Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1212: CHƯƠNG 1211: KÉO DÀI THỜI GIAN

“Gia hỏa này thực có thể xem như người sao?”

Sinh Mệnh Thần Chủ vội vàng ổn ổn tâm thần, phòng ngừa bị Vương Hạo dọa ra vấn đề tâm lý gì.

Vương Hạo mở to mắt, mặt mũi mất hứng nói:

- Ngươi có biết nói chuyện hay không? Hiện tại ta cứu vớt thế giới, nhưng ngươi ở chỗ này thảo luận ta có phải người hay không? Ngươi đây là ý tứ gì?

- Ngươi…

Sinh Mệnh Thần Chủ giật mình, phát hiện Vương Hạo thật không phải người, không chỉ có thể cùng một chỗ lĩnh ngộ ba môn thần thông, còn có thể phân tâm ra nghe lén nàng nói chuyện, đây là sự tình người có thể làm ra sao?

- Ầm ầm…

Đúng lúc này, một cảm giác áp bách nhanh chóng đánh tới, khiến cho toàn bộ thiên địa run rẩy kịch liệt.

- Là Thiên Ma!

Sinh Mệnh Thần Chủ, Tử Vong Thần Chủ vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong cơ thể Thiên Ma bộc phát ra khí tức hủy thiên diệt địa, cản lại toàn bộ công kích của 10 ức Thiếu Soái Quân, sau đó thừa dịp khe hở này nhanh chóng vọt tới bọn họ.

- Bảo hộ Thiếu soái!

Sắc mặt 10 ức Thiếu Soái Quân đại biến, không hẹn mà cùng tăng tốc vận chuyển thần lực công kích Thiên Ma, hy vọng có thể ngăn cản Thiên Ma tới gần Vương Hạo.

Trong phút chốc…

Năng lượng cuồng bạo giống như hồng thủy càn quét thiên địa, khiến cho phong vân biến sắc, đại địa rung động.

- Ta muốn giết người, ai cũng không ngăn được!

Hai con ngươi của Thiên Ma lóe ra hàn quang, sau đó nhanh chóng giơ lên cự đao, không mang theo mảy may xinh đẹp chém tới Vương Hạo.

- Ta dựa vào, đến nhanh như vậy?

Vương Hạo giật mình, cảm giác mình vẫn quá coi thường Thiên Ma.

- Âm vang…

Đúng lúc này, một đạo kiếm ngâm vang lên, trong hư không nhấc lên từng đạo gợn sóng.

- Đây là…

Vương Hạo hơi sững sờ, chỉ thấy Tử Vong Thần Chủ ngăn ở trước mặt hắn, trường kiếm trong tay chậm rãi nâng lên, kèm theo một tiếng ngâm khẽ, còn trộn lẫn một cỗ tang thương đến từ viễn cổ.

- Bằng ngươi cũng muốn cản ta?

Thiên Ma khinh thường hừ lạnh một tiếng, đao ý càn quét thiên địa.

Trong phút chốc…

Một đạo đao hà hoành khóa bầu trời phát tiết xuống, vô số đao khí gào thét, mang đến một cảm giác áp bách mãnh liệt, phảng phất như toàn bộ thiên khung bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp đổ.

- Không thử một chút làm sao biết không có khả năng!

Hai con ngươi của Tử Vong Thần Chủ bỗng nhiên mở ra, từng đạo kiếm quang từ trên trường kiếm bạo phát ra.

- Ầm ầm…

Một giây sau, kiếm ý kinh khủng càn quấy, khiến cho toàn bộ Sáng Thế Thần giới run rẩy kịch liệt.

- Khí tức thật khủng bố!

Trong lòng Vương Hạo bỗng nhiên nhảy một cái, cảm giác Tử Vong Thần Chủ sẽ dùng một chiêu kiếm kinh thiên địa khiếp quỷ thần, hơn nữa so với kiếm thứ bảy của hắn sẽ mạnh hơn rất nhiều rất nhiều.

- Đây là sư phụ bế quan nhiều năm sáng lập ra một kiếm mạnh nhất, kiếm thứ 15, Thí Thiên!

Hô hấp của Sinh Mệnh Thần Chủ đột nhiên dồn dập lên, rốt cuộc minh bạch lúc trước vì sao Tử Vong Thần Chủ tự tin dám nói một mình ngăn chặn Thiên Ma, nguyên lai lực lượng của hắn chính là kiếm thứ 15 này.

- Một kiếm mạnh nhất của lão ca Sáng Thế Thần?

Hai con ngươi của Vương Hạo lóe ra kim quang, lập tức kêu gọi hệ thống khởi động tăng lên công năng thiên phú gấp 50 lần, hắn dự định mượn dùng một kiếm mạnh nhất của lão ca Sáng Thế Thần hoàn thành kiếm thứ tám của bản thân.

- Leng keng, chúc mừng kí chủ mở ra công năng tăng lên gấp 50 lần thiên phú, mỗi phút đồng hồ tiêu hao 1000 vạn điểm Thần Ma!

Thân thể Vương Hạo run lên, lập tức tiến vào một loại trạng thái không minh, cảm giác tiếng ồn ào bên tai trong nháy mắt biến mất không thấy gì nữa, trong đầu chỉ còn lại có một kiếm của Tử Vong Thần Chủ.

