Bàn Cổ vũ trụ.
Tiểu Bạch mang theo Lăng Tiêu đến nơi này.
Chỉ là lúc này Bàn Cổ vũ trụ bồng bềnh lấy năng lượng cuồng bạo, hơn nữa còn nhanh chóng hội tụ về một địa phương.
- Đây là có chuyện gì?
Sắc mặt của Lăng Tiêu bỗng nhiên biến đổi, phát hiện những năng lượng này thực quá nhiều, quá dày đặc.
Vừa dứt lời, một thanh âm hư nhược vang lên.
- Các ngươi còn trở về làm gì? Nhanh rời đi nơi này!
-Ý thức vũ trụ!
Lăng Tiêu lập tức nghe ra, chủ nhân của thanh âm này chính là ý thức vũ trụ của Bàn Cổ vũ trụ.
Tiểu Bạch gấp giọng hỏi:
- Ngươi làm sao sẽ suy yếu thành cái dạng này? Vừa rồi không phải còn rất tốt sao?
Ý thức vũ trụ suy yếu hồi đáp:
- Thiên Ma đang hấp thu năng lượng vũ trụ đến khôi phục thực lực bản thân, nếu như ta không phải trung tâm cực hạn vũ trụ, chỉ sợ sớm đã diệt vong.
- Hấp thu năng lượng của cực hạn vũ trụ?
Hai mắt Lăng Tiêu trợn tròn, cảm giác đầu óc không rõ.
Phải biết, theo Vương Hạo trèo lên đỉnh đa nguyên vũ trụ, vũ trụ thiên cấp tìm Vương Hạo nương tựa không có 3000 vạn, cũng có 2000 vạn.
Nhưng hiện tại Thiên Ma thế mà có thể trực tiếp hấp thu năng lượng của hơn 2000 vạn vũ trụ thiên cấp, thực lực khủng bố đến mức nào dùng cái mông nghĩ cũng có thể biết rõ.
- Hưu…
Đúng lúc này, hai âm thanh xé gió vang lên.
- Ai?
Tiểu Bạch, Lăng Tiêu vội vàng đề phòng, chỉ thấy một lão đầu râu bạc cùng một sinh vật hình người toàn thân bốc lên bạch quang, sáu cánh tay, ba cái đầu xuất hiện ở cách bọn hắn không xa.
Bọn họ là người quản lý Lục Đạo Luân Hồi, Lục Đạo, còn có Tu La Đạo lãnh chúa, A Tu La.
A Tu La gấp giọng kêu lên:
- Người một nhà, gia gia của ta là Vương Hạo!
- Gia gia là Vương Hạo?
Lăng Tiêu hơi sững sờ, lúc này mới nhớ tới nhiều năm trước Vương Hạo cùng A Tu La đánh cược, cuối cùng A Tu La thua gọi Vương Hạo là gia gia.
- Đầu ta đau!
Lục Đạo vuốt vuốt mi tâm, cảm giác thực sự quá mất mặt.
Hắn nhớ kỹ năm đó thời điểm A Tu La thua gọi Vương Hạo gia gia, là tâm không cam tình không nguyện.
Thế nhưng bây giờ hàng ngày hắn lại gia gia ta là Vương Hạo treo ở bên miệng, thậm chí nhìn thấy một người liền hận không thể nói cho người ta biết, hắn là tôn tử của Vương Hạo.
Ý thức vũ trụ hư nhược nói.
- Các ngươi có thể từ Lục Đạo Luân Hồi chạy ra, cũng coi là phúc lớn mạng lớn!
Vẻ mặt Lục Đạo nghĩ mà sợ nói:
- Cái này còn phải cảm tạ Thiên Ma không để những con kiến hôi như chúng ta ở trong mắt, nếu không liền dữ nhiều lành ít.
Lăng Tiêu nhíu mày hỏi:
- Thiên Ma ở Lục Đạo Luân Hồi sao? Hắn ở bên trong làm gì?
A Tu La hồi đáp:
- Thiên Ma mang theo Lý Vân Dương đi Nhân Gian đạo, để linh hồn cùng nhục thân kiếp trước của Lý Vân Dương dung hợp, dự định chế tạo một quái vật.
- Lý Vân Dương?
Lăng Tiêu hơi sững sờ, phát hiện nhân sinh của Lý Vân Dương nhất định chính là một cái bàn trà, phía trên bày đầy bi kịch.
- Ầm ầm…
Đúng lúc này, một tiếng oanh minh kinh thiên vang lên.
- Đây là…
Con ngươi của Tiểu Bạch, Lăng Tiêu bỗng nhiên co rụt lại, chỉ thấy hư không trước mặt bọn họ đột nhiên nổ tung, một bóng người từ từ đi ra, bốn phía năng lượng cuồng bạo cũng lập tức thay đổi phương hướng, tràn vào trong cơ thể thân ảnh này.
- Thiên Ma!
Lục Đạo, A Tu La bị dọa toàn thân run lên, cảm giác lần này là thực dữ nhiều lành ít.
- Lại trở về, bất quá một Thần Chủ cũng có thể khiến cho ta tiết kiệm không ít thời gian.
Ánh mắt Thiên Ma nhìn Tiểu Bạch, khóe miệng nổi lên nụ cười.
- Thỏ mẹ phù hộ a!
Tiểu Bạch bị sợ toàn thân xù lông, có loại cảm giác bị độc xà nhìn chằm chằm.
