịp cơ đùi của phụ nữ.”

Dương Thanh Thước khẳng định một cách tự tin.

Hắn từng là một tuyển thủ võ thuật chuyên nghiệp, cho nên biết rất rõ tiềm lực của từng nhóm cơ. Con người là động vật đứng thẳng, trời sinh đôi chân vốn đã khỏe hơn cánh tay.

Phụ nữ chỉ cần dùng đôi chân của mình vẫn có thể dễ dàng đối phó với những người đàn ông không biết chiến đấu.

“Huấn luyện viên Dương, có một vị họ Hứa tìm anh.”

Nhân viên câu lạc bộ thể hình lên tiếng gọi.

Dương Thanh Thước lập tức biết, Hứa Cảnh Minh đã đến.

(1 cân=1/2 kg)

Chương 14: Dương Thanh Thước (3)

Trong khu vực tiếp khách, Hứa Cảnh Minh đang ngồi uống nước, đồng thời quan sát bên trong câu lạc bộ thể dục thẩm mỹ này. Từ trang thiết bị luyện tập đến nội thất trang trí, tổng thể cũng không tệ.

“Hứa ca.”

Một giọng nói quen thuộc vang lên.

Hứa Cảnh Minh ngẩng đầu lên, nhìn thấy Dương Thanh Thước đang cười tươi đi tới. Dù nói Hứa Cảnh Minh còn trẻ mà đã sớm trở thành tuyển thủ chủ lực của đội tuyển quốc gia, nhưng thực ra, Dương Thanh Thước còn nhỏ hơn hắn một tuổi, và cũng là em út của đội tuyển quốc gia.

Thiếu niên tuấn tú một thời nay đã bị phát tướng, mái tóc trên đầu lấm tấm bạc phơ, đôi mắt cũng có chút mệt mỏi.

“A Thước.”

Hứa Cảnh Minh đứng dậy.

“Đi, chúng ta vào trong ngồi.”

Dương Thanh Thước đưa Hứa Cảnh Minh vào một phòng tiếp khách nhỏ có vách ngăn bên ngoài. Hắn mang một chút thức ăn nhẹ và trái cây ra, còn rót thêm hai cốc nước.

“Hứa ca, lần này cảm ơn sự giúp đỡ của ông.”

Dương Thanh Thước ngồi xuống và nói.

Hứa Cảnh Minh nhìn thấy tay phải của Dương Thanh Thước đang đeo găng tay, hắn nghi ngờ hỏi: “Tay ông bị sao vậy?”

Hiện giờ đang giữa mùa hè, sao tay phải của hắn lại đeo găng tay.

Sắc mặt Dương Thanh Thước có chút sượng sùng, sau đó hắn lập tức coi như không có gì mà cười một tiếng. Hắn tháo găng tay ra, để lộ một bàn tay giả. Mặc dù nó được bọc bằng một lớp da sinh học giống như một bàn tay phải thực sự, nhưng chỉ cần quan sát kĩ một chút là có thể nhận ra được.

“Tay của ông?”

Hứa Cảnh Minh không thể tin được.

“Là tay giả.”

Dương Thanh Thước mỉm cười, sau đó đeo găng tay vào. “Chuyện xảy ra vào năm ngoái. Một tòa nhà lắp đặt khung sắt trên cao, đột nhiên nó bị lỏng ra và rơi xuống, lúc đó có một đứa bé đang ở bên dưới. Ông biết đấy, tôi từng là một tuyển thủ võ thuật chuyên nghiệp, phản xạ thần kinh đã được huấn luyện đặc biệt, cho nên ngay lập tức lao tới và tóm lấy đứa bé và cứu nó. Tôi dùng tay phải để chặn khung sắt đang rơi xuống, cho nên xương cốt đều bị đập nát, đành phải cắt. ”

cụt.”

“Tại sao có thể như vậy?”

Hứa Cảnh Minh có chút bối rối.

“Tôi được tính là mạng lớn rồi. Nếu không phải bàn tay đỡ khung sắt kia, có khi thứ bị đập nát chính là đầu của tôi.”

Dương Thanh Thước lắc đầu nói: “Khung sắt rơi từ độ cao hàng chục mét, nếu rơi vào đầu thì chắc chắn sẽ mất mạng. Ta chỉ mất một bàn tay, nhưng đổi lại đứa bé kia được sống sót, cho nên rất đáng! Mà kỹ thuật là tay giả hiện tại rất tốt, có thể dùng nó làm một số công việc đơn giản như là rửa chén đổ rác.”

Hứa Cảnh Minh khẽ gật đầu: “Cho nên ông rời khỏi Cục thể thao?”

“Tôi đây chỉ là đang làm việc nghĩa.”

