Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1161: CHƯƠNG 1160: KHÔNG ĐƯỜNG VỀ

Thiên Giới.

Sinh Mệnh chi thành.

Trong cung điện của Sinh Mệnh Chủ Thần.

Đậu Đậu cùng Ngọc Linh Lung ngó dáo dác bốn phía, sợ bị Sinh Mệnh Chủ Thần phát hiện, sau đó bắt về làm manh sủng.

- Ầm ầm…

Đúng lúc này, một tiếng oanh minh vang vọng đất trời.

- Chuyện gì xảy ra?

Ngọc Linh Lung ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy nơi xa có một cung điện sụp đổ, biến thành phế tích.

Đồng thời, còn có một cỗ khí tức cực kỳ kinh khủng trong nháy mắt quét sạch toàn bộ thiên địa, khiến cho tất cả mọi người trong Sinh Mệnh chi thành đều quay đầu nhìn về nơi này.

Đậu Đậu cau mày nói:

- Cỗ khí tức này là của Tiểu Bạch, nó hẳn là đột phá đến Thần Chủ!

- Ầm ầm…

Vừa dứt lời, một đạo lôi điện tử sắc mang theo khí thế phách tuyệt thiên hạ, trấn áp chư thiên cấp tốc đánh xuống.

- Là lôi kiếp!

Sắc mặt của Ngọc Linh Lung ngưng trọng lên, cũng không biết Tiểu Bạch có thể độ qua lôi kiếp hay không.

- Hưu…

Đúng lúc này, một âm thanh xé gió vang lên.

Đậu Đậu cùng Ngọc Linh Lung ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Sinh Mệnh Chủ Thần xuất hiện ở giữa không trung, một cỗ khí tức kinh thiên không ngừng từ trong cơ thể phát ra.

Hơn nữa trong tay còn nắm Thần binh cấp chín còn lớn hơn người nàng, Thần Du Thánh Đao!

- Uống…

Sinh Mệnh Chủ Thần khẽ kêu một tiếng, Thần Du Thánh Đao trong tay hơi giơ lên, một cỗ đao ý cuồng bạo mà kinh khủng quét sạch ra, trong nháy mắt hóa thành lôi đình, lấy khí thế trùng thiên chém về phía lôi kiếp.

- Ầm ầm…

Một giây sau, tiếng oanh minh kinh thiên vang vọng đất trời, một cỗ phong bạo siêu cường quét sạch toàn bộ Sinh Mệnh chi thành, khiến cho vô số nhà cao tầng bị thổi ngã.

Đậu Đậu, Ngọc Linh Lung ôm một góc tường, sợ mình bị gió lốc thổi đi.

Ngọc Linh Lung hét lớn:

- Có lầm hay không, tiểu ma nữ này ở đâu ra Thần binh cấp chín?

Sắc mặt Đậu Đậu nghiêm túc nói:

- Thần binh cấp chín xuất hiện, điều này cũng mang ý nghĩa người kia sắp phủ xuống.

Ngọc Linh Lung không hiểu hỏi:

- Ngươi nói ai?

Đậu Đậu nói tránh đi:

- Không nên hỏi, chúng ta nhanh đi tìm Tiểu Bạch!

Ngọc Linh Lung chần chờ gật đầu, luôn cảm giác con hồ ly này nhất định đã biết thứ gì, hơn nữa còn có quan hệ tới nguyên nhân vì sao Sáng Thế thần đột nhiên chăm chỉ bế quan.

- Hưu…

Đúng lúc này, một âm thanh xé gió vang lên.

Đậu Đậu, Ngọc Linh Lung quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tiểu Bạch dùng Chung Cực Thiên Ma hào phi tốc lao nhanh.

Tiếng cười như hoàng anh xuất cốc của Sinh Mệnh Chủ Thần vang lên.

- Tiểu gia hỏa, ta giúp ngươi ngăn lôi kiếp, ngươi ngay cả một câu tạ ơn cũng không có liền chạy, đây có phải rất không tiết tháo hay không?

Tiểu Bạch quay đầu làm mặt quỷ nói:

- Vương Hạo dạy qua bản bảo bảo, tiết tháo không đáng tiền, mạng nhỏ mới đáng tiền!

Sinh Mệnh Chủ Thần che miệng cười nói:

- Ta liền thích loại con thỏ không tiết tháo như ngươi, cho nên hôm nay ngươi chạy không thoát…

Lời còn chưa dứt, một đạo cường quang đột nhiên sáng lên.

- Chuyện gì xảy ra?

Lông mày của Sinh Mệnh Chủ Thần vẩy một cái, nhanh chóng bóp ra một đạo chỉ quyết xua tan cường quang.

Thế nhưng khi mọi thứ đều khôi phục, Tiểu Bạch đã biến mất không thấy, tính cả Chung Cực Thiên Ma hào mà Vương Hạo lưu ở trong Sinh Mệnh chi thành cũng biến mất không thấy.

Mà căn cứ hiện trường lưu lại khí tức, đây tuyệt đối là Đậu Đậu cùng Ngọc Linh Lung giở trò quỷ.

- Xem các ngươi chạy trốn nơi đâu!

Sinh Mệnh Chủ Thần tức lệch quai hàm, hóa thành một đạo lưu tinh nhanh chóng đuổi theo.

