Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1042: CHƯƠNG 1041: NGƯỜI NÀO THÍCH THÌ NGƯỜI ĐÓ LẤY ĐI!

Cực Lạc Tịnh Thổ.

Một khu vực đầy rẫy sự hỗn độn.

Vương Hạo mang theo Tiểu Bạch xuất hiện, bên trên còn có Cực Thiên Thánh giả và Thiên Kiếp Long.

Về phần những người bạn nhỏ khác của Vương Hạo, tất cả đều ở Đa Nguyên vũ trụ vội vàng chiêu binh mãi mã, cho nên cũng chưa dẫn tới Cực Lạc Tịnh Thổ.

Vương Hạo nhìn quanh một vòng nói:

- Cơ Hùng và An Doanh Doanh đã đi rồi, xem ra ta không cách nào biết được bí mật của nàng ta!

- Bí mật của An Doanh Doanh!?

Thiên Kiếp Long tò mò hỏi:

- An Doanh Doanh có bí mật gì!? Nàng ta chỉ là một cô vợ ba a!?

Vương Hạo nhắc nhở:

- Ngươi có thấy qua một cô vợ ba nào núp ở rừng núi hoang vắng, không dám đi ra ngoài tìm đàn ông chưa!? Còn nữa ngươi có thấy qua có người nào bởi vì một cô vợ ba, phái ra nhiều cao thủ đuổi giết như vậy chưa!?

Thiên Kiếp Long chợt kịp phản ứng, lúc này mới phát hiện bên trong này quả thật tồn tại rất nhiều vấn đề.

Vương Hạo thở dài nói:

- Đáng tiếc hiện tại nói gì cũng vô dụng, Cơ Hùng đã mang theo An Doanh Doanh đi rồi!

Tiểu Bạch thở phì phò nói:

- Tính ra tên khốn đó chạy nhanh, nếu không thỏ cục cưng ta nhất định băm hắn thành tám mảnh!

Thiên Kiếp Long đảo cặp mắt trắng dã, phát hiện con thỏ này trở nên huênh hoang khoác lác, thật đúng là một chút bản nháp cũng không chịu làm cho lớn lên.

Vừa rồi Cơ Hùng có thể nói là cả đầu ngón tay cũng chưa động một chút, chỉ có tản ra một đạo khí, liền có thể phá mở ra phòng ngự mà nó vẫn lấy làm kiêu ngạo, nó muốn dùng thủ đoạn gì băm Cơ Hùng thành tám mảnh chứ!?

Cực Thiên Thánh giả nắm chặt nắm tay nói:

- Đây là Cực Lạc Tịnh Thổ sao!? Thực lực bị áp chế rất nhiều.

Tiểu Bạch khoát tay áo nói:

- Không cần khẩn trương, cho dù thực lực của ngươi không bị áp chế, cũng là hạng lót đường, không phải ai cũng có thể như thỏ cục cưng ta, còn có Vương Hạo, vừa tới Cực Lạc Tịnh Thổ là có thể đánh một trận với cao thủ cấp bậc Thần vương.

Thiên Kiếp Long ngẩn người, xem như hoàn toàn bại bởi con thỏ không biết xấu hổ này rồi.

Rõ ràng chính nó cũng là sự tồn tại của hạng lót đường, lại còn có mặt mũi đi xem thường người khác.

Không cần nhất chính là mặt mũi, nó khi nào đại chiến cùng cao thủ cấp bậc Thần vương chứ!? Rõ ràng nó ngay cả nửa chiêu của người ta cũng không tiếp nổi!

Sắc mặt của Cực Thiên Thánh giả sa sầm lại, trong lòng hò hét điên cuồng, bảo vệ con thỏ có da mặt dày này không phải là hắn, mà là chủ nhân của nó, tiểu sư phụ của hắn, Vương Hạo!

- Thỏ nói rất đúng!

Vương Hạo tán đồng gật gật đầu, bày tỏ Tiểu Bạch lời nói này không có tâm bệnh.