Dương Thanh Thước cho biết: “Cục thể thao cũng đã khen thưởng khích lệ tôi. Chỉ là tôi không có tay phải, không còn thích hợp làm huấn luyện viên chuyên nghiệp nữa, cho nên tôi đã chuyển đến văn phòng để làm một số việc hành chính. Lương ở đó thấp hơn một chút, mười ngàn một tháng. Nhưng tôi dù sao cũng từng là thứ 19 trong bảng xếp hạng võ thuật của thế giới, cũng không khó để tìm được một công việc với mức lương mấy vạn một tháng, vì vậy tôi đã xin nghỉ ở Cục. ”

Hứa Cảnh Minh đã hiểu rõ.

Phần lớn nhân viên ở Cục thể thao lương không cao, chỉ trừ những huấn luyện viên chuyên nghiệp nổi tiếng là có mức thù lao rất cao. Ví dụ như võ sư Liễu Hải, huấn luyện viên trưởng đội tuyển quốc gia, mức lương hàng năm lên đến con số ngàn vạn, còn huấn luyện viên chuyên nghiệp ở đội tuyển tỉnh, lương tháng nói chung cũng trên năm vạn! Nhưng nếu chỉ là một nhân viên hành chính bình thường ở Cục thể thao, lương bổng không thể so với huấn luyện viên chuyên nghiệp.

“A Thước, nếu ông cần tôi giúp đỡ cái gì thì cứ nói.”

Hứa Cảnh Minh nói.

“Lần này ông cho tôi mượn tiền đã là đại ân rồi.”

Dương Thanh Thước mỉm cười: “Hiện tại tôi chỉ muốn Hứa ca mau mau lấy vợ, ông cũng lớn tuổi rồi, năm nay đã ba mươi rồi.”

“Hai mươi chín thôi!”

Hứa Cảnh Minh vội vàng nói.

“Quê của chúng ta đều tính theo tuổi mụ.”

Dương Thanh Thước nói.

Hứa Cảnh Minh chớp chớp mắt: “Ông đừng lo lắng về việc lấy vợ của tôi nữa. Mấy tháng nữa, tôi sẽ kết hôn.”

“Việc vui nha, là ai?”

Dương Thanh Thước hỏi.

“Lê Miểu Miểu.”

Hứa Cảnh Minh nói: “Ông đừng nói chuyện này với ai, mấy tháng nữa tôi sẽ tổ chức đám cưới, ông nhất định sẽ đến đấy.”

“Lê Miểu Miểu, có phải làLê Miểu Miểu hát rất hay không? Hay là cùng tên?”

Dương Thanh Thước hỏi.

“Là cô ấy.”

Hứa Cảnh Minh gật đầu, “Miểu miểu và tôi cũng không biết nhiều về việc kết hôn, sinh con. Nhưng ông là người từng trải, bữa nào để Tiểu Du nhà ông và Miểu Miểu nhà tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn.

Dương Thanh Thước có chút xấu hổ, cúi đầu uống một ngụm nước: “Tôi ly hôn với Tiểu Du rồi.”

“Ly hôn?”

Hứa Cảnh Minh sửng sốt.

“Ừ, là chuyện của nửa năm trước.”

Dương Thanh Thước gật đầu.

Hứa Cảnh Minh cũng thầm nhận ra điều gì đó. Năm ngoái, A Thước trở thành người tàn tật, một tuyển thủ chuyên nghiệp chuyên sử dụng trường thương bằng tay phải lại bị tàn tật? Chắc chắn không thể sử dụng trường thương được nữa, cũng không thể làm huấn luyện viên chuyên nghiệp được nữa, tiền đồ hay thu nhập đều không còn như xưa. Đây có thể là một lý do dẫn đến ly hôn.

“Tỷ lệ ly hôn bây giờ cao.”

Hứa Cảnh Minh nói.

“Ở bên tôi, tỷ lệ ly hôn cao tới 50% rồi.”

Dương Thanh Thước lắc đầu: “Ở một mình cũng được, đỡ phiền phức.”

Hứa Cảnh Minh gật đầu, hắn có thể cảm nhận được, trong lòng A Thước có rất nhiều chua xót.

“Nhân tiện, sắp tới tôi sẽ rời Tân Hải, về quê định cư.”

Hứa Cảnh Minh cùng với người anh em tốt của mình trò chuyện, tán gẫu về cuộc sống và một số câu chuyện phiếm trong giới võ thuật.

Nửa giờ trôi qua, hai người nói chuyện trên trời dưới đất, Dương Thanh Thước cũng thả lỏng, như thể quay về thời đại học, quay về những ngày tháng tập luyện ở đội tuyển quốc gia.

Khi đó, bọn hắn vô ưu vô lo, chỉ tập trung tinh thần vào võ thuật.

Chương 15: Dương Thanh Thước (4)

“Hứa ca, tôi phải về đây.”

Dương Thanh Thước nhìn đồng hồ và nói: “Tôi phải trở về để còn nấu cơm cho con trai.”

“Ông cứ tranh thủ làm việc của mình.”

Hứa Cảnh Minh cũng đứng dậy.

“Hiếm khi ông có dịp tới đây, đáng lẽ tôi phải ăn tối với ông, nhưng …”

Dương Thanh Thước có chút xấu hổ.

