Vũ trụ Thiên Phật.
Trên một tinh cầu không biết tên.
Vương Hạo mang theo Tiểu Bạch xuất hiện trên một con đường.
Vương Hạo tò mò nhìn xung quanh, phát hiện người ở vũ trụ này cũng không khác người ở vũ trụ bọn họ quá nhiều.
Tuy màu da và hình dáng bên ngoài hơi khác nhau, nhưng vẫn có thể nhìn ra hình người.
Nhưng đa phần người đi trên đường phố đều mặc áo cà sa, khí tức phật giáo nồng đậm không sót cái gì.
Tiểu Bạch tò mò hỏi:
- Vương Hạo, đây là nơi nào?
Vương Hạo bấm ngón tay tính toán:
- Nơi này là thánh địa của vũ trụ Thiên Phật, Thiên Phật Tinh, ở đây có rất nhiều cao tăng đắc đạo đều ở đây giao lưu những điều tâm đắc, còn có rất nhiều nhân tài có tiềm lực cũng học tập phật pháp ở nơi này.
Tiểu Bạch nghiêng đầu, hỏi:
- Chúng ta có tính là đang tự chui đầu vào lưới không?
Vương Hạo mỉm cười, nói:
- Yên tâm, tôi đã trở về hình dáng ban đầu, bọn họ muốn tìm cũng không tìm được tôi.
Tiểu Bạch đột nhiên hỏi:
- Nếu bọn họ tìm ra thỏ bảo bảo tôi thì sao?
Vương Hạo hơi sửng sốt, lẩm bẩm nói:
- Đúng vậy! Sao tôi lại quên mất, bọn họ cũng có thể thông qua hàng tặng kèm để tìm ra hàng thật là tôi.
Tiểu Bạch lấy ra một củ cà rốt, tức giận cắn, biểu thị bản thân rất không vui.
Đúng lúc này, hệ thống lên tiếng:
- Kí chủ có thể mua thẻ căn cước cư dân vũ trụ Thiên Phật, chỉ cần có nó, cho dù là ý thức vũ trụ Thiên Phật cũng không nhìn ra bất kỳ sơ hở nào.
Vương Hạo hỏi:
- Thẻ căn cước cư dân vũ trụ Thiên Phật mất bao nhiêu tiền?
Hệ thống trả lời:
- Không đắt, một tấm 25 vạn điểm.
Vẻ mặt Vương Hạo đau lòng, 25 vạn này nhìn qua không nhiều, nhưng đổi thành điểm phản diện lại giống như là thiên văn sổ tự.
- Được, đổi cho tôi hai tờ!
Vương Hạo khoát tay áo nói.
- Đinh đinh, chúc mừng kí chủ dùng năm mươi vạn vũ trụ điểm, mua hai thẻ căn cước vũ trụ Thiên Phật, chúc kí chủ có quãng thời gian hài lòng khi ở vũ trụ Thiên Phật.
Vương Hạo bĩu môi:
- Ai muốn sống cùng một đám hòa thượng, lão tử tới để phá hủy có được không.
Tinh thần Tiểu Bạch lập tức tỉnh táo:
- Đúng vậy, chúng tôi sẽ phá hủy, đập nát cái vũ trụ này.
Đúng lúc này, một đám lão hòa thượng áp giải vài vị hòa thượng trẻ tuổi đi tới, vừa đi, vừa đau đớn mắng.
- Tiểu tử cậu lại dám ăn thịt, trong lòng anh còn có Phật Chủ không?
- Tiểu tử anh không biết rằng để kết thiện duyên, để phổ độ chúng sinh, Phật Chủ đã cố không ăn thịt, thế mà cậu lại dám vi phạm lời thề của Phật Chủ, cậu không xứng trở thành đệ tử cửa Phật.
- Chúng ta là người tu phật, chính là để vượt qua nhân quả tuần hoàn, bây giờ cậu ăn thịt nó, đây là nhân, tương lai chắc chắn sẽ có quả, vậy sao có thể thoát khỏi vòng tuần hoàn nhân quả?
- Còn cậu nữa, cậu lại dám đi nói chuyện yêu đương, nếu cậu khát vọng tình yêu như vậy, sao trước đây còn đi làm hòa thượng?
- Phóng túng là tội ác đứng đầu trong vạn ác, nếu đã tiến vào cửa phật, sao có thể mơ tưởng đến nữ nhân?
- Cái gì? Trước đây không có tiền để nói chuyện yêu đương! Tôi chém chết tên tiểu tử khốn kiếp nhà cậu.
- Còn cậu nữa, lại dám trộm uống rượu, cậu không biết rượu chính là độc dược đối với dạ dày, dễ dàng khiến tâm trí con người trở nên mơ hồ sao!
- Uống rượu cũng không sao, chúng tôi bình thường cũng uống, nhưng cậu uống loại có nồng độ cồn cao như vậy làm gì, đây là hoàn toàn muốn gây sự có đúng không?
- Cái gì? Rượu dưới 5 ngìn độ uống không phê?
- Tôi đánh chết tiểu tử nhà cậu, cậu muốn say thành dạng gì mới thoả mãn!
- Mọi người không cần nói, đưa những tên nhóc phá giới này đến pháp trường đi, bọn họ đã không còn xứng là đệ tử cửa Phật.
