Vương Hạo nhíu mày nói:
- Như vậy được không?
- Ngươi tên lưu manh này!
Sinh Mệnh Chủ Thần tức tới mặt đỏ hồng lên, hận không thể hiện tại xé lưu manh vô sỉ kia.
Vương Hạo khoa trương kêu lên:
- Làm sao ngươi biết ta là lưu manh? Chẳng lẽ ngươi thầm mến ta rất lâu?
- Thầm mến cái đầu quỷ ngươi!
Sinh Mệnh Chủ Thần hung hăng xì một tiếng khinh miệt, lật tay lấy ra Thiên Tru thần kiếm, phía trên lấp lóe kiếm quang, sau đó nhanh chóng đâm tới Vương Hạo.
Thứ mười bốn kiếm, Tận Diệt!
- Ta dựa vào, ngươi mưu sát thân phu a!
Vương Hạo khoa trương quát to một tiếng, vội vàng giơ lên Chúa Tể kiếm, sau đó mang theo một đạo kiếm khí bàng bạc cùng Thiên Tru thần kiếm của Sinh Mệnh Chủ Thần hung hăng đụng vào nhau.
Kiếm thứ bảy, Thiên Diệt Thời Quang Trảm!
- Không tốt…
Sinh Mệnh Chủ Thần nhíu mày, đột nhiên nghĩ tới mới vừa rồi cùng Vương Hạo chiến đấu, Vương Hạo không cầm Chúa Tể kiếm liền có thể cùng nàng chiến bình.
Hiện tại ở trong tay Vương Hạo lại cầm Chúa Tể kiếm, chiến lực của hắn tuyệt đối mạnh hơn rất nhiều lần.
Nghĩ tới đây, Sinh Mệnh Chủ Thần không dám chủ quan, năng lượng trong cơ thể điên cuồng tràn vào Thiên Tru thần kiếm, khiến cho phía trên Thiên Tru thần kiếm phun trào kiếm khí.
- Ầm ầm…
Hai kiếm chạm vào nhau, tiếng va chạm không ngớt, từng đạo từng đạo khí lãng đáng sợ kèm theo tiếng oanh minh tràn đầy ở các nơi hẻo lánh.
- Làm sao có thể?
Sắc mặt Sinh Mệnh Chủ Thần đại biến, chỉ cảm thấy huyết khí trong cơ thể sôi trào mãnh liệt lên, thân hình cũng khó khống chế lui mấy bước.
Vương Hạo lui một bước, nhưng cánh tay cầm kiếm lại bắt đầu kịch liệt run rẩy lên, hiển nhiên một kiếm này tiếp cũng không tốt đẹp gì.
- Cơ hội tốt!
Hai mắt Tiểu Bạch tỏa sáng, thừa dịp lực chú ý của Sinh Mệnh Chủ Thần đặt ở trên người Vương Hạo, trực tiếp sử dụng không gian thần thông xuất hiện ở trên bờ vai Vương Hạo.
- Hừ…
Sinh Mệnh Chủ Thần tức giận hừ một tiếng, biểu thị về sau không để ý bạch nhãn thỏ Tiểu Bạch, nàng cũng không tin nàng còn thuần phục không được một con thỏ.
- Hô hô…
Đúng lúc này, vô số đạo phong bạo quét ngang toàn bộ đại điện.
- Không tốt!
Sinh Mệnh Chủ Thần biến sắc, thân như gió mát nhanh chóng thối lui đến cửa chính.
- Chuyện gì xảy ra?
Vương Hạo nhíu mày, cũng nhanh như tia chớp lao về phía Sinh Mệnh Chủ Thần.
Nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước, một cái nồi hắc sắc đột nhiên xuất hiện, sau đó thôn phệ Vương Hạo cùng Tiểu Bạch vào.
- Căn cứ bảy vạn tám ngàn bốn trăm bảy mươi sáu lần kinh nghiệm nói cho ta biết, lần này biện pháp bảo hiểm của sư phụ rất mạnh, không thể xông vào.
Sinh Mệnh Chủ Thần nhíu mày, quả quyết lựa chọn rời khỏi cung điện, quyết định trước về suy nghĩ thật kỹ, sau đó lại tiến đến tìm Vô Tướng thần quả.
Về phần Vương Hạo bị nồi đen thôn phệ, cái này liền không có quan hệ gì với nàng, tốt nhất là bị sư phụ nàng phát hiện, sau đó hảo hảo giáo huấn một lần mới tốt.
…
Một không gian kỳ lạ.
Vương Hạo cùng Tiểu Bạch xuất hiện ở nơi này.
- Đây là địa phương nào?
Tiểu Bạch tò mò nhìn bốn phía, chỉ thấy ở phía trước bọn hắn cách đó không xa, có một cái nồi đen, từng lôi cầu từ trong nồi đen phun ra ngoài.
Mà địa phương khác cũng đen kịt, cái gì cũng nhìn không thấy.
Vương Hạo lắc đầu nói:
- Không biết, có lẽ đây chính là lão ca Sáng Thế Thần thiết kế cơ quan phòng trộm.