“Haha, tôi cũng muốn đi thủ đô có việc, ông mau về chăm sóc con trai đi.”

Hứa Cảnh Minh nói, hắn dần dần hiểu ra, A Thước đã mất cha từ lâu, mẹ hắn hiện đang ở trong bệnh viện, còn hắn đang phải một mình chăm con … Chắc sẽ vất vả lắm.

“Tôi đi trước.”

Hứa Cảnh Minh đứng trước cổng câu lạc bộ thể dục thẩm mỹ Gia Hân, sau đó ngồi lên chiếc xe thông minh được đặt trước.

Dương Thanh Thước đang đeo ba lô, dõi theo Hứa Cảnh Minh rời đi, sau đó hắn đội mũ bảo hiểm rồi phóng xe điện về nhà. Mặc dù những chiếc xe thông minh không người lái đang rất phổ biến hiện nay, ngươi có thể mua xe mà không cần bằng lái, nhưng Dương Thanh Thước đã sớm bán xe của mình.

Nửa giờ sau, Dương Thanh Thước trở về nhà sau khi mua một ít rau ở chợ. Đây là một căn hộ lớn với diện tích hai trăm mét vuông, ở thành phố Tân Môn cũng được xem là rất tốt. Năm đó hắn mua căn nhà này tốn năm trăm

.

“Cha.”

Một cậu bé nằm trên sô pha đeo kính giả lập, cậu thích thú tháo kính, chạy đến ôm chầm lấy cha.

“Đào Đào, chơi game có vui không?”

Dương Thanh Thước cười nói.

“Được nghỉ hè là có thể chơi thoả thích.”

Cậu bé vui vẻ nói: “Buổi sáng, con đã chơi trò chơi toán học và ngữ văn, đã đạt đến cấp độ 55 đối với phép tính cộng trừ trong trò chơi toán học, còn trò chơi ghép vần cũng đã vượt qua cấp độ 22.”

“Thật sự không tệ.”

Dương Thanh Thước hôn con trai.

Cậu bé ôm cha, rất hưởng thụ khoảng thời gian ở bên cạnh cha.

“Để cha làm bữa tối cho con.”

Dương Thanh Thước nói.

“Dạ”

Cậu bé ngoan ngoãn ngồi lại trên ghế, tiếp tục đeo kính giả lập. Có một con rô bốt bên cạnh ghế sô pha, con rô bốt này là người bạn đồng hành duy nhất của cậu bé khi ở nhà.

“Mình chỉ có thể mua được con rô bốt thông minh cấp một với giá rẻ nhất. Bình thường cũng không có thời gian để bên cạnh con trai, chỉ có thể để con rô bốt này ở cùng với nó.”

Dương Thanh Thước ở trong bếp nhìn con trai mình chơi trò chơi giáo dục, trong lòng có chút tự trách.

Rô bốt thông minh cấp một chỉ có thể dọn dẹp, trông chừng và trò chuyện với con trai. Những tính năng phức tạp chẳng hạn như là nấu ăn thì nó không thể hoàn thành.

“Tất cả những gì mình có thể làm chính là cố hết sức duy trì cuộc sống của con trai.”

Dương Thanh Thước nhìn xung quanh ngôi nhà.

Sau khi ly hôn vợ, gia sản phải chia đều!

Dương Thanh Thước vẫn sống trong ngôi nhà này, nhưng hắn cần phải đưa cho vợ 390 vạn tiền mặtt! Tất cả số tiền có trong nhà, kể cả tiền thế chấp bất động sản, tổng cộgn 200 vạn tiền mặt … đều đưa cho vợ.

Điều khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn là mẹ hắn bị ốm nặng. Bà không thể hỗ trợ hắn trông con, chi phí điều trị cũng rất cao. Hắn đã thế chấp bất động sản với hạn mức cao nhất, thậm chí còn bán luôn ô tô.

Hiện giờ hắn đang nợ nần chồng chất, nhưng hắn nhất định phải chống đỡ.

“Tích tích tích.”

Dương Thanh Thước bấm vào đồng hồ, quang ảnh hiện ra hình ảnh một một bà lão khoảng chừng 5-60 tuổi, thần sắc tiều tuỵ, bộ dáng hơi mập, bà chính là mẹ của Dương Thanh Thước.

“Tiểu Thước à.”

Mẹ Dương hơi thở cũng có chút yếu ớt: “Mẹ đã tra rất nhiều thông tin trên mạng, phát hiện ra đây là một căn bệnh khiếm khuyết về gen, một căn bệnh hiếm gặp. Thuốc đặc trị chỉ có tác dụng trì hoãn và hoàn toàn không có thuốc chữa khỏi bệnh. Cho nên mẹ không muốn bị giày vò ở đây nữa, mẹ sẽ về nhà và dành thời gian cho cháu trai của mẹ, sống hạnh phúc trong những ngày còn lại, con cũng sẽ dễ dàng hơn đôi chút. ”

“Mẹ, mẹ đừng lo lắng, con đã ký hợp đồng dài hạn với công ty, con có tiền.”

