“Thanh Thanh, chúc mừng tu vi của con đột phá đến Hạ Vị Thần!”
Thanh Hà Thần Đế lộ ra một nụ cười hiền lành, còn cưng chìu vỗ vỗ cái đầu nhỏ bé của thiếu nữ.
Thiếu nữ Thanh Thanh ngước đầu lên, vô cùng kiêu ngạo nói:
- Đó là dĩ nhiên, cũng không nhìn một chút coi con là con gái của ai sao!?
Thanh Hà Thần Đế đột nhiên nghiêm túc nói:
- Nha đầu nhà ngươi ngàn vạn không thể kiêu ngạo tự mãn, cần phải biết đường sau này còn dài!
- Hạ Vị Thần!
Vương Hạo hơi sững sờ, lúc này mới phát hiện thì ra là tu vi của Thiên Hồ chi chủ, cũng chính là thiếu nữ Thanh Thanh đó, đã đạt đến Hạ Vị Thần.
Mà hắn vừa rồi sở dĩ có thể cảm ứng được khí tức của Thanh Thanh, hoàn toàn là bởi vì khí tức của nàng ta phát ra khi đột phá Hạ Vị Thần.
Ánh mắt của Cực Thiên Thánh giả nóng rực lên, phát hiện Cực Lạc Tịnh Thổ này không hổ là Thánh Địa mà thế nhân hướng tới. Thiên Hồ chi chủ không ngờ lại chỉ dùng trăm năm liền đột phá đến Hạ Vị Thần.
- Con biết rồi!
Thanh Thanh le le cái lưỡi mềm mại, sau đó len lén liếc đám người Vương Hạo một cái.
Chỉ thấy người khác đã bị áp nằm trên đất, cho dù là Lý Hạo vị Thượng Vị thần kia, cũng là đôi chân run lên, có loại cảm giác không chịu nổi.
Nhưng Vương Hạo vẫn như cũ đứng thẳng, không nhúc nhích tí nào.
Thấy cảnh tượng như vậy, trái tim nhỏ bé của Thanh Thanh chấn động lên một cách không hiểu, đây là người đàn ông kiếp trước của mình đó sao! ?
Không ngờ lại có thể lấy tu vi Thượng Cấp Thánh giả chống đỡ uy áp của cha nàng, thiên phú này cũng không tránh khỏi quá kinh khủng đi chứ hả! ?
- Thanh Thanh, con làm sao vậy!?
Thanh Hà Thần Đế kêu một tiếng, tò mò theo ánh mắt của Thanh Thanh nhìn về phía Vương Hạo.
- Không có gì…
Thanh Thanh bị dọa khiến hoảng sợ nhảy dựng, vội vàng thu hồi ánh mắt.
- Thanh Thanh, đây là bạn bè của con hả!?
Thanh Hà Thần Đế cười cười, bắt đầu đánh giá Vương Hạo.
Vương Hạo nghiêm túc nói:
- Cháu không phải là bạn bè của nàng ấy, cháu là bạn trai của nàng ấy!
Cực Thiên Thánh giả, Thiên Kiếp long xem như hoàn toàn phục, không có Vương Hạo Đại Ma Vương vô sỉ nhất, chỉ có Vương Hạo Đại Ma Vương không biết hổ thẹn nhất.
Lý Hạo bị hù làm mồ hôi lạnh ứa ra, ngay cả ý muốn tự tử cũng đã có.
Phải biết, Thanh Hà Thần Đế thành danh đã lâu, nhưng một mực không có con cái, cho đến trăm năm trước mới chỉ sinh ra Thanh Thanh một nàng con gái bảo bối này, hoàn toàn có thể tưởng tượng đó là một tình thương yêu như thế nào.
Nhưng tên khốn kiếp này không ngờ lại trước mắt Thanh Hà Thần Đế đùa giỡn con gái của ông ta, lần này coi như tự mình muốn chết cũng không cần kéo bọn họ làm đệm lưng chứ! ?