- Gia hỏa này…

Khóe mắt của Sinh Mệnh Thần Chủ hơi giật giật, thực không hiểu rõ bên ngoài đánh đất trời đen kịt, Vương Hạo là làm sao nhập định tu luyện?

Lúc này…

Sắc mặt Thiên Ma dần dần ngưng trọng lên, cũng cảm thấy một kiếm này của Tử Vong Thần Chủ không giống bình thường.

- Kiếm thứ 15, Thí Thiên!!

Ánh mắt của Tử Vong Thần Chủ đột nhiên lạnh lẽo, sau đó cả người hóa thành một đạo kiếm quang cao ngàn mét, lấy tư thái đâm thủng bầu trời cực tốc đón lấy đao hà.

- Hừ… Không biết tự lượng sức mình!

Thiên Ma hừ lạnh một tiếng, cự đao trong tay bỗng nhiên chém xuống, khiến cho đao hải trong nháy mắt hóa thành thao thiên cự lãng gào thét về phía Tử Vong Thần Chủ.

- Ầm ầm…

Đao kiếm chạm vào nhau, một tiếng oanh minh vang vọng đất trời.

Sinh Mệnh Thần Chủ vội vàng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Tử Vong Thần Chủ hóa thành kiếm quang cùng đao hải của Thiên Ma chạm vào nhau, năng lượng đáng sợ mang theo tiếng oanh minh kinh thiên tuôn ra, những nơi đi qua hư không băng liệt.

- Nguy hiểm, nhanh phòng ngự!

Toàn trường kinh hô một tiếng, sau đó liên thủ chống đối cỗ năng lượng kinh khủng này.

Sinh Mệnh Thần Chủ nhíu mày, cũng nhanh chóng ngưng tụ ra hộ thuẫn bảo vệ Vương Hạo.

Thời gian không dài…

Năng lượng kinh khủng chậm rãi tiêu tán, Sáng Thế Thần giới cũng khôi phục bình tĩnh.

Chỉ bất quá lúc này Sáng Thế Thần giới đã biến dạng, đại địa phủ đầy vô số vết rách dữ tợn, hư không càng xuất hiện rất nhiều hắc động, bọn chúng không ngừng thôn phệ bốn phía.

- Lộc cộc…

Các Chủ Thần nuốt ngụm nước miếng, đều bị một màn trước mắt dọa sợ.

Bọn họ thực không dám tưởng tượng, nếu vừa rồi một kiếm kia hoặc một đao kia đánh trúng bọn họ sẽ như thế nào? Đoán chừng sẽ tại chỗ hồn phi phách tán a!

Lúc này…

Thiên Ma hoàn hảo không hao tổn trôi nổi ở trong hư không.

Mà Tử Vong Thần Chủ thì khí tức yếu ớt đứng ở trên phế tích, dùng trường kiếm trong tay chèo chống thân thể bảo trì không ngã.

- Chiêu kiếm này của ngươi không tệ, đáng tiếc ngươi không khống chế được nó!

Thiên Ma ở trên cao nhìn xuống nhìn Tử Vong Thần Chủ, nhưng trong lòng bị một kiếm vừa rồi kia dọa không nhẹ.

Bởi vì một kiếm vừa rồi kia hết sức lợi hại, hắn cũng không biết nên hình dung như thế nào.

Nếu như cứng rắn hình dung, vậy một kiếm này chính là kiếm thứ bảy thăng cấp bản của Vương Hạo, chỉ bất quá một cái là một kiếm mạnh nhất của phàm nhân, một cái là một kiếm mạnh nhất của thần linh.

Mà Tử Vong Thần Chủ chỉ có thể coi là phàm nhân, không cách nào khống chế kiếm chiêu của thần linh, cuối cùng bị hắn nhẹ nhõm phá.

Nhưng nếu vừa rồi người sử dụng một kiếm kia là Sáng Thế Thần, vậy chỉ sợ hắn sẽ không phải bị phong ấn, mà là trực tiếp nói bái bai thế giới này.

Tử Vong Thần Chủ miễn cưỡng cười nói:

- Chỉ sợ ngươi còn chưa hiểu, ta dùng một kiếm này cũng không phải vì chiến thắng ngươi, mà vì kéo dài thời gian cho Vương Hạo.

Thiên Ma cười to nói:

- Ta đương nhiên biết ngươi đang kéo dài thời gian, nhưng ngươi cảm thấy chút thời gian ấy Vương Hạo có thể lĩnh ngộ cái gì? Là đột phá Vô Tướng cảnh, hay lĩnh ngộ một kiếm vừa rồi kia của ngươi…

- Ong ong…

Lời còn chưa dứt, ngàn vạn tiếng kiếm reo đột nhiên vang vọng đất trời, từng đạo kiếm khí như hồng vạch phá thiên khung, sau đó hóa thành từng tia kiếm ý cực kì khủng bố tràn đầy giữa thiên địa.

- Chuyện gì xảy ra?

Toàn trường biến sắc, chỉ thấy từng thanh từng thanh kiếm khí đột nhiên đằng không bay lên, mũi kiếm xa xa chỉ về phía Vương Hạo ngồi xếp bằng ở trên hư không, giống như đang quỳ lạy đế vương.

- Đây là…

Sắc mặt của Thiên Ma đột nhiên ngưng kết, phát hiện quanh người Vương Hạo tràn ra kiếm ý cực kì khủng bố, như sóng to gió lớn cuồn cuộn không ngớt…

Chương 1211 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!