Sáng Thế Thần giới.
Thanh âm tan nát cõi lòng của Vương Hạo quanh quẩn thiên địa.
Thiên Chủ không có đi để ý tới thanh âm của Vương Hạo, trường thương vẫn tốc độ không giảm đâm tới Sáng Thế Thần.
Mà thời điểm mũi thương sắp đâm trúng Sáng Thế Thần, Sáng Thế Thần giống như được thần trợ, cơ thể hơi lách qua một bên, sau đó xoay tay lại chộp tới hạ bộ của Thiên Chủ.
- Cái gì?
Con ngươi của Thiên Chủ bỗng nhiên co rụt lại, thực tình không nghĩ tới đường đường Sáng Thế Thần sẽ sử dụng công kích hạ lưu như thế.
Hơn nữa bởi vì hắn và Sáng Thế Thần khoảng cách thực quá gần, căn bản không kịp đề phòng chiêu này, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn tay Sáng Thế Thần tới gần tổ chim của hắn.
Vẻ mặt của mọi người trong nháy mắt ngưng kết, bên tai vang lên một chữ cuối cùng của Vương Hạo.
- Móc…
- Ta móc!!
Ánh mắt của Sáng Thế Thần đột nhiên lạnh lẽo, trong nháy mắt trúng hạ bộ của Thiên Chủ, sau đó bàn tay dùng sức trảo một cái, tiếng vỡ vụn vang lên.
- Tê tê…
Tất cả nam đồng bào hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy phía dưới có gió lạnh phất qua.
- Phi…
Nữ đồng bào thì đỏ mặt xì một tiếng khinh miệt, phát hiện Sáng Thế Thần, Vương Hạo đại ma vương thế mà phối hợp ăn ý như vậy, xem ra trước kia làm qua không ít loại sự tình không biết xấu hổ này.
- Thiên Chủ đại nhân!
Sắc mặt đám người Thương Khung Thần Chủ đại biến, nhanh chóng lao về phía Thiên Chủ
- Hỗn đản!!
Sắc mặt Thiên Chủ nhăn nhó đến biến hóa, trường thương trong tay đột nhiên dừng lại một chút, sau đó bộc phát ra kim quang càng thêm chói mắt, hiển nhiên là định nhịn lấy trứng vỡ đau nhức giết Sáng Thế Thần lại nói.
- Ta dựa vào, này cũng có thể nhịn được!
Sáng Thế Thần khổ sở thở dài, cảm giác lần này mình là thật muốn bái bai thế giới này.
- Sư phụ, nguy hiểm!!
Sinh Mệnh Thần Chủ kinh hô một tiếng, sau đó hóa thành một đạo hồng quang liều lĩnh lao về phía Sáng Thế Thần.
- Kết thúc rồi sao?
Trong lòng mọi người có vẻ bi thương, không cách nào tưởng tượng sau khi Sáng Thế Thần bị giết, chờ đợi bọn họ sẽ là vận mệnh như thế nào.
Đúng lúc này, thanh âm trang trọng của Vương Hạo vang lên lần nữa.
- Chính nghĩa có lẽ sẽ đến trễ, nhưng chưa bao giờ vắng mặt, mà ta hiện tại liền đại biểu chính nghĩa có mặt, tiếng hoan hô của các ngươi ở nơi nào!
- Là Vương Hạo đại ma vương!
Trên mặt mọi người lộ ra vẻ mừng rỡ, chỉ thấy Vương Hạo thuấn di xuất hiện ở sau lưng Thiên Chủ, Chúa Tể kiếm bộc phát ra kiếm quang như hồng.
Hơn nữa còn kèm theo tiếng kiếm reo giống như như sóng to gió lớn, cuồn cuộn không dứt.
- Người kia là ai?
Thiên Chủ biến sắc, có thể rõ ràng từ trên người Vương Hạo cảm nhận được cực hạn siêu năng trước đây chưa từng thấy.
- Tiểu tử này thế mà nắm giữ một loại cực hạn siêu năng!
Sáng Thế Thần vui mừng quá đỗi, phát hiện bọn họ còn không có bại, còn có cơ hội chuyển bại thành thắng.
- Uống…
Vương Hạo hét lớn một tiếng, Chúa Tể kiếm lấy tư thái cắt đứt bầu trời đâm tới Thiên Chủ, những nơi đi qua hư không bị cưỡng ép xé rách.
Đồng thời, hàng ngàn hàng vạn tiếng kiếm reo không ngừng vang lên, phảng phất như đang nghênh tiếp đế vương trong kiếm xuất thế.
- Quá tốt rồi!
Trên mặt Sáng Thế Thần nổi lên vẻ kích động, phát hiện một kiếm này của Vương Hạo thế mà cùng kiếm thứ 15 của hắn không phân cao thấp, điều này cũng ý nghĩa Vương Hạo có năng lực giết chết Thiên Chủ.
Dù sao Thiên Chủ bị hắn triền đấu một tháng, tình huống hiện tại cũng chẳng tốt bao nhiêu, cho nên Vương Hạo tuyệt đối có năng lực giết chết Thiên Chủ.
- Không tốt!!
