“Cuối cùng Thông Thiên Chi Lộ cũng mở ra!”
Sát Thần vô cùng kích động, hắn đã đợi giây phút này từ rất lâu, cũng bỏ ra quá nhiều rồi.
Nhưng mà ông trời không phụ lòng người, cuối cùng hắn vẫn chờ được.
Chiết Mộc cũng cực kỳ kích động, hắn tin tưởng sự mạnh mẽ của Sát Thần, chắc chắn có thể leo lên được Thông Thiên Chi Lộ thành công.
Đợi đến lúc hắn đi Cực Lạc Tịnh Thổ, vậy thì không có kẻ nào dám đụng vào hẳn nữa.
Đương nhiên, nếu Chiết Mộc có thể tự mình leo lên Thông Thiên Chi Lộ, vậy thì càng tốt hơn.
- Ầm ầm…
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang vọng hư không.
Tất cả mọi người đều kinh hãi, chỉ thấy cái bia đá màu vàng vỡ ra, một luồng ánh sáng màu vàng rực rỡ lóe lên.
Vương Hạo miễn cưỡng mở mắt ra nhìn, chỉ thấy ánh sáng màu vàng rực rỡ kìa biến thành bậc thang vô cùng to lớn, nền bậc thang giống như Bạch Ngọc, xung quanh còn có hàng rào màu hoàng kim, mỗi cái bậc thang cách nhau hơn trăm mét.
Nhất là ở giữa những bậc thang đó, còn có một cái tế đàn to lớn, tế đàn tỏa ra ánh sáng năm màu, không biết là thứ gì phát ra ánh sáng.
- Thông Thiên Chi Lộ, Thần Cách, Bản Thần đến đây!
Sát Thần cực kỳ kích động, không hề do dự mà chạy như bay về phía Thông Thiên Chi Lộ.
- Muốn lên Thông Thiên Chi Lộ, đầu tiên phải hỏi kiếm của ta có đồng ý hay không?
Vương Hạo hừ lạnh một tiếng, cầm Kiếm Chúa Tể đuổi theo Sát Thần.
- Vương Hạo, ngươi đừng càn rỡ!
Chiết Mộc hét lên một tiếng, nhanh chóng chạy đi ngăn Vương Hạo lại.
- Hưu…
Đúng lúc này, một tiếng xé gió vang lên.
Lông tơ trên người Chiết Mộc dựng đứng lên, cơ thể theo bản năng né ra bằng tốc độ như tia chớp, hắn dùng khóe mắt liếc về phía sau, chỉ thấy cả người Triệu Y Linh lóe ra Lôi Điện Kim Sắc, trường thương trong tay nhanh chóng đâm về phía hắn.
Triệu Y Linh kêu lên.
- Ngươi đi Thông Thiên Chi Lộ đi, ta giúp ngươi chặn hắn lại.
- Được, đợi đến lúc ta leo lên được Thông Thiên Chi Lộ, chúng ta sẽ đưa nó về nhà, sau đó thu vé vào cửa để kiếm tiền!
Vương Hạo cười có một tiếng, Kiếm Chúa Tể trong tay như một cầu vồng đâm về phía Sát Thần.
- Đại ma vương Vương Hạo đáng chết!
Tất cả mọi người tức đến mức ngứa răng, đại ma vương Vương Hạo vô sỉ quá đi mất, thế mà muốn lũng loạn Thông Thiên Chi Lộ.
- Tên khốn!
Sát Thần giận giữ, một thanh đao lớn màu đen xuất hiện ở trong tay, nhanh chóng đâm về phía Vương Hạo.
- Uông…
Đúng lúc này, một tiếng chó sủa vang vọng hư không.
Đồng thời, không khí xung quanh như nứt ra, trời đất giống như tận thế đã đến.
Uy áo lôi điện kinh khủng lan tràn xuống, giống như mười vạn ngọn núi lớn từ trên trời cao giáng xuống nhân gian.
Không ít người cảm nhận được cỗ uy áp này, lập tức quỳ xuống, sắc mặt trắng bệch rồi phun một ngụm máu tươi.
- Nguy hiểm!
Sắc mặt của hai người Vương Hạo và Sát Thần thay đổi hẳn, không do dự dùng thần thông không gian chạy đi!
Tất cả mọi người miễn cưỡng ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy trong hư không có một móng vuốt đang chỉ về phía Sát Thần và Vương Hạo vừa đứng, làm cho hư không run rẩy kịch liệt, từng đợt vết rách không gian lan tràn ra khắp nơi.
Bỗng nhiên Vương Hạo xuất hiện bên người Triệu Y Linh, không nói một lời đã ôm lấy Triệu Y Linh lùi về sau.
- Uông…
Đúng lúc này, lại có một tiếng chó sủa lớn nhanh lên.
Mọi người quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một sinh vật lớn như con trâu chui ra khỏi hư không.