- Cơ quan phòng trộm?
Tiểu Bạch nhìn những lôi cầu kia, từ đó cảm nhận được một tia tim đập nhanh.
- Ầm ầm…
Đúng lúc này, vô số lôi cầu từ trong nồi đen tuôn ra, giống như thiên hà khuynh đảo, hơn nữa còn đang không ngừng vỡ ra bốn phía.
- Có phiền toái!
Vương Hạo biến sắc, phát hiện mặc dù lôi cầu không có lực sát thương quá lớn, tối đa chỉ bằng Thần Đế tự bạo.
Nhưng khi số lượng đạt tới trình độ nhất định, cái này để cho người ta không thể không tê cả da đầu.
- Vương Hạo, ngươi mau nhìn chỗ kia!
Tiểu Bạch mừng rỡ quát to một tiếng, duỗi ra móng vuốt chỉ phía sau nồi đen, chỉ thấy nơi đó có một vòng sáng kim sắc.
- Trước đi qua nhìn xem, có lẽ kia là cửa ra!
Vương Hạo cau mày, thân hình hóa thành một đạo bạch quang phóng đi.
- Ầm ầm…
Đúng lúc này, lôi cầu bốn phía đột nhiên hội tụ, phát ra tiếng oanh minh kinh thiên.
- Cái gì!
Sắc mặt Vương Hạo đại biến, chỉ thấy những lôi cầu này hội tụ thành một thao thiên cự lãng, sau đó thanh thế to lớn bổ nhào tới, hơn nữa phá hỏng tất cả đường lui của hắn.
- Nha nha nha…
Tiểu Bạch lay động thân thể kêu to lên, có loại cảm giác giống như điện giật.
- Đây là lôi điện gì?
Vẻ mặt Vương Hạo mộng bức, phát hiện nhục thể của hắn tiếp xúc đến những lôi điện này, thế mà một chút sự tình cũng không có.
Hệ thống mở miệng nói:
- Những lôi điện này là từ lực lượng bản nguyên tinh khiết nhất thế gian biến thành, đối với thế gian vạn vật đều có tổn thương siêu cường, nhưng Bản Nguyên thần thể của kí chủ thiên sinh liền có được năng lực luyện hóa lực lượng bản nguyên, cho nên những lôi điện này căn bản không có cách xúc phạm tới ngươi.
- Lực lượng bản nguyên tinh khiết nhất?
Vương Hạo lộ ra nụ cười vui vẻ, sau đó ngồi xếp bằng trên mặt đất vận chuyển Thiên Tôn thần công.
Trong phút chốc, quanh người Vương Hạo nổi lên kim quang, hút những lôi điện cuồng bạo kia vào trong cơ thể, chuyển hóa thành lực lượng bản nguyên tinh khiết nhất.
Hai mắt Tiểu Bạch tỏa sáng, nhanh chóng nhảy đến trên đùi Vương Hạo, nằm ngáy o o, một bên hấp thu lực lượng bản nguyên tinh khiết tản mát ra ở trên người Vương Hạo.
…
Cực Lạc tịnh thổ.
Chung Cực Thiên Ma hào đang nhanh chóng chạy.
Đậu Đậu, Ngọc Linh Lung đang mở tiệc ăn mừng.
Bởi vì lần này bọn chúng ở cửa chính Tiên Giới thu phí qua đường, kiếm lời đầy bồn đầy bát a.
- Ầm ầm…
Đúng lúc này, một tiếng oanh minh kinh thiên vang lên.
Đậu Đậu, Ngọc Linh Lung theo bản năng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy nơi xa có một vệt kim quang từ trên trời giáng xuống, sau đó một nam tử to con, một nữ tử xinh đẹp từ trong kim quang đi ra.
Hơn nữa trên người một nam một nữ này, còn tản mát ra khí tức đặc hữu của Thần Chủ.
Ngọc Linh Lung hiếu kỳ hỏi:
- Hai người kia là ai? Vì sao tu vi bọn hắn sẽ đạt tới Thần Chủ?
Đậu Đậu bấm ngón tay tính toán, biến sắc nói:
- Nam nhân là Hỗn Độn Thần Chủ, nữ chính là Quang Minh Thần Chủ, bọn họ là thủ hạ của Thiên Chủ.
- Thiên Chủ?
Vẻ mặt Ngọc Linh Lung vô cùng nghi hoặc, cái này hình như là lần thứ hai nó nghe đến danh tự này.
- Chẳng lẽ Thiên Chủ sắp phủ xuống?
Trên mặt Đậu Đậu nổi lên vẻ kinh hoàng, không chút do dự nhanh chóng khởi động Chung Cực Thiên Ma hào, chạy nhanh về phía Sáng Thế Thần giới.
- Ầm ầm…
Đúng lúc này, một tiếng oanh minh càng thêm cuồng bạo vang lên.
Đậu Đậu, Ngọc Linh Lung vội vàng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy trên bầu trời đột nhiên ảm đạm xuống, một quang trụ càng thêm lóng lánh ầm vang rơi vào trên đại địa…
Chương 1178 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]