Thiên Kiếp Long, Cực Thiên Thánh giả quay đầu nhìn về phía chỗ khác, thực tế chịu không được một người một thỏ này nữa rồi.

- Ừm…

Tiểu Bạch đột nhiên nhảy xuống từ trên vai Vương Hạo, đưa ra tiểu mao trảo bới lên trên mặt đất.

- Thỏ, ngươi đang làm gì!?

Vương Hạo gương mặt tò mò, vô cùng không hiểu nổi con thỏ này khi không lại đào đất lên làm gì!?

Khó khăn dưỡng nuôi nhiều năm như vậy, vẫn như cũ không có cách nào thay đổi bản tính thích đào thành động của thỏ sao!?

Thời gian không lâu, Tiểu Bạch đào ra từ trong đất một cái thi thể đen thùi, cẩn thận nhìn một chút chính là thi thể của Thiểm Điện thố.

Cực Thiên Thánh giả không nhịn được hỏi:

- Đây là cái gì!?

Thiên Kiếp Long thở dài đáp:

- Đây là một con thỏ trung thành và tận tâm, đáng tiếc nó theo sai chủ nhân, cuối cùng bị chủ nhân nó đánh chết rồi.

- Vậy đúng là thật đáng buồn a!

Cực Thiên Thánh giả lắc lắc đầu, vô cùng đồng tình với tao ngộ của Thiểm Điện thố.

- Làm thỏ cũng không dễ dàng, một miếng này coi như thỏ cục cưng ta mời ngươi đấy, nhớ kiếp sau phải trả cho thỏ cục cưng ta.

Sắc mặt Tiểu Bạch nặng nề, lấy ra ba cây cà rốt, sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn có vẻ phân vân, lại thu hồi hai củ, cuối cùng cầm lên một củ còn dư lại, cắn vài miếng, rồi mới hài lòng đặt đầu củ cà rốt vào trước mặt Thiểm Điện thố.

- Phốc…

Thiên Kiếp Long, Cực Thiên Thánh giả trong nháy mắt phát sặc, cảm giác tam quan của mình lại một lần nữa bị con thỏ không biết xấu hổ này sinh cái mới rồi.

Nó nói một miếng, thật đúng là một miếng, nhiều hơn một miếng cũng không được.

Khiến cho người ta không nghĩ tới nhất là, con thỏ không biết xấu hổ này, lại vì một miếng cải rốt đó, tính toán kêu Thiểm Điện thố kiếp sau trả lại cho nó.

Loại thỏ kỳ quái này, đoán chừng cũng chỉ có Vương Hạo có thể nuôi ra.

Vương Hạo ngẩng đầu nhìn trời mang gương mặt vô tội, bày tỏ bản thân mình thật sự không biết con thỏ này, ai thích thì cứ lấy đi!

- Vèo… oo!…

Đúng lúc này, một đạo âm thanh dồn dập xé gió lên.

Lông tơ toàn thân Vương Hạo dựng đứng lên, thân thể vẫn chưa đưa ra bất kỳ động tác gì, một thanh trường kiếm liền gác ở trên cổ của hắn.

- Tiểu sư phụ!

Cực Thiên Thánh giả kinh hô một tiếng, quay đầu nhìn về phía chủ nhân của trường kiếm.

Đây là người nam nhân trẻ tuổi, tóc đen bóng dựng đứng, mày kiếm anh tuấn nhếch ngược, môi mỏng nhấp nhẹ, vóc người thon dài cao lớn mà không thô kệch.

Cả người nhìn qua vô cùng cao ngạo lãnh đạm cô độc, trên người còn tản ra một loại khí thế ngạo thị thiên địa.

- Grừ…ừ…ừ…

Thiên Kiếp Long ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng rồng gầm, thân thể nhanh chóng lớn lên, rất nhanh lấy tư thái bao phủ bầu trời che lấp đại địa xuất hiện trong mắt mọi người.

