Thời gian trôi như nước chảy.
Thời gian một tháng vội vã trôi qua.
Quanh người Vương Hạo quang hoa đại thịnh, trong đầu sáng rõ.
Trong một tháng này, hắn tiến nhập vào một loại trạng thái rất kỳ diệu.
Cả người vô câu vô thúc, ngao du giữa thiên địa, hết sức cảm ngộ đại đạo thiên địa.
Tiểu Bạch vẫn như cũ ghé vào bên cạnh Vương Hạo ngủ khò, hoàn toàn không có ý tứ thức dậy.
- Ầm ầm…
Đúng lúc này, một đạo âm thanh nặng nề có lực truyền ra từ trong cơ thể Vương Hạo.
Hai tròng mắt Vương Hạo chậm rãi mở ra, từng chút một hào quang óng ánh y hệt như tinh tú đầy trời chợt lóe lên.
Đồng thời, thân hình của Vương Hạo cũng biến thành hư vô, dường như cùng thiên địa hòa làm một thể, nhưng rất nhanh thì khôi phục lại.
- Đột phá Thượng Cấp Thánh giả rồi!
Vương Hạo nắm chặt nắm tay, cảm giác mình hiện tại có lòng tin trực tiếp đánh bại Hạ Vị thần.
Nếu như sử dụng một số thủ đoạn nhỏ phối hợp nữa, như vậy Trung Vị thần cũng có thể giết chết.
Thậm chí đem hết toàn lực, còn có thể tiêu diệt Thượng Vị thần.
- Ô, thỏ cục cưng ta ngủ thật thoải mái a!
Tiểu Bạch duỗi người, cặp chân nhỏ ngắn còn đá lung tung.
Vương Hạo xạm mặt lại, cái con thỏ này chẳng lẽ ngủ suốt một tháng hay sao!? Cái này nói nó không phải heo cũng không ai tin!
Tiểu Bạch gãi gãi cái đầu nhỏ bé, nghi ngờ hỏi:
- Chuyện gì xảy ra thế!? Tu vi của thỏ cục cưng ta dường như đột phá rồi đúng không!?
- Cái gì!?
Vương Hạo hơi sững sờ, lúc này mới phát hiện tu vi của Tiểu Bạch không ngờ lại cũng đột phá đến Thượng Cấp Thánh giả.
Thanh âm của hệ thống vang lên:
- Vào lúc Túc Chủ đi vào trạng thái đạo pháp tự nhiên, trên người hoặc nhiều hoặc ít tản ra một ít khí tức của "Đại Đạo" . Còn Tiểu Bạch sau khi tiếp xúc khí tức của "Đại Đạo" , đánh bậy đánh bạ lĩnh ngộ một số đại đạo.
Vương Hạo trong nháy mắt hết chỗ nói rồi, phát hiện vận may của con thỏ này đúng là không phải tốt như bình thường.
- Tại sao lại đột phá chứ!? Mặc kệ, ăn cà rốt trước đã!
Tiểu Bạch lắc lắc cái đầu nhỏ bé, sau đó mỹ tư tư móc ra cà rốt ăn sồn sột.
Vương Hạo lắc đầu bật cười. Có lẽ cũng bởi vì loại thái độ không có tim không có phổi này của Tiểu Bạch, cho nên nó mới có thể thoải mái lĩnh ngộ đại đạo.
Đúng lúc này, một đạo tiếng máy móc vang lên:
"Già Lam chủ thành đã đến, xin mời rời khỏi phòng tu luyện, đi tới phòng điều khiển tập hợp!"
- Già Lam chủ thành đã tới rồi sao!?
Hai tròng mắt của Vương Hạo đột nhiên sáng ngời, cuối cùng có thể biết được Cực Lạc Tịnh Thổ chân chính rồi.
Thời gian không lâu, đoàn người Vương Hạo đi ra Băng Phách phi thuyền.
Phóng tầm mắt nhìn lại, biển mây vùng vẫy.
Hơn vạn hòn đảo cự đại trôi lơ lửng giữa không trung, phía trên còn dựng lên thành thị phồn hoa.
Vô số bóng người đạp kiếm ra vào, cũng có người ngồi trên người yêu thú hung mãnh, bay lượn tự do phía chân trời.
Vương Hạo thở dài nói:
- Nơi này thật sự rất đồ sộ a!
Tiểu Bạch liên tục gật đầu, cũng bị hết thảy trước mắt làm cho chấn động ghê gớm.
Nhất là khí tức của những người này phát ra, lại kinh khủng không có cách nào dùng lời nói mà hình dung được.
Cực Thiên Thánh giả nuốt ngụm nước miếng nói:
- Nơi này cao thủ rất nhiều, ta cảm giác chúng ta ở chỗ này chỉ có thể coi là sự tồn tại như hạng lót đường.
Thiên Kiếp Long cười nói:
- Thật ra chúng ta cũng không thể xem như lót đường, ở Cực Lạc Tịnh Thổ cũng có Đa Nguyên cư dân, tu vi của bọn họ cũng cần từ từ tu luyện ra, chúng ta nên tính là bậc trung.
Cực Thiên Thánh giả gật gật đầu, xem như tìm về một chút lòng tin.
Lý Hạo thúc giục:
- Không cần nhìn nữa, chúng ta bây giờ phân công nhau hành động, hỏi thăm một chút tin tức của An cô nương.
Vương Hạo đưa tay ra nói:
- Vậy trả thù lao đi!
- Trả thù lao!?
Vẻ mặt của Lý Hạo vô cùng nghi hoặc, không hiểu nổi tại sao phải trả tiền.
