Bên ngoài Già Lam chủ thành.
Một đám Thần vương bắt đầu đoàn đoàn bao vây Vương Hạo và Thanh Thanh, công kích phô thiên cái địa không ngừng đè áp về phía Vương Hạo và Thanh Thanh.
Vương Hạo ôm eo thon nhỏ của Thanh Thanh, sử dụng Không Gian Thần Thông không ngừng né tránh công kích phô thiên cái địa ấy, giống như nhảy múa trên lưỡi đao, mỗi một lần đều kinh tâm động phách như vậy.
Thanh Thanh xuất thần nhìn Vương Hạo, nghe công kích gào thét qua bên tai, nàng đột nhiên phát hiện Vương Hạo Đại Ma Vương thật ra đúng là rất xuất sắc.
Dưới tình huống như vậy, hắn không ngờ lại tình nguyện mang theo sự trói buộc như nàng này, cũng không nguyện ý buông tay ra.
Trong lúc bất chợt, thân thể của Thanh Thanh chấn động lên, chỉ cảm thấy bên tai truyền đến một cổ nhiệt khí, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn cũng có thể rõ ràng cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Vương Hạo.
Đồng thời, tiếng cười bất cần đời của Vương Hạo vang lên bên tai cô:
- Cô nhìn ta như vậy, ta sẽ xấu hổ đấy.
Thanh Thanh trong lòng hoảng hốt, gương mặt xinh đẹp chợt dâng lên một chút đỏ ửng, có loại cảm giác trộm đồ bị bắt chặt, hận tìm không được một cái lỗ để chui vào.
Đồng thời, trong lòng Thanh Thanh cũng không nhịn được chửi rũa nhổ nước bọt, tên khốn kiếp không biết xấu hổ này còn biết xấu hổ sao! ? Hắn đoán chừng ngay cả hai chữ xấu hổ cũng sẽ không biết viết đấy!
Khóe miệng của Vương Hạo khinh bạc, ôm Thanh Thanh tiếp tục tránh khỏi.
Cách đó không xa.
Tiểu Bạch gấp giọng nói:
- Vương Hạo sắp không chịu được nữa rồi, thỏ cục cưng ta phải đi giúp cậu ta.
Ngọc Linh Lung ngăn lại Tiểu Bạch:
- Gấp cái gì, hiện tại Vương Hạo càng bị thua thiệt, vậy chờ chúng ta muốn bồi thường thì càng nhiều.
- Nhưng mà. . .
Tiểu Bạch quay đầu nhìn Vương Hạo một cái, cảm giác hắn thành tâm không chống đỡ được thời gian quá dài.
Đậu Đậu an ủi:
- Ngươi không cần lo lắng, cứu binh của Vương Hạo đến rồi!
- Cứu binh! ?
Tiểu Bạch theo bản năng quay đầu nhìn lại, theo ánh mắt nhìn chằm chằm ngẩn người tại chỗ.
Chỉ thấy xa xa lóe ra một cổ quang mang ngũ thải ban lan, nhưng nhìn kỹ, lại là lưu tinh phô thiên cái địa phá vỡ hư không mà đến.
Đồng thời trong mỗi một viên lưu tinh, đều tản ra khí tức hết sức khủng khiếp, thấp nhất đều đạt đến Trung cấp Thần vương.
Ngọc Linh Lung cau mày nói:
- Vương Hạo không phải mới tới Cực Lạc Tịnh Thổ hơn hai tháng sao! ? Vì sao lại có thể gọi tới nhiều người như vậy?
Đậu Đậu giang tay ra nói:
- Cái này ta không thể nói, nếu như nói thế giới đại loạn rồi.
- Thế giới đại loạn! ?
Vẻ mặt của Ngọc Linh Lung vô cùng nghi hoặc, thực tế không hiểu nổi trả lời một vấn đề, làm sao lại thế giới đại loạn chứ! ?
Đậu Đậu quay đầu nhìn về phía Vương Hạo, trong lòng vô cùng kinh ngạc. Nó không nghĩ tới trên đời lại có loại quyển trục có thể trăm phần trăm khống chế tư tưởng người khác.
Nếu như tin tức này một khi truyền ra, vậy thì thế lực khắp nơi khẳng định sẽ nghĩ hết tất cả biện pháp, có được phương pháp luyện chế của Ác Ma Quyển Trục.
Đến lúc đó Cực Lạc Tịnh Thổ người người cảm thấy bất an, thế giới đại loạn tuyệt đối không thể tránh khỏi.
Ngọc Linh Lung nhún vai nói:
- Không nói thì không nói, vậy chúng ta hãy hết sức suy nghĩ coi tiếp theo đây sẽ đòi cái gì đây! ?
Đậu Đậu ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
- Ngươi nói có đạo lý, hiện tại bên Vương Hạo cường thế như vậy, các chủ thần chắc chắn sẽ không nhìn thủ hạ của mình bị diệt mà thờ ơ, chỉ cần bọn họ dám xuất hiện, vậy chúng ta có thể đi khai công rồi.
Ngọc Linh Lung lại cười nói:
- Nếu như vậy, chúng ta vừa nghĩ, vừa lẳng lặng chờ đợi đi!
Đậu Đậu gật gật đầu, bày tỏ cái này có thể.
- Vương Hạo thật lợi hại!
Tiểu Bạch đột nhiên hưng phấn nhảy cởn lên, còn vung cà rốt trong tay, điên cuồng đánh cổ vũ cho Vương Hạo.
Đậu Đậu bật cười, trong đầu từ từ hiện lên cảnh tượng năm đó đi theo Sáng Thế thần cùng nhau giành chính quyền, nó dường như cũng ngây thơ giống như Tiểu Bạch.
