Ngoài cửa lớn Minh Giới.
Vương Hạo quay đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy bên trong là núi lở đất nứt, sấm sét vang dội.
Nhưng Vương Hạo cảm thấy những cái này cùng hắn không có quan hệ chút nào, muốn trách thì trách Tử Vong Thần Chủ không nói cho hắn biết, Minh Giới chi tuyền là hạch tâm Minh Giới.
Nếu như nói cho hắn biết, như vậy lấy phẩm chất đơn thuần tốt đẹp của hắn, làm sao lại đi phá hư Minh Giới chi tuyền?
Nghĩ tới đây, Vương Hạo liên tục gật đầu, cảm thấy kẻ cầm đầu chính là Tử Vong Thần Chủ, cùng hắn một chút quan hệ cũng không có.
Đúng lúc này, một thanh âm vang vọng đất trời.
- Sinh Mệnh Chủ Thần, Tử Vong Thần Chủ, Sát Lục Thần Chủ, Yêu Lệ Thần Chủ, Tinh Linh Thần Chủ, Kim Ô Thần Chủ, Băng Tuyết Thần Chủ, Thôn Phệ Thần Chủ, già lam Thần Chủ, Thanh Hà Thần Chủ, Thanh Nhã Thần Chủ, còn có Vương Hạo, mau tới gặp ta…
- Đây là thanh âm của lão ca Sáng Thế Thần!
Sắc mặt Vương Hạo trong nháy mắt ngưng trọng, cảm giác xảy ra chuyện lớn, nếu không lão ca Sáng Thế Thần sẽ không triệu tập nhiều người như vậy, chẳng lẽ là Thiên Chủ gì đó đến?
- Hưu…
Đúng lúc này, một âm thanh xé gió vang lên.
Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tử Vong Thần Chủ nhanh chóng từ trong cửa lớn Minh Giới vọt ra.
- Đi theo ta!
Tử Vong Thần Chủ không có nói nhảm, nắm Vương Hạo liền đi.
Vương Hạo hét lớn:
- Ta cho ngươi biết, đợi lát nữa nhìn thấy lão ca Sáng Thế Thần, ngươi tốt nhất đừng loạn đâm thọc, nếu không về sau ta hàng ngày đến nhà ngươi.
Tử Vong Thần Chủ mặt không biểu tình.
Vẻ mặt Vương Hạo ghét bỏ nói:
- Một chút anh tuấn cũng không có, còn học người ta trang khốc, đây là ai cho ngươi tự tin? Lương Tĩnh Như sao?
Tử Vong Thần Chủ vẫn thờ ơ, mang theo Vương Hạo tiếp tục phi hành, nhưng trong lòng có loại xúc động vứt Vương Hạo vào thùng rác.
Vương Hạo cảm thấy không thú vị, thực sự không hiểu rõ vì sao Tinh Linh Thần Chủ sẽ thích được loại này.
Đúng lúc này, thanh âm hệ thống đột nhiên vang lên.
- Leng keng, chúc mừng kí chủ trêu đùa Thiên Khung Thần Chủ, khiến cho Thiên Khung Thần Chủ lần nữa lấy dũng khí vung đao, thu hoạch được một ức điểm Thần Ma.
- Lại vung đao?
Vương Hạo hơi sững sờ, không thể không khen dũng khí của Thiên Khung Thần Chủ.
Đồng thời, Vương Hạo cũng cảm giác đệ nhất thiên hạ mị lực thực sự quá mạnh, vì nó thật đúng là chuyện gì cũng có thể làm được!
…
Tiên Giới.
Trong một sơn động.
Sắc mặt Thiên Khung Thần Chủ tái nhợt, trong tay còn có một thanh chủy thủ dính máu.
Lúc đầu hắn còn đang do dự muốn lại đến một đao hay không, nhưng khi nghe được lệnh triệu tập của Sáng Thế Thần, hắn biết rõ Sáng Thế Thần cùng Thiên Chủ sắp quyết chiến.
Mà càng là thời khắc thế này, tình cảnh của hắn lại càng nguy hiểm.
Bởi vì Sáng Thế Thần rất có thể bắt hắn đến tế cờ, cho nên hắn nhất định phải có thực lực tự vệ mới được, mà Quỳ Hoa Bảo Điển chính là cây cỏ cứu mạng duy nhất của hắn.
- Lần này nhất định được!
Hai đầu lông mày của Thiên Khung Thần Chủ lộ ra tự tin, sau đó trong tay vứt bỏ chủy thủ, bắt đầu ngồi xếp bằng trên mặt đất lẳng lặng cảm ngộ.
Thế nhưng qua nửa ngày, hắn trừ đau thì không có cảm ngộ khác.
- Chẳng lẽ thiên phú của ta thật kém sao?
Thiên Khung Thần Chủ cau mày, trong lòng luôn cảm giác chỗ nào không thích hợp, nhưng hắn lại không nói được nơi nào không thích hợp.
Bất quá khi Thiên Khung Thần Chủ nhìn thấy chủy thủ dính máu trên mặt đất, vẫn đưa tay nhặt lên, quyết định thử lần nữa…
…
Cực Lạc tịnh thổ.
Chỗ cửu vực giao giới, mấy vị Thần Chủ xuất hiện.
Bọn họ chia ba phe cánh, một phe là Sát Lục Thần Chủ, Yêu Lệ Thần Chủ, Già Lam Thần Chủ, Thôn Phệ Thần Chủ.