Khuôn mặt của nó như Hổ, cả người được bao phủ bởi một bộ lông trắng muốt, trên trán mọc ra hai cái Long Giác, miệng thì giống như miệng ưng, trên lưng còn có một đôi cánh màu đen.
Cả người tản ra một cỗ sát khí chưa từng gặp, làm cho nhiệt độ xung quanh hạ thấp xuống, thậm chí dùng mắt thường cũng có thể thấy được từng gợn sóng đang lan tràn trong hư không.
- Đây là thứ gì?
Sắc mặt của Triệu Y Linh cực kỳ hoảng sợ, cô cảm nhận được một cỗ nguy cơ chưa từng có, thậm chí khí tức mà nó phát ra còn kinh khủng hơn cả Tam Đại Thần Vương.
Vương Hạo cả kinh kêu lên.
- Mặt như Hổ, lông nhím, có cánh, người như trâu, tiếng kêu như chó, đây là một trong tứ đại hung thú trong Sơn Hải Kinh, Cùng Kỳ, con mẹ nó, Sáng Thế Thần lại sáng tạo cái đồ chơi này ra.
- Sơn Hải Kinh?
Triệu Y Linh nghi ngờ nói.
- Đây là thứ gì?
- Bây giờ không có thời gian giải thích cho em, nhanh lùi về sau đi, cái đồ chơi này hung tàn lắm.
Vương Hạo nhanh chóng kéo Triệu Y Linh lùi lại, sau đó vội vàng ra hiệu cho Thiếu Soái Quân, Thiên Hồ Quân lùi về.
Hai người Âu Hoàng, Bắc Hiên nhìn nhau một cái, cũng không dài dòng trực tiếp lui về sau theo Vương Hạo.
Chiết Mộc đi đến bên người Sát Thần, nói nhỏ.
- Sát Thần đại nhân, đây là hung thú gì? Vì sao chưa từng thấy vậy?
Sát Thần lắc đầu nói.
- Bản Thần cũng chưa thấy bao giờ, nhưng nó là thần thú giữ cửa mà Sáng Thế Thần để lại đây, chắc chắn là có năng lực khó lường.
Đúng lúc này, Cùng Kỳ mở miệng nói.
- Muốn leo lên Thông Thiên Chi Lộ, cần phải đánh bại ta!
- Vậy thì ngươi tiếp Bản Thần một đao đi!
Sát Thần đạp hư không mà đến, cự đao đen kịt trong tay nâng lên, sau đó dùng tốc độ kinh khủng bổ xuống, tạo thành tàn ảnh trong hư không.
- Oa…
Tất cả mọi người hô lên một tiếng, chỉ thấy những nơi mà cự đao đi qua, đều nổi lên từng đạo gợn sóng trong hư không, đao mang như nước chảy, không ngừng lan ra.
Vương Hạo ngưng trọng nói.
- Ngươi quá xem thường Cùng Kỳ rồi, đây chính là một trong tứ đại hung thú, sao có thể dễ dàng bị chém như vậy!
Triệu Y Linh hơi sững sờ, cô nhanh chóng quay đầu nhìn về phía Cùng Kỳ, phát hiện trong ánh mắt của nó tràn đầy sự khinh thường, thậm chí lười né tránh luôn.
- Cạch…
Một giây sau, một tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên.
- Hít hà…
Tất cả mọi người đều hít sâu một hơi, chỉ thấy Cùng Kỳ không nhúc nhích chút nào, cứ đứng trong hư không đỡ một đao của Sát Thần.
- Sao có thể!
Con ngươi của Sát Thần co rụt lại, cảm giác như mình đang nằm mơ, ngay cả yêu nghiệt vạn cổ như Vương Hạo kia, cũng không dám đỡ một đao này của hắn đâu.
- Hưu…
Đúng lúc này, một tiếng xé gió vang lên.
Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, chỉ thấy móng vuốt của Cùng Kỳ nhanh chóng đập vào ngực Sát Thần.
- Phụt…
Sát Thần phun một ngụm máu tươi, cơ thể nhanh chóng bay ra ngoài.
- Sát Thần đại nhân!
Chiết Mộc kinh hãi, nhanh chóng đón được Sát Thần.
Cùng Kỳ nhàn nhạt nói.
- Nếu như các ngươi chỉ có năng lực như thế, vậy thì về nhà ăn cơm tiếp đi, đừng có làm lãng phí thời gian của ta,
Sắc mặt của Vương Hạo trở nên ngưng trọng, một đao toàn lực của Sát Thần đều không mở được lớp phòng ngự của nó, vậy thì chắc chắn hắn cũng không phá được.
Mà chiến lực của hắn mạnh là do dùng nhiều thủ đoạn, ra tay bất ngờ, nhưng trên phương diện công kích thì không bằng được Sát Thần.
Giọng nói của hệ thống vang lên.
- Ký chủ có muốn học kiếm thứ bảy, tuyệt chiêu hủy diệt tất cả mọi thứ trong truyền thuyết kia không?
Chương 1002 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]