Nam nhân trẻ tuổi cau mày nói:

- Lại là Thái Ất Thần Lôi có ý thức, ngươi cùng Thái Ất Nữ Đế có quan hệ gì?

Thiên Kiếp Long lạnh lùng đáp:

- Thái Ất Nữ Đế là mẹ của ta, nếu như không muốn chết, nhanh chóng thả đại nhân nhà ta ra.

- Cùng tên khốn nạn này nói phí lời làm gì, mau buông Vương Hạo ra, nếu không thỏ cục cưng ta sẽ không khách khí.

Tiểu Bạch thở phì phò lấy ra Kim Trúc, khí tức toàn thân cũng không ngừng tăng lên.

Vương Hạo sắc mặt bình tĩnh hỏi:

- Các hạ là ai!? Chúng ta không giống như là đã biết nhau chứ hả!?

Nam nhân trẻ tuổi không nhanh không chậm nói ra:

- Tại hạ Lý Hạo, không muốn giết người, chỉ có điều nhận được tín hiệu cầu cứu của An cô nương, cho nên đặc biệt tới để cứu. Chỉ cần các ngươi thả An cô nương, như vậy ta sẽ không làm thương tổn ngươi.

- An cô nương!? An Doanh Doanh!

Vương Hạo tò mò đánh giá Lý Hạo, phát hiện Lý Hạo này nhìn qua là một người đàng hoàng giữ bổn phận, không nên có quan hệ cùng An Doanh Doanh là một "tài xế lâu năm" kia chứ!?

Nếu như hai người thật sự có quan hệ, như vậy chỉ có thể nói rõ, Lý Hạo này là vỏ xe phòng hờ của An Doanh Doanh.

Lý Hạo gật đầu nói:

- Không sai, An cô nương chính là An Doanh Doanh cô nương!

Vương Hạo nhún vai một cái nói:

- Ta xem ngươi tìm lộn người rồi, An Doanh Doanh không có trong tay chúng ta, nàng ta bị người đàn ông của nàng ta bắt đi rồi!

- Đàn ông!?

Lý Hạo chân mày cau lại hỏi:

- Ngươi nói hươu nói vượn cái gì!? An cô nương một mực đơn thân, từ đâu có đàn ông chứ!

- Ta đi, gặp cực phẩm rồi!

Vương Hạo gương mặt ngạc nhiên quan sát Lý Hạo, thực tế không biết nên nói là hành động của An Doanh Doanh tốt, hay là đứa nhỏ này rất đơn thuần chứ!? Thậm chí ngay cả "tài xế lâu năm" và phụ nữ đàng hoàng cũng không phân biệt được.

- Leng keng, chúc mừng Túc Chủ thành công đả kích Thiên Mệnh Chi Tử, thu được một lần cơ hội thăng cấp cực hạn!

Vương Hạo hơi sững sờ, Thiên Mệnh Chi Tử này lại là vật gì a!? Chẳng lẽ cùng một dạng với Con trai ruột của Thiên đạo!?

Hệ thống hồi đáp:

- Thiên Mệnh Chi Tử là người có nhiều may mắn. Bọn họ trời sanh có thể cảm ngộ đến đại đạo của Cực Lạc Tịnh Thổ, chỉ cần dốc lòng tu luyện tương lai thành tựu thấp nhất cũng có thể đạt đến Thần Đế.

Vương Hạo bừng tỉnh hiểu rõ ra. Hắn nói An Doanh Doanh khi không giả vờ ngây thơ kiếm vỏ xe phòng hờ làm cái gì, thì ra là muốn đầu tư tiềm lực.

Nhưng hắn mặc kệ Thiên Mệnh Chi Tử, Con trai ruột của Thiên đạo gì đó, chỉ cần có quyền lợi, vậy tuyệt đối cần bồi dưỡng giống như Lý Vân Dương mới được…

Chương 1041 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!