Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1133: CHƯƠNG 1132: MỘT CÂU CHẤN ĐỘNG SƠN HÀ

“Đông Phương Bất Bại?”

Kim Ô chủ thần, Băng Tuyết chủ thần nhìn nhau một cái, tất nhiên bọn họ chưa từng nghe đến cái tên này.

Bốn vị Già Lam chủ thần, Sát Lục chủ thần, Thôn Phệ chủ thần, Yêu Lệ chủ thần nhìn nhau một cái, bắt đầu truyền âm thảo luận.

Sát Lục chủ thần mở miệng hỏi.

- Các ngươi cảm thấy tên Mã Mại Phê này có nói thật không?

Thôn Phệ chủ thần cau mày nói.

- Quỳ Hoa Bảo Điển chính là từ miệng tên Mã Mại Phê này truyền đi, vì vậy hắn biết đến tên của Đông Phương sư phụ cũng không lạ, đúng là thật giả khó phân biệt.

Yêu Lệ chủ thần bất đắc dĩ nói.

- Mặc kệ tên Mã Mại Phê có nói sai hay không, ta có cảm giác chúng ta đều không có duyên với thần cách rồi.

- Hazz…

Già Lam chủ thần thở dài, cảm giác Yêu Lệ chủ thần nói rất đúng.

Phải biết rằng, chỗ dựa của tên Mã Mại Phê này chính là Sáng Thế Thần, nếu như hắn có nói dối đi nữa, bọn họ cũng không dám cướp đoạt thần cách từ tay hắn.

Còn nếu Mã Mại Phê nói không sai, vậy thì dù cho bọn họ 10 lá gan, cũng không ai dám cướp người từ tay Đông Phương Bất Bại cả.

Vì vậy, tổng kết tất cả mọi phương án sẽ phát hiện ra, bọn họ vô duyên với thần cách.

Sát Lục chủ thần cau mày nói.

- Dù Mã Mại Phê có nói dối hay không thì chúng ta đều không có duyên với thần cách, nên ta cảm thấy hắn không cần phải lừa chúng ta.

Yêu Lệ chủ thần, Già Lam chủ thần, Thôn Phệ chủ thần gật đầu đồng ý một cái, bọn họ cũng cảm thấy Sát Lục chủ thần phân tích rất chính xác.

Dù sao kết quả cũng chỉ có một, ai rảnh rỗi đi nói dối cho mệt chứ?

Trừ phi là loại tiện nhân ăn nhiều chết no kia, mới rảnh rỗi không có chuyện gì đi lừa bọn họ chơi thôi.

Già Lam chủ thần nhíu mày hỏi.

- Vậy vấn đề bây giờ là Đông Phương sư phụ không có việc gì lại đi cứu Vương Hạo làm gì? Không phải hắn chỉ còn có một sợi tàn hồn sao? Như vậy thì làm sao cứu người được?

Thôn Phệ chủ thần suy nghĩ một chút rồi nói.

- Những nhân vật ở cấp độ kia, chắc chắn có nhiều thủ đoạn cao minh, cứu được một người cũng không kỳ lạ, còn phần vì sao phải cứu Vương Hạo, ta nghĩ có lẽ ông ấy thấy thiên phú của Vương Hạo cường đại, nên muốn thu làm đồ đệ đấy!

Yêu Lệ chủ thần, Sát Lục chủ thần gật đầu đồng ý, cảm thấy lời nói của Thôn Phệ chủ thần rất có lý.

Già Lam chủ thần cau mày nói.

- Có lẽ ông ấy cứu Vương Hạo là muốn đoạt xá trùng sinh, để cho mình trở thành vương giả trở về.

- Đoạt xá trùng sinh!

Hai mắt của Yêu Lệ chủ thần và Sát Lục chủ thần bỗng nhiên sáng lên, hô hấp cũng bắt đầu dồn dập.