- Không sai, chỉ có sử dụng hoả hình mới có khả năng tinh lọc tội nghiệt của bọn họ.
- …
Rất nhanh, một đám hòa thượng liền áp giải một đám hòa thượng trẻ tuổi đang liều mạng giãy dụa đi.
Không quan tâm những hòa thượng trẻ tuổi cầu xin thế nào, Kì Dư hòa thượng đều thờ ơ.
Vương Hạo trợn mắt há hốc mồm, kết quả của việc ăn một miếng thịt, uống một hớp rượu, tìm bạn gái là bị chết cháy, vậy loại người không thịt không vui, nhìn thấy mỹ nữ liền muốn đùa giỡn như hắn còn không phải xứng đáng đi xuống mười tám tầng địa ngục!
Tiểu Bạch rùng mình, nói:
- Vương Hạo, chúng mình về nhà thôi! Thỏ bảo bảo tôi có cảm giác sống ở đây đều là một đám bệnh tâm thần.
Vương Hạo trợn mắt, tức giận nói:
- Tôi vừa dùng tiền mua thẻ căn cước cư dân cho cậu, nếu cậu về nhà, vậy tôi liền chịu thiệt sao!
- Thẻ căn cước?
Tiểu Bạch nghiêng đầu qua, thầm nghĩ, Vương Hạo sẽ không bị những tên bệnh tâm thần này lây bệnh chứ? Sao lại bắt đầu nói mê sảng vậy.
Vương Hạo lấy ra một tờ thẻ nhỏ, nhẹ nhàng vỗ lên ót của Tiểu Bạch.
Lúc này, khí tức trên người Tiểu Bạch xảy ra biến hóa, thân hình không ngừng thu nhỏ lại, cuối cùng co lại thành một con thỏ nhỏ tinh xảo chỉ lớn chừng bàn tay.
- Oa a, thỏ bảo bảo tôi hóa nhỏ, vậy không phải cà rốt này sẽ biến lớn!
Tiểu Bạch hài lòng phát ra một tiếng sói tru, lấy ra một củ cà rốt to bằng thân thể hắn, bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Vương Hạo thoả mãn khẽ gật đầu, không chỉ không sợ Tiểu Bạch bị người khác phát hiện, còn có thể trốn trên người hắn, trở thành một đòn sát thủ khiến người khác tuyệt đối bất ngờ.
Đúng lúc này, một giọng nói truyền đến:
- Thí chủ là ai?
Vương Hạo quay đầu nhìn, chỉ thấy một nhóm mặc quần áo hòa thượng đang quan sát hắn.
Hòa thượng dẫn đầu lạnh lùng nói:
- Chẳng lẽ thí chủ không biết ngoại trừ hòa thượng, những người khác đều không có khả năng lên trời thành phật sao?
Vương Hạo chắp hai tay trước ngực, khẽ nói:
- Các vị, tôi là hòa thượng tới từ Đông Thổ đại Đường, pháp hiệu Tôn Ngộ Không.
- Thí chủ là hòa thượng?
Các hòa thượng sửng sốt, ăn mặc toàn thân từ trên xuống dưới theo mốt như vậy, kiểu tóc trên đầu cũng uốn lượn như vậy, làm gì có chút bóng dáng nào của hòa thượng!
Vương Hạo thản nhiên nói:
- Thánh Nhân cầu tâm, không cầu phật, ngu nhân cầu phật, không cầu tâm, các vị đồng môn cần gì phải xem trọng vẻ bề ngoài như vậy?
Vẻ măt hòa thượng đứng đầu khinh bỉ nói:
- Cái gì mà cầu tâm với không cầu tâm, người đâu mau mang thang độ tới, mặc áo cà sa cho hắn.
- Rõ!
Các hòa thượng đồng thanh trả lời, nhanh chóng vây lấy Vương Hạo.
- Nếu những tiểu hòa thượng các anh nghe không hiểu tiếng người, vậy để các anh cảm nhận một chút vậy.
Vương Hạo vén tay áo lên, lập tức biến thành kim nhân.
- Đây là La Hán Kim Thân!
Đồng tử của hòa thượng dẫn đầu chợt co lại, vội vàng kêu lên:
- Tiền bối hiểu nhầm…
- Ầm ầm ầm…
Còn chưa nói dứt lời, một tiếng tí tách tí tách vang lên.
Đúng lúc này, giọng phật vang lên:
- A di đà phật, nếu mọi người đều là tăng nhân cầu tâm, cần gì phải khó xử những hòa thượng nhập môn đến liên tâm là cái gì cũng không biết!
Vương Hạo dừng lại, quay đầu nhìn, chỉ thấy một vị lão hòa thượng mặc áo cà sa cũ nát đang chắp hai tay trước ngực đứng cách đó không xa. Điều khiến Vương Hạo cảm thấy kỳ quái chính là lão hòa thượng này chợt nhìn thoáng qua giống như một người bình thường.
Nhưng nhìn kỹ, lại cảm giác sâu không lường được, giống như người này không tồn tại vậy.
- Lão hòa thượng này tuyệt đối không phải người bình thường, dường như hắn còn mạnh hơn Chí Tôn!
Trong lòng Vương Hạo lập tức cảnh giác, hắn cần phải hiểu rõ đây rốt cuộc là vô tình gặp được hay là cái bẫy…
Chương 753 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]