Bàn Cổ vũ trụ.
Hai người Vương Thiên Dật và Chiết Mộc trôi bay lở lửng giữa vũ trụ đen như mực.
Vừa rồi đao kiếm đụng nhau, Băng cung hóa thành bụi phấn trong Bàn Cổ vũ trụ.
Bốn phía xung quanh hai người đều là hắc động được sinh ra sau khi hư không sụp xuống.
Về phần đệ tử của Băng cung, còn có những thủ lĩnh đã sớm tránh rất xa, chưa từng xuất hiện bất kỳ thương vong nào.
- Thiên Dật ca. . .
Lâm Thi Kỳ che miệng kinh hô một tiếng, sau đó hóa thành một đạo lưu tinh nhanh chóng vọt tới chỗ của Vương Thiên Dật.
Đám người Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy toàn thân Vương Thiên Dật run rẩy kịch liệt, máu tươi chảy ra không cầm được, hiển nhiên va chạm vừa rồi đã khiến ông ta bị trọng thương.
Còn Chiết Mộc lại không có chuyện gì, sắc mặt lại càng thêm âm lãnh.
Hắn tuyệt đối không nghĩ một đao mạnh nhất của mình lại bị người ngăn cản được.
Chứng kiến cảnh tượng này, tất cả mọi người đều nhìn Vương Thiên Dật bằng ánh mắt tràn đầy kính nể.
- Người này là anh hùng chân chính.
- Hắn biết rõ bản thân mình không phải là đối thủ của Chiết Mộc, nhưng vì bảo vệ kẻ yếu sau lưng, vẫn lựa chọn rút kiếm đối địch với Chiết Mộc.
- Tuy rằng nhỏ yếu mà bảo vệ cũng có chút ngốc, nhưng dũng khí của hắn chúng ta không thể so được.
- Ta có thể hiểu rõ chút ít tại sao Vương Hạo muốn làm anh hùng rồi, thì ra hắn lấy phụ thân làm mục tiêu.
- Đáng tiếc, thằng cha này là anh hùng thật. Còn con trai là anh hùng tự biên tự diễn, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
- Trong mắt của ta, anh hùng Vương Thiên Dật là ngốc. Anh hùng Vương Hạo mới là thật.
- Ta cũng cảm thấy như vậy, nếu lịch sử do người thắng viết, hà cớ gì ngốc hết chỗ chê đi làm anh hùng chứ?
- Ta không thấy như vậy. Sự thật chính là sự thật, sai chính là sai, không đổi được.
- Không cần tranh luận nữa. Chính và ác, đúng với sai, đây vĩnh viễn là vấn đề tranh luận cũng không ra được kết quả.
- Xem trò vui, xem trò vui a. Hiện tại cha của Vương Hạo bị Chiết Mộc đánh bị thương, hắn phải xuất hiện rồi.
- . . .
Khiếu Thiên minh chủ nhìn Vương Thiên Dật xuất thần, phát hiện đây mới thật sự là đại anh hùng, đại hào kiệt.
Bản thân hắn không thể xem là đại anh hùng, đại hào kiệt, cùng lắm chỉ có thể nói hắn là một chính khách khoác chiếc áo anh hùng.
Trước đó làm hết thảy mọi việc đều bởi vì lợi ích.
Sẽ không hy sinh tánh mạng của mình vì những người yếu kia.
- Thì ra ta luôn luôn lừa mình dối người.
Khiếu Thiên tự giễu cười nói.
Đúng lúc này vang lên âm thanh không chút tình cảm của Chiết Mộc:
- Lấy trọng thương trả giá cho một đao của ta, bây giờ ta xem các ngươi còn cản trở như thế nào?
- Không được.
Đám người Triệu Y Linh kinh hãi, nhanh chóng tiến lên bao vây lấy Vương Thiên Dật, phòng ngừa Chiết Mộc hạ sát thủ với Vương Thiên Dật.
- Các ngươi thành công trong việc chọc giận ta rồi. . .
Chiết Mộc hừ lạnh một tiếng, chậm rãi nâng cự đao màu đen lên, khí tức rất nặng từ trên cự đao lan tràn ra trong nháy mắt, trấn áp thiên địa.
- Mọi người toàn lực xuất thủ.
Cực Thiên Thánh giả ngưng trọng sắc mặt, khí tức toàn thân bạo phát đến cực điểm.
Đám người Triệu Y Linh cũng không dám khinh thường, đua nhau bắt đầu vận chuyển chân khí toàn thân, khiến cho từng đạo gợn sóng lan tràn ra từ trong cơ thể.
Mọi người vội vàng cầu nguyện…, bọn họ chưa bao giờ nghĩ đến một ngày bản thân mình sẽ mong mỏi chờ đợi Vương Hạo Đại Ma Vương xuất hiện như vậy.
- Tất cả đều đi chết đi!
Chiết Mộc điên cuồng quát to một tiếng, cự đao bạo phát ra một ánh đao đen như mực, một cổ khí tức âm lãnh khó hình dung càn quét thiên địa trong nháy mắt.
- Vù vù. . .
Tiếng kiếm rít đinh tai nhức óc vang dội hư không.
Ai nấy đều kinh hãi, cảm thấy một uy áp bàng bạc đột nhiên rơi xuống như mười vạn ngọn núi từ trên chín tầng trời hàng lâm xuống nhân gian. Không ít người không chịu đựng nổi cổ uy áp này, sắc mặt tái nhợt phải quỳ xuống.