Sắc mặt Thiên Chủ ngưng trọng, trường thương trong tay không còn tiếp tục đâm về phía Sáng Thế Thần nữa, mà ở trong hư không tách ra quang mang huyền ảo, cùng kiếm quang của Vương Hạo chạm vào nhau.
- Ầm ầm…
Hai người chạm vào nhau, tiếng oanh minh vang vọng đất trời, vô số đạo hào quang chói sáng nở rộ.
- *!
Sáng Thế Thần nói tục, thân thể bị một cỗ khí lãng hất bay ra ngoài.
- Phốc…
Thiên Chủ phun ra một ngụm máu tươi, thân thể không tự chủ được lùi về sau mấy bước, trên trường thương ngưng tụ ra huyễn quang cũng băng liệt, hiển nhiên là ngăn không nổi ckk của Vương Hạo.
- Thiên Chủ đại nhân!
Đám người Thương Khung Thần Chủ nhanh chóng bảo vệ Thiên Chủ, sau đó thần sắc phòng bị nhìn về phía Vương Hạo.
- Ân…
Vương Hạo nhíu mày, không có thừa thắng xông lên giết Thiên Chủ, mà nhanh chóng tiếp được Sáng Thế Thần.
Bởi vì bên cạnh còn có một Thiên Ma nhìn chằm chằm, cho nên bây giờ xông lên cùng Thiên Chủ đại chiến, thực sự không phải quyết định sáng suốt gì.
Sáng Thế Thần thở ra một hơi nói:
- Tạ ơn, hôm nay nếu không phải ngươi, ta phải viết di chúc ở đây rồi.
- Đều là hi vọng của thế giới, không cần khách khí như vậy, nhưng ta rất hiếu kì, ngươi đến cùng chơi như thế nào, thế mà bị đánh thảm như vậy!
Vương Hạo tò mò đánh giá Sáng Thế Thần Đến, phát hiện quần áo trên người Sáng Thế Thần như ăn mày.
Sáng Thế Thần đỏ mặt kêu lên:
- Ta đây là thảm sao? Đây rõ ràng là thời trang năm nay, trang phục ăn mày có được hay không, ngươi không hiểu thời thượng thì không nên ở chỗ này nói năng bậy bạ, quả thực mất mặt xấu hổ!
- Trang phục ăn mày?
Khóe mắt Vương Hạo hơi co giật, phát hiện lão ca Sáng Thế Thần là thật không biết xấu hổ, bị người đánh không chỉ chết không thừa nhận, còn nói cái gì thời thượng, loại thời thượng này có người hiểu được sao?
Sáng Thế Thần vội vàng nói tránh đi:
- Đúng rồi, vừa rồi một kiếm kia của ngươi rất lợi hại, cùng kiếm thứ 15 của ta không phân cao thấp, tên gọi là gì?
Vương Hạo ngưu bức ầm ầm nói:
- Tính ngươi có ánh mắt, một kiếm này chính là ta phí ba phút đồng hồ lĩnh ngộ được kiếm thứ tám, Đông Hoàn Nhất Điều Long Đại Bảo Kiếm!
- Phốc…
Sáng Thế Thần phun máu, phát hiện Vương Hạo thật đúng là không biết xấu hổ, đặt tên cũng tao khí như vậy.
Toàn trường tò mò nhìn Vương Hạo cùng Sáng Thế Thần, hoàn toàn không hiểu hai người này nói cái gì, nhưng bọn họ có thể khẳng định, là hai người này đều là tiện nhân không biết xấu hổ!
- A…
Đúng lúc này, từng tiếng kêu thảm thiết vang lên.
- Cái gì!!
Mọi người biến sắc, chỉ thấy Thiên Ma chẳng biết lúc nào vọt vào trong Thiếu Soái Quân, một đường điên cuồng giết chóc, căn bản không có người có thể đón lấy một chiêu của hắn.
Mà Thiếu Soái Quân mặc dù muốn kéo dài khoảng cách, sau đó dựa vào công kích từ xa cùng ưu thế nhiều người tiếp tục áp chế Thiên Ma, nhưng Thiên Ma hiển nhiên không có ý định cho bọn hắn cơ hội này, một đường dây dưa không thả.
Thiên Ma điên cuồng cười to nói:
- Ha ha, hiện tại Thiên Chủ, Sáng Thế Thần đã là phế nhân, mà Vương Hạo còn không có đột phá Vô Tướng cảnh, chỉ cần ta tiêu diệt những Thần Chủ đáng chết này, vậy trên đời không có người có thể cùng ta chiến một trận, trận thiên địa tranh bá này ta là người cười cuối cùng.
- Mả mẹ nó!
Vương Hạo nổi giận, nắm chặt Chúa Tể kiếm chuẩn bị xông lên.
Sáng Thế Thần kéo Vương Hạo lại, sau đó vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Trước hết để cho hắn đắc ý một hồi, ngươi bây giờ nhu cầu cấp bách nhất là đột phá Vô Tướng cảnh!
- Vô hình vô tướng!
Vương Hạo hơi sững sờ, trong đầu nhớ tới Vô Tướng thần thụ, trái cây của nó có thể giúp người đột phá Vô Tướng cảnh.
Đồng thời, cái này cũng ý nghĩa hắn sắp tiến hóa thành Đại Ma Vương hoàn toàn…
Chương 1216 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]