Trước Thông Thiên Chi Lộ.
Mọi người cắn răng nghiến lợi nhìn Vương Hạo, bọn họ nghĩ Vương Hạo ăn chắc rồi.
Không tốn một mao tiền mà đã tiêu diệt linh hồn của Viễn cổ Thiên Ma.
Cuối cùng vẫn phải coi trọng Vương Hạo rồi, hắn chính là một tên
ailưu manh vô sỉ, vô lại không biết xấu hổ.
Cho dù thực lực có mạnh hơn nữa, thiên phú cao hơn nữa, vẫn không cải biến được bản chất vô lại của hắn.
Khiếu Thiên minh chủ hơi lộ ra lúng túng nói:
- Vương Hạo, ngươi mang quan tài đi tới nhà người khác, có phải là có điềm xấu hay không?
Vương Hạo khoa trương kêu lên:
- Khiếu Thiên tiền bối, sao tiền bối có thể nói như vậy chứ? Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe qua quan tài ngang bằng với lên chức phát tài sao? Ta mang quan tài tới nhà bọn họ là cầu chúc cho bọn họ lên chức phát tài chết con vợ a.
Nghe vậy ai nấy đều tức mình đến mức ngứa ngáy hàm răng, tiếng bàn luận xôn xao giận dữ.
- Cái gì mà lên chức phát tài chết con vợ, đây rõ ràng chính là thăng thiên mất mạng chết cả nhà a.
- Tên khốn nạn này quả thực đang điên cuồng ám hiệu, thực tế quá vô sỉ.
- Vốn tưởng rằng người này hiểu được đạo lý môi hở răng lạnh, nhưng ai biết hắn còn có ngón đòn này.
- Nếu để cho Vương Hạo mang Thiên Ma quan tới nhà của chúng ta, vậy chúng ta có thể gặp phiền phức nhiều lắm.
- Ai nói không phải, thực lực của hắn cao cường có thể phủi mông một cái bỏ đi, nhưng nhà của chúng ta ở nơi đó, chẳng lẽ nhìn Chiết Mộc hủy nó đi a?
- Vương Hạo Đại Ma Vương tâm ngoan thủ lạt, chuyện như vậy tuyệt đối có thể làm a.
- Nhiều lời, tìm hiểu đường báo thù một chút.
- Nếu không thì cho hắn chút tiền, coi như hao tài tiêu tai rồi.
- Vương Hạo Đại Ma Vương luôn luôn có lòng tham không đáy, bao nhiêu mới có thể khiến cho hắn ăn no được a?
- Bảo bối không có còn có thể tìm được, mất mạng mới là chấm dứt thật sự.
- Mã đản, sớm biết sẽ không đưa Thiên Ma quan cho Vương Hạo rồi.
- Không đưa cho hắn, chẳng lẽ ngươi đến giữ sao? Ngươi có bản lãnh đó sao?
- Đây là số mệnh, mệnh chú định chúng ta sắp bị Vương Hạo Đại Ma Vương làm thịt a.
- Bảo vệ tánh mạng, không để cho chết, chúng ta vẫn phải cam chịu số phận đi.
- Cuối cùng ta đã hiểu rắng so chiêu cùng loại cao thủ đê tiện đạo này, cho dù nhiều chiêu thức tinh diệu đi chăng nữa đều có thể bị phá chiêu.
- . . .
Đám người bạn nhỏ của Vương Hạo che miệng cười trộm, bọn họ phát hiện Vương Hạo vẫn là Vương Hạo như lúc đầu.
Chỉ cần có người dám chiếm lợi ích của hắn, cuối cùng nhất định là bồi con vợ vốn, còn muốn bị hắn tức chết đi được.
Tiểu Hồ Ly lóe ra điểm sáng nhỏ trong mắt hạnh, vẻ mặt sùng bái nói:
- Quả nhiên Vương Hạo ca ca nhà chúng ta vẫn lợi hại nhất, mãi mãi vẫn là hắn chiếm lợi ích của người khác, cho tới bây giờ không ai có thể chiếm tiện nghi của hắn.
Triệu Y Linh cảm khái nói:
- Sau khi có Vương Hạo, Thiếu Soái quân mới có thể phát triển mạnh a.
- Không sai, Thiếu Soái quân lại có thể bay cao lên rồi.
Băng Lộ tươi cười, rất đồng ý với Triệu Y Linh.
Phải biết sở dĩ Thiếu Soái quân có thể phát triển nhanh chóng trong trăm năm, đồng thời nổi danh cùng ba đại quân đoàn, cần phải cảm tạ Tam Thần sơn.
Nếu không phải năm đó Vương Hạo dời trống kho báu Tam Thần sơn, như vậy Thiếu Soái quân cần ít nhất hơn trăm vạn năm nữa mới có thể có được quy mô như hiện giờ.
Nhưng sau khi sử dụng hết tài nguyên trong bảo khố của Tam Thần sơn, Thiếu Soái quân cũng lâm vào trong bình cảnh.
Cho dù nàng nghĩ hết biện pháp, tập trung mậu dịch tài nguyên của Bàn Cổ vũ trụ, hoặc là Triệu Y Linh phát động chiến tranh đối ngoại, cướp đoạt các loại tài nguyên.
Nhưng đối với Thiếu Soái quân vẫn như muối bỏ biển, không nhận được sự tăng trưởng thực lực rõ rệt.
Nhưng hôm nay Vương Hạo trở lại lập tức giải quyết được vấn đề này rồi, không thể không nói bản lãnh kiếm tiền của Vương Hạo đáng giá để cho các nàng học tập.
