Sắc mặt Thiên Chủ đại biến, nhanh chóng rút trường thương ra, sau đó chống đối Vương Hạo.
- Keng…
Hai người chạm vào nhau, một tiếng kim loại tương giao vang vọng đất trời.
- Cơ hội tốt!
Hai con ngươi của Sáng Thế Thần bỗng nhiên sáng lên, nhấc chân dùng sức đạp về phía hạ bộ của Thiên Chủ một cái.
- A…
Thiên Chủ phát ra tiếng kêu thê thảm, chỉ cảm thấy hạ bộ truyền đến đau đớn tê tâm liệt phế.
- Tê tê…
Tất cả nam đồng bào hít sâu một hơi, ở trong lòng khuyên bảo sau này mình nhìn thấy Sáng Thế Thần nhất định phải tất cung tất kính, nếu không sẽ vỡ trứng.
- Tới phiên ta!
Ánh mắt Vương Hạo lại sáng lên, năng lượng cuồng bạo hội tụ đến tay trái, sau đó nắm chặt thành quyền đánh ra.
- Phốc…
Thiên Chủ phun ra một ngụm máu tươi, chỉ cảm thấy ngực bị cự chùy nện một cái, thân thể không bị khống chế bay ra ngoài.
Sau khi Thiên Chủ bị đánh bay, Sáng Thế Thần đặt mông ngồi xuống, biểu thị thực không chịu nổi.
Vương Hạo vội vàng ngồi xổm xuống, quan tâm hỏi:
- Lão ca, ngươi không sao chứ?
Sáng Thế Thần lắc đầu nói:
- Ta còn chưa chết!
- Sư phụ, ngươi không nên dọa đồ nhi!
Sinh Mệnh Thần Chủ cũng kinh hoảng đi tới trước mặt Sáng Thế Thần, sau đó nhanh chóng giúp Sáng Thế Thần cầm máu chữa thương.
Vương Hạo không vui thầm nói:
- Còn nói là thê tử ta, kết quả lại chỉ quan tâm sư phụ ngươi!
Sinh Mệnh Thần Chủ liếc Vương Hạo một cái, sau đó âm dương quái khí nói:
- Vương Hạo đại thiếu gia đã có 5 vị thê tử, tiểu nữ tử ta nào dám trèo cao? Thật chẳng lẽ về nhà ngươi làm Tiểu Lục, ngươi ở trên giường một trận chiến năm, ta ở bên cạnh hô 666 cho ngươi?
- Phốc…
Vương Hạo phun ra, phát hiện Tiểu Ma Nữ này chính là Tiểu Ma Nữ, lời nói thực * dũng mãnh.
Sáng Thế Thần cho Vương Hạo một cái ánh mắt tự cầu phúc, biểu thị đây đã là khuê nữ gả ra, hiện tại cùng hắn là một chút quan hệ cũng không có, hơn nữa còn không nhận trả hàng.
- Hừ…
Đám người Triệu Y Linh tức giận trừng Vương Hạo một cái, sau đó quay người tiến vào trong Tiên Linh cầu, biểu thị Vương Hạo thất thân lần nữa làm cho các nàng rất tức giận.
- Hừ…
Sinh Mệnh Thần Chủ cũng hừ một tiếng, sau đó ôm Tiểu Bạch quay người rời đi, một bộ các ngươi biết hừ, chẳng lẽ ta không biết hừ sao.
Sáng Thế Thần nhìn có chút hả hê nói:
- Lão đệ, hậu viện nhà ngươi cháy!
- Hừ…
Vương Hạo nhìn Sáng Thế Thần cũng hừ một tiếng, biểu thị hậu viện cháy đều là Sáng Thế Thần một tay tạo thành, lúc đầu nhà hắn rất hài hòa, nhưng Tiểu Ma Nữ đến liền không kiểm soát được.
