Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1135: CHƯƠNG 1134: TỪ CHỐI NGAY TỪ ĐẦU

“Không biết xấu hổ!”

Tinh Linh chủ thần tức giận, một cỗ uy áp kinh khủng hơn từ trong cơ thể bay ra ngoài.

Cô vốn nghĩ rằng An Doanh Doanh bị người ta ức hiếp, nhưng không ngờ chuyện không giống như tưởng tượng, đây là một kẻ lái xe cao tốc, hơn nữa còn là một lão tài xế siêu cấp liên tục luồn lách 45 độ cũng không bị đụng xe.

- Phốc…

An Doanh Doanh phun ra một ngụm máu tươi, khí tức uể oải xuống trong nháy mắt.

Mà những kẻ khác cũng không tốt hơn bao nhiêu, trực tiếp bị cỗ uy áp này của Tinh Linh Chủ Thần làm cho hôn mê.

- Đều đi chết đi!

Đôi mắt Tinh Linh chủ thần lóe lên ánh sáng lạnh, cô ngưng tụ một quả cầu năng lượng kinh khủng trong tay, Tinh Linh Chủ Thần muốn hủy diệt hết những thứ khó coi trước mắt.

An Doanh Doanh hoảng sợ kêu lên.

- Đại nhân cứu mạng!

Vương Hạo vươn tay ngăn cản nói.

- Những người khác thì cô có thể giết, nhưng người này đang làm việc giúp ta, cô không thể giết cô ta!

- Làm việc giúp ngươi.

Tinh Linh chủ thần nhăn đôi mày liễu, thật sự không hiểu loại đàn bà này có thể giúp được Vương Hạo cái gì, chẳng lẽ là làm những chuyện vừa rồi, sau đó Vương Hạo phụ trách thu tiền?

Nghĩ đến đây, Tinh Linh chủ thần lập tức cho Vương Hạo một ánh mắt ghét bỏ, sau đó quay người ra khỏi biệt thự, không muốn tham gia vào loại giao dịch này.

Tiểu Bạch cực kỳ ngạc nhiên hỏi.

- Vương Hạo, cô ấy làm sao vậy?

Vương Hạo giang tay ra nói.

- Sao ta biết được, lòng dạ đàn bà như kim dưới biển, ai mà đoán được cô ta nghĩ gì!

Tiểu Bạch hơi sững sờ nói.

- Kim dưới đáy biển?

Vương Hạo sờ cái đầu nhỏ của nó, nói.

- Ngươi quên rồi sao? Lúc cô ta đứng trước mặt Tử Vong thần chủ ấy, đúng là yếu ớt đến mức không mở được nắp chai, nhưng vừa rồi lúc tức giận, suýt chút nữa đã đánh bể cái đầu nhỏ của ngươi, ai mà đoán được cô ta đang nghĩ gì chứ!

- Làm nhân loại đúng là mệt mỏi.

Tiểu Bạch móc ra một củ cà rốt bắt đầu ăn, quyết định sau này phải làm một con thỏ đáng yêu.

- Hô . . .

An Doanh Doanh nhẹ nhàng thở ra một hơi, cảm giác mạng mình được cứu rồi.

Vương Hạo quay đầu hỏi.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

An Doanh Doanh đột nhiên nhỏ giọng khóc thút thít nói.

- Nô gia vốn ước hẹn với Lý Hạo, nhưng không ngờ Kim Minh lại dẫn người đến vây bắt chúng ta, bắt nô gia nói ra tung tích của Nguyệt Bạch, nhưng nô gia thật sự không biết, nên bọn họ ra tay với nô gia!

- Ra tay với ngươi?

Vương Hạo xạm mặt lại, tỏ vẻ bản thân thật sự không nhìn ra Kim Minh ra tay với An Doanh Doanh, ngược lại có cảm giác An Doanh Doanh ra tay với đám người Kim Minh thì có.

An Doanh Doanh nhỏ giọng nức nở nói.

- Đại nhân tuyệt đối đừng hiểu lầm, thật ra lúc đầu trong lòng nô gia từ chối rồi, nhưng nửa đường thì bị hành hạ cho hỏng mất, đến cuối cùng mới nhận mệnh.

Vương Hạo nói thầm.

- Cô mà nhận mệnh à? Rõ ràng là thích muốn chết!

Đúng lúc này, một tiếng rống giận dữ vang lên.

- Kim Minh, ta muốn ngươi chết không yên lành!

- Đây là giọng của Lý Hạo!

Vương Hạo nhìn một vòng quanh biệt thự, phát hiện giọng hét của Lý Hạo vang lên từ dưới lòng đất.

An Doanh Doanh vội vàng nói.

- Kim Minh đi rồi, còn Lý Hạo thì bị hắn giam giữ trong mật thất dưới mặt đất.

- Ầm ầm . . .

Vừa dứt lời, một tiếng nổ lớn vang lên.

Vương Hạo nhíu đôi lông mày lại, chỉ thấy một đạo kiếm khí lăng lệ từ dưới mặt đất phóng lên, chẻ đôi sàn nhà ra hai nửa, sau đó Lý Hạo với sắc mặt dữ tợn nhảy ra khỏi khe hở.

- Lý Hạo!

An Doanh Doanh che miệng hét lên một tiếng, thật sự cô không ngờ rằng Lý Hạo lại có thể chạy ra ngoài được.

