Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1168: CHƯƠNG 1167: GIA SÚC

“Cái gì?”

Toàn thân Vương Hạo lông tơ dựng đứng, thân thể bản năng đạp mạnh về phía trước, thân ảnh lung lay nhanh như tia chớp bắn ra.

Đồng thời, khóe mắt Vương Hạo liếc qua hư không, chỉ thấy Thiên Khung Thần Chủ tay cầm trường kiếm xuất hiện ở vị trí cũ của hắn.

- Đáng chết!

Sắc mặt Thiên Khung Thần Chủ âm trầm, có loại xúc động diệt tám lão bà của Vận Mệnh Thần Chủ.

Nếu như không phải tám nữ nhân này nhắc nhở Vương Hạo, vậy một kiếm vừa rồi của hắn tuyệt đối có thể đánh lén được Vương Hạo.

- Ào ào…

Thấy một màn như vậy, toàn trường xôn xao.

- Mả mẹ nó, người nhắc nhở Vương Hạo né tránh, lại là tám lão bà của Vận Mệnh Thần Chủ!

- Cái này * muốn nói không có gì, đánh chết lão tử cũng không tin!

- Vương Hạo này cũng quá mạnh a? Trong thời gian ngắn như vậy, không chỉ thu người, ngay cả tâm cũng thu!

- Vương Hạo tuyệt đối không phải thiên tài đơn giản như vậy, hắn là nhất đại tình thánh!

- Ta hoài nghi là Vận Mệnh Thần Chủ không được, bằng không tám lão bà của hắn làm sao sẽ tập thể đi nhắc nhở Vương Hạo?

- Đánh rắm, nếu Vận Mệnh Thần Chủ không được, hắn có thể sinh ra bảy nữ nhi? Không đúng, là tám cái, còn có một cái chết!

- Ta cảm thấy không phải Vận Mệnh Thần Chủ không được, mà là Vương Hạo quá mạnh.

- Có đạo lý, một trận chiến 15 người, suy nghĩ một chút cũng khủng bố như vậy!

- Mặc kệ nguyên nhân gì, lão tử biểu thị ước ao ghen tị!

- Nói nhảm, ai có thể không hâm mộ, tám mỹ nữ đỉnh cấp đưa tới cửa, ngoài ra còn thêm bảy tiểu mỹ nữ!

- Đây không phải mấu chốt, mấu chốt đây là lão bà, nữ nhi của cừu nhân!

- Vương Hạo, gia súc a…

- …

Vẻ mặt bảy nữ nhi của Vận Mệnh Thần Chủ ngoài ý muốn nhìn chúng mẫu thân của mình, không nghĩ tới các nàng sẽ nhắc nhở Vương Hạo.

Bất quá nghĩ lại, các nàng giống như có chút minh bạch tám vị mụ mụ muốn làm gì.

Bây giờ cha của các nàng rơi đài đã thành định cục, mà các nàng về sau muốn qua cuộc sống an ổn, như vậy nhất định phải tìm núi dựa lớn mới được, cho nên không bằng thuận nước đẩy thuyền theo Vương Hạo.

Tám lão bà của Vận Mệnh Thần Chủ liếc nhau một cái, cảm giác bảy cái khác đều là hồ ly tinh không biết xấu hổ, cũng là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của mình ở tương lai.

Vẻ mặt Vương Hạo vô tội, thực sự không hiểu rõ chuyện gì xảy ra, chẳng lẽ tám lão bà của Vận Mệnh Thần Chủ đã sớm thèm nhỏ dãi sắc đẹp của hắn?

Nghĩ tới đây, vẻ mặt Vương Hạo bi thương, hắn lại bị những nữ lưu manh này vũ nhục tinh thần, lần này trở về làm sao cùng các lão bà bàn giao, còn có thể giảm bớt tiền tiêu vặt hay không a?

- Các ngươi đều đáng chết!

Vận Mệnh Thần Chủ nổi giận gầm lên một tiếng, sau đó thân thể nhanh chóng nứt ra.

- Không tốt!

Con ngươi của Vương Hạo, Thiên Khung Thần Chủ bỗng nhiên co rụt lại, phát hiện khí tức của Vận Mệnh Thần Chủ không ngừng dâng lên, hắn đây là muốn tự bạo a!

- Mả mẹ nó!

Toàn thành nhao nhao nói tục, không dám có chút do dự nhanh chân chạy trốn.

Tám lão bà của Vận Mệnh Thần Chủ biến sắc, vội vàng che kín tấm thảm trên người nhanh chóng rời đi.

- Không muốn a!

Bảy nữ nhi của Vận Mệnh Thần Chủ kêu to lên, muốn tiến lên ngăn cản Vận Mệnh Thần Chủ tự bạo.

- Không muốn sống nữa sao!

Tám lão bà của Vận Mệnh Thần Chủ kinh hãi, vội vàng tiến lên kéo nữ nhi của mình lại, sau đó cưỡng ép lôi đi.

- Ai…

Đám người chạy trối chết nhịn không được thở dài, quả nhiên ở trong thế giới cường giả không có tình yêu, tối đa chỉ có thể thể hiện ra thân tình.

Dù sao bọn họ đã sống vô số năm, không còn là thiếu nam, thiếu nữ năm đó, làm bất cứ chuyện gì đều sẽ trước tiên xem lợi ích.

- Vương Hạo, chờ Thiên Chủ đại nhân phủ xuống, chính là ngày ngươi chôn cùng cho ta!

Trong miệng Vận Mệnh Thần Chủ phun máu quát to một tiếng, sau đó không cam tâm nhắm mắt lại.

- Ầm ầm…

Một giây sau, tiếng oanh minh đinh tai nhức óc vang vọng đất trời.