Dương Thanh Thước nói: “Mẹ cứ an tâm trị liệu, không cần lo lắng về những thứ khác. Con sẽ đến thăm mẹ vào khoảng 8 giờ sáng mai.”

“Tiểu Thước.”

Mẹ Dương rất yêu thương con trai mình.

Chỉ trong vòng hơn một năm ngắn ngủi, hắn vừa bị tàn tật, mất việc làm, ly hôn, nợ nần chồng chất. Giờ hắn vừa một mình chăm con, vừa phải lo lắng bà già này. Mẹ Dương muốn tìm đến cái chết, nhưng bà biết rất rõ tính cách của con trai mình. Nếu bà tìm đến cái chết … ... sợ rằng con trai sẽ đau khổ suốt đời.

“Mẹ, con đang nấu cơm, Đào Đào còn đang đợi ăn cơm.”

Dương Thanh Thước nói.

“Được.”

Mẹ Dương cũng cúp máy.

Dương Thanh Thước đậy nắp lại, ngọn lửa bếp bốc lên, hắn im lặng quan sát.

“Tại sao cuộc sống của mình lại trở thành như thế này?”

Dương Thanh Thước suy nghĩ.

Hắn từng là thiên chi kiêu tử!

(*) Thiên chi kiêu tử: đứa con cưng của trời, hoàn hảo mọi phương diện

“Nếu lúc đó mình nghe lời Hứa ca, nghe lời huấn luyện viên, tập trung vào võ thuật, đừng yêu đương và lấy vợ sớm … Mình chắc chắn sẽ tiến xa hơn trong Giải Đấu Võ Thuật Thế giới, thu nhập cũng sẽ cao hơn rất nhiều. Hiện tại cũng không đến mức quẫn bách như vậy.”

Chương 16: Về đến cố hương (1)

Mấy ngày sau, đội huấn luyện tỉnh Giang Nam trở về, Hứa Kính Minh cũng rời khỏi võ quán Tinh Không để chuẩn bị trở về quê nhà.

Buổi chiều, tại trạm tàu cao tốc phía Bắc của Thành phố Tân Hải.

“Em ở thành phố Tân Hải một mình, nhớ chăm sóc bản thân thật tốt.”

Hứa Cảnh Minh cùng Lê Miểu Miểu ôm nhau trước giờ ly biệt. Lê Miểu Miểu đeo khẩu trang, bên cạnh cô còn có một nữ trợ lý đi theo. Dù Hứa Cảnh Minh đã hai lần lọt vào Giải Đấu Võ Thuật Thế Giới, một lần vào top 16 và một lần vào tứ kết, nhưng sau cùng, số lần hắn xuất hiện trước công chúng vẫn rất ít, cho nên khi đi trên phố cũng rất ít người có thể nhận ra hắn.

Nhưng Lê Miểu Miểu thì khác, cô ấy rất nổi tiếng. Cho dù Miểu Miểu là streamer phật hệ, mỗi tháng chỉ phát livestream một lần, nhưng cô vẫn có hàng ngàn vạn người hâm mộ. Nếu cô không đeo khẩu trang, chắc chắn sẽ bị nhận ra ngay tức khắc.

“Em ở đây thu xếp xong mọi chuyện, chắc là khoảng hai ba ngày nữa là có thể trở về. Chị Khổng đã đến thành phố Minh Nguyệt từ trước rồi, em cũng đã thuê nhà cho hai người bọn họ.”

Lê Miểu Miểu nói. Chị Khổng là một trong hai trợ lý của Lê Miểu Miểu.

“Tiểu Tăng, em phải chăm sóc cô chủ của em trong mấy ngày này cho thật tốt.”

Hứa Cảnh Minh nói với nữ trợ lý có vóc dáng nhỏ gầy ’Tiểu Tăng’.

“Tuân mệnh.”

Tiểu Tăng lập tức ưỡn ngực rồi đáp lại.

Hứa Cảnh Minh mỉm cười gật đầu, sau đó lại ôm bạn gái một lúc.

“Về tới nhà thì nhớ gửi tin nhắn cho em.”

Lê Miểu Miểu nhắc nhở

“Được, anh đi đây.”

Hứa Cảnh Minh quay người, xách ba lô đi qua trạm kiểm soát rồi bước lên chuyến tàu cao tốc.

Lê Miểu Miểu dẫn theo nữ trợ lý, dõi theo bóng lưng của Hứa Cảnh Minh cho đến khi biến mất trong đám người rồi mới rời đi.

….

….

Trên chuyến tàu cao tốc, Hứa Cảnh Minh yên vị trên ghế, trước mặt hắn có một quang ảnh lớn ba thước đang treo lơ lửng. Chỉ có Từ Kính Minh mới có thể nhìn được quang ảnh, còn ở các góc độ khác thì sẽ thấy hình ảnh bị biến dạng do ánh sáng không đủ.