Nếu như Đông Phương Bất Bại thật sự có thể trùng sinh trở về, vậy thì bọn họ coi như đã có núi dựa chí cao vô thượng, sau này đi ra ngoài không cần phải lo lắng bị người ta giả đụng ặn vạ, mà bọn họ còn có cơ hội trở thành kẻ dưới một người trên vạn người nữa, chỉ mới nghĩ thôi đã cảm thấy kích động rồi!

Thôn Phệ chủ thần mở miệng nói.

- Bây giờ chúng ta không cần nói những thứ này, chỉ cần hỏi Mã Mại Phê, Đông Phương sư phụ rời đi theo hướng nào, sau đó chúng ta có thể đi tìm Đông Phương sư phụ, vậy thì tất cả ả câu đố sẽ được trả lời.

Sát Lục chủ thần gật đầu nói.

- Nói không sai, ở đây đoán mò với nhau, không bằng đi tìm Đông Phương sư phụ hỏi một chút, dù sao bây giờ cũng không cần nghĩ đến thần cách nữa, chúng ta vẫn nên cố gắng tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển còn hơn.

Già Lam chủ thần lập tức ôm quyền hỏi.

- Mã tiểu huynh đệ, có thể hỏi cậu một câu, Đông Phương Bất Bại đi hướng nào không?

Kim Ô chủ thần, Băng Tuyết chủ thần cau mày, trong lòng có chút cảm giác kỳ quái.

Già Lam chủ thần vậy mà không quan tâm Vương Hạo nói thật hay đùa, mà hắn là trực tiếp hỏi chuyện về Đông Phương Bất Bại, chẳng lẽ Đông Phương Bất Bại này thật sự tồn tại?

Nhưng nếu như Đông Phương Bất Bại là thật, vậy thì vì sao hắn chưa từng nghe đến tên người này chứ?

Vương Hạo thở dài nói.

- Nói ra thật xấu hổ, ta và Tinh Linh chủ thần chỉ thấy được một cái bóng màu đỏ chợt lóe lên, sau đó Vương Hạo đã bị người khác cứu đi, nếu như Đông Phương Bất Bại không để lại một câu nói, thì chúng tôi đã không biết ai cứu hắn đi đâu.

Tiểu Bạch liên tục gật đầu nói.

- Bản bảo bảo thỏ làm nhân chứng, cái bóng màu đỏ kia bay quá nhanh!

Vương Hạo liếc Tinh Linh chủ thần một cái, truyền âm nói.

- Ngươi là người chết à? Ngay cả con thỏ nhà ta đều biết phối hợp một chút, vậy mà ngươi lại đứng ngây ngốc như cọc gỗ vậy hả? Có phải ngươi đang muốn bị đánh hội đồng không?

Tinh Linh chủ thần tức đến ngứa răng, nhưng vì tình hình không cho phép, cô chỉ có thể gật đầu phối hợp với Vương Hạo.

Sát Lục chủ thần nhíu mày hỏi.

- Vậy Đông Phương Bất Bại để lại lời gì?

Vấn Thiên chủ thần, Thôn Phệ chủ thần, Yêu Lệ chủ thần, Già Lam chủ thần lập tức vểnh tai lắng nghe, hi vọng Đông Phương Bất Bại có thể để lại manh mối cho bọn họ tìm kiếm ông ta.

Vương Hạo thở ra một hơi rồi nói.

- Hắn nói: “Lúc hắn cướp được Thiên Dung bảo thạch, chính là ngày vương giả trở về của hắn, chắc chắn phải dùng một câu chấn động sơn hà, máu nhuộm đỏ nửa bầu trời, chúng thần quỳ xuống nghênh đón.

- Ông trời ơi!

Nhịp tim của Già Lam chủ thần, Yêu Lệ chủ thần, Già Lam chủ thần, Thôn Phệ chủ thần đập nhanh thình thịch, đúng là giống hệt với suy đoán của bọn họ, Đông Phương Bất Bại bắt Vương Hạo đi là vì đoạt xá trùng sinh.