Từng đạo gợn sóng mắt trần có thể thấy phồng lên, hình thành một đạo năng lượng phong bạo hùng hồn, cũng lấy tốc độ khủng khiếp khuếch tán ra ngoài.

Đồng thời, những nơi năng lượng phong bạo đi qua, đại địa run rẩy, từng vết rách dữ tợn không ngừng xuất hiện, dung nham nóng bỏng không ngừng từ lòng đất điên cuồng dâng trào lên.

- Lần này phiền toái!

Vương Hạo cau mày, hắn vừa mới giết Vận Mệnh Thần Chủ, tiêu hao còn không có khôi phục, muốn để hắn chạy thế nào a?

- Ngao…

Chúa Tể kiếm phát ra tiếng long ngâm, thân thể cao lớn của Tổ Long xuất hiện, sau đó nắm lên Vương Hạo nhanh chân bỏ chạy.

- Chạy đi đâu!

Thiên Khung Thần Chủ nhíu mày, nhanh chóng hóa thành một đạo lưu tinh đuổi theo.

Bởi vì hắn rõ ràng, nếu như không thể thừa dịp Vương Hạo còn không có khôi phục giết hắn, như vậy kết cục của hắn sẽ giống như Vận Mệnh Thần Chủ.

- Tốc độ nhanh như vậy!

Vương Hạo nhìn lại, chỉ thấy Thiên Khung Thần Chủ nhanh chóng tới gần.

Tổ Long gấp giọng nói:

- Tốc độ của ta đã đạt tới cực hạn, nhưng vẫn không vung được hắn.

- Nếu con thỏ nhà chúng ta có thể ở chỗ này, thì tốt biết mấy a!

Vương Hạo bất đắc dĩ thở dài, nếu như không có những biện pháp khác, vậy hắn chỉ có thể dùng tiền từ trong hệ thống hối đoái kim tệ phục sinh, sau đó tại chỗ tiêu diệt Thiên Khung Thần Chủ.

Đúng lúc này, một thanh âm non nớt vang lên.

- Đất bằng một tiếng sét vang, bản bảo bảo lóe sáng đăng tràng, tiếng vỗ tay của các ngươi ở nơi đó, tiếng thét chói tai ở nơi nào…

Đám người chạy trối chết quay đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy một trăng lưỡi liềm lơ lửng ở giữa không trung, một con thỏ trắng cứ như vậy đứng ở trên trăng lưỡi liềm.

Tay trái nó chống nạnh, tay phải chỉ thiên, trên người còn quấn một dây lụa rất có linh tính.

Nhất là trên người con thỏ này còn bộc phát ra khí tức khủng bố, cái này rõ ràng giải thích nó có tu vi Thần Chủ.

- Con thỏ!

Toàn thành biến sắc, một dự cảm bất tường xông lên đầu.

Trước kia Vận Mệnh Thần Chủ căn bản không để ý tới tam hại, cho nên bọn họ không cần lo lắng tam hại đến ăn vạ, nhưng bây giờ Vận Mệnh Thần Chủ rơi đài, tam hại sẽ còn buông tha bọn họ sao?

- Là Tiểu Bạch!

Tổ Long hưng phấn kêu to lên, cảm giác con thỏ này tới thật kip thời.

- Ba ba ba…

Vương Hạo vội vàng vỗ tay thét lên, vì Tiểu Bạch đến mà reo hò.

- Xin gọi ta là cứu vớt thỏ!

Tiểu Bạch ngửa mặt lên trời cười lớn một tiếng, sau đó thân thể nhanh chóng bành trướng.

- Đây là Cự Linh thần thể?

Vương Hạo hơi sững sờ, phát hiện khí tức Tiểu Bạch theo thể tích biến lớn, mà tăng trưởng lên vô số lần.

Thậm chí khi Tiểu Bạch dài đến vạn mét, khí tức của nó đã không thua gì Thần Chủ.

- Thỏ đập sơn hà!

Tiểu Bạch quát to một tiếng, sau đó nâng bàn tay khổng lồ lên, như Thái Sơn áp đỉnh vỗ tới Thiên Khung Thần Chủ.

- Cái gì!

Thiên Khung Thần Chủ biến sắc, phát hiện một cỗ khí tức bàng bạc, tựa như 10 vạn ngọn núi lớn từ trên chín tầng trời giáng lâm nhân gian, ép hắn không thể động đậy.

- Ầm ầm…

Một giây sau, một tiếng oanh minh kinh thiên vang vọng đất trời.

Mí mắt Vương Hạo lắc một cái, chỉ thấy Thiên Khung Thần Chủ không tránh thoát một tát này của Tiểu Bạch, cuối cùng bị đập vào trong lòng đất.

- Mệt mỏi quá…

Tiểu Bạch ngáp một cái, sau đó thân thể nhanh chóng thu nhỏ, rơi vào trong ngực Vương Hạo nằm ngáy o o.

- Cái này…

Vương Hạo cau mày, phát hiện mặc dù Cự Linh thần thể của Tiểu Bạch có thể bộc phát ra lực lượng Thần Chủ, nhưng chỉ có thể sử dụng một lần, sử dụng hết liền ngủ.

- Ngao…

Tổ Long phát ra một tiếng long ngâm, sau đó nhanh chóng rời đi hiện trường.

- Vương Hạo, chờ chúng ta một chút!

Tám lão bà của Vận Mệnh Thần Chủ quát to một tiếng, sau đó lôi kéo bảy nữ nhi không tình nguyện nhanh chóng đuổi theo Vương Hạo.

Nam đồng bào khắp thành đưa mắt nhìn Vương Hạo rời đi, phát hiện Vương Hạo này thực sự quá làm người ghét, không chỉ muốn làm cha nuôi, còn muốn làm lão công…

Chương 1167 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!