“Các vị huynh đệ bạn bè thân mến, từ nay về sau, tôi sẽ định cư ở thành phố Minh Nguyệt! Hoan nghênh mọi người đến du lịch, tôi nhất định sẽ chiêu đãi toàn bộ hành trình của các vị khi ở đây!”

Hứa Cảnh Minh đăng một bài viết trong vòng bạn bè, rất nhanh đã có người phản hồi.

“Sư đệ, chúc cậu thuận buồm xuôi gió!”

Người gửi bình luận này là sư huynh Phương Tinh Long, ông chủ của võ quán Tinh Không.

“Lão Hứa, ông rời Tân Hải sao?”

Đây là một đồng đội, cũng là một người anh em tốt của hắn khi còn trong đội tuyển quốc gia lúc trước, “Hành Phương“.

“Sư huynh, anh rốt cục đã trở lại thành phố Minh Nguyệt, các huynh đệ ở đây đã chờ đến mòn con mắt rồi!”

Đây là “Chu Đông”, sư đệ trong môn phái Bát Cực ở thành phố Minh Nguyệt.

“Trở về thì nhớ tới gặp ta sớm một chút.”

Đây là “Đới Thông Đạt”, môn chủ của môn phái Trạc Cước ở thành phố Minh Nguyệt, là một trong hai sư phụ của Hứa Cảnh Minh từ thời niên thiếu! Khi Hứa Cảnh Minh còn nhỏ, sư phụ dạy vỡ lòng cho hắn chính là cha của mình, sau đó, dưới sự dẫn dắt của cha, hắn đã bái Đới Thông Đạt làm sư phụ của mình.

“Tôi nghe nói Minh Nguyệt là một thành phố rất đẹp, tôi nhất định sẽ đến đó du lịch nếu có cơ hội.”

Đây là “Liệp Thủ“ (thợ săn) Mikki, một võ sư ngoại quốc đẳng cấp thế giới. Mikki từng có một khoảng thời gian học tập ở Hạ quốc, cho nên hắn khá thông thạo tiếng Trung.

“Đại cao thủ muốn trở về quê nhà, nhất định phải đãi khách đó nha, rất nhiều bạn học cũ muốn gặp ông đó.”

Còn đây là Ngô Vi, một người bạn cùng lớp thời trung học.

Dần dần, hết bình luận này đến bình luận khác xuất hiện.

Có bạn học cũ, người thân, đồng đội trong đội tuyển tỉnh và quốc gia, còng một số võ sư mà hắn vốn không quen thân trong giới võ thuật, ngoài ra còn có người đại diện, huấn luyện viên, và các đồ đệ mà hắn đã từng dạy qua.

Hứa Cảnh Minh nhìn những dòng bình luận này, hắn mỉm cười rồi trả lời từng người một.

….

….

Tại Bắc Kinh, bên trong một toà biệt thự kiểu Trung Quốc.

Liễu Hải vừa ăn bữa thứ ba trong ngày, vừa lướt vòng bạn bè trên quang ảnh. Khi thời gian bế quan hàng năm, ông thường lướt xem vòng bạn bè trong bữa ăn để bắt kịp tin tức thế giới bên ngoài.

“Cảnh Minh rời Tân Hải, trở về thành phố Minh Nguyệt rồi?”

Liễu Hải biết rõ: “Là do cái tên Trình Tử Hào Tập đoàn Hổ Sa ép hắn.”

“Danh sách bồi dưỡng nhân tài trọng điểm quốc gia.”

Liễu Hải gõ nhẹ vào màn hình, nhìn danh sách các ứng cử viên một lượt, ông bất lực lắc đầu: “Dù ta có mặt dày đi tìm mấy người bạn cũ, thuyết phục bọn họ đến rách miệng, nhưng Cảnh Minh vẫn bị gạt đi.”

“Danh sách có tổng cộng hai mươi người trong danh sách, trong đó có mười hai võ sư, năm người ở thể loại chiến đấu khác. Chỉ có ba vị trí là có thể cạnh tranh … Rốt cuộc, ba vị trí này lại bị hai người là tuyển thủ võ thuật chuyên nghiệp và một tuyển thủ tán đả chuyên nghiệp giành mất.”

“Tuyển thủ tán đả chuyên nghiệp kia chính là tuyển thủ Grand Slam.”

“Còn hai tuyển thủ võ thuật chuyên nghiệp, một người đứng thứ tư trong Giải Đấu Võ Thuật Thế Giới, người còn lại cũng từng lọt vào top 8 thế giới ba lần! Thành tích của hai người này đều tốt hơn Cảnh Minh.”

Danh sách lần quá đặc thù, Liễu Hải chỉ có tư cách tiến cử, ông cũng đã cố gắng hết sức.

Chương 17: Về đến cố hương (2)

Hứa Cảnh Minh ngẩng đầu nhìn phong cảnh đang lướt qua bên ngoài cửa sổ. Sau khi chỉ tán gẫu hàn huyên trong vòng bạn bè một hồi, hắn đã dần dần tiến vào địa phận của thành phố Minh Nguyệt.