Nguyễn Tiểu Thất ôm quyền nói:
- Mộng tưởng hòa bình thế giới của Vương huynh khiến cho tiểu đệ kính nể, nhưng mộng tưởng vẫn là lý tưởng, còn cần kim tiền ủng hộ. Tiểu đệ bất tài, nguyện ý dâng tất cả tài nguyên của ba mươi Thiên cấp vũ trụ, góp chút sức mọn vì mộng tưởng của Vương huynh.
-Tài nguyên của ba mươi Thiên cấp vũ trụ.
Ai nấy đua nhau hít hà một hơi khí lạnh. Nguyễn gia quả nhiên không hổ là đệ nhất phú hào của đa nguyên vũ trụ, vừa ra tay cũng làm người ta cảm nhận được khí tức đại gia nồng nặc.
Vương Hạo cười to nói:
- Nếu Nguyễn huynh hào khí vậy ta cũng không thể keo kiệt, chỉ cần Nguyễn gia tổng bộ dời đến Bàn Cổ vũ trụ, như vậy ta bảo đảm Chiết Mộc tuyệt đối không cách nào hủy hoại một viên ngói một viên gạch của Nguyễn gia các ngươi.
Mọi người đều ngẩn người, trong lòng thốt lên tiếng chửi tục “con mẹ nó”.
Bọn họ vốn tưởng rằng tài nguyên ba mươi Thiên cấp vũ trụ đã có thể thỏa mãn được khẩu vị của Vương Hạo rồi.
Nhưng ai ngờ khẩu vị của Vương Hạo Đại Ma Vương hơn xa bọn họ nhận thức. Hắn lại muốn thu Nguyễn gia là đệ nhất phú hào của đa nguyên vũ trụ làm của riêng của mình.
Phải biết, Nguyễn gia kinh doanh trải rộng các thế lực lớn đa nguyên vũ trụ, nếu như bị Vương Hạo thu về dưới trướng vậy tương đương thỉnh một vị thần tài về nhà, tuyệt đối có thể kéo kinh tế của Bàn Cổ vũ trụ phát triển.
Việc này đối với căn cơ yếu kém của Bàn Cổ vũ trụ tuyệt đối là một lần đại nhảy vọt về thực lực.
- Thật tốt quá.
Tất các các thành viên của Bàn Cổ vũ trụ đều mừng rỡ, cả người kích động bó tay rồi.
Một vũ trụ tài nguyên có hạn, muốn phát triển lâu dài không suy, chỉ có thể đi cướp đoạt tài nguyên của những vũ trụ khác.
Còn ngoại thương hiển nhiên chính là một loại cướp đoạt tương đối dễ khiến người ta tiếp thụ.
Bàn Cổ vũ trụ bọn họ phát triển chỉ có trăm năm, cục diện ngoại thương một mực không phát triển.
Cũng chỉ có một loại sản phẩm được các đại vũ trụ yêu thích, đó chính là buôn bán Cửu Khiếu Linh Lung Tâm của Âu Dương nguyên tu.
Thế nhưng một vũ trụ to lớn nếu chỉ dựa vào buôn bán Cửu Khiếu Linh Lung Tâm của Âu Dương nguyên tu hiển nhiên không thể phát triển được.
Nếu hiện tại Nguyễn gia được thỉnh về, có nghĩa là trong nháy mắt có được mạng lưới giao dịch khổng lồ khắp đa nguyên vũ trụ.
Đây đối với sự phát triển trong tương lai của Bàn Cổ vũ trụ tuyệt đối là không thể đo lường.
Nguyễn Tiểu Thất đột nhiên cười nói:
- Nếu Vương huynh đã nói như vậy, tiểu đệ về nhà thông tri với gia phụ để lão nhân gia chuẩn bị một chút. Sau đó Nguyễn gia chúng ta liền dọn vào Bàn Cổ vũ trụ, sau này xin Vương huynh quan chú nhiều hơn.
Vương Hạo cười to nói:
- Nguyễn huynh yên tâm, ngươi đến Bàn Cổ vũ trụ, ta lập tức cho vũ trụ ý thức cấp chứng minh thân phận cho các ngươi, từ nay về sau chúng ta chính là người một nhà.
- Người một nhà, người một nhà. . .
Nguyễn Tiểu Thất cười hì hì, nhưng trong lòng lại hét to CON Mẹ Nó.
Nếu không phải là tình thế bức bách, hắn sẽ không đồng ý a.
Toàn bộ đa nguyên vũ trụ này ai mà không biết Vương Hạo là có tiếng là cứng mồm. Bây giờ Nguyễn gia bọn họ dâng cục thịt béo bở tới miệng, ngày qua ngày nhìn ngó, nếu không có ý nghĩ gì, đó mới gọi là gặp quỷ rồi!
Vương Hạo quay đầu nhìn lại Khiếu Thiên, hỏi:
- Khiếu Thiên tiền bối, Nguyễn huynh ủng hộ ta thực hiện mộng tưởng rồi, ngươi nói như thế nào a?
Khiếu Thiên minh chủ thở dài nói:
- Chúng ta cũng ủng hộ.
- Ai. . .
Toàn bộ mọi người ở hiện trường bất đắc dĩ thở dài, xem như không tránh khỏi một đao này rồi.
Vương Hạo nhướn nhướn mày nói với Băng Lộ:
- Đàm phán tiếp theo giao cho nàng, ta ở nhà tắm rửa sạch sẽ chờ nàng trở về.
Gương mặt xinh đẹp của Băng Lộ thoáng ửng hồng, trong lòng có chút mong đợi, cũng có chút bận tâm sợ người đến quấy rầy, nhưng nhiều hơn là tim đập rộn lên, mặt đỏ tới mang tai. . .
Chương 1022 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]