“Có vấn đề gì không?”
Vẻ mặt Sáng Thế thần nghi hoặc nhìn Vương Hạo, cảm giác Vương Hạo biểu lộ rất kỳ quái.
Vương Hạo khoa trương hét lớn:
- Ta làm sao có thể có vấn đề, phải biết ta là đại anh hùng nhất định ghi tên sử sách, cứu vớt thế giới là trách nhiệm của ta.
Sinh Mệnh Chủ Thần cho Vương Hạo một cái ánh mắt ghét bỏ, trong lòng toát ra một câu, nhất định nãi nãi ngươi, ngươi là cưỡng ép sửa chân tướng lịch sử có được hay không.
- Ngươi thực không có vấn đề?
Sáng Thế thần dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Vương Hạo, trong lòng luôn cảm thấy tiểu tử này rất không đáng tin cậy.
- Ngươi yên tâm, ta nói không có vấn đề liền không có vấn đề!
Vương Hạo vỗ ngực cam đoan, nhưng trong lòng lại đang nghĩ làm sao mới có thể hợp khẩu vị chuyên nghiệp.
- Đã như vậy, vậy ngươi phải cố gắng tu luyện a!
Sáng Thế thần vỗ vỗ bả vai Vương Hạo, sau đó quay người chuẩn bị rời đi.
- Lão ca, chờ đã!
Vương Hạo kêu một tiếng, nhanh chóng tiến lên ngăn Sáng Thế thần lại.
Sáng Thế thần hiếu kỳ hỏi:
- Còn có chuyện gì sao?
Vương Hạo nghiêm túc nói:
- Tuy tiểu đệ anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, có được lòng dạ rộng lớn cùng thực lực mạnh mẽ, bị vô số muội muội gọi thiên hạ đệ nhất soái ca…
- Thật không biết xấu hổ!
Sinh Mệnh Chủ Thần trợn trắng mắt, biểu thị không nhìn ra Vương Hạo soái nơi nào, nàng chỉ thấy được Vương Hạo tiện cùng tự luyến.
Sắc mặt Sáng Thế thần biến thành màu đen nói:
- Có thể nói tiếng người hay không?
Vương Hạo nhếch miệng nói:
- Thật không có kiên nhẫn, vậy ta liền nói ngắn gọn, ngươi để cho ta ứng phó Thiên Ma không có vấn đề, nhưng ngươi không thể một chút biểu thị cũng không có a? Chẳng lẽ ngươi muốn để ta dựa vào suất khí đi cứu vớt thế giới sao?
Sinh Mệnh Chủ Thần trợn trắng mắt, sau đó ôm Tiểu Bạch hóa thành một đạo bạch quang biến mất ngay tại chỗ.
Hiển nhiên nàng đã chịu không được Vương Hạo tiện khí, lựa chọn nhắm mắt làm ngơ.
Sáng Thế thần lắc đầu bật cười nói:
- Ta sớm đã cho ngươi tất cả bảo bối trên người, nếu như ngươi còn chưa thu được, cái kia là vấn đề của ngươi.
- Đều cho ta?
Vương Hạo hơi sững sờ, sau đó chỉ chỉ Sinh Mệnh Chủ Thần vừa mới rời đi.
Sáng Thế thần gật đầu cười nói:
- Ngươi đoán không sai, tất cả bảo bối trên người ta đều cho vợ ngươi làm đồ cưới, ngươi muốn chỉ có thể đi tìm nàng.
- Nàng có tiền như thế!
Vương Hạo nhìn phương hướng Sinh Mệnh Chủ Thần rời đi, cảm giác thái độ làm việc gần đây của mình rất không chăm chú, thế mà thời gian dài như vậy còn không giải quyết hạng mục đầu tư bỏ vốn kia, thực sự quá thất bại.
- Nếu như muốn nhanh chóng tăng cao tu vi, không ngại thử nữ cường nam nhược một lần.
Sáng Thế thần cho Vương Hạo một nụ cười ý vị thâm trường, đưa tay chỉ về phía Tử Vong Thần Chủ búng một cái, sau đó đi vào cung điện.
Tử Vong Thần Chủ không có nói nhảm, trực tiếp theo Sáng Thế thần rời đi.
- Nữ cường nam nhược?
Vương Hạo hơi sững sờ, trong nháy mắt minh bạch lão ca Sáng Thế thần nói ý gì, hắn nhất định là từ lão tổ tông lưu lại Nhục Bồ đoàn, Kim Bình Mai cảm ngộ đến cái gì.
Nghĩ tới đây, trong hai con ngươi của Vương Hạo quang mang rạng rỡ, quyết định lập tức đi tìm Sinh Mệnh Chủ Thần, để cho nàng tìm hiểu bản chất làm việc của hắn!
…
Sáng Thế thần giới.
Một sơn trang yên lặng duyên dáng.
Sinh Mệnh Chủ Thần ôm Tiểu Bạch xuất hiện ở cửa chính.
- Đây là địa phương nào?
Tiểu Bạch đưa cái đầu nhỏ nhìn quanh, muốn nhìn Sinh Mệnh Chủ Thần lại định dùng bảo bối gì đến dụ hoặc nó.
Nhưng để Tiểu Bạch thất vọng là, cái sơn trang này không có trang sức nguy nga lộng lẫy, cũng không có hộ vệ thủ hộ, có chỉ là một loại vận vị khiêm tốn cổ điển.