- Vù vù. . .
Đúng lúc này, từng mảng lớn âm thanh xé gió lên.
Sắc mặt của Thần vương vây công Vương Hạo và Thanh Thanh đột nhiên đại biến, chỉ thấy trong tầm mắt có vô số đạo thân ảnh đang vụt qua nhanh như tên bắn, công kích đáng sợ vô cùng tựa như lưỡi đao, cắt hư không điên cuồng đánh tới phía bọn họ.
- Rốt cuộc đã tới!
Hai người Thanh Thanh và Vương Hạo thở dài sâu đậm một hơi, nếu không tới bọn họ có thể không chịu đựng nổi nữa.
- Là Già Lam quân, mọi người chạy nhanh!
Trong phút chốc, hiện trường hỗn loạn tưng bừng, Thần vương vây công Vương Hạo, Thanh Thanh sợ tới mức nhanh chóng chạy thục mạng.
- Không ngờ lại là Già Lam quân!
Sắc mặt của Kim Minh đại biến, cảm giác mình lỡ mất cơ hội, bây giờ muốn bắt Vương Hạo không thực tế rồi.
Đồng thời, Kim Minh cũng không hiểu nổi, Vương Hạo là dựa bản lãnh gì điều động nhiều Già Lam quân như vậy! ?
Cực Thiên Thánh giả nhanh chóng đi tới bên cạnh Vương Hạo, khẩn trương hỏi:
- Tiểu sư phụ, cậu không sao chứ! ?
Vương Hạo lắc đầu đáp:
- Ta không sao, nhưng bọn họ nhất định phải có chuyện!
Cực Thiên Thánh giả gật đầu nặng nề, sau đó phất tay nghiêm túc nói:
- Bắt lại toàn bộ những người này cho ta, một tên cũng không cho chạy trốn.
- Dạ. . .
Ngay sau đó, một tiếng vang lên chỉnh tề chấn động thiên địa.
- A…
Một giây kế tiếp, trong thiên địa cũng vang lên từng tiếng kêu thê thảm.
Khóe mắt của Thanh Thanh không nhịn được co giật rụt lại, chỉ thấy Già Lam quân sĩ binh như cá diếc sang sông vậy, ép Thần vương chạy trốn đến trên mặt đất, sau đó đánh gãy tứ chi, phế trừ tu vi.
Nguyệt Thiên liếc nhìn hai vị người trông chừng bên người, phát hiện bọn họ bị hù sắc mặt kinh hoảng, căn bản không đặt sự chú ý trên người hắn.
- Có thể thành công hay không, chỉ xem lần này rồi!
Nguyệt Thiên hít sâu một hơi, nhanh chóng móc ra một tấm bài thi xé nát, sau đó một luồng sáng vàng bao vây hắn lại, hóa thành một đạo kim sắc lưu tinh biến mất ngay tại chỗ.
- Là Chủ Thần Quyển Trục!
Hai người trông chừng sắc mặt đại biến, muốn đi lên đuổi theo, nhưng căn bản không đuổi kịp.
Phải biết, bên trong Chủ Thần Quyển Trục phong ấn lực lượng của chủ thần, chỉ cần xé nát là có thể ngắn ngủi có lực lượng của chủ thần. Hiện tại Nguyệt Thiên cố ý muốn đi, bọn họ hoàn toàn không có khả năng đuổi kịp.
- Nguyệt Thiên huynh, ta xem thường ngươi rồi!
Kim Minh cau mày nhìn phương hướng Nguyệt Thiên rời đi, phát hiện người này đã không phải là Nguyệt Thiên ngồi ăn rồi chờ chết năm đó nữa.
Hắn sau khi trải qua chuyển biến nhanh chóng, đã học được vận dụng đầu óc, hơn nữa suy nghĩ còn rất toàn diện.
Hắn biết được nơi này có chủ thần, cho dù có Chủ Thần Quyển Trục cũng khó mà đối kháng, vì thế hắn quả quyết lựa chọn gây ra hỗn loạn, sau đó nhân cơ hội chạy trốn.
- Ầm ầm. . .
Đúng lúc này, một tiếng nổ vang rền vang vọng đất trời.
Vương Hạo cau mày ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy trên không trung xuất hiện sáu thân ảnh.
Quanh thân bọn họ còn quấn từng đạo thần quang, từng đạo uy áp bàng bạc tán phát ra từ trên người bọn họ, tựa như mười vạn ngọn núi lớn từ trên chín tầng trời hàng lâm nhân gian, ép ngã toàn bộ mọi người có mặt tại chỗ trên mặt đất.
- Là sáu vị chủ thần!
Sắc mặt của Thanh Thanh tái nhợt vịn Vương Hạo, miễn cưỡng không để cho mình té quỵ dưới đất.
Vương Hạo cau mày lại, thần lực trong đan điền nhanh chóng tràn vào các đại gân mạch toàn thân, khiến cho một cổ lực lượng cuồng bạo trong nháy mắt bị kích hoạt.
Đồng thời, thần cách trong đầu cũng bạo phát ra một cổ năng lượng thần bí, ngăn lại toàn bộ uy áp của sáu vị chủ thần này.
Đúng lúc này, một tiếng ngạc nhiên vang lên:
- Hả, tên tiểu tử này không ngờ lại có thể ngăn cản uy áp chúng ta. . .
- Vù vù. . .
Còn chưa dứt lời, ba đạo âm thanh xé gió lên.
Toàn bộ mọi người ở hiện trường miễn cưỡng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một hồ hai thỏ trong truyền thuyết lóe sáng đăng tràng. . .
Chương 1081 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]