- Tên đại bại hoại này nói cái gì vậy…
Gương mặt xinh đẹp của Thanh Thanh đỏ bừng, len lén liếc nhìn Thanh Hà Thần Đế một cái, muốn nhìn một chút người cha này có phản ứng gì.
- Bạn trai!?
Sắc mặt của Thanh Hà Thần Đế trong nháy mắt lạnh xuống, một cổ uy áp kinh khủng như là biển điên cuồng ép đi về phía Vương Hạo.
- Con mẹ nó!
Lý Hạo phát lên tiếng chửi thô tục, trực tiếp bị đè nằm trên đất.
Cho dù hắn có tu vi của Thượng Vị thần, cũng không có năng lực đứng lên lần nữa.
Đồng thời, Lý Hạo cũng vô cùng buồn bực, hắn chỉ tới tìm An nữ thần của hắn, làm sao lại bị lôi kéo vào việc tranh chấp gia đình của Thanh Hà Thần Đế a! ?
"Thật mạnh, đây là người đàn ông gần với chủ thần nhất sao!?"
Vương Hạo nhíu mày, trực tiếp bị cổ uy áp này đè cho quỳ một chân trên đất, từng vết nứt cũng từ chỗ đầu gối lan tràn ra.
Thanh Thanh gấp giọng kêu lên:
- Cha, cha đang làm gì vậy!?
Thanh Hà Thần Đế lạnh lùng đáp:
- Tuổi không lớn lắm, thiên phú không tệ, nhưng chỉ bằng chút bản lãnh này, còn chưa có tư cách cưới con gái của Thanh Hà Thần Đế ta.
- Ông nói tôi không tư cách sao!?
Hai tròng mắt Vương Hạo lóe lên một chút tức giận, hắn đời này hận nhất người khác nói hắn không tư cách ăn bám, đây quả thực là đang vũ nhục sự tín ngưỡng của hắn!
Một giây kế tiếp, thần lực trong đan điền của Vương Hạo nhanh chóng tràn vào các gân mạch lớn toàn thân, khiến cho một cổ lực lượng cuồng bạo trong nháy mắt bị kích hoạt.
Đồng thời, thần cách trong đầu cũng bạo phát ra một cổ năng lượng thần bí, ngăn lại uy áp của Thanh Hà Thần Đế.
- Cái gì!?
Thanh Hà Thần Đế biến sắc, phát hiện năng lượng mà Vương Hạo phát ra hơn xa Thượng Cấp Thánh giả, có thể tương xứng với Trung Vị thần.
Mấu chốt nhất là, trong cơ thể Vương Hạo còn có một cổ năng lượng thần bí, đang giúp hắn ngăn cản uy áp.
- Grừ…ừ…ừ…
Vương Hạo đột nhiên hét lớn một tiếng, cái chân quỳ trên mặt đất cũng chầm chậm đứng lên.
- Đây là tên quái vật gì thế!?
Thanh Hà Thần Đế ngẩn người, cảm giác mình hoàn toàn lộn xộn trong gió rồi.
Phải biết, từ sau khi ông ta đột phá Thượng cấp Thần Đế, cho dù là Thần vương cũng không có năng lực đứng lên dưới uy áp của ông ta.
Nhưng bây giờ một tên Thượng Cấp Thánh giả không ngờ lại đứng lên trước mặt ông ta, cái này xác định không phải đang nói đùa chứ! ?
- Thực tế thật lợi hại!
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Thanh kích động đỏ bừng, rốt cuộc hiểu rõ kiếp trước của mình tại sao lại một mực theo đuổi Vương Hạo rồi.
Thiên phú cường đại như thế, lại là người có nghị lực lớn, thử hỏi thế gian có mấy người con gái không muốn gả cho hắn chứ! ?
- Tốt, vậy hãy để cho ta nhìn một chút ngươi rốt cuộc có bản lãnh bao lớn!
