Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1131: CHƯƠNG 1130: TÊN TUỔI LẪY LỪNG

Thiên Long lãnh thổ.

Trên ngọn núi cao vút, một đạo nhân ảnh xuất hiện.

Vương Hạo thoáng sững người, phát hiện người này không phải Sáng Thế thần lão ca của hắn.

Mà là một gã nam tử trung niên vóc người trung đẳng, mặt chữ điền, lông mày đen, đôi mắt sáng ngời có thần thái.

Nhất là uy áp quanh người phát ra càng làm cho người ta có loại vọng động cúng bái.

- Vận Mệnh chúa tể!

Tinh Linh chủ thần kinh hãi kêu lên, hai chân ý thức nhích lại gần bên cạnh Tử Vong chúa tể.

- Vận Mệnh chúa tể!

Vương Hạo cau mày, trong lòng chẳng biết tại sao có loại dự cảm bất tường.

Tử Vong chủ thần lạnh giọng hỏi:

- Ngươi không ở Tiên giới của ngươi, tới đây làm gì?

- Tiểu nữ nhi của ta bị tiểu tử này giết, ta tới đưa hắn đi theo tiểu nữ nhi của ta.

Giọng nói của Vận Mệnh chúa tể hết sức bình thản, ánh mắt nhìn về phía Vương Hạo giống như nhìn người chết.

Tinh Linh chủ thần trong nháy mắt hết chỗ nói, phát hiện Vương Hạo thật sự rất có thể gây chuyện rồi.

Lúc này mới vừa thoát khỏi đuổi giết của mấy đại chủ thần, hiện tại lại bị Thần chúa tể đuổi giết tới cửa, còn nói khoác đắc tội với Tử Vong chúa tể, hắn có thể sống đến hiện tại có thể nói là một kỳ tích!

- Giết nữ nhi của ngươi?

Vẻ mặt Vương Hạo mờ mịt, thật sự không nghĩ tới nữ nhi của Vận Mệnh Chủ Thần là ai.

Dù sao gần đây người tìm đến hắn gây phiền toái có rất nhiều, mà người hắn giết cũng rất nhiều, thật sự là khó có thể dò hết ai là nữ nhi của ai.

Tiểu Bạch thấp giọng nhắc nhở:

- Vương Hạo, ngươi còn nhớ nữ tử hồng y sử dụng phong ấn trận bàn hơn hai mươi ngày trước không?

- Ta nhớ ra rồi!

Trên mặt Vương Hạo lộ ra vẻ hiểu ra, lập tức nghĩ tới nữ tử hồng y lén lút giết hắn mấy ngàn lần.

- Nếu đã nhớ ra, vậy thì ta sẽ chôn ngươi cùng nữ nhi của ta!

Sắc mặt Vận Mệnh Chủ Thần trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo đến cực hạn.

Một luồng khí tức kinh khủng trong nháy mắt từ trong cơ thể phóng thích ra, khiến cho trong hư không nổi lên từng đạo rung động mắt thường có thể thấy được.

- Ùng ùng. . .

Một giây sau, trên bầu trời lôi đình vô tận chiếm cứ, ngọn núi dưới chân mọi người bắt đầu kịch liệt đung đưa, từng đạo vết rách dữ tợn không ngừng lan tràn ra.

Tử Vong chúa tể thờ ơ, không một chút ý tứ xuất thủ cứu Vương Hạo.

Bởi vì trong suy nghĩ của hắn, Sáng Thế thần là tồn tại thần thánh không thể xâm phạm, ai dám vũ nhục Sáng Thế thần, vậy thì sẽ chết không tử tế, không người nào có thể ngoại lệ.

- Lão ca, nếu ngươi thật sự không ra tay, vậy thì chắc chắn nhặt xác của ta đấy!

Vương Hạo khó khăn hét to, chỉ cảm thấy một luồng uy áp bàng bạc đột nhiên rơi xuống, giống như mười vạn ngọn núi lớn từ chín tầng trời phủ xuống nhân gian, áp hắn không thở nổi.

Đúng lúc này, một đạo thanh âm lạnh như băng vang lên:

- Người nào cho ngươi dũng khí động vào đệ đệ của ta?

Trong phút chốc, trên bầu trời lôi đình vô tận biến mất không thấy gì nữa, cả vùng đất cũng ngừng đung đưa, một gã thiếu niên mười tuổi xuất hiện trên đỉnh núi, đây không phải là Sáng Thế thần thì còn có ai?

- Rốt cuộc tới rồi!

Tiểu Bạch thở phào nhẹ nhõm, sau đó móc cà rốt ra ăn vài miếng an ủi.

- Sáng Thế thần!

Tinh Linh chủ thần trợn tròn mắt, thật sự không thể tin Vương Hạo lại thật sự có thể gọi Sáng Thế thần tới đây.

Còn nữa Sáng Thế thần nói như vậy là có ý gì? Lẽ nào Vương Hạo thật sự là đệ đệ của Sáng Thế thần, nhưng điều này cũng quá khoa trương đi?

- Tham kiến Sáng Thế thần!

Tử Vong chúa tể liền biến sắc, vội vàng quỳ một chân trên đất hành lễ, hơn nữa trong lòng cũng hết sức khiếp sợ, hắn không nghĩ tới Vương Hạo thật sự là đệ đệ của Sáng Thế thần.

Nhưng cẩn thận suy nghĩ, nói hai người này không phải là huynh đệ hình như cũng không ai tin tưởng, dù sao bọn họ đều là những người không biết xấu hổ ưu tú.