Trong Sinh Mệnh chi thành.

Tinh Linh Thần Chủ đưa mắt nhìn Sinh Mệnh Chủ Thần rời đi, lẩm bẩm nói:

- Vương Hạo cùng Tiểu Bạch đều đi, vậy ta nên trở về Già Lam vực chờ bọn hắn…

Tiên Giới.

Trong một thành phố.

Vương Hạo đi tới trên một con đường chính phồn hoa.

Trên đường phố tất cả đều là người đi đường, số lượng tối thiểu có mấy ngàn.

Mặc dù mấy ngàn người che giấu rất tốt, nhưng Vương Hạo vẫn có thể rõ ràng cảm ứng được, tu vi bọn hắn đều đạt đến Thần Đế, trong đó Thần Đế thượng cấp chiếm đa số.

Vương Hạo nhíu mày, biết rõ những người này tất cả đều là người Vận Mệnh Thần Chủ phái tới giám thị hắn, nếu không không có khả năng có nhiều Thần Đế tụ tập như vậy.

Hơn nữa nếu hắn không cảm ứng sai, từ sau khi hắn vào thành liền có mấy người một mực đi theo hắn.

- Thực sự là con ruồi đáng ghét!

Vương Hạo hừ lạnh một tiếng, thân thể trong nháy mắt lướt đi vài trăm mét, Chúa Tể kiếm nhanh chóng chém một cái, một đạo kiếm khí tựa như dải lụa kích xạ xuống.

- Bị phát hiện!

Mấy người đi theo Vương Hạo con ngươi co rụt lại, chỉ thấy một đạo kiếm quang lóe lên, sau đó cảm giác cổ đau xót, thân thể vô lực ngã trên mặt đất.

- Ào ào…

Thấy một màn như vậy, người đi trên đường phố xôn xao.

- Bị phát hiện, mọi người cùng nhau xuất thủ cuốn lấy hắn!

- Ta đã thông tri 2 vị chúa tể đại nhân, chẳng mấy chốc bọn họ sẽ đến!

- Mọi người cùng nhau xuất thủ, nhất định phải kéo tới khi Vận Mệnh Thần Chủ đến!

- Giết…

Trong phút chốc, người trên đường phố giống như châu chấu leo lên, từng đạo từng đạo khí tức kinh khủng khóa chặt Vương Hạo.

- Thật sự cho rằng nhiều người liền có thể hữu dụng sao?

Trong hai con ngươi của Vương Hạo hàn ý phun trào, đưa tay nhanh chóng bóp một đạo chỉ quyết, sau đó điểm ra.

- Ầm ầm…

Một giây sau, trên bầu trời mây đen dày đặc, sấm sét vang dội.

Đồng thời, đại địa đung đưa kịch liệt, một lỗ đen thật lớn xuất hiện ở trên đường phố.

- Đây là mười tám tầng Địa Ngục sao!

Sắc mặt mọi người đại biến, không chút do dự nhanh chóng tránh khỏi.

Vương Hạo nhếch miệng nói:

- Mười tám tầng Địa Ngục của ta đã lĩnh ngộ tới cấp 6, mở ra mười hai tầng Địa Ngục, xem như Thần Đế thượng cấp gặp được cũng phải quỳ!

- Cái gì?

Toàn trường con ngươi co rụt, trong nháy mắt cảm nhận được kinh khủng đến từ đại ma vương Vương Hạo.

- Ô ô…

Đúng lúc này, từng thanh âm quỷ kêu thê thảm vang lên.

Đồng thời, vô số cánh tay từ trong lỗ đen duỗi ra, nhanh chóng bắt lấy những người trốn chạy, kéo bọn hắn vào trong hắc động.

- Cứu mạng!

Toàn trường hoảng sợ kêu to, nhưng mặc kệ bọn hắn giãy giụa như thế nào, đều không thể tránh thoát những cánh tay này.

Thậm chí mặc kệ tốc độ của bọn hắn nhanh ra sao, vẫn có thể bị những cánh tay kia bắt lại.

- Muốn kéo dài thời gian, chỉ dựa vào nhiều người vô dụng!

Vương Hạo nhếch miệng, sau đó hai tay chắp trước ngực.

- Ầm ầm…

Một giây sau, lỗ đen đột nhiên bạo tạc, sau đó biến mất ở trên đại địa.

Đồng thời, đường phố phồn hoa trở nên trống rỗng, chỉ còn lại một chút rác rưởi theo gió phiêu lãng.

- Đối phó những Thần Đế này một chút ý tứ cũng không có, mà đối phó Thần Chủ lại có chút lực bất tòng tâm, cái này phải chơi như thế nào mới hăng hái đây?

Vương Hạo gãi cằm, trong nháy mắt có chút ý nghĩ.

Đúng lúc này, thanh âm hệ thống đột nhiên vang lên.

- Leng keng, chúc mừng kí chủ thành công trêu đùa Thiên Khung Thần Chủ, khiến cho Thiên Khung Thần Chủ lấy hết dũng khí vung đao tự cung, thu hoạch được một ức điểm Thần Ma.

- Không thể nào? Thực vung đao!

Vương Hạo hơi sững sờ, cảm giác Thiên Khung Thần Chủ sẽ đi đến một con đường giơ đao chém xuống không đường về…

Chương 1160 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!