Hai tròng mắt của Thanh Hà Thần Đế lóe lên một luồng sáng vàng. Một cổ năng lượng càng thêm cuồng bạo trong nháy mắt bắn ra từ trong cơ thể, uy áp vô biên cũng lần nữa ép về phía Vương Hạo.
Thân thể của Vương Hạo trầm xuống, chỉ cảm thấy trên người lại xuất hiện thêm một tòa núi cao lớn vô cùng.
- Má thỏ của ta ơi! Thỏ cục cưng ta vô tội…
Tiểu Bạch kêu rên một tiếng, chỉ có thể ghé vào trên vai Vương Hạo không nhúc nhích được.
Thanh Thanh gấp giọng kêu lên:
- Cha, cha mau dừng tay, cha như vậy sẽ giết chết hắn đấy.
Thanh Hà Thần Đế thản nhiên nói:
- Nếu ngay cả chút uy áp này cũng không chịu nổi, vậy căn bản không xứng làm con rể của Thanh Hà Thần Đế ta.
- Bớt xem thường người đi!
Vương Hạo cắn răng hét lớn một tiếng, một cổ năng lượng càng thêm cuồng bạo lần nữa phún ra ngoài từ trong cơ thể. Điều này khiến cho bàn chân trong nháy mắt lún vào bên trong lòng đất.
- Ầm ầm…
Một giây kế tiếp, một đạo tiếng nổ cuồng bạo vang rền lên.
Toàn bộ mọi người có mặt tại chỗ kinh hãi, chỉ thấy Vương Hạo chống chịu uy áp vô biên của Thanh Hà Thần Đế hoàn toàn đứng lên. Mặt đất dưới chân trong nháy mắt bị đè nát, từng vết nứt dữ tợn không ngừng lan tràn ra.
Nhưng Vương Hạo lại sắc mặt bình tĩnh đứng trên cả vùng đất vỡ vụn đó, mặc cho uy áp của Thanh Hà Thần Đế đánh tới, hắn đều sừng sững không ngã, giống như một vị Chiến thần không thể chiến thắng.
- Ôi trời ạ, ta đây là đang nằm mơ sao!?
Lý Hạo ngẩng đầu nhìn về phía Vương Hạo, trong ánh mắt tràn đầy vẻ khiếp sợ.
Hắn thực tế nghĩ không thông, đây rốt cuộc phải là yêu nghiệt thiên phú dạng gì, mới có thể lần nữa đứng thẳng lên dưới uy áp vô biên đó của Thần Đế.
Cực Thiên Thánh giả, Thiên Kiếp long thần tình vô cùng kích động, quả nhiên cùng bọn họ nghĩ, cho dù đến Cực Lạc Tịnh Thổ có Thánh giả nhiều như chó, Vương Hạo Đại Ma Vương vẫn là Vương Hạo Đại Ma Vương.
Sự thiên phú của loại yêu nghiệt cái thế như thế, vĩnh viễn cũng không thể bị người vượt qua.
- Thật. . . Thật là lợi hại…
Mắt hạnh của Thanh Thanh trong chớp mắt lóe lên điểm sáng nhỏ, cảm giác mình trong nháy mắt luân hãm.
Từ xưa mỹ nữ yêu ngươi hùng, hắn ta hiển nhiên cũng sẽ không ngoại lệ.
Nhất là vị ngươi hùng này còn nói là người đàn ông kiếp trước của nàng, cái này càng thêm không có cách nào ngăn cản mị lực hắn phát ra.
Thanh Hà Thần Đế gương mặt buồn bực, vốn muốn cho tiểu tử này biết khó mà lui, nhưng ai ngờ lại cho tiểu tử này có cơ hội giả vờ trang bức, kết quả con gái bảo bối của ông ta xem như hoàn toàn thua luôn rồi, thật là có cảm giác "nhật" (DM) phải chó vậy, hơn nữa còn là giảm giác 80%…
Chương 1047 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]