“Thiên Chủ muốn dùng lá bài tẩy sao?”
Sáng Thế Thần nhíu mày, chỉ thấy bàn tay của Thiên Chủ đặt ở trên mặt đất, một vòng sáng kim sắc từ trong lòng bàn tay nhanh chóng phân tán bốn phía, hơn nữa bên trong còn phủ đầy đủ loại phù văn thần bí.
- Đến!!
Thiên Chủ quát to một tiếng, một đạo khí tức cực kỳ kinh khủng từ trong cơ thể hắn bạo phát ra.
- Ầm ầm…
Vừa dứt lời, trên bầu trời vang lên từng từng tiếng ầm ầm.
- Chuyện gì xảy ra?
Toàn trường theo bản năng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy chín kim trụ thô to từ không trung cấp tốc rơi xuống, mỗi một cây ngưng tụ ra uy thế đều đủ để phá hủy vùng trời này.
Thương Khung Thần Chủ mừng rỡ kêu lên:
- Đây là Cửu Long đồ đằng của Thiên Chủ đại nhân, mỗi một cây đều ẩn chứa năng lượng khổng lồ, chỉ cần Thiên Chủ đại nhân dung nhập chúng nó vào người, liền có thể trong nháy mắt khôi phục lại trạng thái đỉnh phong!
- Thiên Chủ đại nhân vạn tuế!!
Thiên Chủ quân đoàn hưng phấn cao giọng la lên, phảng phất như đã thấy được thắng lợi.
- Chẳng lẽ kết thúc như vậy sao?
Đám người Thanh Hà Thần Chủ quay đầu nhìn về phía Vương Hạo, trong lòng cầu nguyện Vương Hạo đại ma vương tranh thủ thời gian thức tỉnh, cái thế giới này, còn có người dân cần hắn!
- Khôi phục trạng thái đỉnh phong sao?
Sáng Thế Thần hơi nhíu mày, trong lòng cấp tốc tự hỏi sau khi Vương Hạo đột phá Vô Tướng cảnh, có thể đối phó Thiên Chủ trạng thái đỉnh phong hay không.
Nếu như Vương Hạo không đối phó được hoặc không kịp thời tỉnh lại, vậy hắn chỉ có thể sử dụng át chủ bài sau cùng.
- Ngao…
Đúng lúc này, từng tiếng long ngâm kinh thiên vang vọng đất trời.
Mọi người vội vàng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Cửu Long đồ đằng từ không trung cấp tốc rơi xuống trong nháy mắt trở thành chín hoàng kim cự long, sau đó hóa thành từng đạo từng đạo kim quang tan vào trong cơ thể Thiên Chủ.
- Rống…
Thiên Chủ ngửa mặt lên trời gào to một tiếng, khí tức trên người nhanh chóng bạo tăng, hơn nữa quanh người còn lấp lóe kim quang, nhìn qua cực kỳ thần thánh.
- Thực khôi phục lại trạng thái đỉnh phong!
Sáng Thế Thần nhíu mày, cảm giác át chủ bài sau cùng của hắn không dùng không được.
- Không tốt, chạy mau!
Sắc mặt của Thiên Ma bỗng nhiên biến đổi, một cổ Hư Vô chi lực cuồng bạo trong nháy mắt từ trong cơ thể phun ra ngoài, ngăn lại toàn bộ công kích của Thiếu Soái Quân, sau đó thừa dịp khe hở này nhanh chóng rời đi.
Dù sao hắn mới phá phong một tháng, căn bản không có thời gian chuẩn bị át chủ bài gì.
Hơn nữa hắn vốn không phải đối thủ của Thiên Chủ, hiện tại lại tiêu hao quá lớn, lúc này suy nghĩ một chút cũng biết khẳng định đánh không lại, cho nên rời đi là lựa chọn tốt nhất.
- Ngươi cảm thấy ngươi chạy được sao?
Thiên Chủ nhàn nhạt liếc Thiên Ma một cái, sau đó trong nháy mắt biến mất ngay tại chỗ.