- Tham kiến Sáng Thế thần!

Tinh Linh chủ thần phục hồi tinh thần, cũng liền vội vàng quỳ trên mặt đất hành lễ.

Đồng thời, trong lòng Tinh Linh chủ thần cũng vô cùng hoảng sợ, cũng may nàng chưa giống các chủ thần khác đi tìm Vương Hạo gây phiền toái, nếu không chiêu này đắc tội với đệ đệ của Sáng Thế thần, một nữ tử yếu đuối như nàng cũng gánh không nổi!

Vận Mệnh Chủ Thần cau mày nói:

- Tiểu tử này là đệ đệ của ngươi?

Sáng Thế thần chưa trả lời, lạnh lùng nói:

- Cút trở về Tiên giới của ngươi đi, sau này không có mệnh lệnh của ta, không cho phép ra ngoài.

- Nếu ta nói không thì sao?

Vận Mệnh chủ thần nhìn Sáng Thế thần, không có một chút ý tứ luống cuống.

- Lớn mật!

Tử Vong chúa tể giận dữ, một luồng kiếm ý kinh thiên trong nháy mắt bộc phát, giống như sóng lớn ngập trời điên cuồng đánh tới hướng Vận Mệnh chúa tể.

- Hừ!

Vận Mệnh chúa tể hừ lạnh một tiếng, một luồng khí tức cuồng bạo trong nháy mắt từ trong cơ thể bộc phát ra, sau đó đón nhận luồng kiếm y kinh thiên.

- Ùng ùng. . .

Một giây sau, trong hư không vang lên một tiếng oanh minh, vô số vết rách lan tràn trong hư không.

- Đây chính là Thần chúa tể!

Hai mắt Vương Hạo nhấp nháy, đã khẩn cấp muốn trở thành Thần chúa tể.

- Ba . . .

Sáng Thế thần cau mày, giơ tay lên vỗ một cái trong hư không.

Trong phút chốc, vô số vết rách trong hư không trong nháy mắt biến mất, trong thiên địa cũng khôi phục bình tĩnh.

Vương Hạo tò mò nhìn Sáng Thế thần, lại nhìn Vận Mệnh chúa tể, thật sự không hiểu là ai cho Vận Mệnh chúa tể dũng khí, để cho hắn dám lớn lối như thế trước mặt Sáng Thế thần lão ca.

- Hắn lại trở nên mạnh mẽ rồi!

Sắc mặt Vận Mệnh chủ thần ngưng trọng, phát hiện Sáng Thế thần ngày càng làm cho người ta nhìn không thấu.

- Ngươi thử nói lại chữ “không” một lần nữa xem!

Sáng Thế thần nheo mắt, một đạo hàn quang bắn thẳng đến tâm thần Vận Mệnh chúa tể.

- Đạp đạp. . .

Hai mắt Vận Mệnh chủ thần trợn tròn, sợ hãi lùi lại phía sau mấy bước, trong lòng có loại dự cảm mãnh liệt, Sáng Thế thần không phải đang nói giỡn với hắn, nếu như hắn thực sự có can đảm rời khỏi Tiên giới, như vậy kết quả chỉ có một, đó chính là diệt vong.

- Ực. . .

Tinh Linh chủ thần nuốt ngụm nước miếng, bị Sáng Thế thần hù dọa.

Chỉ dựa vào một ánh mắt đã có thể khiến Thần chúa tể lui về phía sau mấy bước, sự cường đại này quả thực không cách nào dùng lời nói để hình dung!

- Chuyện hôm nay còn chưa xong đâu, chúng ta cứ đợi xem!

Vận Mệnh chúa tể bỏ lại một câu, sau đó nhanh chóng biến mất ngay tại chỗ, hiển nhiên là trở về đâm thọc rồi.

Sáng Thế thần vỗ vai Tử Vong chúa tể, nhẹ giọng nói:

- Tạm thời vẫn không thể động đến người nầy, mà hắn cũng sẽ không dễ dàng buông tay, vì sự an toàn của tiểu đệ ta, ngươi cực khổ tới Tiên giới một chút quan sát hắn, không để cho hắn ra ngoài.

Vương Hạo trong nháy mắt bị cảm động, có Sáng Thế thần lão ca bao phủ, cuộc sống này quả nhiên đầy vui vẻ!

- Vâng, chủ nhân!

Tử Vong chúa tể không hề nghi vấn, trực tiếp gật đầu đáp ứng.

- Chủ nhân?

Vương Hạo sững sờ, nhớ lại những lời lúc trước của Tử Vong chúa tể, từ mười mấy tuổi hắn đã đi theo Sáng Thế thần, thì ra hắn là tâm phúc của Sáng Thế thần lão ca!

Sáng Thế thần gãi gãi cằm nói:

- Về phần ngươi muốn nhận tiểu tử này làm đồ đệ, ta thấy thôi hãy quên đi! Dù sao với trình độ vô sỉ của tiểu tử này, ta sợ thanh danh cả đời ngươi sẽ bị hủy hoại trong chốc lát!

Tinh Linh chủ thần đồng ý gật đầu, dù sao vừa rồi nàng đã lĩnh giáo trình độ vô sỉ của Vương Hạo rồi.

Sắc mặt Vương Hạo trong nháy mắt tối đen, cảm động trong lòng phút chốc biến mất không thấy gì nữa, cảm giác mình phải nhanh chóng trở về, dùng hành động nói cho hắn biết hiện tại ai mới là nhân vật chính. . .

Chương 1130 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!