Sinh Mệnh Chủ Thần có chút thương cảm nói:
- Đây là chỗ ở trước kia của ta cùng tiểu sư muội, mỗi lần tới Sáng Thế thần giới ta đều sẽ đến thăm nơi này.
- Tiểu sư muội?
Tiểu Bạch nghiêng cái đầu nhỏ nghĩ nghĩ, có vẻ như trước kia cùng Đậu Đậu, Ngọc Linh Lung thành đoàn ăn vạ, bọn chúng có nói Sáng Thế thần thu qua hai nữ đồ đệ.
Nhưng rất đáng tiếc, tiểu đồ đệ của Sáng Thế thần vận khí không tốt, ở lần trước Viễn Cổ Thiên Ma đột kích, cuối cùng chết ở trong tay Viễn Cổ Thiên Ma.
Mà lúc Sáng Thế thần ấy bị trọng thương, căn bản bất lực đi cứu vớt tiểu đồ đệ, cuối cùng chỉ thuận theo ý trời, cầu nguyện nàng có thể đi vào luân hồi, sau đó chuyển thế trở về.
Thế nhưng đã nhiều năm như vậy, một chút tin tức cũng không có, hẳn là dữ nhiều lành ít.
- Không nghĩ những chuyện này, chúng ta vẫn là vào xem một chút đi!
Sinh Mệnh Chủ Thần thở ra một hơi, sau đó ôm Tiểu Bạch đi vào sơn trang.
Tiểu Bạch không thú vị nói:
- Một cái phá sơn trang có gì đáng xem, còn không bằng ngươi mang bản Bảo Bảo đi thăm tiểu kim khố của Sáng Thế thần một chút.
Sinh Mệnh Chủ Thần cười nói:
- Ngươi đi thăm sao? Ta xem ngươi là nghĩ dời hết tiểu kim khố của sư phụ ta!
- Nói bậy, bản Bảo Bảo không phải loại thỏ như vậy!
Tiểu Bạch nghiêm trang nhìn Sinh Mệnh Chủ Thần, trong ánh mắt lấp lóe quang mang chân thành.
Sinh Mệnh Chủ Thần che miệng cười nói:
- Ta còn là lần đầu tiên nhìn thấy con thỏ nghiêm trang nói năng bậy bạ, vì ban thưởng ngươi, ta quyết định mang ngươi trộm Vô Tướng thần quả của sư phụ ta.
- Vô Tướng thần quả?
Tiểu Bạch trong nháy mắt tinh thần tỉnh táo, trong hai con ngươi bắn ra kim quang.
Sinh Mệnh Chủ Thần thấp giọng nói:
- Ta cho ngươi biết, Vô Tướng thần quả là thần quả được sư phụ ta tỉ mỉ bồi dưỡng, chỉ cần ngươi ngửi một hơi, liền có thể trực tiếp kích hoạt thần cách đột phá Thần Chủ, về phần ăn hết sẽ như thế nào, chính ngươi từ từ suy nghĩ a!
- Ngửi một chút đã đột phá Thần Chủ!
Tiểu Bạch hưng phấn nhảy dựng lên, cảm giác hô hấp của mình có chút khó khăn.
- Vậy chúng ta liền đi thôi!
Sinh Mệnh Chủ Thần vui vẻ ôm Tiểu Bạch, đi vào sơn trang.
Hiển nhiên Sáng Thế thần tỉ mỉ bồi dưỡng Vô Tướng thần quả, ở trong sơn trang này.
Mà sau khi Sinh Mệnh Chủ Thần đi vào sơn trang, thân ảnh Vương Hạo xuất hiện ở cửa chính.
- Vô Tướng thần quả?
Vương Hạo gãi cằm, hỏi thăm hệ thống Vô Tướng thần quả là cái gì.
Hệ thống hồi đáp:
- Vô Tướng thần quả là đệ nhất thần quả thế gian, chỉ cần ăn nó liền có thể đột phá Vô Tướng cảnh.
Vương Hạo hiếu kỳ hỏi:
- Vô Tướng cảnh? Đây là cảnh giới gì?
Hệ thống giải thích:
- Vô Tướng cảnh chính là cảnh giới bây giờ của Sáng Thế thần, đó là một loại cảnh giới không cách nào dùng lời nói diễn tả được, nhưng người đạt đến cảnh giới này, đều có thể khống chế bản nguyên chung cực.
- Bản nguyên chung cực?
Vẻ mặt Vương Hạo mờ mịt, hoàn toàn không minh bạch hệ thống nói cái gì.
Nhưng hắn biết rõ Vô Tướng thần quả rất ngưu bức, hiện tại hắn đối với Vô Tướng thần quả rất có ý tưởng.
Hệ thống mở miệng nói:
- Trong Vô Tướng thần quả ẩn chứa năng lượng vô tận, không phải ai cũng có thể ăn, hệ thống gợi ý kí chủ trước khi đột phá Thần Chủ, không nên đi ăn nó mới tốt.
- Ta đã biết!
Vương Hạo gật đầu, sau đó trực tiếp đi vào sơn trang, định cho Sinh Mệnh Chủ Thần một kinh hỉ…
Lạp lạp lạp! Lạp lạp lạp!
Ta là Tiểu Hành Gia bán báo.
Không đợi trời sáng đi chờ đợi mua báo.
Một mặt đi, một mặt gọi.
Hôm nay tiết tháo lại không…
Chương 1176 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]