Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 830: CHƯƠNG 829: CẢM GIÁC HIỂU ĐƯỢC CÁCH KIẾM LỜI

“Truyền tin tức gì?”

Ngô Huy hiếu kỳ hỏi.

Vương Hạo lại cười nói:

- Truyền rộng tin tức Hạo Thiên của đại liên minh hủy diệt vũ trụ tìm được bảo tàng Sát Thần cho tôi.

- Hạo Thiên!

Đồng tử của đám người Ngô Huy chợt co lại, trong nháy mắt trên mặt hiện ra sự hoảng sợ.

Ngô Huy vội vàng khuyên nhủ:

- Vị tiểu huynh đệ này, Hạo Thiên lại là tồn tại không thể trêu vào, lần này hắn dẫn đến hai vị đứng đầu vũ trụ vũ trụ Thiên cấp, hai mươi vị Chí Tôn Thiên cấp, một trăm vị Chí Tôn Địa cấp, nghe nói phía sau còn có mấy trăm vạn đại quân đợi lệnh bất cứ lúc nào, đội hình cường đại như vậy khiến cho người ta phải khiếp sợ!

Triệu Y Linh có chút lo lắng nhìn Vương Hạo, vào lúc này bọn họ đi khiêu khích Hạo Thiên thật sự ổn sao?

Vương Hạo mỉm cười.

- Chính bởi vì đội hình của hắn cường đại, cho nên mới càng có thêm sức thuyết phục.

Tiểu Hồ Ly chớp đôi mắt, ngọt ngào cười nói:

- Em biết rồi, anh Vương Hạo là muốn cho tất cả mọi người tập trung chú ý vào Hạo Thiên, như vậy khi chúng ta tìm kiếm bảo tàng Sát Thần áp lực sẽ nhỏ đi.

Vương Hạo nhéo cái mũi nhỏ nhắn của Tiểu Hồ Ly.

- Vẫn là Tiểu Hồ Ly nhà mình thông minh nhất!

Tiểu Hồ Ly hất cái tay của Vương Hạo, khẽ xoa cái mũi nhỏ, thở phì phò nói:

- Người ta vốn là thông minh, còn nữa không nên bóp mũi của người ta, không ra sao cả.

- Chồng khi dễ vợ là chuyện thiên kinh địa nghĩa!

Khóe miệng Vương Hạo khẽ cong lên, hắn lại cầm cái đuôi của Tiểu Hồ Ly lên nghịch.

- Ôi!

Tiểu Hồ Ly thở dài, bộ dạng bị đánh bại.

Đám người Ngô Huy lộ ra vẻ tức giận, có kích động muốn tiến lên thay trời hành đạo, tiêu diệt Vương Hạo Đại Ma Vương.

Tiểu Hồ Ly nhất thời kinh sợ, vội vàng thu lại lực mị hoặc trên người mình.

Đám người Ngô Huy chợt phục hồi lại tinh thần, lau mồ hôi lạnh trên đầu, vội vàng chuyển ánh mắt khỏi trên người Tiểu Hồ Ly, bọn họ không nghĩ tới ở đây lại có một con Thiên Hồ đột phá cực hạn.

Nếu không phải là Tiểu Hồ Ly thu hồi sớm, bọn họ có khả năng thật sự sẽ quỳ xuống xin thề thần phục.

- Thật ngại quá, tôi vẫn không khống chế được lực lượng này!

Tiểu Hồ Ly trốn đến phía sau Vương Hạo, không để ý nghịch ngợm thè lưỡi.

Nguyệt Ly cảm khái nói:

- Thiên Hồ quả nhiên lợi hại, một động tác lại có thể khiến cho vô số nam nhi trong thiên hạ phải thuần phục.

Ngô Huy cố gắng trấn tĩnh lại, muốn nói lại thôi nói:

- Vị tiểu huynh đệ này, suy nghĩ của anh là rất tốt, nhưng Hạo Thiên có thế lực lớn, chúng ta thật sự không thể trêu vào, không biết anh có thể nói ra thân phận của anh hay không? Như vậy cũng khiếp cho chúng tôi được an tâm. . .

Vẻ mặt Vương Hạo tức giận nói:

- Thật ra, tôi là cha của Hạo Thiên, hai người chúng tôi đều nắm giữ thiên thể vũ trụ và bàn tay của thượng đế, nhưng tiểu tử này trời sinh không phải là người tốt, lại vì danh lợi hạ độc thủ với cha, nhưng ông trời phù hộ, tôi còn chưa chết, chẳng qua là tu vi bị phế, hiện tại tôi tu luyện trở về, nhất định phải tự tay giết chết đứa con bất hiếu này.

Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly đau đầu khẽ xoa mi tâm, biết vị đại vương khoác lác này lại bắt đầu bài biểu diễn của hắn.

Ngô Huy vẻ mặt vỡ mộng.

- Vị tiểu huynh đệ này, anh có thể lấy tu vi Vũ Thần đi tới vũ trụ Đa Nguyên, vậy chuyện nắm giữ thiên thể vũ trụ, tôi tin tưởng, nhưng theo tôi được biết, Hạo Thiên năm nay đã một trăm bốn mươi tuổi, vòng tuổi của anh mới hai mươi tuổi, anh xác định là cha hắn, mà không phải là cháu trai hắn chứ?

- Anh cho rằng tôi nói dối sao?

Hai mắt Vương Hạo lóe ra một tia nguy hiểm.

- Không không không. . .

Ngô Huy khiếp sợ liên tục lắc đầu, lúc này không quan tâm Vương Hạo có thân phận gì, chỉ dựa vào hắn có thể đánh thủng vũ trụ Địa cấp, đây cũng không phải là tồn tại mình có thể trêu chọc được.