- Chờ chút!
Lăng Tiêu hét lớn:
- Ngươi không thể giết chúng ta, chúng ta là đến hạ chiến thư!
- Hạ chiến thư?
Thiên Ma nhíu mày hỏi:
- Chiến thư của ai? Sáng Thế Thần? Hay Thiên Chủ?
- Đều không phải, là sư đệ ta, Vương Hạo!
Lăng Tiêu tranh thủ lấy chiến thư của Vương Hạo ra, sau đó ném về phía Thiên Ma.
- Vương Hạo hạ chiến thư?
Thiên Ma nhíu mày, mở chiến thư ra nhìn.
Chỉ thấy trên đó viết một tháng sau ở Cực Nhạc tịnh thổ quyết chiến, ai không đến người đó là tôn tử, cuối cùng còn hữu tình nhắc nhở Thiên Ma, Sáng Thế Thần có được đại quân 20 triệu Thần Chủ.
- 20 triệu Thần Chủ!
Sắc mặt Thiên Ma trong nháy mắt ngưng trọng, cảm thấy mình cần đồng hóa càng nhiều thủ hạ mới được.
Nếu không 20 triệu Thần Chủ đại quân này coi như không thể lấy mạng của hắn, vậy cũng đủ hắn uống một bầu, dù sao nhiều kiến có thể giết chết voi, huống chi là 20 triệu Thần Chủ.
Hai con ngươi của Lăng Tiêu hơi sáng lên, từ sắc mặt Thiên Ma không khó coi ra, chiến thư của Vương Hạo có hiệu quả, điều này cũng ý nghĩa kéo dài thời gian một tháng không thành vấn đề.
- Đây là…
Khóe mắt Thiên Ma hơi giật giật, phát hiện ở dưới chiến thư còn bổ sung thêm một đoạn văn.
Phía trên nói Lăng Tiêu cũng ưa thích Khố Lạp, hắn và Lý Vân Dương là quan hệ tình địch, nhưng Lăng Tiêu không muốn lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, cho nên hi vọng Thiên Ma buông tha Lăng Tiêu, đến lúc đó để Lăng Tiêu cùng Lý Vân Dương ở trên chiến trường vì người yêu quyết phân cao thấp.
- Loại sự tình này lại còn có tình tay ba?
Thiên Ma liếc Lăng Tiêu một cái, phát hiện người tuổi trẻ bây giờ thực biết chơi, không chỉ tư tưởng muốn đột phá, ngay cả đi nhà xí cũng muốn đột phá tốc độ ra phân.
Đương nhiên Thiên Ma cảm thấy buông tha Lăng Tiêu không có vấn đề gì, dù sao tu vi của Lăng Tiêu thật quá yếu, để hắn căn bản không có hứng thú.
Nhưng nếu thả Lăng Tiêu đi, để hắn cùng Lý Vân Dương ở trên chiến trường vì yêu tranh đấu, vậy coi như có chút niềm vui thú.
- Gia hỏa này muốn làm gì?
Trong lòng Lăng Tiêu run lên bần bật, bị Thiên Ma nhìn chằm chằm làm tóc gáy dựng lên.
Đồng thời, hắn cũng cảm thấy Vương Hạo ở trong chiến thư nhắc tới hắn, hơn nữa còn không tốt, thật không tốt, nếu không Thiên Ma tuyệt đối sẽ không dùng ánh mắt ấy nhìn hắn.
Thiên Ma nhàn nhạt nói:
- Các ngươi đều có thể lăn, nhưng con thỏ kia không thể đi…
Lời còn chưa dứt, ý thức vũ trụ bộc phát.
- Các hài tử của ta, đi nhanh lên!
Tiểu Bạch lập tức kịp phản ứng, nắm lên Lăng Tiêu, Lục Đạo, còn có A Tu La nhanh chóng sử dụng Không Gian thần thông biến mất ngay tại chỗ.
- Ở trước mặt ta cũng muốn chạy!
Thiên Ma hừ lạnh một tiếng, bàn tay chậm rãi giơ lên.
- Ầm ầm…
Đúng lúc này, hư không nổ tung, một cự thủ mang theo năng lượng cuồng bạo nhanh chóng vỗ tới Thiên Ma.
- Không biết tự lượng sức mình!
Thiên Ma nhíu mày, đưa tay nhẹ nhàng vung cự thủ lên.
Trong phút chốc, cự thủ hóa thành điểm điểm tinh quang, biến mất ở trong vũ trụ đen nhánh.
Tiếng cười của ý thức vũ trụ vang lên.
- Ta ở trước mặt ngươi là không biết tự lượng sức mình, nhưng ta dựng dục ra một hỗn thế Đại Ma Vương, hắn là thành tựu đáng kiêu ngạo nhất của ta, ta tin tưởng tiểu tử thúi kia nhất định sẽ báo thù cho ta, để ngươi tự thể nghiệm đến cái gì là tuyệt vọng!
- Thực * dài dòng!
Hai con ngươi của Thiên Ma lóe ra hàn quang, một cỗ khí tức hủy thiên diệt địa từ trong cơ thể bạo phát ra.
Lúc này…
Tiểu Bạch mang theo Lăng Tiêu, Lục Đạo, A Tu La liều mạng sử dụng Không Gian thần thông đào mệnh, hơn nữa tận mắt nhìn thấy một đạo cường quang thôn phệ toàn bộ Bàn Cổ vũ trụ…
Chương 1203 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]