Tiểu Bạch khinh bỉ hỏi:
- Ngay cả thỏ cục cưng ta cũng biết có tiền mua tiên cũng được, ngươi không phải ngay cả đạo lý này cũng không hiểu chứ!?
Lý Hạo có chút lúng túng đáp:
- Đạo lý này ta cũng hiểu, chỉ là trên người của ta bây giờ không có tiền.
- Không có tiền!?
Vương Hạo kêu to một tiếng, trong lòng lại chửi một câu MMP (ĐM).
Hắn vốn tưởng rằng tìm cái oan đại đầu, có thể làm con heo mập ăn một khoảng thời gian.
Nhưng ai ngờ, đây chỉ là tên nghèo khổ mạo danh con ông cháu cha.
Sắc mặt của Lý Hạo trở nên đỏ ửng nói:
- Ta lần này đi ra ngoài là vì để có kinh nghiệm, cho nên sư phụ cũng không hề chuẩn bị cho ta bao nhiêu tiền tài, chỉ chuẩn bị một chiếc Băng Phách phi thuyền.
Vương Hạo cho Lý Hạo một ánh mắt chê cười, bày tỏ ngươi cho dù có che giấu như thế nào đi nữa, cũng không cải biến được sự thật ngươi là một tên nghèo khổ.
Tiểu Bạch thấp giọng hỏi:
- Vương Hạo, người này không có tiền, vậy phí sinh hoạt chúng ta sau này phải làm gì bây giờ hả!?
Vương Hạo gãi gãi cằm đáp:
- Bằng không chúng ta phụ trách kiếm khách, khiến cho hắn hy sinh nhan sắc!?
- Đi khách!?
Cực Thiên Thánh giả, Thiên Kiếp Long xạm mặt lại, thực tế chịu không được vị Vương Hạo Đại Ma Vương này, hắn không thể đứng đắn một chút sao!?
Lý Hạo mặt đen lại nói:
- Vị bằng hữu này, bây giờ không phải là thời điểm nói giỡn, An cô nương vẫn chờ chúng ta đi cứu.
Vương Hạo bĩu môi, An Doanh Doanh đó sống hay chết cùng hắn có nửa xu quan hệ gì chứ!?
Hắn sở dĩ tới nơi này, đơn giản chính là muốn cùng Lý Hạo vị Thiên Mệnh Chi Tử này, sau đó mò chút ít quyền lợi từ trên người hắn.
- Ừm, cổ khí tức này là…
Sắc mặt của Vương Hạo đột nhiên đại biến, hắn vừa mới cảm ứng được một cổ khí tức rất quen thuộc dao động.
Tuy rằng cổ khí tức ấy rất nhỏ yếu, lại chợt lóe lên, nhưng hắn vẫn phi thường khẳng định, đây là Thiên Hồ chi chủ năm đó tự bạo mà chết, lựa chọn từ Lục Đạo Luân Hồi đi vào Cực Lạc Tịnh Thổ, cũng là đệ nhất mỹ nhân của Đa Nguyên vũ trụ bọn họ.
Cực Thiên Thánh giả tò mò hỏi:
- Tiểu sư phụ, ngài không sao chứ!?
- Ta có chút việc phải làm!
Vương Hạo đánh mất câu nói tiếp theo, thân hình hóa thành một luồng sáng vàng nhanh chóng phóng đi về phía một hòn đảo.
Cực Thiên Thánh giả, Thiên Kiếp Long nhìn nhau một cái, sau đó cũng nhanh chóng đi theo.
- Uy, các ngươi muốn đi đâu!?
Lý Hạo kêu vài tiếng không người trả lời, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ thu hồi Băng Phách phi thuyền đuổi theo.
Thời gian không lâu, Vương Hạo đi tới một hòn đảo, vững vàng rơi vào trước một dòng suối nhỏ.
Mà bên trên dòng suối nhỏ còn ngồi xếp bằng một vị thiếu nữ tuyệt mỹ, mặc quần dài màu bạc thêu đường viền hoa, nhưng không che giấu được thân hình lung linh.
Mặt ngọc tinh xảo trắng nõn như tuyết, không có bất kỳ tỳ vết. Một đôi con ngươi tinh xảo giống như trăng sáng vậy. Lông mày của nàng ta cong như vầng trăng. Một mái tóc xanh màu đen nhánh như mực từ từ lay động trong gió.
Thiếu nữ hơi sững sờ, dường như cảm ứng được gì đó, quay đầu nhìn về phía Vương Hạo cách đó không xa.
Tiểu Bạch cả kinh kêu lên:
- Lại là Thiên Hồ chi chủ, đây cũng quá đúng dịp chứ hả!
Thiếu nữ vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, không hiểu nổi cái con thỏ này đang nói gì.
- Vèo… oo!…
Đúng lúc này, vài đạo âm thanh xé gió lên.
Cực Thiên Thánh giả, Thiên Kiếp Long, Lý Hạo cũng xuất hiện trước dòng suối nhỏ.
Cực Thiên Thánh giả mừng rỡ kêu lên:
- Con à, thật không nghĩ tới còn có thể nhìn thấy con.
Thiếu nữ hơi nhíu lông mày hỏi:
- Các ngươi là ai!? Chúng ta quen biết sao!?
Vương Hạo hơi sững sờ, đây là tình huống gì!?
Chẳng lẽ lúc trước khi đi vào Lục Đạo Luân Hồi, trí nhớ của nàng ta đã bị xóa sạch rồi sao!?
Nếu như là như vậy, coi như thật sự… Thật tốt quá.
Hắn vẫn chưa quên, năm đó là ai ỷ vào tu vi cao cường đánh hắn đến kêu cha gọi mẹ, hiện tại oan có đầu nợ có chủ, nên nhất định phải trả lại…
Chương 1045 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]