Chuyến tàu cao tốc từ Thành phố Tân Hải về đến Thành phố Minh Nguyệt chỉ mất vỏn vẹn 35 phút.

“Về rồi.”

Hứa Cảnh Minh ngắm nhìn thoáng qua hàng liễu rủ lá bên bờ sông bên ngoài cửa sổ tàu cao tốc, tâm tình trở nên rất tốt. Cảnh sắc vùng sông nước Giang Nam có thể khiến người ta thanh thản tâm hồn.

Mặc dù xét về kinh tế, thành phố Minh Nguyệt không thể nào sánh bằng thành phố Tân Hải, trung tâm kinh tế của Hạ quốc. Nhưng xét về điều kiện sống thì thành phố Minh Nguyệt tốt hơn rất nhiều. Toàn bộ thành phố giống như được xây dựng trong một công viên, nhịp sống ở đây khá chậm rãi, nhiều người cao tuổi trên khắp cả nước thường chọn nơi này để dưỡng lão.

“Thành phố Minh Nguyệt, ta đã trở lại.”

Sau khi rời ga tàu cao tốc, Hứa Cảnh Minh bắt một chiếc taxi thông minh không người lái, đến thẳng nơi ở của bố mẹ mình. Đó là một khu biệt thự có lịch sử lâu đời. Từ trước năm 18 tuổi, hắn gần như chỉ sinh sống ở đây.

Trong khu cư xá biệt thự.

Hứa Cảnh Minh đi dạo trong con ngõ nhỏ, gạch đá trên mặt đất đã có dấu hiệu của thời gian, một số viên gạch đã cũ kĩ, một số viên có lẽ đã bị hư hại nên thay thế bằng những viên gạch mới. Trên vách tường vẫn còn vài bức vẽ xấu xí mơ hồ, những thứ này rơi vào trong mắt Hứa Cảnh Minh, khiến hắn không khỏi đưa tay ra chạm.

Bức tranh này, là hắn lúc 5 tuổi đã vẽ lên tường của cậu bạn hàng xóm Lý Đại Nữu. Sau nhiều năm trôi qua, không ngờ ở đây vẫn còn lưu lại những dấu vết mờ nhạt của thời thơ ấu.

Khi đi dọc theo con ngõ này, Hứa Cảnh Minh nhớ đến thuở còn thơ bé của mình, hắn xách cặp, được bố đưa đón đi học. Lúc đó, người máy chưa có trí tuệ như hiện hiện tại, cho nên mẹ lo nấu nướng, còn bố thì phụ trách việc đưa đón.

“Mới chớp mắt đã trôi qua hai mươi năm.”

Hứa Cảnh Minh bước đến cánh cửa quen thuộc, hắn khẽ đẩy ra, cửa vốn không khoá, cho nên đã sớm mở.

Hứa Cảnh Minh đi bộ đến tiền viện, tiền viện là một khoảng sân nhỏ rộng hơn 30 mét vuông, Hứa Cảnh Minh vẫn luôn luyện tập võ thuật ở đây khi hắn còn nhỏ.

“Cha, mẹ.”

Hứa Cảnh Minh hô lên.

“Cảnh Minh đã trở về sao!”

“Cảnh Minh đã trở về!”

Có âm thâm truyền ra từ trong nhà, Hứa Cảnh Minh đi vào phòng khách ra, lập tức thấy cha mẹ đã đứng dậy, mẹ Hứa mặc đồ ngủ, chân mang dép lê, còn cha Từ thì mặc quần cộc, áo ngắn tay cũn cỡn. Hiện tại đang là mùa hè, hai người ở nhà cũng ăn mặc rất thoải mái

“Cảnh Minh.”

Mẹ Từ nhìn thấy con trai, vui mừng ôm chầm lấy hắn: “Muốn doạ chết mẹ con, còn Miểu Miểu thì sao? Con về một mình à?

“Hai ngày nữa Miểu Miểu sẽ trở về.”

Hứa Cảnh Minh cười nói.

cha Từ đi ra, nhìn Hứa Cảnh Minh, sau đó hỏi: “Vũ khí của con đâu?”

“Tất cả đều được chuyển bằng chuyển phát nhanh, bởi vì có quá nhiều thứ, lại còn lớn và nặng, cho nên ngày mai họ mới chuyển đến nhà.”

Hứa Cảnh Minh nói.

Cha Hứa lúc này mới gật đầu.

Cha Hứa tên là Hứa Hồng, chiều cao tương đương với Hứa Cảnh Minh, nhưng hình thể của ông vạm vỡ hơn rất nhiều, dù sao ông chính là người khai sáng môn phái Bát Cực ở thành phố Minh Nguyệt, ông thường tập trung tập Bát Cực, mỗi ngày đều luyện thung công Bát Cực Môn, dùng tay, ngực, vai, lưng, khuỷu tay đánh vào gốc cây, ... Cho nên được được gọi là thung công (đóng cọc). Ngoài ra, ông còn chuyên tập trồng cây chuối bằng một tay. Vì việc đứng vững trên một tay thật sự rất khó, nên để đơn giản hóa, ông chuyển sang luyện tập “trồng cây chuối”, sau đó thành “thung công chống đẩy“… Ngoài ra còn có tuyệt kỹ Hải Để Lao Nguyệt Công để luyện tập cả hai chân …

Các chiêu công phu của Bát Cực Môn chủ yếu đê rèn luyện mọi bộ phận trên cơ thể của một người trở nên mạnh mẽ, hung mãnh như gấu hổ.