- Giỏi cho một Đông Phương Bất Bại!

Ánh mắt của Vấn Thiên chủ thần lóe sáng, cảm thấy một câu chấn động sơn hà, máu nhuộm đỏ nửa bầu trời, chúng thần quỳ xuống nghênh đón mới là mục tiêu cuối cùng của cuộc đời hắn.

Chắc chắn hắn phải luyện thành Quỳ Hoa Bảo Điển, trở thành thiên hạ vô địch.

Kim Ô chủ thần, Băng Tuyết chủ thần nhìn nhau một cái, hoàn toàn không được mấy tên kia đang kích động cái mẹ gì.

Chẳng lẽ Đông Phương Bất Bại thật sự lợi hại như vậy sao? Nhưng vì sao một nhân vật lợi hại như vậy, bọn họ lại chưa từng nghe đến tên chứ?

- Mã tiểu huynh đệ, đa tạ!

Sát Lục chủ thần ôm quyền, sau đó hóa thành một ngôi sao bay mất.

- Tạm biệt!

Yêu Lệ chủ thần, Già Lam chủ thần, Thôn Phệ chủ thần cũng nhanh chóng ôm quyền, sau đó hóa thành ánh sao biến mất cuối chân trời.

Mặc dù bọn họ không biết vì sao Đông Phương Bất Bại lại phải cướp đoạt Thiên Dung bảo thạch, nhưng bọn họ phải đi giúp Đông Phương Bất Bại một chút, tranh thủ cho hắn có thể nhanh chóng làm vương giả trở về.

- Đi trước!

Vấn Thiên chủ thần lễ phép gật đầu với Vương Hạo, sau đó cũng nhanh chóng đi theo, tất nhiên là hắn cũng đang suy nghĩ giống như mấy người Già Lam chủ thần.

Băng Tuyết chủ thần, Kim Ô chủ thần nhìn thật sâu vào Vương Hạo, dù Vương Hạo có nói dối đi nữa thì bọn họ cũng không có cơ hội cướp đoạt thần cách nữa.

Nghĩ đến đây, 2 vị Chủ Thần trực tiếp rời đi, bọn họ muốn nhìn một chút Đông Phương Bất Bại cuối cùng là thần thánh phương nào, vì sao có thể làm cho mấy người Vấn Thiên chủ thần kích động như vậy.

Tiểu Bạch cắn một miếng cà rốt, tò mò hỏi.

- Vương Hạo, Đông Phương Bất Bại là ai vậy? Vì sao bọn họ đều kích động như vậy chứ?

Vương Hạo suy nghĩ một chút rồi nói.

- Ta nhớ trên sách là viết như thế này, mặt trời mọc ở phương đông, chỉ mình ta bất bại, văn thành võ đức, đệ nhất thiên hạ, thiên thu vạn tái, nhất thống giang hồ.

- Đệ nhất thiên hạ? Ngươi thấy trên sách gì vậy?

Tinh Linh chủ thần hét lên một tiếng, cô có cảm giác đầu óc của mình có chút ngu ngơ.

Rõ ràng đệ nhất thiên hạ là Sáng Thế Thần mà, lúc nào thì trở thành Đông Phương Bất Bại rồi?

Vương Hạo mỉm cười nói.

- Đó là ta đọc được trong một cuốn sách võ hiệp, nhưng không ngờ bọn họ cũng có một giấc mộng võ hiệp đấy.

- Sách võ hiệp?

Tinh Linh chủ thần trợn mắt hốc mồm, trong lòng toát ra một câu cmn to đùng.

Tên khốn này vậy và dùng nhân vật võ hiệp để lừa mấy Chủ Thần, sao hắn có thể ưu tú đến như vậy cơ chứ…

Chương 1132 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!