Ngay sau đó là âm thanh lạnh như băng của Vương Hạo:
-Lại dám rút đao tại Bàn Cổ vũ trụ sao? Ngươi rất có dũng khí a!
- Là Vương Hạo.
Toàn bộ mọi người ở hiện trường rơi lệ đầy mặt. Cuối cùng hắn đã xuất hiện rồi.
- Vương Hạo.
Tám vị Thánh giả đỉnh phong đám Triệu Y Linh mừng rỡ khi nhìn thấy Vương Hạo đột nhiên xuất hiện trước người bọn họ.
Chỉ có điều Vương Hạo còn ôm Băng Lộ đang mặc áo sơ mi nam ở trong lòng, nhất là gương mặt nhỏ xinh đỏ bừng của Băng Lộ. Đây chứng tỏ vừa rồi Vương Hạo đã làm gì rồi.
- Cái đồ tồi kia!
Hai nàng Triệu Y Linh và Tiểu Hồ Ly tức mình đến mức nắm chắc nắm đấm. Tức cho các nàng còn tưởng rằng tên đồ tồi này đang tu luyện, nhưng ai ngờ hắn lại chạy đi "chén" trộm.
Vương Hạo nhìn quanh một vòng rồi buông lỏng Băng Lộ trong lòng ra, sau đó hắn tới bên cạnh Vương Thiên Dật bắt đầu tra xét thương thế.
Lâm Thi Kỳ oán giận nói:
- Thằng nhỏ này thiệt là, Băng Lộ sớm muộn gì cũng là của con, hà cớ gì vội vàng nhất thời. Con xem cha con hiện tại tổn thương như thế nào. . .
Vương Thiên Dật phất tay áo, mặt mũi tái nhợt cười nói:
- Không cần lo lắng cho cha, chỉ cần đời sau của lão Vương gia chúng ta có thể đi ra sớm một chút, ta bị thương không có gì.
Vương Hạo giơ ngón tay cái lên trước Vương Thiên Dật, bày tỏ lão Vương có tầm mắt nhìn cao, hiểu rằng Vương gia bọn họ âm thịnh dương suy, cần thiết chi viện của bộ đội đời tiếp theo.
Băng Lộ đỏ bừng gương mặt, nhanh chóng trốn sau lưng của Triệu Y Linh và Tiểu Hồ Ly, đầu nhỏ cúi xuống không dám nói nữa, như hài tử ăn trộm kẹo đường bị bắt được, cũng không dám thở mạnh chút nào.
- Thật là tiện lợi cho tên đại bại hoại a.
Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly tức giận trừng mắt Vương Hạo một cái, vừa nghĩ tới mình cực khổ chiến đấu ở nơi này, còn Vương Hạo ở bên kia thì phong lưu tiêu sái, tức giận không muốn đánh nữa.
Lâm Thi Kỳ vẫn oán giận nói:
- Đời kế tiếp dĩ nhiên là trọng yếu, nhưng đời trước cũng trọng yếu như vậy.
Vương Hạo nghiêm túc nói:
- Mẹ nói quá đúng, cũng bởi vì đời trước trọng yếu cho nên con phải tới trễ một chút.
- Là ý gì?
Lâm Thi Kỳ vô cùng nghi hoặc, trong nháy mắt bị Vương Hạo làm cho ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu nổi tiểu tử thúi này đang nói cái gì.
- Sớm muộn gì con cũng phải đi Cực Lạc Tịnh Thổ, nhưng vất vả lắm mới đánh hạ giang sơn như vậy, nếu không có ai thủ hộ thì chẳng phải thật đáng tiếc lắm sao? Vì thế phải suy nghĩ cho con cháu đời sau của lão Vương gia chúng ta, nên con chỉ có thể khảo nghiệm cha, xem cha có thể tiếp quản mảnh giang sơn này hay không.
Vương Hạo ngửa đầu 45 độ, vẻ mặt có vẻ phiền muộn không nói ra được.
Mọi người cũng ngẩn ngơ, thầm thốt ra tiếng mắng “con mẹ nó”.
Cảm thấy ngày hôm nay mình được kiến thức quá nhiều, không ngờ lại có chuyện con trai khảo nghiệm thằng cha, còn phải xem thằng cha có tư cách thừa kế giang sơn mà ông con đánh hạ hay không?
Rốt cuộc ai là con trai, ai là cha đây chứ a?
Bắc Hiên và Âu Hoàng đưa mắt nhìn Vương Thiên Dật tỏ ý đồng tình, cũng không dám hâm mộ Vương Thiên Dật nữa.
Có một con trai thiên tài thì mặt mũi sáng sủa, nhưng có con trai yêu nghiệt như Vương Hạo, đơn giản chính là lúng túng siêu cấp a!
- Xì. . .
Băng Lộ đỏ mặt “xì” nhẹ một tiếng khinh miệt, phát hiện tên khốn nạn thật đúng là mở miệng ra là nói dối.
Vừa lúc nãy ở Thiên Mệnh Không Gian cũng không nghe hắn nói muốn khảo nghiệm cha hắn, rõ ràng rất chuyên chú khảo nghiệm tính cân đối của thân thể nàng. . .
Chương 1027 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]