Cha Hứa chính là một minh chứng lưng hùm vai gấu đó, ông chỉ cần đứng một chỗ cũng có thể phát ra khí tức bá đạo.

“Cha, cha cần phải giảm cân.”

Hứa Cảnh Minh nói: “Hiện tại cha đã hơn hai trăm cân rồi đúng không?”

“Hai trăm mười.”

Cha Hứa lắc đầu: “Không giảm được. Ta già rồi, chấn thương ở eo thường xuyên phát đau trở lại, cho nên thường ngày cũng phải hạn chế luyện công. Mỗi ngày ta chỉ luyện công hai tiếng đồng hồ, nếu không sẽ bị tăng cân hơn nữa. Lúc trước ta luôn giữ cân nặng ở mức 190. ”

“Nếu luyện công ít đi, thì ông cũng nên ăn ít một chúng, cả ngày chỉ ăn ăn ăn như vậy, không béo lên mới lạ đó?”

Vóc dáng của mẹ Hứa đủ khiến nhiều cô gái trẻ tuổi phải ghen tị, nhưng những nếp nhăn trên khuôn mặt và mái tóc bạc trắng trên đều đã làm lộ rõ tuổi tác của bà.

Mẹ Hứa trước đây là một họa sĩ. Khi còn trẻ, cô cùng cha Hứa đi vòng quanh thế giới, sau đó hai ngường cùng nhau trở về thành phố Minh Nguyệt để định cư.

“Ăn quen rồi, không nhịn được.”

Cha Hứa mỉm cười.

“Ông đó, khi còn trẻ hiếu chiến quá làm gì, đi khắp thế giới để thách đấu các lưu phái, đến chỗ nào cũng đòi luận bàn võ thuật.”

Mẹ Hứa lắc đầu: “Bây giờ cả người đều bị chấn thương, lúc còn trẻ thì còn chịu được, nhưng về già thì mới biết thế nào là lễ hội, cứ hai ba ngày lại đau một chỗ. Cảnh Minh, con phải lấy đó mà làm gương, về sau phải tập trung vào việc giữ gìn sức khỏe, giảm bớt thực chiến.”

“Đúng vậy, chiến đấu với vũ khí rất nguy hiểm.”

Bố Hứa cũng gật đầu. Khi con trai vừa 20 tuổi thì bị đối thủ đánh gãy chân trong giải đấu Võ thuật Thế giới, khiến cả hai vợ chồng ông vô cùng hoảng hốt khi đón hắn từ sân bay

“Cha mẹ đừng lo lắng, con muốn định cư ở thành phố Minh Nguyệt, còn có thể tìm ai để thực chiến chứ?”

Hứa Cảnh Minh mỉm cười.

“Cảnh Minh đã trở lại?”

Có một giọng nói phát ra từ trên lầu.

“Ông nội?”

Hứa Cảnh Minh rất vui.

“Ông nội biết con hôm nay trở về, cho nên sáng sớm liền tới đây. Khi nãy cảm thấy buồn ngủ nên mới lên lầu ngủ một giấc.”

Mẹ Hứa nói: “Mẹ đoán là ông đã nghe thấy tiếng nói chuyện của chúng ta.”

Hứa Cảnh Minh bỏ ba lô xuống, đi về phía sân trong, hắn lập tức nhìn thấy một ông lão tóc bạc phơ đang bước xuống, bộ dán của ông vẫn còn khá vững vàng.

“Ông nội.”

Hứa Cảnh Minh lập tức đi đến cầu thang.

“Trở về là được rồi, thành phố Minh Nguyệt không phải đẹp và dễ chịu hơn thành phố Tân Hải sao?”

Ông lão tóc bạc nheo mắt cười, ông đương nhiên rất vui khi nhìn thấy cháu trai quay về.

“Lần này con sẽ không rời đi, con sẽ ở đây chăm sóc ông nội.”

Hứa Cảnh Minh cũng cảm thấy rất có lỗi với ông nội.

Ông nội tên là Hứa Quế Thuận, xuất thân từ một gia đình nông thôn, lúc còn trẻ chính là tuyển thủ thể thao điện tử chuyên nghiệp của game gọi là “Vô danh đại sư“. Vào thời điểm đó, nó vẫn là một trò chơi di động!

Ông nội đã từng đoạt danh hiệu Fmvp (người chơi xuất sắc toàn giải đấu) một lần, thu nhập nghề nghiệp cũng khá cao. Sau khi nghỉ hưu thì ông trở thành bình luận viên, cố gắng nhiều năm như vậy cũng tiết kiệm được rất nhiều tiền. Nhà họ Hứa cũng từ đó mà phất lên.