- Ngươi…
Con ngươi của Thiên Ma bỗng nhiên co rụt lại, chỉ thấy Thiên Chủ đột nhiên xuất hiện ở trước mặt hắn, hơn nữa trường thương trong tay giống như lưu tinh cấp tốc đâm tới.
- Phốc…
Một giây sau, một đạo huyết hoa nở rộ ở trong hư không.
Mọi người trong nháy mắt quên đi hô hấp, chỉ thấy trường thương trong tay Thiên Chủ đâm trúng trái tim Thiên Ma, cũng khiến cho khí tức của Thiên Ma trong nháy mắt uể oải xuống.
Nhưng Thiên Ma không có lập tức tử vong, thậm chí khi khí tức của hắn hạ thấp đến điểm nào đó, liền không còn rơi xuống nữa.
Khóe miệng Thiên Ma chảy ra một giọt máu tươi, hư nhược cười nói:
- Ta có Hư Vô chi lực hộ thể, trên đời không có người có thể giết chết ta, ngươi trừ bỏ phong ấn ta thì không có những biện pháp khác, bất quá khi ta phá phong lần nữa, ta nhất định sẽ làm cho ngươi…
- Ngươi không có sau đó!
Trên mặt Thiên Chủ nổi lên nụ cười khát máu, sau đó giơ lên bàn tay đè ở trên ót Thiên Ma.
- Ngươi muốn làm gì?
Trên mặt Thiên Ma nổi lên vẻ kinh hoàng, đột nhiên cảm giác được một cỗ khí tức tử vong bao phủ hắn.
- Không muốn làm gì, chỉ là lợi dụng phế vật mà thôi!
Hai mắt Thiên Chủ lóe ra vẻ phấn khởi, sau đó trong bàn tay bộc phát ra hấp lực mạnh mẽ, một quả cầu ánh sáng ẩn chứa năng lượng kinh khủng từ trong cơ thể Thiên Ma bị rút ra.
- A…
Thiên Ma phát ra tiếng kêu thảm thiết, sau đó khí tức rơi vào điểm đóng băng.
- Lộc cộc…
Mọi người nhịn không được nuốt ngụm nước miếng, thực sự không thể tin được một cường giả Vô Tướng cảnh đỉnh cao, cứ như vậy chết trước mặt bọn hắn.
- Hắn rút Hư Vô chi lực của Thiên Ma?
Sáng Thế Thần nhíu mày, không hiểu rõ Thiên Chủ muốn làm gì.
- Cái thứ nhất tới tay, tiếp tục!
Thiên Chủ mỉm cười thu hồi Hư Vô chi lực, sau đó trong nháy mắt xuất hiện ở bên người Vương Hạo.
- Không tốt!!
Sắc mặt Sáng Thế Thần đại biến, cảm giác át chủ bài cuối cùng này nhất định phải lập tức sử dụng mới được.
- Rống!!
Thiếu Soái Quân nổi giận gầm lên một tiếng, cấp tốc lao về phía Vương Hạo.
- Xong đời sao?
Trong lòng mọi người bỗng nhiên nhảy một cái, cảm giác Vương Hạo đại ma vương cô phụ kỳ vọng của bọn hắn, ở thời điểm thế giới, nhân dân cần hắn, hắn thế mà lựa chọn thờ ơ.
- Cái thứ hai!
Trên mặt Thiên Chủ lộ ra vẻ kích động, sau đó chậm rãi giơ lên bàn tay, chuẩn bị đặt ở trên đầu Vương Hạo thu lấy loại cực hạn siêu năng thứ hai.
Đúng lúc này, một thanh âm non nớt vang vọng đất trời.
- Chính nghĩa có lẽ sẽ vắng mặt, nhưng bản Bảo Bảo chưa bao giờ vắng mặt!
- Thanh âm này là…
Toàn trường sững sờ, chỉ thấy một khỏa thủy tinh cầu từ trên người Vương Hạo nhảy ra ngoài, sau đó Tiểu Bạch từ đó cấp tốc bay đi, tay cầm Thiên Thanh Trúc đánh tới Thiên Chủ.
Thiên Chủ hơi nhướng mày, há mồm thổi một hơi.
Chương 1218 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]