Nhất là khí tức quanh người Lý Hạo, đại biểu cho tu vi của hắn đã đột phá Thần Vương Hạ Cấp.

Vương Hạo lẩm bẩm.

- Thiên Mệnh Chi Tử bạo phát rồi sao?

- Chết hết đi!

Lý Hạo nổi giận gầm lên một tiếng, bàn chân hung hăng giẫm một cái mặt đất, cả người hóa thành một bóng đen phóng về phía Vương Hạo, nắm tay đấm ra nhanh như tia chớp, hơn nữa còn có một cỗ kiếm khí đáng sợ bám lên nắm đấm.

An Doanh Doanh gấp gáp kêu lên.

- Lý Hạo dừng tay, là đại nhân đến cứu chúng ta!

Lý Hạo thờ ơ, trong ánh mắt chỉ có lệ khí, hiển nhiên đã mất lý trí, chỉ còn lại ý niệm giết sạch tất cả đàn ông nơi này.

- Mẹ nó, ta trêu chọc ai chứ?

Vương Hạo phiền muộn, chỉ có thể hơi cong hai chân, tay phải nắm chặt thành quyền, lựa chọn dùng cứng đối cứng đánh lại một quyền này của Lý Hạo.

- Ầm ầm . . .

Ngay khi nắm đấm hai người tiếp xúc với nhau, một tiếng rầm lớn vang lên.

Đồng thời, một luồng khí hung mãnh từ chỗ Vương Hạo và Lý Hạo lan tỏa ra bốn phía, quét toàn bộ đồ vật trong phòng khách ra khoài, bao gồm cả những người đang hôn mê.

- Phốc…

An Doanh Doanh bị khí kình quét đến, lại phun ra một ngụm máu tươi, sau đó té ra bên ngoài.

Vương Hạo nhẹ nhõm tiếp nhận cỗ khí kình này, cả người vẫn đứng yên như lúc đầu, nhưng Lý Hạo lại bị đánh bay ra ngoài, đâm thành một lỗ lớn trên tường biệt thự, người lăn ra xa.

- Sao có thể!

An Doanh Doanh trợn tròn hai mắt, hoàn toàn không thể tin được chuyện trước mắt.

Rõ ràng Vương Hạo và Lý Hạo đều có tu vi Thần Vương Hạ Cấp, nhưng chênh lệch sao lại lớn như vậy chứ?

- Thiên Mệnh Chi Tử đúng là lợi hại thật!

Vương Hạo bóp nắm đấm một cái, phát hiện một quyền vừa rồi của Lý Hạo thật là mạnh, vậy mà có thể sánh bằng một kích toàn lực của Thần Vương Thượng Cấp.

- Xảy ra chuyện gì vậy?

Tinh Linh chủ thần xuất hiện ở bên cạnh Vương Hạo, ánh mắt rơi vào trên người Lý Hạo bị đánh bay.

- Không có việc gì!

Vương Hạo nhún vai, sau đó nhấc chân đi về phía Lý Hạo.

Rất nhanh, Vương Hạo đã đi đến trước mặt Lý Hạo, phát hiện đôi mắt Lý Hạo đã khôi phục lại thần thái, hiển nhiên đã tỉnh táo lại.

Lý Hạo chịu đựng đau đớn nói.

- Mã huynh, vừa rồi thật xin lỗi!

Vương Hạo ngồi xổm người xuống, thở dài nói.

- Lý huynh không cần nói như vậy, là do ta đến chậm, mới để cho An cô nương bị người ta ức hiếp.

Tinh Linh chủ thần trợn trắng mắt, thực sự cô không nhìn ra được An Doanh Doanh bị người ta ức hiếp chỗ nào.

- Doanh Doanh thế nào?

Lý Hạo vội vàng bắt lấy tay Vương Hạo, trong ánh mắt ngập tràn sự lo lắng.

Vương Hạo thở dài nói.

- An cô nương bị tổn thương tâm lý rất nghiêm trọng, ta nghĩ trong thời gian ngắn có lẽ không khôi phục lại được.

Tinh Linh chủ thần thật sự là bất lực nhổ nước bọt, lão tài xế như An Doanh Doanh mà còn tổn thương tâm lý được hả? Cô ta vui muốn chết được không!

- Ta muốn đi tìm cô ấy!

Lý Hạo giãy dụa lấy đứng dậy, hoàn toàn không quan tâm đến vết thương trên người mình.

Vương Hạo vội vàng khuyên nhủ.

- Lý huynh, ngươi không cần nôn nóng như vậy, thật ra muốn an ủi phụ nữ rất đơn giản, chỉ cần ngươi làm theo phương pháp của ta, chắc chắc cô ấy sẽ đi ra khỏi bóng ma tâm lý ngay thôi.

- Vậy ta phải làm thế nào.

Lý Hạo gấp gáp hỏi.

Vương Hạo nghiêm túc nói.

- Chỉ cần ngươi mua cho cô ấy phấn trang điểm, son môi, phấn lông mày, bút kẻ mắt, váy ngắn, quần đùi hay bikini gì đó… Đảm bảo cô ấy sẽ nhanh chóng hết ám ảnh trong lòng.

Tinh Linh chủ thần trợn mắt hốc mồm, thật sự rất muốn hỏi Vương Hạo một câu, đây mà là phương pháp đưa người khác khỏi bóng ma tâm lý à? Không phải là phương pháp trêu hoa ghẹo nguyệt sao…

Chương 1134 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!