Chỉ là ông nội đã 88 tuổi rồi, sức khỏe ngày càng giảm sút.

“Nào, ăn trái cây thôi.”

Cha mẹ Hứa bưng hai đĩa trái cây lớn, bên trên có các loại nho, chuối, dưa hấu, tất cả đều đã được gọt rửa sạch sẽ.

“Ăn trái cây.”

Tâm trạng ông nội Hứa rất tốt. Ông ngồi xuống, lấy một lát dưa hấu đưa cho Hứa Cảnh Minh: “Ăn thử dưa hấu quê hương đi, đây là dưa nhà trồng đó.”

“Ông ơi, để cháu tự làm.”

Hứa Cảnh Minh cũng ngồi xuống, cầm một lát dưa hấu lên ăn.

Hứa Cảnh Minh vẫn còn nhớ, khi hắn còn nhỏ, ông nội thường dẫn hắn đi chơi khắp nơi. Ở thời điểm đó, mẹ vẫn còn trẻ, cha cũng đang ở độ tuổi sung mãn, hai người thường dẫn theo một nhóm đồ đệ để luyện tập võ thuật.

Bây giờ, ông nội đã già, khuôn mặt đầy nếp nhăn và vết đồi mồi.

Tóc của mẹ tôi cũng bạc nhiều, những nếp chân chiêm khó giấu. Cha tuy rằng trông vẫn vạm vỡ rắn chắc, nhưng dù sao cũng đã sáu mươi tuổi, cũng có dáng vẻ già nua.

“Sinh, lão, bệnh, tử, không ai có thể ngăn cản được.”

Từ Kính Minh thầm nghĩ: “Ta tuy rằng đã trưởng thành, nhưng cha mẹ lại già rồi, ông nội cũng dần gần đất xa trời thêm một năm.”

Lần này về nhà, Hứa Cảnh Minh có thể cảm nhận được hơi ấm của gia đình, nhưng đồng thời không khỏi cảm thán trước sự tàn nhẫn của thời gian.

Hứa Mẫu nói: “Đĩa trái cây này là do cha con dậy sớm đi mua đó”

“Hèn chi ăn ngon ghê.”

Hứa Cảnh Minh vừa ăn vừa cười vui vẻ.

Chương 18: Buổi họp báo toàn cầu (1)

Sau khi Hứa Cảnh Minh trở về thành phố Minh Nguyệt được vài ngày, Lê Miểu Miểu cũng trở về từ Tân Hải, cô mang theo những vật dụng cần thiết hàng ngày đến ngôi nhà mới của mình. Ngôi nhà mới là một căn biệt thự gia đình toạ lạc ở vùng ngoại ô thành phố Minh Nguyệt, tuy vị trí ở đây không đẹp bằng nhà cũ của cha mẹ, nhưng diện tích của nó thì lớn hơn rất nhiều.

Bên dưới biệt thự là một tầng hầm rộng hai trăm mét vuông, Hứa Cảnh Minh đã cải tạo nó thành một phòng tập chuyên nghiệp.

Sân trước của biệt thự cũng rộng 800m2, một phần diện tích ở đây cũng được xây thành một sân tập võ lộ thiên. Ở trong sân có cắm một cái cọc gỗ lớn, cọc gỗ này dày bốn mươi phân, dài ba thước. Nó được cắm sâu dưới mặt đất một mét và trên mặt đất hai mét.

Lúc này, Hứa Cảnh Minh đang mặc áo ba lỗ và quần đùi, chân để trần, hắn tiến lên một bước, đập cả hai lòng bàn tay vào cây cọc gỗ lớn.

Mỗi bước đi của hắn đều bùng nổ sức mạnh, khiến cho tốc độ toàn thân cũng lập tức tăng lên, Hứa Cảnh Minh tựa như một con mãnh hổ hung hãn, song chưởng của hắn nện vào cọc gỗ to lớn.

Bành!!!

Cọc gỗ dày bốn mươi phân rung lên dữ dội do va chạm.

Hứa Cảnh Minh lùi lại một bước, sau đó lại bước lên tiếp tục ra chiêu, song chưởng của hắn đập vào cọc thêm một lần nữa. Sau mười lần như vậy, Hứa Cảnh Minh mới thay đổi tư thế khác, đập vai, lưng, khuỷu tay vào cọc gỗ …

Mỗi khi hắn ra đòn, cọc gỗ lại rung lên dữ dội.

“Cảnh Minh, tối nay chúng mình đi ăn cơm cùng với cha mẹ em nha.”

Lê Miểu Miểu đang đeo kính giả lập, dựa vào cửa phòng khách, nhìn Từ Kính Minh đang luyện tập trong sân.

“Được chứ.”

Hứa Cảnh Minh Minh nói: “Nhưng khi nào thì em mới chuyển về đây?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!