Sau khi bọn họ liên hợp nhẹ nhõm công chiếm Thiên Long vực, sau đó tiến đánh Băng Tuyết vực, Tinh Linh vực, hơn nữa bọn họ vốn có tam vực, tổng cộng có được sáu vực trong cửu vực.
Có loại cảm giác tiểu tức phụ nấu thành bà, nông dân xoay người ca hát.
Còn có một phe là lấy Thanh Hà Thần Chủ cầm đầu, trong đó có lão bà của Thanh Hà Thần Chủ, Thanh Nhã Thần Chủ, còn có Băng Tuyết Thần Chủ đầu nhập vào Thanh Hà Thần Chủ.
Cùng Tinh Linh Thần Chủ từ Thiên Giới trở về, phát hiện quê quán bị cướp.
Một phương cuối cùng chỉ có Kim Ô Thần Chủ, hắn lựa chọn trung lập ai cũng không giúp, dù cho hắn là thần cũng không có ý nghĩa giúp Thanh Hà Thần Chủ.
Đây là bởi vì hai phe Thần Ma đều mang binh tiến đánh Kim Ô vực của hắn, cuối cùng còn trực tiếp ở địa bàn của hắn khai chiến.
Cho nên hắn bây giờ nhìn hai phe này liền nổi giận, sao có thể giúp bọn hắn?
Thậm chí Kim Ô Thần Chủ còn đang suy nghĩ, nếu như hai phe cuối cùng có thể lưỡng bại câu thương, để hắn ngư ông đắc lợi đó mới gọi tốt.
- Hô hô…
Đúng lúc này, một trận gió nhẹ thổi qua.
Toàn trường hơi sững sờ, chỉ thấy hai bóng người xuất hiện ở giữa song phương, đây không phải Tử Vong Thần Chủ cùng Vương Hạo còn có thể là ai?
- Tử Vong Thần Chủ!
Hai con ngươi Tinh Linh Thần Chủ lấp lóe tiểu tinh tinh, cảm giác mình lại say mê.
Vương Hạo mỉm cười chào hỏi:
- Này, mọi người đã lâu không gặp a!
Sắc mặt các Thần Chủ biến thành màu đen, biểu thị thực tình không muốn nhìn thấy Vương Hạo Đại Ma Vương.
Bởi vì mỗi lần nhìn thấy hắn, đều ý nghĩa bọn họ phải xui xẻo.
Tử Vong Thần Chủ mở miệng nói:
- Đều nhớ, lát nữa đến chỗ Sáng Thế Thần, không nên hỏi không cần hỏi.
- Vâng!
Các Thần Chủ vội vàng trả lời, không dám chần chờ một giây đồng hồ.
Thanh Hà Thần Chủ muốn nói lại thôi:
- Tử Vong Thần Chủ đại nhân, không biết Sáng Thế Thần tìm chúng ta có chuyện gì? Có thể sớm nói cho chúng ta biết, để cho chúng ta có tâm lý chuẩn bị hay không.
Các Thần Chủ đầy cõi lòng hy vọng nhìn về phía Tử Vong Thần Chủ, biểu thị bản thân thực rất muốn biết rõ.
Tử Vong Thần Chủ nghĩ nghĩ nói:
- Có một nhân vật mạnh mẽ sắp giáng lâm, cho nên Sáng Thế Thần dự định tập hợp tất cả lực lượng khai chiến.
- Tập hợp tất cả lực lượng!
Các Thần Chủ kinh hô một tiếng, cảm giác người đến tuyệt đối là tồn tại kinh khủng, nếu không Sáng Thế Thần sẽ không hết toàn lực chiến một trận như thế.
Vương Hạo cau mày nói:
- Tồn tại cường đại này, chính là Thiên Chủ?
Tử Vong Thần Chủ gật đầu nói:
- Không sai, chính là Thiên Chủ!
- Thiên Chủ!
Sát Lục Thần Chủ, Yêu Lệ Thần Chủ, Già Lam Thần Chủ, Thôn Phệ Thần Chủ đồng thanh la hoảng lên, trong nháy mắt nghĩ tới lần trước Vận Mệnh Thần Chủ mời chào bọn hắn.
Đây cũng chính là nói, thật sự có tồn tại còn lợi hại hơn Sáng Thế Thần, nhưng bọn họ không chỉ cự tuyệt, còn đánh chết một sứ giả chiêu mộ.
Nghĩ tới đây, bốn vị Ma Chủ cảm giác mình so với ăn một đống phân còn khó chịu hơn, cái này * chính là tự đoạn đường lui, ngay cả cơ hội đầu hàng cũng không lưu cho mình a!
Thanh Nhã tò mò hỏi:
- Thiên Chủ này là ai? Vì sao chúng ta chưa từng nghe nói qua?
Sắc mặt Tử Vong Thần Chủ nghiêm túc nói:
- Cái này ta cũng không biết, hắn chỉ là đột nhiên xuất hiện, sau đó lại đột nhiên biến mất.
- Đột nhiên xuất hiện, lại đột nhiên biến mất?
Các Thần Chủ hơi sững sờ, không hiểu rõ Tử Vong Thần Chủ nói là ý gì.
Vương Hạo gãi cằm, lẩm bẩm nói:
- Chẳng lẽ ở trên Cực Lạc tịnh thổ, còn có thế giới khác?
- Thế giới khác!
Các Thần Chủ bỗng nhiên kịp phản ứng, cảm thấy Vương Hạo nói rất có lý…
Chương 1172 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]