- Vẫn là có mắt nhìn tốt!

Khóe miệng Vương Hạo khẽ cong lên, trong nháy mắt lập tức biến mất.

- Thật nhanh!

Đồng tử của Ngô Huy chợt co lại, tốc độ này và tu vi Vũ Thần rõ ràng không phù hợp!

Đồng thời, Ngô Huy cũng càng khẳng định Vương Hạo nắm giữ thiên thể Vũ Trụ, bằng không không có khả năng nắm giữ loại thực lực vượt xa tu vi này.

- A. . .

Một giây tiếp theo, một tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Mọi người ở đây vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một cường giả tu vi Chúng Thần bị một quyền của Vương Hạo đánh trúng bụng, sau đó Vương Hạo nhanh chóng bấm ra một đạo chỉ quyết, một bóng người màu vàng nắm lấy đầu của Chúng Thần này.

- Bàn tay của thượng đế!

Đồng tử của tất cả mọi người ở đó chợt co lại, bọn họ cũng không dám chất vấn thân phận của Vương Hạo.

Người này cho dù không phải là anh trai của Hạo Thiên, cũng là một tồn tại bọn họ không chọc nổi.

- Ợ. . .

Không lâu sau, Vương Hạo ợ hơi một cái, tu vi thành công từ Vũ Thần cấp năm đột phá đến Vũ Thần cấp 6.

Nguyệt Ly quan sát Vương Hạo, lẩm bẩm nói:

- Yêu quái này đã hấp thu một Chí Tôn Địa cấp, tám Chúng Thần, tại sao tu vi chỉ mới đột phá hai đẳng cấp nhỏ? Cho dù là thiên thể Vũ Trụ cũng phải sớm đột phá đến Thiên Vị cảnh rồi chứ?

Người nói vô tâm, người nghe chấn động.

Đám người Ngô Huy lập tức quỳ xuống, cung kính nói:

- Chúng ta nguyện ý nghe theo mệnh lệnh của tiểu huynh đệ!

Vương Hạo khoát tay áo.

- Vậy thì nhanh truyền tin tức ra cho tôi, còn nữa, sắp xếp lại tất cả tài liệu liên quan tới bảo tàng Sát Thần, sau đó đưa đến trước mặt của tôi.

- Vâng!

Đám người Ngô Huy khẽ gật đầu, sau đó nhanh chóng rời đi.

Tiểu Hồ Ly hiếu kỳ hỏi:

- Anh Vương Hạo, bây giờ chúng ta làm gì?

Vương Hạo nhíu mày.

- Thật ra anh có một ý nghĩ cứng rắn và một kiến nghị sền sệt, còn có một quá trình ẩm ướt cạch cạch, và một kết cục mềm nhũn, em có muốn tìm hiểu sâu hơn một chút hay không?

Tiểu Hồ Ly lộ ra vẻ mặt mờ mịt, không hiểu nổi Vương Hạo đang nói gì?

Triệu Y Linh, Nguyệt Ly cũng lộ ra vẻ mặt mờ mịt, không rõ đây là ý tưởng, kiến nghị, quá trình, kết cục là có ý gì.

- Ôi. . .

Vương Hạo bi ai thở dài.

- Nghĩ tới Vương Hạo tôi tuổi trẻ tài cao, bác học đa tài, vừa vặn bên cạnh đều là một vài nữ tử không hiểu phong tình, trời ơi, hãy ban thưởng cho tôi một nữ nhân hiểu tôi đi!

Hắn vừa nói dứt lời, một giọng nói liêu nhân vang lên.

- Em trai Vương Hạo, chị không chỉ hiểu phong nguyệt, cũng hiểu phong tình, thậm chí còn hiểu rất nhiều thứ em không hiểu, em có muốn trò chuyện một chút với chị hay không?

Vương Hạo quay đầu nhìn, chỉ thấy Đại Âu Thánh Chủ liếm đôi môi đỏ mọng, đắm đuối nhìn hắn.

- Tôi ngất, tại sao người phụ nữ này lại ở chỗ này?

Vương Hạo nhanh chóng cần Tiểu Bạch đang ngủ say ở trong tay làm tấm lá chắn.

Sắc mặt Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly lạnh lùng, nhanh chóng lấy vũ khí ra bảo vệ Vương Hạo ở sau người, sử dụng hành động nói cho Đại Âu Thánh Chủ, đây là người đàn ông của các cô.

Đại Âu Thánh Chủ cười duyên nói:

- Bản cung đã tìm người đứng đầu Thiên Hồ làm chỗ dựa, lần này tuân lệnh người đứng đầu Thiên Hồ, dẫn Mộng Kỳ Tiểu Hồ Ly trở lại, thuận tiện mời em trai Vương Hạo tới vũ trụ Thiên Hồ ngồi một chút.

Triệu Y Linh vung trường thương lên, lạnh lùng nói:

- Người đứng đầu Thiên Hồ muốn dẫn bọn họ trở lại làm gì? Có phải là cô ở trong gây xích mích hay không?

Đại Âu Thánh Chủ che miệng cười nói:

- Tôi có thể gây xích mích gì chứ? Dẫn Tiểu Hồ Ly trở lại, chẳng qua là người đứng đầu Thiên Hồ muốn nhận cô ấy làm đồ đệ, mời Vương Hạo tới, chẳng qua là người đứng đầu Thiên Hồ muốn tuyển một tiểu bạch kiểm ăn bám mà thôi.

Hai mắt Vương Hạo lóe ra ánh sáng màu vàng, hắn cảm giác hạng mục gây dựng sự nghiệp này có thể kiếm được lời.

Chương 829 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!