Bất quá, hắn đối với Tiểu Ma Nữ chiến năm, Tiểu Lục hô 666 biểu thị cảm thấy rất hứng thú, có vẻ như lại giải tỏa một loại tư thế hoàn toàn mới.
- Ầm ầm…
Đúng lúc này, tiếng oanh minh vang vọng đất trời.
Vương Hạo, Sáng Thế Thần vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Thiên Chủ vẻ mặt âm trầm lơ lửng ở giữa không trung, quanh người còn quấn quanh khí tức hủy thiên diệt địa, khiến hư không chấn động kịch liệt lên.
Sáng Thế Thần cau mày nói:
- Khí tức người này yếu hơn rất nhiều, xem ra vừa rồi một quyền kia của ngươi để cho hắn tổn thương không nhẹ!
- Đã có tác dụng, vậy lại đến một lần!
Ánh mắt của Vương Hạo đột nhiên lạnh lẽo lên, sau đó đưa tay kéo Sáng Thế Thần lên.
Sáng Thế Thần cười khổ nói:
- Ngươi kéo ta lên làm gì? Ngươi cảm thấy lấy trạng thái của ta bây giờ còn có thể đánh một trận nữa sao?
Vương Hạo nghiêm túc nói:
- Làm hài tử lớn lên ở dưới cờ đỏ, ta kiên quyết không làm chủ nghĩa anh hùng cá nhân, ta tín nhiệm nguyên tắc trên dưới một lòng, cho nên hãy để chúng ta chiến đấu với nhau!
Khóe mắt của Sáng Thế Thần co giật, trong lòng có loại dự cảm tiểu tử thúi này căn bản cũng không tín nhiệm trên dưới một lòng, hắn chỉ là muốn trước khi chết kéo một cái chịu tội thay.
- Đi chết đi cho ta!
Thiên Chủ nổi giận gầm lên một tiếng, trường thương trong tay bộc phát ra hào quang lộng lẫy chói mắt, còn kèm theo một đạo khí tức lăng lệ lao về phía Vương Hạo cùng Sáng Thế Thần.
- Ngươi coi gia gia dễ khi dễ có phải hay không, xem kiếm thứ tám của ta!
Hai con ngươi của Vương Hạo lóe ra vẻ điên cuồng, Chúa Tể kiếm nhanh chóng nâng lên, sau đó lấy tư thái cắt đứt bầu trời đâm tới Thiên Chủ, những nơi đi qua hư không bị cưỡng ép xé rách.
- Ầm ầm…
Hai người chạm vào nhau, tiếng oanh minh vang vọng đất trời, hơn nữa còn kèm theo phong bạo to lớn.
- Ta dựa vào, ngươi không thể cân nhắc thương binh như ta sao?
Sáng Thế Thần tức hổn hển quát to một tiếng, sau đó nhanh chóng bóp ra một đạo chỉ quyết, ngưng tụ một tấm chắn năng lượng.
- Chạy mau!
Toàn trường hoảng sợ kêu to lên, phát hiện trận phong bạo này thực quá cường đại, coi như bọn họ đồng tâm hiệp lực phòng ngự cũng đừng hòng cản được.
- A…
Một giây sau, từng tiếng kêu thê thảm vang vọng đất trời, vô số nhân ảnh ở trong cơn bão năng lượng xoay quanh, ngay cả Thần Chủ cũng khó có thể chống đối, cuối cùng lựa chọn nước chảy bèo trôi.
Thời gian không dài…
Năng lượng phong bạo từ từ bình ổn lại.
Trên đại địa che kín vết rách, hư không cấp tốc phá toái.
Trên đại địa vốn đầu người dũng động, hiện tại chỉ còn lại Vương Hạo, Sáng Thế Thần, Thiên Chủ.
Lúc này… Sáng Thế Thần quỳ một chân trên đất, thở hổn hển.
Vương Hạo dùng Chúa Tể kiếm chống đỡ thân thể, miễn cưỡng bảo trì đứng thẳng.
Chương 1220 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]